Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Viên Cần ngồi đối diện Cố Tinh Thần, thao thao bất tuyệt kể về những điều tốt đẹp của Xán Tinh. Cố Tinh Thần chỉ giữ vẻ mặt hoài nghi nhìn y.
Viên Cần: "Thật mà! Thang tổng đặc biệt coi trọng cậu. Hay là lát nữa tôi liên hệ với bên đó, ngày mai chúng ta đi một chuyến nhé?"
"Khoan đã." Cố Tinh Thần chợt cảm thấy mình vừa nghe thấy một từ rất nhạy cảm, trong lòng cậu bỗng dấy lên dự cảm: "Anh vừa nói Thang tổng à? Là Thang nào?"
"Thang tổng, tên là Thang Mỹ Quân, đúng cái tên này luôn, nghe hay thật." Viên Cần hồi tưởng: "Bà ấy cũng rất đẹp, trông vô cùng sang trọng, quý phái."
Cố Tinh Thần chống tay lên đầu, trông như đang đau đầu lắm, cậu ngắt lời Viên Cần: "Được rồi, em biết rồi, anh về trước đi."
Viên Cần: "Hả? Vậy cậu có muốn đi Xán Tinh một chuyến không?"
"Chuyện này anh đừng động vào trước."
Không hiểu Cố Tinh Thần bị làm sao, nhưng rõ ràng cậu ấy không muốn y nói nhiều nữa. Viên Cần cũng im lặng, nghĩ rằng nếu cậu đã có suy nghĩ riêng thì y nên ủng hộ cậu.
"Được, vậy cậu có vấn đề gì thì cứ nói với anh nhé, anh về trước đây."
Viên Cần vừa đi khỏi, Cố Tinh Thần lập tức gọi điện cho Thang Mỹ Quân. Điện thoại vừa kết nối thì giọng nói vững vàng của Thang Mỹ Quân đã vang lên ngay.
"Thế nào rồi cục cưng, nhớ mẹ à?"
Cố Tinh Thần vô cảm nói: "Chuyện Giải trí Xán Tinh là sao? Sao mẹ mở công ty mà không nói với con tiếng nào? Cha có biết không?"
Thang Mỹ Quân: "Giải trí Xán Tinh nào, công ty nào? Cục cưng con đang nói gì thế?"
Cố Tinh Thần: "Mẹ đừng giả bộ nữa."
Thấy không thể chối cãi, Thang Mỹ Quân cũng không giả vờ nữa, giọng bà tràn đầy sự vui vẻ, hớn hở: "Sao nào! Ngạc nhiên không? Bất ngờ không? Ha ha ha ha, cục cưng có thích cái tên Xán Tinh này không? Mẹ với cha con đã suy nghĩ lâu lắm đó, tên vừa hay vừa có ý nghĩa tốt đẹp."
Thôi được rồi, không cần hỏi nữa, chắc chắn đây là chủ ý của cả hai vợ chồng rồi.
Cố Tinh Thần bất đắc dĩ: "Mẹ ơi, con chỉ còn một năm hợp đồng thôi mà, bây giờ chẳng phải mẹ đang tự dưng tốn tiền bồi thường hợp đồng cho Tranh Nghệ sao?"
Nếu muốn bồi thường hợp đồng thì cậu đã sớm rời đi rồi, chứ chỉ nghĩ đến việc cùng công ty với Hàn Tuyển Ý thôi cũng đủ khiến cậu thấy ghê tởm.
Thang Mỹ Quân: "Con trai à, nhà mình nhiều tiền thế này không phải là để cho con tiêu xài sao? Đây cũng xem như con đang tiêu tiền thôi. Ở lại công ty nhà mình thì tốt hơn, con trai mẹ việc gì phải nhìn sắc mặt người khác chứ?"
Lời này mà lan truyền ra ngoài chắc chắn sẽ bị ném đá hội đồng mất.
Cố Tinh Thần lặng lẽ suy nghĩ.
Thang Mỹ Quân tiếp tục nói: "Con trai, nếu con không về công ty thì công ty sẽ không có nghệ sĩ nào cả. Mẹ thì dốt đặc, đâu biết gì về ngành này, nên phải chờ con đến rồi mới dám ký hợp đồng với những người khác. Nếu con mà không về thì mỗi ngày vẫn phải tốn rất nhiều tiền."
Bà bắt đầu bẻ ngón tay tính toán: "Nào là tiền lương nhân viên, tiền điện, tiền nước..."
"Mẹ, có bà mẹ nào lại lừa con trai mình như thế không hả?"
Thang Mỹ Quân không hề nao núng: "À, đúng rồi, mẹ đã trả tiền thuê tòa nhà tận hai mươi năm đấy."
Cố Tinh Thần:...
Cố Tinh Thần sắp phát điên, còn Thang Mỹ Quân thì đang đắc ý: "Nếu không phải nhà chúng ta đã có mấy tòa nhà rồi thì mẹ cũng đã bảo cha con mua đứt nó luôn rồi đó."
Cậu vẫn muốn giãy giụa thêm chút nữa: "Mẹ ơi, con muốn đi đóng phim chứ không phải muốn mở công ty."
Thang Mỹ Quân khó hiểu: "Thì vẫn là đóng phim thôi mà, công ty chúng ta là công ty giải trí. Hơn nữa, mẹ đã cho thư ký đến Tranh Nghệ để xử lý vụ giải ước của con rồi."
Thôi được rồi, dù sao đi đâu cũng là đi đóng phim. Công ty nhà mình... cũng khá tốt, như vậy thì cậu càng có thể đường đường chính chính bao nuôi Lục Tấn Tắc.
Nghĩ như thế, Cố Tinh Thần bỗng dưng cảm thấy thế này cũng rất ổn.
"À, còn một chuyện nữa." Thang Mỹ Quân chợt nhớ ra điều gì đó, bà nói: "Viên Cần bảo con muốn một vai trong ⟪Kỳ Ngộ⟫, mẹ đã giúp con có được rồi đấy. Con muốn diễn vai nào?"
Vốn dĩ Thang Mỹ Quân muốn vai nam chính, nhưng thư ký Hà nói, một kịch bản không nhất thiết phải diễn vai nam chính mới là tốt nhất, mà vẫn phải xem thích hợp với vai diễn nào mới được.
"Mẹ, Viên Cần không nói cho mẹ biết là con đã đầu tư vào bộ phim đó sao?"
"Sao? Con đầu tư rồi à? Viên Cần chưa nói cho mẹ biết!" Thang Mỹ Quân suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy không phải càng tốt hơn sao? Con thích bất kỳ vai diễn nào trong đó đều được hết."
Cố Tinh Thần chỉ muốn quỳ xuống dưới chân mẹ mình ngay lập tức, cậu vội nói: "Ngày mai con sẽ đến ký hợp đồng. Mẹ cứ lo việc xử lý giải ước với Tranh Nghệ cho con xong nhé, với lại tìm một giám đốc đến quản lý công việc của công ty này đi. Mẹ cứ tiếp tục đi shopping, đi spa là được rồi."
Thang Mỹ Quân nói: "Bây giờ mẹ đi shopping, đi spa còn hay hơn nhiều. Vậy Xán Tinh giao cho con đấy nhé, mẹ mới đi làm có mấy ngày thôi mà đã mệt muốn chết rồi, cuối cùng cũng không cần phải nhúng tay vào nữa."
Nói chuyện với con trai cưng của mình xong, Thang Mỹ Quân tiện tay vào nhóm chat fan hâm mộ, thông báo một tiếng: "Tinh Tinh bảo bối sắp giải ước với Tranh Nghệ rồi nhé. Sau này bảo bối sẽ càng có thể phát triển tốt hơn nữa, xin mọi người tiếp tục ủng hộ bảo bối nha."
Cả nhóm chat đều hoang mang. Họ tìm khắp nơi trên mạng nhưng không thấy bất kỳ tin tức nào về chuyện này. Thang Mỹ Quân nói xong thì biến mất khỏi mạng, người trong nhóm hỏi mãi không thấy ai trả lời nên chỉ nghĩ là bà ấy nói linh tinh mà thôi.
Thế mà Cố Tinh Thần lại giải ước với Tranh Nghệ? Hàn Tuyển Ý trợn mắt nhìn thông báo giải ước mà Tranh Nghệ đăng trên Weibo. Nội dung bài đăng cho biết Cố Tinh Thần đã ký hợp đồng với công ty giải trí Xán Tinh nào đó, trở thành nghệ sĩ của Xán Tinh.
Giải trí Xán Tinh?
Hàn Tuyển Ý chưa bao giờ nghe qua tên công ty này, gã lập tức thấy bực bội khó tả.
Cố Tinh Thần vì muốn phân rõ giới hạn với gã mà lại chuyển sang một công ty nhỏ không tên tuổi, đúng là hay thật đấy.
Nghĩ đến Cố Tinh Thần từng ngoan ngoãn phục tùng gã, gã không hiểu tại sao nhưng luôn cảm thấy khó chịu.
"Tôi muốn xem, rốt cuộc cậu đến công ty nhỏ không tên tuổi đó sẽ làm được gì. Đến lúc đó cậu không có bộ phim nào để đóng, tôi sẽ xem cậu xấu mặt ra sao."
Hàn Tuyển Ý nghĩ đến sau này khi gã trở thành ảnh đế, còn Cố Tinh Thần chỉ là một diễn viên phụ hạng bét, cậu nhất định sẽ hối hận vì đã xem thường gã và đối xử với gã như bây giờ. Gã sẽ khiến cậu biết mùi vị của việc bị phong sát là như thế nào.
Tâm trạng hôm nay của Liêu Mẫn rất tốt. Ả đã vất vả lắm mới tranh thủ được một vai cho Hàn Tuyển Ý. Tuy thời lượng xuất hiện lần này trong ⟪Kỳ Ngộ⟫ không nhiều, nhưng thiết lập nhân vật của vai này rất đáng yêu.
Chiều nay, ⟪Kỳ Ngộ⟫ sẽ công bố danh sách diễn viên chính thức, sau đó bắt đầu chuẩn bị bước vào giai đoạn quay phim.
Ả gọi điện cho Hàn Tuyển Ý bảo gã đến công ty, ả dặn dò một vài chuyện quan trọng với gã xong thì hai người cùng nhau chờ đoàn phim công bố tin tức.
Buổi chiều lúc ba giờ, ⟪Kỳ Ngộ⟫ công bố danh sách diễn viên. Liêu Mẫn vừa mở ra xem thì lập tức trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
"Sao vậy chị Liêu?" Chị Liêu nhìn có vẻ rất giật mình, Hàn Tuyển Ý vòng ra phía sau ả rồi duỗi cổ đi xem màn hình.
Đến khi gã nhìn thấy tên trên danh sách: Lục Tấn Tắc đóng vai nam chính, Cố Tinh Thần đóng vai nam thứ, gã cũng lập tức ngây người.
"Tại sao hai người bọn họ lại là diễn viên chính chứ?" Hàn Tuyển Ý nghẹn họng hỏi.
Liêu Mẫn: "Tôi cũng muốn biết tại sao đây này."
Hàn Tuyển Ý chống hai tay lên bàn, hai mắt đỏ sậm: "Dựa vào đâu? Nhất định là do Cố Tinh Thần vung tiền mua vai diễn, chuyện này thật không công bằng!"
Liêu Mẫn: "Cậu cho rằng có chút tiền là có thể mua được vai diễn điện ảnh sao? Ngây thơ quá! Hoặc là phải có thực lực, hoặc là phải có rất, rất nhiều tiền, cậu có không?"
Hàn Tuyển Ý tức giận đến mức không phản bác được, gã trừng mắt nhìn Liêu Mẫn: "Trước đó đã nói sắp xếp cho tôi đi thử vai, kết quả đâu? Người đại diện như cô có năng lực quá nhỉ?"
Liêu Mẫn bị gã chọc tức: "Vậy được, có giỏi thì cậu đừng diễn vai mà tôi đã giành được cho cậu đi! Tôi đã sớm nói với cậu rồi, có thời gian thì cậu nên trau dồi kỹ thuật diễn của mình, đừng cứ mãi yêu đương vớ vẩn. Tô Hàm gì đó của cậu cũng không phải dạng vừa đâu, đến lúc đó mà có tin tức gì bung bét ra thì cậu đừng mong tôi sẽ giải quyết giúp cậu."
Liêu Mẫn có mạng lưới quan hệ rất rộng, ả hiểu rất rõ con người của Tô Hàm. Chẳng qua ả không đủ kiên nhẫn để quản việc riêng tư của nghệ sĩ mình chứ không phải ả không biết gì cả.
Tô Hàm chả phải người tốt lành gì, cái tên trước mặt ả cũng không làm cho ả bớt lo. Hiện giờ ả cũng bắt đầu hối hận vì nhận làm người đại diện của Hàn Tuyển Ý rồi, trước đây là do thấy gã có tiềm năng, ai ngờ lại là kẻ si tình.
Bây giờ Hàn Tuyển Ý cứ luôn nổi nửa vời, muốn tài nguyên tốt cũng không có. Đa số những thông cáo có thể nhận lại không tốt lắm, chọn lựa mãi cũng không chọn ra được cái nào hay ho. Việc gã có thể nhận được vai diễn trong ⟪Kỳ Ngộ⟫ là do gã khá may mắn và cũng là kết quả có Liêu Mẫn dốc sức ở phía sau.
Gã không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể xấu hổ ngả người vào ghế sofa.
Cố Tinh Thần thì thôi, nhưng Lục Tấn Tắc thì dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng anh ta đóng vai chính còn ít hơn cả gã, trông cứ như một tên nghèo mạt hạng ấy.
Hàn Tuyển Ý không hiểu, tại sao gần đây bản thân gã làm gì cũng không được suôn sẻ nữa.
Tô Hàm ngồi trong một góc ở phim trường, hắn nhìn vào bản tin ⟪Kỳ Ngộ⟫ đăng trên điện thoại, ngón tay siết chặt điện thoại đến mức trắng bệch.
Hai ngày trước hắn còn ngấm ngầm cười nhạo Cố Tinh Thần tự dưng giải ước với Tranh Nghệ, sau đó lại quay sang ký hợp đồng với một công ty nhỏ vô danh nào đó.
Trời biết hắn khao khát được vào Tranh Nghệ biết bao nhiêu, nhưng dù hắn nỗ lực đến đâu thì cũng không đủ trình độ để vào được.
Trong lòng hắn nghĩ Cố Tinh Thần có phúc mà không biết hưởng, không chừng sau này sẽ rớt xuống hạng bét, vậy thì hắn sẽ vui vẻ lắm đây.
Ai ngờ, mới chỉ qua có hai ngày, thế nhưng Cố Tinh Thần lại được tuyển vào vai nam thứ trong ⟪Kỳ Ngộ⟫. Nói là nam thứ nhưng thật ra đây là phim song nam chủ, tức là diễn viên chính rồi.
Tô Hàm hung hăng nhìn chằm chằm vào ba chữ Cố Tinh Thần trên màn hình, dường như hắn muốn chọc thủng luôn ba chữ đó vậy.
Cố Tinh Thần, chỉ là người thay thế của hắn mà thôi!
Tại sao chứ? Vai diễn mà dù thế nào đi nữa thì hắn cũng không thể bắt được, thế mà Cố Tinh Thần lại được diễn vai xem như diễn viên chính.
Hắn không cam lòng.
Gần đây, Hàn Tuyển Ý cũng không còn quan tâm đến hắn như lúc ban đầu nữa. Hắn luôn cảm thấy có gì đó sai sai, đáng lẽ không nên như vậy mới phải.
Rốt cuộc là sai ở chỗ nào nhỉ?
Buổi chiều, Tô Hàm vẫn cứ như người mất hồn, hắn bất đắc dĩ đành xin đạo diễn cho nghỉ một buổi.
Hắn đi mua đồ chuẩn bị về nhà, lúc đi ngang qua một công viên nhỏ thì lại thấy một con Husky trông rất dơ bẩn.
Tô Hàm không thích chó, nhưng theo bản năng, hắn cảm thấy mình nên đến gần con chó đó.
Hắn chậm rãi đi qua rồi lấy một cây lạp xưởng nhỏ trong túi ra. Con Husky hít hít mũi, sau đó nó theo mùi hương mà đi về phía hắn.
Tô Hàm nắm dây dắt chó Husky đi đến trung tâm công viên. Hắn không biết phải làm gì bây giờ, hắn chắc chắn không thể mang con chó này về nhà được.
"Oreo!"
Một người đàn ông mặc bộ đồ tây đơn giản chạy vội về phía hắn, ánh mắt anh ta dừng lại ở con Husky bên cạnh hắn.
Tô Hàm nhìn người đàn ông đó, đột nhiên hắn cảm thấy trong lòng như có tiếng sét đánh ngang tai, trái tim đập thình thịch như trống bỏi.
Người đàn ông đẹp trai đó đi đến trước mặt Tô Hàm, anh ta cực kỳ lịch sự nói: "Cảm ơn cậu, đây là con cún nhà tôi. May mà có cậu tìm được nó."
Tô Hàm nở nụ cười mà hắn đã luyện tập vô số lần: "Đừng khách sáo, tôi thấy nó ngoan lắm nên nghĩ chắc nó đã có chủ."
Người đàn ông còn muốn nói gì nữa thì ngay lúc đó, người đang đứng trước mặt anh ta bỗng nhiên nhắm mắt lại, sau đó chậm rãi ngã xuống đất.
Lời tác giả: Kỹ năng diễn xuất của "bạch liên hoa" tốt thật đấy!
HẾT CHƯƠNG 15, 16, 17, 18.