Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Tô Hàm tỉnh dậy, hắn ngửi thấy mùi thuốc sát trùng. Mở mắt quay đầu, hắn nhìn về phía có tiếng sột soạt sột soạt.
Người đàn ông điển trai kia đang đùa giỡn với chú Husky. Có vẻ như anh ta thoáng thấy hắn tỉnh lại, bèn nghiêng đầu nhìn qua, đối diện với đôi mắt ướt át như nai con ngơ ngác của hắn.
“Cậu tỉnh rồi à? Có thấy chỗ nào không khỏe không?” Người đàn ông vừa vuốt ve chú cún, vừa ấn chuông báo.
Tô Hàm lắc đầu, hắn áy náy nói: “Xin lỗi, làm phiền anh đưa tôi đến bệnh viện rồi. Tôi cũng không biết tại sao mình lại ngất xỉu nữa.” Chạm vào ánh mắt của đối phương, hắn vội vàng nói tiếp: “Tôi thật sự không cố ý đâu, thưa ngài.”
Người đàn ông ung dung ngồi trên sofa, tư thế nhàn nhã, cứ như đang ở trong một khu nghỉ dưỡng sang trọng nào đó chứ không phải bệnh viện.
“Không sao, cậu giúp tôi tìm được Oreo, tôi còn chưa kịp cám ơn cậu mà.”
Tô Hàm nhìn chú Husky màu trắng đen xen kẽ, hắn nở một nụ cười yếu ớt: “Nó tên là Oreo sao, cái tên này rất hợp với nó.
À đúng rồi, tôi tên là Tô Hàm.”
Người đàn ông trước mặt này có khí chất phi phàm, Tô Hàm mang theo vài phần mong đợi nhìn anh ta.
“Tôi là Thang Văn Cảnh.”
Bác sĩ và y tá lần lượt đi vào, ai không biết còn tưởng bệnh nhân trong căn phòng này mắc bệnh nan y hiểm nghèo gì đó.
Thấy bác sĩ đến, Thang Văn Cảnh đứng lên, anh ta nhìn đồng hồ rồi xin lỗi nói: “Cậu Tô, xin lỗi nhé.
Tôi còn có việc phải đi trước. Nếu sau này có bất kỳ vấn đề gì thì cậu có thể trực tiếp nói với bác sĩ, tôi sẽ chi trả tất cả chi phí, cậu thấy sao?”
Mặt Tô Hàm đỏ bừng, hắn vội vàng vẫy tay: “Không không không, ngài Thang, tôi không cần anh trả viện phí. Với lại tôi cũng không có chuyện gì cả, bây giờ có thể đi được rồi.”
Vừa nãy hắn đã lặng lẽ đánh giá, phòng bệnh này vô cùng cao cấp, còn được đánh dấu là VVIP, nhìn là biết đắt tiền.
Nếu để hắn trả tiền thì nhất định là hắn không thể trả nổi, nhưng nếu để ngài Thang trả thì lại cho thấy hắn đang có mục đích gì đó với anh ta.
Hiện tại tuyệt đối không thể.
Tô Hàm lấy hết sức đẩy bác sĩ và y tá ra, hắn nhất quyết đòi xuống giường xuất viện, vẻ mặt hoảng loạn, vừa bất lực vừa kiên cường khiến Thang Văn Cảnh không còn cách nào, anh ta chỉ có thể gọi người làm thủ tục xuất viện cho hắn.
Tô Hàm đi theo sát Thang Văn Cảnh, đến khi ra tới bãi đậu xe, Thang Văn Cảnh nghiêng đầu hỏi: “Cậu Tô ở đâu? Tiện thể để tôi đưa cậu về nhà nhé?”
Hắn do dự nhìn Thang Văn Cảnh.
Thang Văn Cảnh cười: “Nếu cậu Tô lại từ chối tôi thì tôi khó lòng trả được cái ơn này lắm.”
Tô Hàm chỉ có thể gật đầu rồi ngồi vào xe.
Trên xe, Tô Hàm thủ thỉ: “Thật ra ngài Thang không cần như vậy, tôi giúp anh tìm được Oreo, anh đưa tôi đến bệnh viện, như vậy đã đủ rồi, chưa kể anh còn giúp tôi thanh toán hết viện phí nữa.”
Hắn véo nhẹ lòng bàn tay rồi ngước mắt nhìn Thang Văn Cảnh: “Nếu ngài Thang không chê, không bằng khi nào có thời gian thì để tôi mời anh đi ăn một bữa cơm bụi, dù không phải chỗ cao sang gì.”
Chiếc xe Bentley hàng hiệu, toàn bộ ghế bên trong được bọc bằng da cao cấp, vừa thoải mái vừa mềm mại, khỏi nghĩ cũng biết là xe của người giàu có.
“Cậu Tô nói gì thế, sao tôi có thể ghét bỏ được.” Thang Văn Cảnh nói: “Nhìn là biết cậu Tô là người lễ phép lịch sự, lại là người có tâm địa lương thiện. Oreo cũng rất thích cậu nên mới đi theo cậu, hay là chúng ta kết bạn Wechat với nhau đi?”
Tô Hàm cười gượng gạo rồi gật đầu lia lịa.
Lúc xe chạy đến đầu phố cách nhà hắn rất xa thì Tô Hàm đã xuống xe. Hắn nhìn theo bóng chiếc xe sang trọng chạy xa dần rồi chậm rãi quay người đi về căn phòng thuê của mình.
Điện thoại của hắn đã có thêm Wechat của Thang Văn Cảnh, ảnh đại diện của anh ta là hình chụp chú Husky đang làm vẻ mặt kỳ quái.
Có vẻ như ngài Thang thật sự rất thích chú Husky đó.
Trên xe, chú Husky ngồi bên cạnh Thang Văn Cảnh, nó duỗi đầu ra cầu chủ nhân gãi ngứa.
Thang Văn Cảnh búng nhẹ ngón tay vào đầu nó: “Con chó ngốc này, lúc nào cũng gây chuyện. Người đó vừa nhìn là biết bông sen trắng rồi mà mày còn dám đến gần à? Ngu ngốc chết được.”
Oreo ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, ánh mắt tủi thân, nó nâng móng vuốt lên vỗ vỗ mặt anh ta.
Thang Văn Cảnh căng mặt: “Đừng có mà làm nũng.”
Tài xế ở phía trước cười nói: “Cậu chủ, bây giờ chúng ta đi thẳng đến chỗ ông cụ luôn hay sao ạ?”
Thang Văn Cảnh suy nghĩ trong giây lát: “Đi về thay quần áo trước đã, tôi không muốn mặc bộ đồ này thêm một phút nào nữa.”
“Vâng.” Tài xế đột ngột quay đầu xe trở về.
Cố Tinh Thần vừa lái xe đến biệt thự nhà họ Cố, Thang Mỹ Quân đã đứng trước cửa chờ cậu. Bà mặc áo màu đỏ, bên dưới là chiếc váy đen bằng nhung tơ tằm, đeo thêm hai món trang sức tinh xảo, nhìn rất xinh đẹp và sang trọng.
Thấy con trai lái xe vào, bà hớn hở chờ xe dừng lại, tiếp đó mở cửa xe ra ngồi vào trong.
Cố Tinh Thần nhìn bà nói: “Hôm nay mẹ đẹp quá luôn.”
Thang Mỹ Quân che miệng cười: “Ôi, hôm nay cái miệng của con trai vàng con trai bạc nhà tôi ngọt ghê ấy, con đã nói như thế thì chắc chắn hôm nay mẹ vượt mặt được mợ của con rồi.”
Bà nghĩ đến chuyện gì đó rồi nghiêng người nhắc nhở cậu: “Con trai à, hôm nay đi ăn sinh nhật của ông ngoại, con cũng nhớ nói những lời hay ý đẹp với ông ngoại con như vậy nhé, nhớ nghe chưa?”
Thang Mỹ Quân chỉ thử nói vậy thôi, chứ thật ra ông cụ Thang rất thích Cố Tinh Thần, nhưng cứ mỗi khi về gặp thì thái độ của Cố Tinh Thần đều rất tệ, dần dà cũng khiến ông cụ lạnh nhạt theo.
Nhưng Thang Mỹ Quân biết, ông cụ cực kỳ thích đứa cháu ngoại trai này.
Hôm nay là sinh nhật của ông cụ, nếu thái độ của Cố Tinh Thần tốt hơn chút thì ông cụ cũng sẽ vui vẻ hơn. Bà đã từng này tuổi rồi, mong muốn lớn nhất chính là có thể thấy cha mẹ yên vui, con cái yên lành.
Đương nhiên Cố Tinh Thần biết bà suy nghĩ thế nào. Trước đây có lẽ do não cậu bị tàn tạ nên trong lòng trong mắt chỉ có tên kẻ tệ bạc, ngược lại không bao giờ có thái độ tốt đối với người thân trong gia đình, nhưng bây giờ cậu đã không còn là Cố Tinh Thần trước đó nữa.
“Mẹ cứ yên tâm đi, con biết mà.” Cố Tinh Thần nói.
Nghe con trai nói vậy và cũng không hề có chút không kiên nhẫn nào, Thang Mỹ Quân bỗng nhiên thấy hoàn toàn yên lòng.
Bà có thể cảm nhận được sự thay đổi của con trai mình, mặc dù không biết tại sao con trai bà thay đổi, nhưng không thể không nói đây là sự thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.
Đoạn thời gian phản nghịch trước kia của con trai đã khiến bà và ông xã phải lo sốt vó, lại không dám quá ép buộc con nên chỉ có thể trở thành một đôi cha mẹ chiều chuộng con trai mình mọi bề, chỉ sợ Tinh Thần làm ra việc gì không thể lường trước mà thôi. Dĩ nhiên bọn họ cũng biết Hàn Tuyển Ý.
Bây giờ bà đã biết Tinh Thần và Hàn Tuyển Ý đã chia tay, trong lòng cảm thấy rất may mắn.
Tâm trạng Thang Mỹ Quân thoải mái hơn, nên bắt đầu trò chuyện với con mình.
“Nghe nói anh họ của con đã về rồi, từ sau khi nó du học ở nước ngoài, cũng đã nhiều năm rồi mẹ chưa gặp.
Hồi con mới vài tuổi cũng đã từng gặp qua nó đấy, sau đó con với nó cũng không gặp được mấy lần.
Nói chứ cậu của con cũng thật nhẫn tâm, vậy mà có thể để cho một đứa nhỏ đi học một mình ở bên ngoài. Nếu con mà đi xa đến vậy thì chắc chắn mẹ cũng sẽ đi theo con luôn.”
Cố Tinh Thần cười rộ lên, nửa thật nửa giả nói: “Mẹ à, mẹ với cha không sợ chiều con riết đến mức con coi trời bằng vung, lỡ đâu một ngày con làm gia đình mình phá sản thì làm sao bây giờ? Hai người có hối hận không?”
Thang Mỹ Quân không ngờ cậu sẽ hỏi vấn đề này, nhưng mà bà lại thật sự nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sau đó trả lời:
“Trong lòng của mẹ và cha con thì con chính là báu vật trời ban cho cha mẹ, con còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Nếu thật sự như con nói có một ngày như vậy, thì mẹ nghĩ mẹ và cha con cũng sẽ không hối hận, nhưng sẽ tự trách mình.
Bởi vì cha mẹ đã không dạy dỗ con cái nên người, nếu thật sự có ngày đó, cha mẹ sẽ tự trách vì sự tắc trách của mình mà khiến cho cuộc sống sau này của con trở nên khó khăn.”
Vành mắt Cố Tinh Thần lập tức đỏ hoe.
Cậu xoay mặt đi, cậu không muốn mẹ thấy đôi mắt đang ngấn nước của mình.
Trong nguyên tác, bọn họ thật sự giống như Thang Mỹ Quân vừa mới nói vậy, chưa từng trách cậu một lời, ngược lại vẫn luôn ở bên cạnh cậu, không rời không bỏ, dù cho cuối cùng kết cục của cậu rất thê thảm nhưng bọn họ vẫn cố gắng nghĩ cách cứu cậu.
Hình như ý thức được lời nói của mình hơi nghiêm trọng nên Thang Mỹ Quân cười trêu: “Thôi nào, con nói việc này làm gì chứ, yên tâm, cha con rất nhiều tiền.
Nhưng nếu con đã nói đến việc này thì mẹ thấy mẹ vẫn nên quan tâm con nhiều hơn một chút, có trách nhiệm với con hơn một chút.”
Bà dừng lại một chút rồi tươi cười nói: “Hay là con chuyển về nhà ở đi, thật sự mẹ không thể xa con được đâu.”
Vốn bầu không khí đang có chút bi thương đã bị câu vừa mới nói của Thang Mỹ Quân làm cho nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cố Tinh Thần chớp mắt: “Mẹ, hay là con cho mẹ nuôi mấy con thú cưng nhé.”
Thang Mỹ Quân xụ mặt: “Mẹ không thích nuôi thú cưng.”
Hai mẹ con vừa nói vừa cười suốt quãng đường đi đến nhà cũ nhà họ Thang. Vào tới khu vườn cổ kính mang phong cách Trung Hoa sừng sững ở cách đó không xa thì Cố Tinh Thần mới dừng xe lại. Cha Cố đã tới trước đợi hai người ở cửa, nhìn thấy hai người tới thì mỉm cười ra đón.
“Hai người dám bỏ rơi tôi nhé, Tinh Thần, con không thương cha, chỉ đón mẹ con không đón cha.”
Cố Tinh Thần nhìn cha mình như người ngớ ngẩn, cậu bất đắc dĩ: “Cha ơi, có cái này mà cũng phải ghen tị sao? Có thể bình thường lại được không cha.”
Thang Mỹ Quân giơ tay sửa lại mái tóc của mình, bà đắc ý nói với cha Cố: “Lão Cố, hôm nay con trai khen tôi đẹp đấy.” Nói xong còn nháy mắt.
Cảm nhận được sắp lại chuẩn bị làm nũng, Cố Tinh Thần lập tức nói với cha Cố: “Cha à, hôm nay cha cũng cực kỳ đẹp trai luôn!”
Cố Duy Hoa cũng hất cằm nhìn Thang Mỹ Quân.
Ngay sau đó vô cùng tự nhiên nắm lấy tay bà xã: “Mỹ Quân, hôm nay em đẹp lắm, thật đó.”
Suýt nữa Cố Tinh Thần không nhịn được cười, khóe miệng cong lên, cố gắng nhịn cười không dám phát ra tiếng động.
Mỗi ngày đều tranh giành sự yêu thương, thật sự rất đáng yêu.
“Từ xa đã nghe thấy cả nhà cô cậu hòa thuận vui vẻ trêu đùa với nhau rồi, ông cụ nhìn thấy chắc chắn sẽ rất vui.”
Cả nhà họ Cố nhìn ông lão đang đi tới, Thang Mỹ Quân cười ngọt ngào gọi: “Bác Sâm, cha con đâu?”
Quản gia Sâm cúi người mời, rồi nói: “Cô hai, dượng hai, cậu Tinh Thần, ông cụ đang chờ mọi người ở đại sảnh.”
Cố Tinh Thần cười tươi rói hỏi thăm bác Sâm: “Bác Sâm ơi, buổi sáng tốt lành.”
Bác Sâm sững sờ nhìn đôi mắt cong cong của Cố Tinh Thần, bác cảm thấy dường như hôm nay cậu Tinh Thần không giống mọi ngày lắm, bác cũng cười rộ lên, khuôn mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười tươi rói như hoa.
“Cậu Tinh Thần, buổi sáng tốt lành.”
Ba người cùng nhau đi qua vườn hoa đi tới đại sảnh. Thang Mỹ Quân nắm tay con trai mình, cha Cố đứng ở bên kia, Cố Tinh Thần đi ở giữa, thỉnh thoảng cậu nghiêng đầu nói chuyện với cha mẹ, trên mặt ba người đều nở nụ cười hạnh phúc.
Thấy ba người đã đi vào, ông cụ Thang Chính Thiên rất vui mừng. Mợ Tống Lan Chi thì vẻ mặt ngạc nhiên nhưng khi thấy nụ cười trên mặt bọn họ không phải giả tạo thì lại thầm ghen ghét.
“Em và dượng đã tới rồi à, hôm nay Tinh Thần cũng đến, đúng là hiếm thấy.”
Thang Mỹ Quân lạnh nhạt gọi một tiếng chị dâu, Cố Duy Hoa cũng chào hỏi, thậm chí Cố Tinh Thần còn tươi cười kêu mợ.
Tống Lan Chi vốn muốn châm chọc vài câu thì bị nghẹn lại trong cổ họng, khó chịu vô cùng.
Mấy nay ông cụ thật sự rất khó tính, nhìn cái gì cũng phải răn dạy vài câu, ngay cả chồng của bà ta cũng vừa bị răn dạy kia kìa, giờ này còn đang giận dỗi hút thuốc bên ngoài. Hiện có Cố Tinh Thần đỡ giùm cơn giận của ông cụ một chút cũng tốt.
Thang Chính Thiên ngồi thẳng lưng trên ghế bành, ông cụ đánh giá Cố Tinh Thần một lúc rồi mới chậm rãi nói: “Biết sai sửa sai thì vẫn chưa muộn, vậy ông sẽ chờ cháu tặng bù lại vậy.”
Cố Tinh Thần khóe miệng cong lên: “Ông ngoại yên tâm, cháu nhất định sẽ bù lại cho ông mà.”
Ông cụ nở nụ cười rồi cầm lấy gậy chống chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh: “Được rồi, qua đây ngồi nói chuyện với ông nào.”
“Dạ.” Cố Tinh Thần ngoan ngoãn đáp lời, sau đó ngồi xuống bên cạnh ông.
Tống Lan Chi liếc xéo Cố Tinh Thần, tại sao ông cụ lại dễ dàng bỏ qua như vậy? Lúc nãy còn mắng đứa con trai lớn tận mười phút, giờ với Cố Tinh Thần thì chỉ một câu là xong.
Thang Mỹ Quân nhìn chồng mình, Cố Duy Hoa mếu máo nhìn bà, quả nhiên con trai có phúc phần. Chứ từ trước đến giờ ông chưa bao giờ khiến ông cụ cười lấy một lần, mỗi lần đều là vẻ mặt lãnh đạm, từ lúc ông cưới Mỹ Quân đến nay chưa từng được đối xử tốt.
Thang Mỹ Quân nhìn dáng vẻ chồng bà thì biết ngay chồng bà đang tủi thân, lúc nãy người này còn an ủi bà đấy.
Bà véo nhẹ lòng bàn tay chồng mình rồi cười với ông.
“Con trai được cưng chiều mà anh không vui hả?” Bà nhỏ giọng trêu chọc.
Cố Duy Hoa nhún vai: “Anh nào dám không vui, nhưng mà lại có thêm một người tranh giành sự cưng chiều của con trai rồi, anh sợ anh không giành lại được.”
“Phụt.” Thang Mỹ Quân bị ông chọc cười phá lên.
Cố Tinh Thần ở bên ông cụ, Cố Duy Hoa đi ra ngoài tìm anh vợ, Thang Mỹ Quân chán nản đi đến trước mặt Tống Lan Chi, bà vui vẻ nói chuyện với bà ta.
“Chị dâu, sao tôi nghe nói Văn Cảnh về nước rồi à? Cháu nó đâu sao không thấy? Còn Văn Gia đâu rồi?”
Tống Lan Chi cười mà như không cười nhìn cô em chồng: “Hai đứa nó lớn cả rồi, làm gì có chuyện đi đâu cũng báo cho tôi một tiếng chứ, chắc lát nữa mới đến.”
Thang Mỹ Quân vẫy vẫy bàn tay vừa mới làm móng, thở dài: “Haizz, Tinh Thần nhà tôi rất hiếu thảo, cứ nằng nặc đòi đi đón tôi dù tôi đã nói là tôi có thể tự đi được rồi. Vẫn là hai đứa con nhà chị tốt hơn, biết tự lập.”
Nói thì nói vậy, nhưng sự kiêu ngạo và tự hào ẩn chứa bên trong sắp tràn cả ra ngoài.
Tống Lan Chi nghiến chặt răng, rồi lại không thể nào nổi giận được.
Từ khi bà ta bước vào nhà này thì đã ghét Thang Mỹ Quân. Được cha mẹ chiều chuộng thì thôi đi, ngay cả chồng của bà ta là Thang Hiển Tông cũng thương yêu hết mực, ngược lại chẳng thèm quan tâm đến người vợ là bà ta một chút nào.
Có thứ gì tốt thì đều đưa cho Thang Mỹ Quân trước tiên, cho nên bà ta cực kỳ chán ghét Thang Mỹ Quân.
Giờ thì sao? Bản thân bà ta sinh được một trai một gái, nhưng hai đứa nhỏ đều không thân thiết với bà ta, khiến bà ta muốn khoe cũng không khoe được.
Trước kia tính tình của Cố Tinh Thần không tốt, ông cụ cũng dần lạnh nhạt với nó. Không ngờ lần này về lại vừa ngoan ngoãn vừa biết nói lời hay, nhìn vẻ mặt hiền từ yêu thương của ông cụ mà xem, đáng lẽ sự ưu ái này chỉ có con của bà ta mới được hưởng mới đúng chứ?
Thang Mỹ Quân nhìn Tống Lan Chi thấy mặt bà ta xanh mét, bà bỗng chốc cảm thấy chẳng còn thú vị gì nữa.
Người chị dâu này không ưa bà từ trước đến nay, hai người đấu đá nhau hai mươi mấy năm trời.
Tuy rằng gặp mặt thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng mỗi lần gặp nhau là phải đấu khẩu. Bây giờ bà ta không nói gì nhưng bà lại cảm thấy không còn thú vị nữa, nhìn vẻ mặt của bà ta cũng khiến bà thấy chán ngấy.
Đã mấy chục năm rồi, sao cứ phải như vậy chứ, đều là người đã có con cái, cứ nhất định phải tranh cao thấp với nhau cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chị dâu của bà là người có lòng tự ái cao, lại kiêu ngạo, lúc nào cũng muốn hơn thua.
“Chị dâu, hay là chị gọi cho Văn Cảnh và Văn Gia thử xem, lỡ ông lại không vui, ông ấy ghét nhất là người đến muộn, chị cũng đâu phải không biết.”
Thang Mỹ Quân nói xong thì ngồi xuống một góc sofa, bà lấy máy tính bảng ra bắt đầu công việc thường ngày, vừa phải bình chọn cho Cố Tinh Thần vừa bình luận tính điểm chuyển phát, một danh sách công việc dài dằng dặc.
Bà vội lắm luôn, bây giờ không rảnh đấu khẩu với người khác đâu.
Tống Lan Chi cũng không nhận: “Lo cho Tinh Thần nhà cô đi, lát nữa chớ có chọc cho cha bực mình.”
Thang Mỹ Quân trợn to mắt nhìn bà ta, người này đúng là làm ơn mắc oán, không biết người khác đối tốt với mình. Thôi coi như bà ta ngứa miệng, chẳng qua chỉ muốn đáp trả lại một câu với bà thì mới thấy thoải mái.
Tống Lan Chi nghiến răng nhìn điện thoại bị ngắt kết nối, bà ta lại gọi thêm một lần nữa. Sau vài tiếng chuông thì kết nối, bên kia đầu dây vang lên giọng nói khó chịu của Thang Văn Gia.
“Hối hối hối hoài, sắp tới rồi đây, mẹ đừng có gọi cho con nữa. Thang Văn Cảnh có tới chưa? Chỉ biết hối con thôi.”
“Tút tút tút...”
Tống Lan Chi còn chưa kịp nói được một câu nào, bà ta nhìn chằm chằm màn hình điện thoại tối đen mà mắt đỏ hoe.
Là lỗi của bà ta sao? Rốt cuộc bà ta đã sai ở đâu, sao ai cũng không muốn gần gũi với bà ta như vậy?
Cố Tinh Thần ngoan ngoãn trò chuyện với ông cụ, ông cụ hỏi một câu cậu đáp lại một câu, không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Nghe nói Cố Tinh Thần chỉ là một ngôi sao nhỏ, ông cụ trừng mắt, giọng nói lớn như chuông đồng: “Ngôi sao nhỏ? Không đủ tiền sao, cứ bảo cha cháu cho cháu. Nếu con trai mình mà nó cũng không nuôi nổi thì đến đây làm cái gì, không đủ thì ông ngoại cho cháu!”
Cố Tinh Thần lặng lẽ nhìn bóng lưng tội nghiệp của cha mình từ xa, cậu lập tức ngăn ông cụ lại: “Ông ngoại, cháu thích diễn xuất, cũng đủ tiền rồi, còn tự mở một công ty nữa đó, ông yên tâm nha.
Nếu không đủ tiền thì cháu nhất định sẽ không ngại nhận đâu, được không ông?”
“Thật sao? Không đủ tiền thì cứ nói, trong nhà không có gì nhiều nhưng có cả đống đồ cổ, cứ lấy vài món đem đi bán cũng được.”
Quả nhiên con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh! Đều là nhà giàu vô nhân tính!
Cố Tinh Thần nhanh chóng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Hai người đang nói chuyện thì một người đàn ông mặc bộ vest tối màu thêu hoa văn đơn giản từ bên ngoài đi vào, anh ta cười mà như không cười, tựa như một con hồ ly. Đi theo bên cạnh là một chú Husky màu trắng đen, trông rất oai phong.
“Ông nội, chúc mừng sinh nhật.”
Ông cụ Thang ngước mắt lên, lãnh đạm nói: “Thang Văn Cảnh, cháu có khái niệm về thời gian và phép tắc hay không hả, cô của cháu và Tinh Thần đều đã đến rồi mà bây giờ cháu mới đến sao?”
Thang Văn Cảnh híp mắt, anh ta cười cười nhìn Cố Tinh Thần, sau khi đánh giá cậu một lượt thì đáp: “Đây là em họ Tinh Thần đúng không, nhiều năm không gặp, hình như thay đổi rất nhiều nhỉ.”
Cố Tinh Thần nhìn anh ta, sau đó chậm rãi mở to mắt.
Cậu nhớ rồi!
Thang Văn Cảnh, nam phụ trong nguyên tác, không chỉ chung thủy hết lòng vì Tô Hàm mà còn là kẻ chủ mưu chính trong việc hạ bệ Cố Tinh Thần.
Bề ngoài lúc nào cũng là vẻ mặt hồ ly cười tủm tỉm, nhưng thật ra là người tàn nhẫn quyết đoán, vô cùng thành công trong kinh doanh, là người ủng hộ Tô Hàm.
Có thể nói, không có Thang Văn Cảnh thì Tô Hàm sẽ không có nguồn tài chính vững mạnh để chống đỡ.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Cố Tinh Thần nhìn Thang Văn Cảnh cũng dần thay đổi.
“Anh họ Văn Cảnh phải không? Hình như tôi chưa từng gặp anh, rất vui được gặp anh.”
Tốt nhất đừng để cậu phát hiện Thang Văn Cảnh đã làm gì sau lưng cậu, nếu không thì cậu thật sự sẽ nổi giận đấy.
Thang Văn Cảnh cảm nhận được ánh mắt của cậu em họ thay đổi trong nháy mắt, cũng không phải là ánh mắt thân thiện gì, mà có một cảm giác dò xét khó tả.
Anh ta chắc chắn từ trước đến giờ anh ta chưa từng gặp cậu em họ này mới đúng, cũng có thể hồi nhỏ đã từng gặp, nhưng bây giờ anh ta chẳng có chút ấn tượng nào.
Chẳng lẽ hồi nhỏ anh ta đã từng bắt nạt cậu sao?
Thang Văn Cảnh đang suy nghĩ thì đột nhiên cảm thấy sợi dây trong tay bỗng căng ra, tiếp đó tuột khỏi tay anh ta mà bay ra ngoài. Bóng chú chó Husky màu trắng đen vùng ra chạy như bay.
“Tinh Thần!” Thang Mỹ Quân vừa ngẩng đầu lên thì thấy chú chó đó lao về phía Tinh Thần, bà sợ đến mức lập tức đứng bật dậy, máy tính bảng rơi xuống đất vỡ tan.
Cố Tinh Thần cũng hoảng hốt, cậu lập tức đứng ra che chắn trước mặt ông cụ, sợ chú chó đó sẽ nhảy lên người ông.
Nào ngờ ngay sau đó, chú Husky lại nhào lên người cậu, hai chân trước đặt lên ngực cậu, đầu ngửa lên liếm lấy liếm để trên mặt cậu.
Cả mặt bị nước miếng hôi rình của chú chó để lại có cảm giác thế nào?
Cố Tinh Thần cảm thấy cả mặt mình sắp bị hỏng hết rồi, cậu liều mạng dùng hai tay đẩy đầu chú chó ra.
“Mau kéo con chó ngốc này ra đi!”