Chương 22

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Tấn Tắc giúp Sở Lương đưa mèo cưng của hắn đến bệnh viện thú y. Không ngờ, vừa bước xuống xe anh đã thấy Cố Tinh Thần. Anh hơi hốt hoảng một chút, không biết có phải mình bị ảo giác hay không.
Người đối diện cười đùa nói: "Thầy Lục, không ngờ anh lại thích mấy con thú cưng lông xù này đến vậy ha?"
Trong khoảnh khắc, Lục Tấn Tắc chỉ muốn vứt luôn con mèo trong tay đi.
Anh khẽ ho một tiếng rồi đến gần Cố Tinh Thần: "Sao cậu lại ở đây?"
Cố Tinh Thần nén cười: "Con chó của anh họ tôi bị bệnh nên đến đây khám. Anh cũng đi bệnh viện thú y ở đây đúng không? Vậy thì đi chung đi."
Lục Tấn Tắc giải thích: "Đây là mèo của bạn tôi, cậu ta đang bận nên nhờ tôi giúp."
Nhớ tới Oreo vẫn còn đang khám bệnh, Cố Tinh Thần và Lục Tấn Tắc cùng nhau đi vào thang máy. Không hiểu tại sao, hai người ở chung trong thang máy mà lại không nói gì với nhau. Đáng lẽ là mối quan hệ rất thân quen nhưng bỗng dưng lại thấy có chút ngượng nghịu.
Sao lại thế này nhỉ?
Cố Tinh Thần nghiêng đầu nhìn Lục Tấn Tắc. Anh chưa kịp thu ánh mắt về thì đã bị Cố Tinh Thần bắt gặp.
Cậu có tâm trạng khá tốt quay đầu lại. Xem ra bây giờ ai đó đang có tâm trạng phức tạp, cần thời gian để suy nghĩ.
Lúc Cố Tinh Thần tới nơi, Thang Văn Gia đang đứng bên ngoài chờ. Thấy Cố Tinh Thần đi tới, cô nhanh chóng đứng lên thì lập tức nhìn thấy người đi theo phía sau cậu.
"Oreo thế nào rồi?" Cố Tinh Thần hỏi Thang Văn Gia, rồi quay đầu nói: "Thầy Lục, tôi ở đây chờ, anh mang mèo đi khám trước đi."
Lục Tấn Tắc nhìn Thang Văn Gia, sau đó lặng lẽ gật đầu. Trước khi đi còn lơ đãng đánh giá Thang Văn Gia một lượt.
Trực giác của phụ nữ mách bảo Thang Văn Gia, người đàn ông này có vẻ gì đó với anh họ của cô.
Không, tuy nói là anh họ của cô, nhưng bây giờ cũng chính là con trai cô nữa!
Thang Văn Gia tỏ vẻ bảo vệ con trai mình mà kéo Cố Tinh Thần qua một bên: "Anh họ! Tinh Thần, Oreo đang kiểm tra ở trong đó, chắc sẽ không sao đâu."
Cố Tinh Thần thở phào: "Vậy là tốt rồi."
Trong truyện gốc, cậu hiểu rõ Thang Văn Cảnh để ý Oreo đến mức nào. Gần như anh ta gửi gắm tất cả tình cảm của mình lên người Oreo, Tô Hàm cũng chỉ được hưởng ké theo Oreo mà thôi.
Mặc dù lần này không liên quan gì đến cậu, nhưng cứ tưởng tượng đến cảnh lỡ đâu Oreo không còn, Thang Văn Cảnh có thể sẽ nổi điên thì cậu cũng vẫn cảm thấy rất sợ hãi.
Hai người ngồi chờ trên ghế sô pha. Thang Văn Gia cứ bồn chồn không yên, nhấp nhổm liên tục, đã vậy còn cứ lén lút nhìn Cố Tinh Thần, tưởng rằng rất kín đáo.
Cố Tinh Thần mỉm cười: "Văn Gia, có phải em muốn nói gì với anh không? Không khỏe hay sao mà cứ nhấp nhổm như vậy hả?"
Sự thấu hiểu của anh họ khiến Thang Văn Gia đỏ bừng mặt.
"Không, không phải, anh họ, mà là...!"
Thang Văn Gia siết chặt nắm tay. Đến lúc quan trọng lại bị bắt bài, thật là xấu hổ.
"Anh họ, bạn cùng phòng của em là fan của anh, muốn xin chữ ký có được không?"
"Anh còn tưởng chuyện gì." Cố Tinh Thần cười rạng rỡ: "Đương nhiên là được. Với lại, chúng ta là anh em họ, hay là thêm Wechat đi. Nếu em có chuyện gì thì cũng có thể tìm anh, mẹ anh cũng kêu anh quan tâm em mà."
"Ơ, cô nhỏ có nói vậy ạ?"
Cố Tinh Thần tìm nhân viên cửa hàng mượn giấy bút: "Ừm, mẹ của anh rất thích em, bà ấy rất muốn có đứa con gái đó."
Thang Văn Gia cũng cười rộ lên: "Khi em còn nhỏ, cô nhỏ đã rất tốt với em rồi. Nếu em là con gái của cô nhỏ thì hay biết mấy."
Nói đến người trong nhà, hai người ngay lập tức rút ngắn khoảng cách hơn. Thang Văn Gia không còn căng thẳng nữa, tính cách hoạt bát cũng dần lộ ra ngoài, cứ hỏi han Cố Tinh Thần đủ thứ chuyện.
Đến khi Thang Văn Cảnh ôm Oreo ra thì đã thấy cảnh hai người cười nói cực kỳ vui vẻ. Chưa kể, Oreo vừa ra khỏi phòng đã vùng vẫy mạnh mẽ, sủa gâu gâu một tiếng với Cố Tinh Thần, cái đuôi bắt đầu vẫy lia lịa.
"Hừ, đồ chó ngốc!"
Thang Văn Cảnh rất muốn lập tức quăng con chó này đi luôn, nhưng đôi tay ôm nó cũng không hề buông ra.
Cố Tinh Thần tiến lên, cậu duỗi tay sờ đầu Oreo: "Oreo sao rồi?"
"Bác sĩ nói không sao, chỉ cho thuốc."
Cố Tinh Thần gật gật đầu. Cậu thấy chuyện này không liên quan đến mình nên định ra về. Dù sao cậu không quá muốn tiếp xúc với bất cứ người nào có quan hệ với Tô Hàm hết, lỡ đâu đại thần cốt truyện hiển linh, khiến Thang Văn Cảnh bị tụt IQ thì sao, cậu lười phải đối phó lắm.
"Em không đi về chung với tụi anh à? Em muốn đi đâu?"
Thang Văn Cảnh phát hiện người em họ này không có thiện cảm với anh ta, và đó không phải là ảo giác. Cứ như thể anh ta là dịch bệnh vậy, cậu ta chỉ muốn tránh xa chứ không muốn lại gần chút nào.
Anh ta đâu có làm gì bất thường đâu nhỉ? Thật kỳ lạ.
"Tinh Thần, cậu phải về sao? Tôi đưa cậu về."
Tiếng Lục Tấn Tắc vang lên bên cạnh. Trong lòng ngực anh trống trơn, trên người không còn một chút lông mèo nào.
"Tôi đang muốn đi về, anh về tiểu khu à?"
Hiếm khi thầy Lục chủ động mời mọc, Cố Tinh Thần đang muốn gật đầu thì tay cậu bị giữ chặt.
"Anh họ, anh còn chưa ký tên cho em đâu. Trong phòng ngủ của em có cả đống ảnh chụp đó, nhà ông nội có máy ảnh chụp lấy ngay, chúng ta đi về chụp đi anh."
Thang Văn Gia nắm chặt tay Cố Tinh Thần. Cô sợ cậu đi mất, cô còn chưa nhìn đủ đâu.
Thang Văn Cảnh ác ý nhìn chằm chằm người đàn ông tỏ ra quen thuộc với Cố Tinh Thần. Anh ta đánh giá một lượt, anh ta nhận ra hơi thở của đồng loại – một người có địa vị cao, thực lực mạnh mẽ.
Anh ta chán ghét người có năng lực ngang hàng với anh ta, nhìn rất không vừa mắt.
"Lúc nãy đi em có nói với ông nội là sẽ trở về bồi ông nội."
Thang Văn Cảnh nhàn nhạt lên tiếng, sau đó anh ta cúi đầu chăm chú nhìn Oreo như thể anh ta chưa từng nói ra lời này.
"Đúng đúng đúng." Thang Văn Gia chớp chớp mắt khen ngợi anh trai: "Anh họ mới nãy đã đồng ý với ông nội mà."
Cố Tinh Thần kỳ lạ nhìn cặp anh em kẻ tung người hứng này. Rõ ràng vừa rồi ở trên xe nhìn mối quan hệ cũng không tốt lắm, nhưng đúng là cậu đã hứa với ông rồi.
"Xin lỗi thầy Lục, cảm ơn ý tốt của thầy. Người lớn trong nhà có sinh nhật nên không thể không về mừng sinh nhật ông ấy."
Lục Tấn Tắc mím môi gật đầu, ánh mắt anh lướt qua Thang Văn Cảnh và con cún anh ta đang ôm trong tay.
Tâm trạng Thang Văn Cảnh tự nhiên tốt hơn hẳn, khóe miệng khẽ nhếch lên, đột nhiên một cái móng vuốt vỗ lên mặt anh ta, làm lông chó dính đầy mặt.
Oreo chăm chú nhìn anh ta, như muốn nói: "Tôi muốn đi tiểu."
Thang Văn Cảnh hiểu ánh mắt nó, anh ta bất lực chấp nhận số phận, ôm nó ra ngoài.
"Anh mang Oreo đi tiểu, làm phiền Tinh Thần lái xe đến đón nhé."
Thang Văn Gia đi theo phía sau Cố Tinh Thần. Cô nhìn bóng dáng hai người đi song song phía trước, cô chợt nhớ đã gặp người đàn ông bên cạnh cậu ở đâu đó rồi.
Suy nghĩ một lúc sau, cô gõ đầu mình một cái, đây không phải là Lục Tấn Tắc sao, tiểu sinh thực lực. Vai diễn của anh trong mỗi bộ phim đều khiến người ta phải nhớ mãi không quên, dù không quá nổi đình nổi đám nhưng lại vững chắc, năm trước vừa giành giải Diễn viên mới xuất sắc nhất.
Thang Văn Gia lén lút lấy điện thoại chụp bóng dáng của hai người. Vừa hay chụp đúng lúc Lục Tấn Tắc nghiêng đầu nhìn qua Cố Tinh Thần, Cố Tinh Thần cũng đang nghiêng đầu cười.
Cô không dám xem kỹ mà giật mình cất điện thoại đi, sau đó nghe được Lục Tấn Tắc ở phía trước nói: "Hôm nào cùng nhau ăn bữa cơm đi."
Cố Tinh Thần gật đầu đồng ý.
Có vẻ quan hệ hai người rất tốt.
Hai chiếc xe nối đuôi nhau rời khỏi bãi đậu xe. Cố Tinh Thần lái xe vòng đến trước cổng bệnh viện thú y, lúc này lại thấy Tô Hàm đang cười nói chuyện với Thang Văn Cảnh. Cậu thở dài:
"Chết tiệt, đúng là đâu đâu cũng có 'đại thần cốt truyện' hết, dù tình tiết nhỏ nhặt có thay đổi thì vai chính vai phụ vẫn gặp nhau không sai lệch chút nào."
Mang theo sự tức giận, không cam lòng, cùng với giọng điệu như bắt quả tang từ xa vọng lại, Hàn Tuyển Ý vội vã bước về phía hai chiếc xe đang dừng nối đuôi nhau. Hắn trừng mắt nhìn Cố Tinh Thần và Lục Tấn Tắc, phẫn nộ nói: "Lục Tấn Tắc, quan hệ giữa tôi và cậu đâu có tệ, 'thỏ khôn không ăn cỏ gần hang', tại sao cậu lại đi 'đào góc tường' nhà tôi hả?"
Cố Tinh Thần: "Chết tiệt, sao đi đâu cũng gặp hắn ta thế này!"
Lời tác giả:
Thang Văn Cảnh, Thang Văn Gia: Chúng ta là sứ giả hộ hoa, Lục Tấn Tắc anh đừng có mà giành nữa!
Lục Tấn Tắc: Tôi khổ quá mà!