Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Văn Gia kéo ghế ngồi xuống, cô nghe cha ngồi bên cạnh hỏi: "Mẹ con đâu, sao còn chưa xuống?"
Cô thấy mọi người đã yên vị thì mím môi đáp: "Mẹ đi vệ sinh, sắp xuống rồi ạ."
Thang Hiển Tông cũng không hỏi thêm, chẳng qua chỉ là tiện miệng hỏi vậy thôi.
Ông ta chỉ ra vẻ trước mặt mọi người, nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng.
Thang Văn Gia nhìn anh trai đang chỉnh lại cổ áo, sau đó cắn môi rồi cúi đầu.
Mặc dù cô nói vậy về mẹ, nhưng thật ra cô cũng mong muốn có một gia đình hòa thuận hạnh phúc, nhưng! Hình như đây chỉ là mong ước của riêng cô.
Cô lặng lẽ thở dài, rồi ngước mắt lên, đối diện với thanh niên ngồi đối diện.
Thanh niên có mái tóc mềm mại buông mềm, khi cười rạng rỡ, ánh mắt như thắp sáng cả trái tim người đối diện.
Cậu đang nghiêng mặt nói chuyện với dì nhỏ, vẻ mặt vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ, lại còn mang theo một chút cưng chiều, ngọt ngào đến nao lòng.
Nhưng lại không ai đối xử như vậy với mẹ cô, thường là mất kiên nhẫn đáp lời hoặc chỉ đối phó cho qua chuyện.
Anh họ thật sự rất đẹp trai, Thang Văn Gia nghĩ.
Vốn dĩ ban đầu cô cũng không quen biết cậu, nhưng bạn cùng phòng ký túc xá của cô thích nhất là xem show sinh tồn. Sau khi xem hết kỳ đầu tiên «Sinh Tồn Nơi Hoang Dã», khi biết kỳ thứ hai bắt đầu phát sóng thì mỗi ngày đều canh chừng trước máy tính, không ngờ kỳ này mới vừa chiếu thì cô bạn ấy bỗng chuyển sang hâm mộ một người khác.
Đúng, chính là anh họ cô, Cố Tinh Thần.
Cô bạn không chỉ tự mình tải xuống mà còn kéo cô xem cùng vài lần, sau đó cô cũng thấy người này thật sự rất tốt nên thế là cô cũng trở thành fan lúc nào không hay.
Ai mà ngờ lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến như vậy chứ?
Thế mà lại là anh họ của cô.
Thang Văn Gia đang ngẩn người thì phát hiện Cố Tinh Thần ở đối diện ngước mắt nhìn cô, cô ngây người, mặt ửng đỏ, lại thấy Cố Tinh Thần khẽ nhếch môi cười với cô.
Chiếc ghế bên cạnh cô bị kéo ra, Tống Lan Chi đã trở lại, Thang Văn Gia nhìn bà, thấy khóe mắt bà hơi đỏ hoe, trong lòng cô bỗng mềm đi.
Cố Tinh Thần phát hiện cô em họ ngồi đối diện vẫn luôn lén nhìn mình, lúc nãy Thang Văn Gia ồ lên kinh ngạc, rõ ràng là nhận ra cậu.
Hai người chưa từng gặp nhau ở nhà, vậy nghĩa là Thang Văn Gia thấy cậu ở chỗ khác, mà nơi duy nhất cậu xuất hiện chính là chương trình gameshow lần trước.
Được cô em họ hâm mộ mình, cảm giác này thật kỳ lạ.
Trên bàn ăn, ông cụ nhìn cả nhà quây quần hai bên mình, ông cụ khẽ nói: "Cha không muốn nói nhiều, cha già rồi nên chỉ muốn thấy cả nhà quây quần đông đủ thôi, mọi người làm gì thì cha cũng không quản được nữa, nhưng đừng để cha bắt gặp chuyện lùm xùm nào, cha còn chưa chết nên lời nói của cha vẫn còn trọng lượng đấy."
Lời của ông cụ có chút khó hiểu, mọi người đều có chút hoang mang, chỉ có Thang Hiển Tông đơ người, trên mặt có chút chột dạ nhưng cũng không có ai phát hiện ra.
"Được rồi, ăn cơm đi."
Ông cụ cầm đũa lên, không nói thêm lời nào gắp cho một miếng thịt cho Cố Tinh Thần: "Tinh Thần ăn nhiều một chút, nhìn cháu gầy quá."
Cố Tinh Thần lập tức trở thành tâm điểm của bàn ăn, từ trước đến giờ ông cụ chưa từng gắp thức ăn cho ai.
Cố Tinh Thần được yêu quý nhưng cũng hơi sợ, cậu ngay lập tức cầm bát nhận lấy, bởi vì cách quá xa nên phải cố gắng vươn tay đưa bát ra.
Ông cụ liếc Cố Duy Hoa: "Không nhìn thấy à? Mau đổi chỗ cho Tinh Thần đi, ta muốn ngồi gần cháu ngoại của ta."
Cố Duy Hoa:!
Địa vị rớt hạng nhanh chóng mặt, ông hơi khó chấp nhận.
Thang Mỹ Quân ở bên cạnh cười: "Đúng là cháu ruột có khác."
Hai ông cháu ruột bỏ rơi Cố Duy Hoa ngồi giữa, lại lần nữa ngồi cạnh nhau, Cố Duy Hoa bất đắc dĩ, nhưng dù sao đó cũng là vợ, con trai và cha vợ của mình.
Cố Tinh Thần đang vui vẻ gắp thức ăn cho ông cụ thì đột nhiên cảm thấy có gì đó đang cạ vào chân cậu, cậu tưởng người nào vô ý đá trúng chân mình nên không bận tâm.
Ai ngờ tiếng động dưới chân càng ngày càng lớn, cậu đảo mắt nhìn quanh bàn ăn, phát hiện mọi người cũng không có biểu cảm hay hành động gì lạ.
"A!" Thang Mỹ Quân kêu lên sợ hãi, bà cúi đầu xuống dưới bàn: "Sao con chó này lại tới đây nữa!"
Cố Tinh Thần nhìn xuống, quả nhiên Oreo đang ngồi thụp ở giữa cậu và Thang Mỹ Quân, vẻ mặt tủi thân nhìn cậu, nó lấy móng vuốt thỉnh thoảng cạ cạ vào chân cậu.
Thang Văn Cảnh lập tức đứng dậy, gằn giọng: "Oreo, mày lại đây ngay cho tao, không phải lúc nãy đã bị cột lại rồi à?"
Ngay lúc này, anh ta chỉ muốn úp mặt vào tay, biết thế hôm nay đã không dắt con chó ngốc nghếch này đến.
Cố Tinh Thần nhìn vẻ mặt ấm ức của Oreo, cậu vươn tay xoa xoa đầu nó, Oreo theo đó mà dụi dụi vào lòng bàn tay cậu.
"Hình như nó không được khỏe thì phải?"
Cố Tinh Thần nhìn Thang Văn Cảnh: "Giống Husky có dạ dày khá yếu, nó không ăn bậy bạ gì đó chứ?"
Thang Văn Cảnh đơ người ra, bỗng dưng anh ta nhớ ra hôm nay Oreo đi theo người tên Tô Hàm, chẳng lẽ Tô Hàm đã đút nó ăn thứ gì rồi sao?
Không đợi Thang Văn Cảnh suy nghĩ xong thì Cố Tinh Thần đã đứng lên, chiếc ghế bị đẩy ra kêu "rétttt" một tiếng chói tai.
"Oreo nôn ra nào."
Thang Văn Cảnh nhanh chóng chạy tới, với vẻ mặt vô cùng lo lắng, anh ta cũng không ngại những thứ dơ bẩn do con chó nôn ra, khi thấy bên trong có xúc xích vẫn chưa được tiêu hóa hết thì lập tức siết chặt bàn tay.
Thang Văn Gia cũng chạy đến xem, cô kêu lên: "Anh, sao anh lại cho Oreo ăn xúc xích, thứ đó nhiều chất phụ gia như vậy, nó nhất định sẽ bị bệnh!"
Thang Văn Cảnh cũng không trả lời, chỉ là ánh mắt tối sầm lại muốn ôm Oreo lên, nhưng Oreo vẫn nhìn Cố Tinh Thần như cũ, đôi mắt nó ướt dầm dề, tràn đầy vẻ tủi thân.
Thang Văn Cảnh chần chờ một lúc rồi nhìn Cố Tinh Thần.
Cố Tinh Thần bước theo Thang Văn Cảnh, cậu nói với mọi người: "Con với anh họ đưa Oreo đi bệnh viện thú y, chút nữa chúng con sẽ về, ông ngoại nhé."
Thang Chính Thiên gật đầu: "Đi đi, đi đường cẩn thận nhé."
Thang Văn Gia cũng không yên tâm nên cũng chạy theo, Cố Tinh Thần lái xe, Thang Văn Cảnh ôm Oreo ngồi ghế sau, Thang Văn Gia lấy điện thoại tìm bệnh viện thú y gần nhất.
Sau khi ba người trẻ đi rồi, Thang Mỹ Quân hỏi Thang Hiển Tông: "Văn Cảnh quan tâm con chó đó ghê, nuôi từ khi nào vậy?"
Thang Hiển Tông cũng không hiểu lắm về con trai mình, nên quay sang nhìn Tống Lan Chi.
Tống Lan Chi nói: "Là Văn Cảnh nuôi từ khi ở nước ngoài, nuôi được 4-5 năm rồi, nó yêu con chó đó hơn cả em gái mình nữa, luôn tự tay chăm sóc."
Thang Mỹ Quân lúc này mới vỡ lẽ, Thang Văn Cảnh một mình ở nước ngoài nhiều năm, trong thời gian đó vẫn luôn không được gần gũi gia đình, vất vả lắm mới có một con cún bầu bạn bên cạnh, nên đương nhiên coi nó như người thân của mình, thảo nào lúc nãy mặt mày đen sầm lại.
"Hy vọng Oreo không sao, nếu không Văn Cảnh sẽ đau lòng lắm."
Trên đường đi, Oreo vẫn luôn mệt mỏi, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Thang Văn Cảnh, Thang Văn Cảnh cũng dịu dàng xoa xoa đầu nó.
"Ai bảo người ta cho gì cũng ăn hết chứ, đồ ngốc, ngoan đi, chút nữa khám bác sĩ xong mày sẽ khỏe lại thôi."
Thang Văn Gia nói địa chỉ cho Cố Tinh Thần rồi quay xuống ghế sau: "Anh, ai cho Oreo ăn xúc xích vậy? Sao anh lại giao Oreo cho người khác trông thế?"
Thang Văn Cảnh há miệng, nhất thời không biết nói gì, anh ta chỉ có thể trừng mắt nhìn con chó ngốc này để trút giận.
Nếu không phải nó thoát khỏi xích rồi chạy lung tung thì cũng sẽ không gây ra một loạt rắc rối như bây giờ, cho dù Tô Hàm là người cho nó ăn nhưng có lẽ người ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện này, anh ta cũng không thể trách cứ người ta được.
Mà ngay lúc này, dường như Cố Tinh Thần đã nhớ ra đoạn cốt truyện này.
Nguyên tác Thang Văn Cảnh đi dự tiệc gia đình, kết quả là Tô Hàm đã cho Oreo ăn bậy bạ rồi khiến Oreo nôn mửa dữ dội, bệnh tình càng thêm nghiêm trọng.
Thang Văn Cảnh đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Cố Tinh Thần, lúc ôm Oreo đến bệnh viện thú y thì tình cờ gặp lại Tô Hàm, Tô Hàm thấy có lỗi nên đã giúp đỡ chăm sóc Oreo, dần chiếm được cảm tình của Thang Văn Cảnh.
Lúc chờ đèn đỏ, Cố Tinh Thần nghiêng đầu nhìn Oreo đang nằm bẹp ở ghế sau, khi nhìn thấy đôi mắt nhỏ ươn ướt của nó thì ngay sau đó nhấn ga mạnh hơn.
Cậu dừng lại để anh em Thang Văn Cảnh và Thang Văn Gia xuống trước rồi mới đi tìm chỗ đỗ xe, lúc xuống xe thì đột nhiên bắt gặp một người quen.
Lục Tấn Tắc?
Lúc này, trên tay anh đang ôm một con mèo Anh nhỏ, nó mắt tròn xoe nhìn ngó xung quanh.
***
Tác giả có chuyện muốn nói:
Lục Tấn Tắc: Tôi khổ quá mà, cuối cùng cũng được xuất hiện rồi.