Chương 24

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tinh Thần ngồi trên ghế dài cạnh cửa sổ sát đất, đọc kịch bản. Cậu đã xem qua một lần rồi, lúc đó cảm thấy tuy đây là phim phá án nhưng cốt truyện thật sự làm người ta phải thổn thức, huống hồ khi ấy cậu cũng chưa quyết định sẽ diễn vai gì.
Lục Tấn Tắc đóng vai chính là cảnh sát Lý Hành, còn Cố Tinh Thần đóng vai chính là hàng xóm của Lý Hành, cậu bé mồ côi Lý Nhất.
Lý Hành bên ngoài có vẻ cà lơ phất phơ nhưng bên trong lại là người rất tinh tế, là một cảnh sát giỏi quan sát, phân tích và sống ngay thẳng chính trực. Lý Nhất thì trái ngược hoàn toàn với Lý Hành, vừa đỗ đại học, chỉ số thông minh cực cao, bề ngoài rực rỡ như ánh mặt trời nhưng bên trong lại là người rất cực đoan.
Vì Lý Hành đắc tội với sếp nên bị điều đến một bộ phận mới, chuyên xử lý những vụ án vụn vặt, nhỏ nhặt, đa số đều là những vụ án không thể nào phá được.
Ở chỗ mới, đồng nghiệp cũng không thân thiết nên Lý Hành tập trung vào các vụ án. Tuy nhiên, anh không nhận được sự ủng hộ từ đồng nghiệp. Mặc dù không biết phải làm sao, anh vẫn nghiêm túc tìm kiếm manh mối như cũ, ngày nào cũng tăng ca.
Từ nhỏ, Lý Nhất đã ở nhà đối diện với nhà bà ngoại của Lý Hành. Đây là một tòa kiến trúc nhà ngang* lâu đời. Quan hệ giữa Lý Hành và cha mẹ không tốt nên sau khi bà ngoại qua đời, anh dọn về đây ở. Hai người trở thành hàng xóm lâu năm. Vì có cùng họ, Lý Hành thường hay dẫn Lý Nhất đi chơi, sau khi đi làm cũng thường xuyên mua sách hay đồ vật linh tinh cho cậu.
(*Kiến trúc nhà ngang - 筒子楼: Còn gọi là kiến trúc kiểu nhà lính, một hành lang dài nối liền với rất nhiều nhà đơn.)
Quan hệ của hai người khá tốt, Lý Nhất rất thân thiết với Lý Hành, coi anh như người nhà của mình.
Lý Hành hay phải tăng ca, đã lâu chưa về nhà. Nhưng lúc về, anh phát hiện trong nhà không nhiễm một hạt bụi, Lý Nhất đang nấu cơm. Khi hai người cùng nhau ăn cơm, Lý Hành uống chút rượu, anh nhịn không được than phiền về công việc. Anh có lý tưởng, có tham vọng nhưng không được trọng dụng, bị chèn ép và cô lập, thật sự không cam tâm.
Lý Nhất lẳng lặng nghe anh nói. Sau khi Lý Hành say bét nhè, cậu đưa anh về giường nằm, hơn nữa còn nhẹ giọng an ủi anh, nói mình sẽ giúp anh.
Một tuần sau, khu vực Lý Hành quản lý xảy ra vụ án giết người. Thủ đoạn giết người rất tàn nhẫn, nhưng cảnh sát đã tìm kiếm nhiều ngày mà vẫn không tìm được bất kỳ chứng cứ nào. Lý Hành rất quen thuộc với vụ án này, bởi vì lúc anh làm cảnh sát năm đầu tiên đã từng xảy ra vụ án với thủ đoạn tương tự, lúc đó thầy của anh đã mang theo anh tham gia phá án.
Nhưng đề nghị của anh lại không được cấp trên coi trọng. Dù anh tức giận nhưng cũng không làm gì được.
Tuy nhiên, một tuần sau lại xảy ra một trường hợp khác. Lần này giống với vụ án năm thứ hai có anh tham gia phá án, thủ đoạn gần như giống nhau như đúc.
Vì tính chất nghiêm trọng của vụ án, rốt cuộc cấp trên cũng để mắt tới Lý Hành, nâng anh lên làm đội trưởng phụ trách chuyên án lần này.
Ban đầu, Lý Hành rất vui vẻ vì được sếp trọng dụng. Nhưng sau khi điều tra sâu vào vụ án, anh phát hiện người gây án cực kỳ thông minh và cẩn thận, gần như không hề có sơ hở.
Nhưng dần dần, anh phát hiện một vài dấu vết để lại, mà những manh mối đó lại từ từ chỉ hướng về một người.
Lý Nhất cố ý tung ra một ít manh mối từ đầu để gây nhiễu loạn tầm mắt của cảnh sát, nhưng những gợi ý của cậu dành cho Lý Hành lại là chính xác, sau đó để anh vạch trần cậu.
Từ nhỏ, cậu không có người thân hay bạn bè, chỉ có Lý Hành đối xử tốt với cậu. Cho nên cậu không tiếc giết người để trợ giúp Lý Hành. Chỉ cần Lý Hành có thể phá các vụ án này thì chắc chắn anh sẽ được sếp cất nhắc, được phần thưởng xứng đáng.
Lý Hành vui vẻ, cậu cũng vui theo, những thứ khác cậu không quan tâm.
Khi Lý Hành từng bước khám phá ra sự thật, lòng anh dày vò giằng xé vô cùng.
Ngoại trừ bà ngoại là người thân của anh thì Lý Nhất là em trai anh, cậu vẫn còn rất trẻ tuổi. Nhưng anh là cảnh sát, Lý Nhất lại là kẻ giết người, anh cần phải có trách nhiệm với nhiều người hơn.
Anh tra hỏi Lý Nhất nhưng Lý Nhất chỉ cười cười nhìn anh không nói gì cả, cậu vừa cười vừa vươn tay ra đưa cho anh.
Lý Nhất bị bắt. Lý Hành lại cảm thấy bên người bỗng nhiên thiếu đi thứ gì đó rất quan trọng. Trong lúc lục xét phòng của Lý Nhất, anh tìm được một quyển sổ con, trong đó là nhật ký của Lý Nhất.
Sau khi xem xong nhật ký, mặt anh đẫm nước mắt.
Trong ký ức của anh, thiếu niên luôn tươi cười rạng rỡ với anh đã không còn nữa.
Haiz...
Cố Tinh Thần đặt kịch bản xuống, cậu chớp chớp mắt ngăn nước mắt đang trào ra. Đây đúng là một câu chuyện bi đát, Lý Nhất thật đáng thương.
Cậu đi đến cạnh cửa sổ sát đất nhìn xuống vườn hoa phía dưới, từng cảnh từng cảnh trong câu chuyện lần lượt hiện lên trong đầu cậu. Cậu thấy Lý Hành lưu manh, ương ngạnh nhưng cũng rất nghiêm túc; Lý Nhất thì vừa cởi mở lại vừa u ám. Cả hai đều cùng sở hữu hai loại khí chất, tính cách trái ngược nhau nhưng lại trộn lẫn tạo thành một người, điểm này vô cùng nổi bật.
Không có gì ngạc nhiên khi bộ phim này cực kỳ nổi tiếng.
Cuối cùng Cố Tinh Thần cũng hiểu tại sao bộ phim này lại thành công đến vậy, bởi vì hình tượng nhân vật thật sự để lại ấn tượng quá sâu sắc cho người xem.
Đến bây giờ cậu còn chưa thoát khỏi cảm xúc của nhân vật Lý Nhất đây này.
Lục Tấn Tắc nhìn người đứng bên cạnh cửa sổ sát đất tận hai mươi phút. Anh suy nghĩ nửa ngày, sau đó lấy điện thoại bắt đầu soạn tin nhắn.
Rất nhanh Cố Tinh Thần trả lời tin nhắn Wechat cho anh:
[Tôi đang xem kịch bản, lần này chúng ta diễn chung rất nhiều cảnh, xin thầy Lục chỉ giáo nhiều hơn.]
Thì ra là đang xem kịch bản, Lục Tấn Tắc thấy yên tâm hơn. Anh gõ chữ:
[«Điệp Ảnh» sắp đóng máy, bên phía show thực tế của cậu thế nào rồi? Có rảnh thì chúng ta hẹn nhau tập diễn nhé.]
[Tinh Tinh: Mỉm cười.jpg Được nha, ngày mai tôi phải đi show thực tế rồi.]
Về show thực tế Hoang Dã, Cố Tinh Thần đã nhờ Viên Cần liên hệ với tổ tiết mục, thương lượng với đạo diễn xem có thể quay một lượt luôn không, như vậy một tháng là sẽ đủ.
Đạo diễn nói chắc sẽ không thành vấn đề, bất quá ông ta phải bàn bạc lại với các khách mời khác trước đã, sau khi kết thúc kỳ quay này thì sẽ báo cho bọn họ biết.
Hai ngày tiếp theo, Cố Tinh Thần ở nhà xem kịch bản. Đến ngày Tiểu Đào đón cậu, hai người cùng nhau chạy đến sân bay hội hợp với tổ tiết mục Hoang Dã. Địa điểm của kỳ quay lần này là một hòn đảo nhỏ trong vùng Đông Nam Á.
Hiện giờ chỉ đi quay, sau đó sẽ được cắt nối biên tập lại. Trước đó tổ tiết mục không thông báo chủ đề lần này, chờ đến khi cầm trên tay vé máy bay thì bọn họ mới biết sẽ đi đến đâu. Đồng thời, điện thoại của tất cả đều bị tịch thu.
Kiều Mộng Tâm vẫn tràn đầy sức sống như cũ. Người trẻ tuổi nên sức khỏe tốt, lần trước bị bệnh cũng đã nhanh chóng khỏi hẳn. Hiện cô đang kéo Cù Linh đến chỗ Cố Tinh Thần.
Cô ta thò đầu ra, cười hì hì nói: "Anh Tinh Thần đã lâu không gặp, lần này chúng ta lại chung một tổ được không?"
Thì ra là đến để lập đội.
Cố Tinh Thần cười rộ lên: "Được, đương nhiên không thành vấn đề, là vinh hạnh của anh."
Kiều Mộng Tâm che miệng cười, Cù Linh cũng cong khóe miệng. Hai người đổi chỗ với người ngồi bên cạnh Cố Tinh Thần, trở thành ba người ngồi cùng nhau.
Tưởng Thư Dục đội mũ lưỡi trai dựa vào lưng ghế nên không thấy được vẻ mặt của hắn. Hắn mím môi nhớ lại lần này Liêu Mẫn lại tới dặn dò hắn tiếp tục đối chọi với Cố Tinh Thần, điều này thật sự khiến hắn khó chịu.
Nhưng sau khi nghĩ đến điều gì đó, hắn giương mắt nhìn về phía Ngô Nhất Nam đang ngồi chéo ở hàng trên hắn. Kỳ quay trước, mặc dù Ngô Nhất Nam đã cố che giấu nhưng vẫn thấy rõ hắn ta rất bất mãn với Cố Tinh Thần. Liêu Mẫn nói hắn chỉ cần đi theo Ngô Nhất Nam là được.
Tưởng Thư Dục đè chặt mũ của mình xuống, hắn cảm thấy quả nhiên giới giải trí nước sâu như biển. Hắn cũng không rõ tại sao Ngô Nhất Nam lại cứ nhắm vào Cố Tinh Thần, kỳ quay trước, thật ra hắn rất có thiện cảm với cậu.
Thôi, không nghĩ nữa, hắn chỉ muốn nhanh chóng quay xong cái show này cho rồi.
Ngô Nhất Nam nhìn chằm chằm Cố Tinh Thần đang cười hiền lành vô tư, nhớ đến cuộc điện thoại vừa rồi nhận được, hắn ta siết chặt nắm tay lại.
"Cậu chỉ cần vô tình làm Cố Tinh Thần bị thương, số tiền này sẽ là của cậu."
Dạo này hắn ta cực kỳ thiếu tiền, sắp phải đóng tiền học cho con trai, vợ thì giận dỗi đã lâu không được mua quần áo. Cả nhà hắn ta sắp không thể duy trì sinh hoạt như trước. Cát sê của show này không nhiều lắm, cơ hội lộ mặt trên màn ảnh lại bị Cố Tinh Thần chiếm hết.
Nếu hắn ta lỡ mà thành công, vậy thì hắn ta không chỉ có được số tiền đang cần kíp, mà sau khi Cố Tinh Thần không còn trong show nữa thì hắn ta sẽ có càng nhiều cơ hội lộ diện hơn.
Một mũi tên trúng hai con nhạn.
Ngô Nhất Nam thầm cười gian xảo đầy phấn khích, trong đầu cân nhắc vô số cách để 'vô tình'.
Hải đảo, vẫn rất nguy hiểm.
Vì thời gian quay hình gấp gáp và cần phát sóng sớm nên khi máy bay vừa hạ cánh, mọi người lập tức lên xe buýt ra biển rồi xuống thuyền.
Thời tiết ở hải đảo rất tốt, gió biển thổi dào dạt, nắng chiếu rọi rực rỡ.
Mấy người đàn ông thì đội mũ che nắng, phái nữ thì mang thêm khăn che mặt.
Không biết có phải do tổ đạo diễn lo sợ lại có chuyện gì xảy ra nữa chăng, cho nên lúc lên đảo cũng không gây khó dễ mà trực tiếp đưa lên đảo. Vừa đặt chân lên đảo là đã tuyên bố bắt đầu.
"Hai ngày hai đêm sinh tồn nơi hoang dã bắt đầu, xin mọi người chú ý an toàn."
Kiều Mộng Tâm chớp chớp mắt, hỏi: "Đạo diễn, lần này không cần chia nhóm sao?"
Đạo diễn: "Không cần chia nhóm."
Ý là muốn mọi người hỗ trợ lẫn nhau sao? Cũng đúng, không có bất kỳ công cụ nào, nói cách khác là hoàn toàn phải dựa vào bản thân. Nếu không hợp tác thì ngay cả chuyện ăn uống, ngủ nghỉ cũng là vấn đề, càng đừng nói phải sống sót tận hai ngày hai đêm.
Tuy đạo diễn đã nói như thế, nhưng Kiều Mộng Tâm vẫn dẫn đầu đi đến bên cạnh Cố Tinh Thần.
Cô ta mặc kệ, cô ta chỉ muốn đi theo anh Tinh Thần, những người khác đều không đáng tin cậy.
Cù Linh cũng đi tới bên người Cố Tinh Thần, chờ cậu sắp xếp công việc tiếp theo.
Lê Chính Phi là người lớn tuổi nhất, anh ta nhìn một vòng rồi cười thân thiện: "Vậy lần này chúng ta hợp tác với nhau đi, chắc chắn không thể thảm hơn lần trước được."
Kiều Mộng Tâm nhỏ giọng thì thầm bên tai Cố Tinh Thần: "Đợt trước chúng ta cũng rất tốt, thảm chỗ nào? Có thảm cũng là mấy người họ thảm thì có."
Cố Tinh Thần suýt chút không nhịn được cười ra tiếng.
Trong mắt Cù Linh cũng tràn đầy ý cười: "Thế anh Phi có ý kiến gì không?"
Lê Chính Phi nhanh chóng xua tay: "Không không, anh chỉ đề nghị như vậy thôi. Căn cứ vào lần trước mà nói thì Tinh Thần là người có năng lực sinh tồn ở dã ngoại mạnh nhất. Anh đề xuất để Tinh Thần làm đội trưởng sắp xếp mọi mặt, những người còn lại nghe theo cậu ấy, dù sao mục đích của mọi người đều giống nhau."
Anh ta nhìn hai người đang đứng cạnh mình: "Hai người thấy thế nào?"
Ngô Nhất Nam là người đầu tiên dứt khoát đồng ý: "Tôi cảm thấy anh Phi nói rất đúng, Tiểu Cố có năng lực sinh tồn rất mạnh, chúng ta nghe theo cậu ấy sẽ không sai được."
Thái độ của hắn ta không giống với lần trước chút nào. Cố Tinh Thần nhạy cảm nhìn về phía hắn, chạm phải nụ cười tươi rói trên gương mặt hắn. Chẳng qua mặc dù cười đến đôi mắt đều cong lên, nhưng cậu vẫn không cảm nhận được chút chân thành nào trong đó.
Tưởng Thư Dục gật đầu: "Đương nhiên em đồng ý, miễn sao anh Cố đừng chê em ngu ngốc là được."
Lê Chính Phi vỗ vỗ tay: "Được, nếu mọi người đều đồng ý, chúng ta quyết định như vậy nhé. Tinh Thần à, đừng khách sáo, có nhiệm vụ gì thì cứ chia xuống, mọi người đều sẽ cố gắng hết sức."
"Thôi được rồi." Đã nói đến mức như thế, Cố Tinh Thần chỉ có thể nhận vai trò này và dẫn đầu đi về phía trước.
"Chúng ta vẫn nên đi tìm chỗ ở cho tối nay trước đã, tiện thể đi thám thính xung quanh xem thế nào."
Ngô Nhất Nam lớn tiếng nói: "Tiểu Cố nói đúng, chỗ dựng lều trại cho tối nay rất quan trọng, phải chọn lựa cho kỹ càng."
Cố Tinh Thần:...
Đây là muốn làm trò gì hả? Cậu không có đụng chạm gì với Ngô Nhất Nam cơ mà, sao người này cứ luôn vô cớ gây rối với cậu vậy?