Chương 25: Chương 25

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hòn đảo này khá lớn, địa hình phức tạp, thảm thực vật phong phú, rừng cây rậm rạp. Tuy nhiên, chính vì vậy mà nó hứa hẹn có nhiều thức ăn và vật dụng cần thiết hơn.
Đi sâu vào trong khoảng hơn mười phút, Cố Tinh Thần đã tìm thấy hai loại thực vật ăn được. Lợi thế của đảo là có rất nhiều hải sản để bắt. Vấn đề chính cần giải quyết lúc này là chỗ ở.
"Chỉ cần tìm một chỗ trống trải, sạch sẽ để hạ trại là được," Cố Tinh Thần vừa đi vừa nói.
Ngô Nhất Nam lại chen vào một câu: "Vậy bãi cát trên bờ biển chẳng phải là tốt nhất sao, vừa rộng rãi vừa sạch sẽ?"
Chỉ có thế thôi mà cũng làm đội trưởng à? Ngô Nhất Nam thầm khinh thường.
Cố Tinh Thần đáp: "Vậy thì cũng phải tìm được bãi cát có thể chắn gió. Chỗ vừa nãy gió lớn đến mức bay cả nón, nếu anh thấy như vậy cũng được thì tôi không có ý kiến gì nữa."
Cậu dừng lại nhìn Ngô Nhất Nam, vẻ không chút yếu thế khiến Ngô Nhất Nam rất xấu hổ.
Cố Tinh Thần cứ thế chờ hắn. Cậu không hề ưa cái tính xấu này của hắn chút nào. Như thể cậu ham làm đội trưởng lắm không bằng, tốn công mà chẳng được tích sự gì, cậu đâu phải kẻ ngốc.
"Thôi thôi thôi." Kiều Mộng Tâm lập tức phản đối: "Em cột tóc lên rồi mà còn bị gió thổi bù xù khắp mặt. Buổi tối mà ở đó bị thổi xuống biển luôn thì xấu hổ chết."
Cù Linh bật cười: "Mộng Tâm, chị thấy em nhìn gầy vậy thôi, chứ bề ngoài của em đó..."
"Chị Linh!" Kiều Mộng Tâm bĩu môi: "Đừng có biết rõ mà còn nói to như vậy chứ."
Kiều Mộng Tâm vô tình phá vỡ bầu không khí gượng gạo, mọi người lập tức tươi cười, Ngô Nhất Nam cũng nở một nụ cười xấu hổ.
Đến buổi chiều, nắng chói chang, Cố Tinh Thần không thể không dừng lại tìm một chỗ râm mát để nghỉ ngơi. Đi bộ lâu dưới nắng nóng rất dễ bị cảm nắng.
"Nóng quá, chúng ta nghỉ một chút đi."
Lần này, Ngô Nhất Nam cũng nóng đến mức không còn sức để nói chuyện nữa.
Tưởng Thư Dục do dự một lát, hắn nhìn đồng hồ thể thao trên cổ tay, trên mặt lộ vẻ lo lắng: "Bây giờ đã ba giờ rồi, có khi nào đến tối mà chúng ta vẫn chưa tìm được chỗ cắm trại không?"
Lê Chính Phi không nói gì, sau khi đẩy Cố Tinh Thần ra lúc nãy, anh ta vẫn luôn im lặng suốt quãng đường đi, giống như một cỗ máy hoàn thành nhiệm vụ, chỉ cắm đầu đi theo đoàn người phía trước.
Ngô Nhất Nam liếc Cố Tinh Thần, khóe miệng khẽ cong lên một ý cười ẩn giấu.
Cù Linh nghiêng người dựa vào một cây đại thụ, khoanh tay trước ngực. Cố Tinh Thần chưa kịp trả lời thì cô đã nói: "Không phải lúc nãy anh Ngô nói có thể hạ trại ở bãi cát sao? Nếu vẫn không được thì tìm một chỗ tránh gió cạnh bãi cát là được. Dù sao khí hậu nơi này không lạnh, chỉ cần buổi tối không có chuột, sâu, rắn, kiến thì không sợ."
Tưởng Thư Dục gật đầu: "Chị Linh nói có lý, vậy em không cần lo lắng nữa."
Kiều Mộng Tâm khẽ hừ lạnh, thầm nghĩ: Có khi nào hắn ta thật sự lo lắng đâu, lúc làm việc có bao giờ thấy hắn ta ra sức nhiều chứ.
Cố Tinh Thần không để ý đến bọn họ. Cậu để họ ở lại nghỉ ngơi còn mình đứng dậy định đi xung quanh xem sao, biết đâu tìm được thêm thức ăn. Dù sao ngồi lại với nhau cũng rất gượng gạo, vả lại còn đang quay hình nữa, không thể nào cứ ngồi mãi một chỗ như vậy được.
"Mọi người cứ tự do hoạt động đi, bốn giờ chúng ta tiếp tục xuất phát, chú ý đừng để bị cảm nắng."
Cố Tinh Thần xách ba lô lên, chọn đại một hướng rồi đi.
Ngô Nhất Nam lập tức đứng dậy, nhưng khi thấy Kiều Mộng Tâm và Cù Linh đã đuổi kịp Cố Tinh Thần thì hắn liền dừng bước.
Lê Chính Phi đứng lên, vỗ vỗ quần, nói: "Tôi cũng đi dạo xung quanh một chút. Hai người thì sao?"
Tưởng Thư Dục gật đầu: "Đi cùng đi anh Phi."
Mặc dù lần này là hoạt động tập thể nhưng rõ ràng đã chia thành hai nhóm nhỏ để tiến hành các hoạt động riêng.
"Anh Tinh Thần, có phải anh đã phát hiện ra gì rồi không?" Kiều Mộng Tâm cười hì hì hỏi.
Cố Tinh Thần nhìn cô ta với ánh mắt khen ngợi: "Vừa nãy anh thấy có một cây dừa, không biết có thể hái trái dừa xuống được không đây."
Quả nhiên, ba người đi chưa bao lâu thì đã thấy một cây dừa cao thẳng tắp, trên cây lủng lẳng vài trái dừa lớn. Vào buổi chiều nóng bức như thế này, không gì ngon bằng được uống nước dừa tươi ngọt mát rượi.
Kiều Mộng Tâm liếm liếm môi: "Muốn uống quá à."
Cố Tinh Thần nhìn một vòng xung quanh, cậu nhặt một cục đá to bằng nắm tay lên rồi ngắm vị trí trên cây, sau đó dùng sức ném.
Bang.
Không trúng.
Kiều Mộng Tâm cũng học cậu nhặt đá ném lên, nhưng độ chính xác của cô ta còn kém hơn cậu, thậm chí còn không chạm tới lá cây.
Hai người ở đó cố gắng nửa ngày nhưng đều vô ích.
"Để chị." Cù Linh nói xong, cô lấy một đôi găng tay từ trong túi nhỏ của mình ra. Cô đang mặc bộ đồ thể thao nên trông cực kỳ nhanh nhẹn.
Cố Tinh Thần chưa kịp hỏi gì thì đã thấy Cù Linh đi vài bước đến dưới gốc dừa, tiếp đó bắt đầu leo cây.
Cây dừa vừa cao vừa thẳng, người bình thường không thể trèo lên được. Nhưng Cù Linh tựa như con khỉ, tay chân thoăn thoắt lanh lẹ trèo lên, rất nhanh đã đến ngọn cây.
Cô thò tay hái dừa. May mà nhánh gần thân cây có ba trái dừa vừa đủ cho ba người họ.
"Má ơi, chị Linh đúng là nữ thần của em mà, quá tuyệt vời!"
Mắt Kiều Mộng Tâm sáng rực, cô ta nhìn Cù Linh đầy ngưỡng mộ.
Cố Tinh Thần cũng cười rạng rỡ: "Chị Linh đúng là báu vật!"
Bịch bịch bịch.
Ba trái dừa thi nhau rơi xuống đất. Kiều Mộng Tâm hoan hô một tiếng rồi chạy đến nhặt dừa.
Cù Linh nhanh chóng trượt xuống dưới, cô vỗ vỗ quần áo, tháo găng tay ra rồi thoáng nhìn qua: "Nếu không mang đôi găng tay này thì chị không dám leo lên đâu."
Đôi găng tay bị mòn rách một lỗ nhỏ. Có thể tưởng tượng nếu leo bằng tay trần thì chắc chắn sẽ bị trầy da ngay.
"Chị Linh, chị giỏi quá chừng, biết leo cây luôn, em quỳ bái chị."
Cố Tinh Thần trêu ghẹo.
Cù Linh cũng bật cười: "Khi còn nhỏ chị ở nông thôn nên leo cây là kỹ năng cơ bản nhất. Nếu ai mà không biết leo cây thì sẽ bị người ta ghét, không ai muốn chơi với đứa không biết leo cây hết."
"Anh Tinh Thần, chị Linh, hai người đừng nói chuyện phiếm nữa, mau nghĩ cách mở trái dừa ra đi nè."
Kiều Mộng Tâm ngồi xổm nửa buổi cũng không nghĩ ra cách nào để mở trái dừa. Cô ta ném dừa xuống đất rất nhiều lần nhưng trái dừa vẫn không suy suyển chút nào.
Cù Linh nói: "Em làm vậy không mở được dừa đâu, vỏ dừa cứng lắm."
Cố Tinh Thần ở một bên tìm kiếm trên đất. Cậu chọn một cục đá hình bầu dục, tiếp đó bắt đầu mài cục đá trên một tảng đá lớn.
Vỏ dừa rất cứng, chỉ có thể dùng vật sắc bén mới mở ra được. Bây giờ trong tay cậu không có công cụ nên chỉ có thể mài thành một con dao đá để dùng. Nhưng mài dao đá là công việc cực kỳ tốn thời gian, cho nên cậu chọn cục đá không quá to, hình dáng mỏng.
Ba người thay phiên nhau mài đá, cuối cùng khi thấy nó đã gần giống dao thì Cố Tinh Thần mới bắt đầu mở dừa. Cậu cũng may mắn mở được hai trái một cách thuận lợi.
Tiếp đó cậu cầm trái còn lại, nháy mắt, mỉm cười nhìn vào ống kính rồi nói:
"Trái này sẽ để lại cho ba người kia, tôi tin là họ cũng đã tìm được thức ăn rồi."
Kiều Mộng Tâm và Cù Linh chia nhau uống một trái dừa. Bên trong có rất nhiều cơm dừa, vừa dẻo vừa thơm vừa ngọt, cực kỳ tươi ngon mát ruột.
Đến khi Cố Tinh Thần uống trái kia, Cù Linh lén nháy mắt với cậu, hai người đều nở nụ cười trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra.
Uống xong nước dừa, Cố Tinh Thần lại cố gắng mở cả trái dừa ra. Ba người cũng không màng hình tượng của mình mà ngồi xổm xuống cùng nhau nạo cơm dừa bên trong ăn lấy ăn để. Cơm dừa bình thường nhưng lúc này lại trở thành món ngon tuyệt vời. Ba người ăn sạch sẽ hai trái dừa, sau đó mới nhàn nhã đi trở về.
Ba người Lê Chính Phi đã sớm ngồi chờ tại chỗ. Khi thấy ba người Cố Tinh Thần trở về, Ngô Nhất Nam vốn đang chờ đến mất kiên nhẫn và tức giận thì ngực hắn đã bị nhét một trái dừa lớn.
"Đây là do chúng tôi tìm ra, ba người uống đi."
Cố Tinh Thần không cho hắn cơ hội nói gì thêm, cậu thực sự không muốn nghe hắn lải nhải. Bị quả dừa làm cho bất ngờ, Ngô Nhất Nam quên mất mình định nói gì, chỉ nuốt nước miếng nhìn chằm chằm vào trái dừa.
"Làm sao mở ra đây?"
Cù Linh cười nói: "Chuyện này thì chúng tôi không giúp được rồi, tự nghĩ cách đi."
Lúc phá dừa thì con dao đá đã bị hỏng mất. Có dừa mà còn bắt người ta phải mở giúp, xin lỗi không rảnh nhé.
Cuối cùng trái dừa đó vẫn không mở ra được. Tưởng Thư Dục ôm trái dừa đi suốt quãng đường, rốt cuộc cũng tìm được một chỗ trú gió cạnh bờ cát để dừng chân.
Lúc bấy giờ, thời gian đã không còn sớm. Sửa soạn xong thì đã phải bắt đầu nghĩ cách chuẩn bị bữa tối.
Cố Tinh Thần suy nghĩ, sau đó sắp xếp cho mọi người:
"Thế này nhé, hai người ở lại nhặt củi nhóm lửa, tiện thể tìm kiếm xung quanh xem có thứ gì hoặc trái cây nào không. Hai người đi bờ biển bắt cá, hai người đi chỗ bãi đá ngầm gần bờ biển nhặt sò, ốc, hàu."
Tiếp đó cậu lại nói: "Hai cô gái ở lại đi, nước biển lạnh lắm, phụ nữ không nên đi."
Cậu vừa nói xong, Ngô Nhất Nam chen vào: "Tôi với Tiểu Cố cùng một tổ vậy, chúng ta đi chỗ bãi đá ngầm. Còn anh Phi và Thư Dục thì đi bờ biển bắt cá."
Hắn sắp xếp như thế cũng rất hợp tình hợp lý. Cố Tinh Thần cũng đồng ý, cậu dặn dò hai cô gái nên nhặt loại củi như thế nào, sau đó bốn người đều xắn ống quần lên ra bờ biển.
Bên phải chỗ cắm trại của bọn họ chính là khu vực bãi đá ngầm. Cố Tinh Thần thử kiểm tra nước, tuy rằng thời tiết chỗ này rất nóng nhưng khi chân giẫm vào nước vẫn có chút lạnh. Tuy nhiên, sau khi đã quen thì lại cảm thấy mát mẻ dễ chịu.
Cố Tinh Thần tập trung tìm kiếm trên các vách đá. Thông thường trên các vách đá này đều có nghêu, hàu bám vào.
Quả nhiên, không bao lâu sau, cậu phát hiện rất nhiều hàu sống dính trên vách đá. Cậu nhấc một tảng đá nhỏ cạnh chân mình lên, phía dưới có vài con cua biển nhỏ chạy ra.
Nguyên liệu nấu ăn phong phú quá, đêm nay có đồ ăn ngon rồi!
Cố Tinh Thần vui vẻ thu hoạch một mớ bỏ vào cái giỏ đan từ lá cây do Kiều Mộng Tâm làm. Cậu cũng không ngờ tay nghề của hai cô gái này tốt đến thế, một người biết leo cây, một người biết đan lá, cả hai đều là báu vật.
"Tiểu Cố, mau qua đây."
Cố Tinh Thần nghe Ngô Nhất Nam lớn tiếng gọi mình, cậu ngẩng đầu lên thấy Ngô Nhất Nam đang ở bên cạnh một tảng đá lớn vẫy tay với cậu: "Nơi này có rất nhiều hàu sống, mau qua đây."
Cố Tinh Thần không nghĩ nhiều, cậu bước nhanh qua đó. Đến trước mặt hắn thì thấy đúng là vách đá bên cạnh có rất nhiều hàu sống vây xung quanh. Nếu đào toàn bộ xuống thì sáu người bọn họ sẽ ăn đến ói ra luôn.
Hai người lập tức bắt đầu ra sức đào hàu. Chiếc giỏ tre cũng dần dần nặng lên. Thấy đã sắp quá tải nên Cố Tinh Thần định đem mớ này về trước rồi tính sau.
"Tôi cũng xong rồi, tới đây Tiểu Cố, tôi kéo cậu lên cho."
Không biết từ khi nào Ngô Nhất Nam đã trèo lên trên bãi đá, hắn đưa tay ra cho Cố Tinh Thần với vẻ mặt tươi cười.
Cố Tinh Thần chần chờ một lát, cuối cùng vươn tay ra đưa cho hắn. Khi chân cậu đặt lên tảng đá sắp sửa trèo lên thì tay cậu bị trượt, và Ngô Nhất Nam cũng buông tay cậu ra.
Trong lòng cậu chùng xuống. Cậu lập tức đưa tay bám vào tảng đá gần đó nhưng nó quá trơn. Khi cậu ngã xuống, ngẩng đầu lên, cậu thấy vẻ mặt hoảng sợ cùng với nụ cười quỷ dị của Ngô Nhất Nam.