Chương 30

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Hàm mỉm cười cụng ly với Lưu Tư Hào, khóe miệng và ánh mắt đều ánh lên ý cười, dưới ánh đèn mờ ảo càng khiến hắn thêm quyến rũ.
Vừa uống cạn một ngụm rượu, khóe mắt chợt thấy dưới lầu có bóng dáng quen thuộc, người đó đang trừng mắt nhìn hắn đầy giận dữ.
Tô Hàm giật mình, cả người đờ ra, sau đó hắn nghiêng người nói nhỏ vài câu với Lưu Tư Hào rồi đứng dậy rời khỏi ghế sofa dài. Hắn vòng ra phía sau, xuống lầu, đang tìm kiếm thì đột nhiên bị ai đó nắm chặt kéo vào một góc khuất.
Không, không được, chỗ này quá dễ bị phát hiện.
Tô Hàm lập tức ôm lấy cánh tay Hàn Tuyển Ý, thì thầm: "Tuyển Ý, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi, ở đây ồn ào quá."
Hàn Tuyển Ý trừng mắt nhìn hắn, nhưng khi bắt gặp đôi mắt cầu xin của Tô Hàm, gã liền thả lỏng, mặc cho hắn kéo mình đi ra ngoài.
"Tuyển Ý, anh nghe em giải thích." Vừa ra ngoài, Tô Hàm đã vội vàng lên tiếng: "Không phải như anh nghĩ đâu, em... là do công ty sắp xếp đó anh."
Vốn dĩ hắn đã mang dáng vẻ của một đóa sen trắng, giờ đây lại mở to đôi mắt, ánh lên vẻ tủi thân, khiến người ta không kìm được mà muốn tha thứ và chấp nhận lời giải thích của hắn.
"Hiện tại anh đang gặp khó khăn, công ty quản lý của em cũng không coi trọng em, bộ phim trước vừa đóng máy xong vẫn chưa có thông báo công việc tiếp theo. Công ty sắp xếp cho em... Em không thể không tới." Tô Hàm nói xong, vành mắt đỏ hoe, thâm tình nhìn Hàn Tuyển Ý: "Em không muốn anh vừa phải vất vả vừa phải lo lắng cho em, hiện tại tình hình của anh cũng không tốt lắm mà."
Lời này không nặng không nhẹ lại khiến Hàn Tuyển Ý đau lòng.
Đúng vậy, hiện tại gã không giành được vai chính trong «Kỳ Ngộ», trước đây cũng không có bộ phim tiêu biểu nào làm nên tên tuổi, không có bất kỳ địa vị nào trong giới, làm gì còn ai nể mặt gã nữa.
Sắc mặt Hàn Tuyển Ý càng thêm u ám: "Em ghét bỏ anh sao?"
"Không!" Tô Hàm đột nhiên nhào vào lòng gã, ôm chặt lấy gã: "Sao em ghét anh được chứ, em yêu anh nhiều như vậy, em từ nước ngoài trở về cũng chỉ vì muốn ở bên cạnh anh thôi mà. Tuyển Ý, anh vẫn còn nghi ngờ tình cảm của em sao?"
Đúng vậy, Tô Hàm vì gã mà từ nước ngoài trở về, sao mình có thể nghĩ em ấy như vậy được chứ.
Hàn Tuyển Ý ôm lại Tô Hàm, cằm gã cọ cọ đỉnh đầu hắn, mang theo một chút áy náy nói: "Xin lỗi em Tô Hàm, là anh đã hiểu lầm em rồi."
Tô Hàm nhếch miệng, cười ngọt ngào: "Không đâu Tuyển Ý, đừng nói xin lỗi, nhưng lần sau anh phải tin tưởng em nhé. Được không?"
Hàn Tuyển Ý gật đầu đồng ý.
Hắn ngẩng đầu lên, có chút khó xử nói: "Hay là anh về nhà trước đi, lát nữa em xong việc thì sẽ về nhà với anh ngay, được không?"
Hàn Tuyển Ý gật đầu, đúng là gã sai rồi, gã đã ảnh hưởng đến công việc của Tô Hàm. Gã không nên tin vào tin nhắn lạ rồi xông tới đây tra hỏi Tô Hàm như vậy.
Nhìn Hàn Tuyển Ý lên xe rời đi, nụ cười trên mặt Tô Hàm hoàn toàn biến mất, ánh mắt không còn chút tình yêu nào.
Ánh mắt hắn tối tăm u ám, tại sao Hàn Tuyển Ý lại biết được chỗ này chứ, rốt cuộc là ai đã nói cho gã biết!
Đi đến cửa thang máy, Tô Hàm lập tức trở lại vẻ mặt trong sáng ngây thơ, giống như một đóa sen trắng không vướng bụi trần.
*
Cố Tinh Thần mở mắt ra, dưới thân là tấm nệm giường mềm mại. Cậu sửng sốt một lát rồi vén chăn lên xem, sau đó thở phào nhẹ nhõm.
Không có, không có, may quá là may quá!
Cậu sợ mình lại 'làm' Lục Tấn Tắc thêm lần nữa, vậy thì xấu hổ chết mất.
Cậu xoa xoa đầu, chỉ nhớ rõ tối qua vui quá nên đã uống vài chai bia, rồi không biết tại sao lại say đến mức này. Mới uống mấy chai đã thấy chếnh choáng rồi.
Quần áo trên người cậu nhăn nhúm, Cố Tinh Thần đi vào phòng vệ sinh rửa mặt. Lúc mở cửa phòng, cậu đã ngửi thấy mùi thức ăn thoang thoảng.
Lục Tấn Tắc từ phòng bếp thò đầu ra, thấy cậu đã rửa mặt xong xuôi thì đưa cho cậu một ly nước: "Uống nước trước đã, cháo nấu xong rồi, cậu ngồi xuống đi."
Cố Tinh Thần yên tâm thoải mái ngồi xuống, một bát cháo trắng đặc sệt được đặt trước mặt cậu.
"Hôm qua cậu uống say bí tỉ, hôm nay ăn nhạt thôi. Có muốn cho đường vào cháo không?"
Lục Tấn Tắc hỏi, anh nhớ Cố Tinh Thần thích ăn ngọt.
Cố Tinh Thần chép chép miệng, đúng là không cảm nhận được mùi vị gì: "Ừ, một chút thôi."
Lục Tấn Tắc mở gói đường đưa cho cậu.
"Sáng nay anh đi mua bữa sáng à?" Cố Tinh Thần rải một lớp đường mỏng vào bát cháo.
"Cháo là anh nấu ở nhà, còn những thứ khác mua ở ngoài."
Trên bàn bày rất nhiều món, có vài loại điểm tâm, mấy chiếc bánh mì, còn có sữa đậu nành và quẩy.
Cố Tinh Thần gắp một chiếc bánh bao cuộn: "Anh mua nhiều quá, có mỗi hai chúng ta ăn thôi mà."
Lục Tấn Tắc khẽ ừ: "Ừm, lần sau sẽ mua ít lại."
Anh không biết mua loại nào nên mỗi thứ đều mua một ít.
Cố Tinh Thần cúi đầu lặng lẽ cong khóe miệng, thầm nghĩ, hay lắm, còn muốn có lần sau nữa chứ.
Sau đó, cậu hoảng hốt nhớ lại điều gì đó liền ngẩng đầu nhìn Lục Tấn Tắc: "Thầy Lục! Hôm qua tôi không nói sảng gì chứ?"
Lục Tấn Tắc đang uống cháo khẽ dừng lại một chút, sau đó vẻ mặt tự nhiên đặt bát xuống, phủ nhận: "Không có, cậu uống say là ngủ ngay lập tức."
Cố Tinh Thần thở phào nhẹ nhõm.
May quá, cậu sợ mình uống say rồi nói những điều không nên nói. Lỡ như nói hớ chuyện cậu xuyên sách thì làm sao bây giờ? Thầy Lục sẽ coi cậu là quái vật rồi đưa cậu đến phòng thí nghiệm quốc gia, đến lúc đó thì cậu xong đời rồi.
Giờ biết được mình không nói hớ điều gì, vậy thì cậu yên tâm rồi.
Lục Tấn Tắc quan sát biểu cảm của cậu, em ấy đang sợ cái gì? Sợ chuyện em ấy vẫn chưa quên được Hàn Tuyển Ý bị mình phát hiện ra sao? Ánh mắt anh tối sầm, phảng phất như một chú cún lớn tủi thân hờn dỗi.
Cùng lúc đó, hai người đều nhận được thông báo từ đoàn phim: một tuần sau sẽ cử hành nghi thức khởi quay.
*
Một tuần sau, hiện trường nghi thức khởi quay của «Kỳ Ngộ» vô cùng náo nhiệt. Đông đảo máy ảnh của giới truyền thông đặt ngay cửa, đèn flash liên tục nhấp nháy.
Nghi thức khởi quay không hề được tuyên truyền, nhưng bộ phim này tự thân đã có độ nổi tiếng, nhiều bên truyền thông không cần mời mọc cũng tự động đến đây.
Nhưng điều khiến giới truyền thông ngạc nhiên là, họ vốn tưởng đoàn phim «Kỳ Ngộ» luôn rất kín tiếng, nhưng không ngờ hiện trường lại được bố trí vô cùng long trọng. Ngay cả hội trường cử hành nghi thức khởi quay cũng là nơi phải hẹn trước nửa năm mới có thể thuê được.
Từ cửa hiện trường cho đến chỗ xuống xe của khách quý đều được trải hơn 100 mét thảm đỏ. Hai bên thảm đỏ đặt đầy các lẵng hoa tươi, bên trong hội trường được trang trí rất rực rỡ và sang trọng.
"«Kỳ Ngộ» chịu chơi thật, nghi thức khởi quay thôi mà, làm gì mà long trọng dữ vậy." Có người không biết rõ tình hình, nói chuyện vừa ghen tị vừa hâm mộ.
"Không phải do ý của đạo diễn Phú đâu, tôi nghe người ta nói là có giải trí Xán Tinh tài trợ. Không biết có địa vị thế nào mà chịu chơi dữ lắm."
Người đó khó hiểu: "Xán Tinh? Sao tôi chưa nghe qua bao giờ nhỉ?"
Người kia đáp: "Là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim «Kỳ Ngộ» này đấy. Bên trong có một minh tinh của giải trí Xán Tinh, chắc là người được bên đó tập trung nâng đỡ, nếu không thì cũng sẽ không tạo thế lớn như vậy cho cậu ta. Hình như tên là Cố Tinh Thần thì phải."
"Cố Tinh Thần?" Người đó tỏ vẻ bối rối, chưa bao giờ nghe qua tên này. Là minh tinh nào vậy, rồi công ty giải trí này từ đâu ra chứ?
Người kia nói say sưa nhưng thực tế bản thân hắn cũng không biết rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể chờ người tới, lát nữa là sẽ thấy được người thật của Xán Tinh.
Lưu Trọng được chủ tịch Thang Mỹ Quân dặn dò phải làm cho hội trường thật long trọng. Sau khi được Cố Tinh Thần đồng ý, anh ta bày trí dựa theo chỉ thị của bà Thang. Có điều Thang Mỹ Quân cũng không định tham gia, dù sao con trai cưng nhà bà là người quản lý Xán Tinh, con trai đã đi thì bà ở nhà xem TV là được rồi.
Cho nên đến khi nghi thức khởi quay của «Kỳ Ngộ» sắp diễn ra, cả đám truyền thông cũng không biết rốt cuộc chủ nhân của giải trí Xán Tinh là ai cả.
Đều do Cố Tinh Thần cố tình giấu giếm, bây giờ chưa phải lúc để công khai.
«Kỳ Ngộ» không có nữ chính, hai nam chính là người gánh vác bộ phim. Còn lại có vài diễn viên nữ phái thực lực và một dàn vai phụ đều đã tới.
Trên thảm đỏ, hai nam chính một người đi trước, một người đi sau.
Hôm nay, Cố Tinh Thần và Lục Tấn Tắc đều ăn ý mặc bộ vest màu xám đen. Cố Tinh Thần mặc bộ có hoa văn kẻ ô màu tối, còn Lục Tấn Tắc mặc bộ màu trơn. Nhìn từ xa giống như đồ đôi.
Tóc của Cố Tinh Thần được vuốt lên gọn gàng, trên trán lơ phơ vài sợi tóc mái, vừa trẻ trung vừa đẹp trai.
Tóc của Lục Tấn Tắc được vuốt hết về phía sau. Vốn dĩ anh đã có khí chất hơn người, mặc dù chải kiểu tóc trông có vẻ đứng tuổi nhưng không hề ảnh hưởng đến khí chất của anh, ngược lại càng tăng thêm khí thế mạnh mẽ của mình.
Hai người đều có nhan sắc xuất chúng. Một người thì tinh xảo ôn hòa, một người thì lạnh lùng đẹp trai. Cả đám truyền thông báo chí đều bị kinh ngạc, đèn flash không ngừng chớp nháy.
Cố Tinh Thần thấy Lục Tấn Tắc ở đằng trước dừng lại, cậu nghiêng đầu nhìn anh, do dự trong giây lát rồi bước lên phía trước, hai người cùng nhau sánh vai.
Cậu kiềm nén không cười, Lục Tấn Tắc càng ngày càng có khí chất của ảnh đế rồi.
Vốn các bên truyền thông đều cho rằng giữa hai nam chính sẽ xảy ra chiến tranh ngầm gì đó, nhưng thấy hai người vô cùng khiêm tốn, hài hòa lại khiến bọn họ rầu rĩ vò đầu bứt tai. Giờ mà về không biết báo cáo công việc thế nào nữa, chẳng có chút điểm nóng nào cả!
Dù sao cũng chỉ là nghi thức khởi quay, không phải thật sự đi thảm đỏ. Quan trọng nhất vẫn là đạo diễn Phú Triều Tông, sau đó đèn flash xoay chiều chụp đạo diễn Phú.
Cố Tinh Thần ngồi phía dưới, một bên là Lục Tấn Tắc, một bên khác không có người. Đột nhiên có một người ngồi xuống, Cố Tinh Thần nghiêng đầu nhìn qua, lập tức mắt to trừng mắt nhỏ với người mới đến.
"Thế nào, ngạc nhiên không? Bất ngờ không? Vui vẻ không?"
Cố Tinh Thần trợn mắt nhìn Thang Văn Cảnh: "Sao anh lại tới đây? Oreo đâu rồi?"
Thang Văn Cảnh làm ra vẻ đau lòng: "Em họ em vô tình thật đó, anh cố ý tới đây để cổ vũ và ủng hộ em, mà em lại hỏi Oreo trước! Em có còn lương tâm không hả?"
"Anh không làm diễn viên thì tiếc quá, có muốn ra mắt không? Hay là ký hợp đồng với công ty của em đi?" Cố Tinh Thần không thèm để ý dáng vẻ làm bộ làm tịch của anh ta.
Thang Văn Cảnh không giả vờ nữa, anh ta chỉnh lại vạt áo của mình, chậm rãi nói: "Em tưởng anh muốn tới à? Là do cô nhỏ muốn anh tới xem em thế nào, sợ em không có ai bên cạnh sẽ bị người ta bắt nạt. Giới giải trí này có gì hay ho chứ, chỉ có mỗi một kịch bản, chẳng có gì để xem."
Thang Văn Gia về nhà thăm ông nội, đi vào thì thấy ông nội và cô nhỏ đang ngồi xem TV với nhau. Màn hình TV vừa vặn quay trúng Cố Tinh Thần, chàng thanh niên đẹp trai hơn người, gương mặt tinh xảo điểm thêm nụ cười nhẹ nhàng.
"A a a, anh họ Tinh Thần!"
Thang Văn Gia hét to làm cho hai người giật mình, tiếp đó cô lại kêu lên: "Anh hai? Sao anh hai lại ở trong đó cùng với anh họ Tinh Thần vậy?"
Thang Mỹ Quân vỗ vỗ ngực: "Văn Gia, con làm cô sợ chết khiếp. Văn Cảnh nghe nói hôm nay phim của Tinh Thần khởi quay nên vội vàng thay quần áo đi rồi, nói là sợ người ta thấy Tinh Thần không có ai bên cạnh sẽ bị bắt nạt. Cô đã nói là khỏi cần đi, ai dám bắt nạt anh họ Tinh Thần của con chứ."
Thang Văn Gia:...
Hu hu hu hu, tại sao cô không về sớm hơn một chút chứ!
...
Tác giả có chuyện nói:
Lục Tấn Tắc: Mặc đồ đôi, vui quá đi!
END CHƯƠNG 30.