Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có tổng cộng sáu bức ảnh, mỗi bức Tô Hàm đều mặc trang phục khác nhau. Điểm chung duy nhất là biểu cảm trên gương mặt Tô Hàm luôn vừa ngượng ngùng vừa vui vẻ, mỗi bức đều toát lên niềm hân hoan trong lòng hắn.
Người chụp ảnh có kỹ thuật khá tốt, chọn góc độ đẹp, ghi lại vẻ mặt Tô Hàm một cách chân thật, không hề giả tạo.
Sáu bức ảnh cho thấy một quá trình phát triển dần dần: từ ngượng ngùng e thẹn nhìn người đối diện lúc ban đầu, đến việc trực tiếp dựa hẳn vào người đó ở những bức sau.
Hàn Tuyển Ý siết chặt điện thoại, đôi mắt gã dán chặt vào màn hình như muốn bốc hỏa.
Tô Hàm, dám giấu gã ra ngoài ve vãn người khác!
Gã còn chưa hết tức giận thì điện thoại báo có tin nhắn. Không suy nghĩ nhiều, gã lập tức mở ra.
Trong tin nhắn là một địa chỉ.
Gần như ngay lập tức, gã bỗng hiểu ra mọi chuyện.
Người đàn ông nổi giận đùng đùng đứng dậy từ ghế sô pha, vội vã lao ra ngoài. Cánh cửa đóng sập lại làm khung cửa lung lay, bụi tường lất phất rơi xuống.
Cố Tinh Thần cảm thấy mình vừa làm một việc tốt, thật là một người chính nghĩa! Cậu vui vẻ lẩm bẩm hát đi về nhà mình.
Trời đã nhá nhem tối, Cố Tinh Thần ngẩng đầu nhìn về phía một căn phòng quen thuộc nào đó, bên trong sáng trưng ánh đèn. Cậu dừng lại một chút rồi đổi hướng bước chân.
Trong căn phòng rộng lớn, chiếc TV treo tường đang chiếu quảng cáo.
Lục Tấn Tắc pha một ly trà rồi ngồi xuống ghế sô pha, chờ phim bắt đầu. Chuông cửa bỗng "ting tong" vang lên, anh hơi ngạc nhiên nhìn ra.
Người đến giờ này không thể là Thạch Thành, chẳng lẽ là người hàng xóm? Cửa vừa mở ra, một gương mặt tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời xuất hiện trước mặt anh.
"Chào buổi tối thầy Lục, tôi không làm phiền anh chứ?"
Lục Tấn Tắc hơi bất ngờ, anh nghiêng người mời cậu vào: "Không có, cậu vào ngồi đi."
Cố Tinh Thần vừa vào đã thấy trên TV đang chiếu một đoạn giới thiệu phim. Cậu xoay đầu nhìn Lục Tấn Tắc đang đóng cửa. Lục Tấn Tắc hơi ngẩn người nhìn ý cười trong mắt cậu, sau đó lặng lẽ nghiêng đầu tránh đi.
Ôi chao, ngại ngùng rồi kìa!
Cố Tinh Thần ngồi trên ghế sô pha, nhắc nhở: "Tiếc là kỳ này không có tôi, vừa hay tôi cũng muốn xem thử thế nào."
Lục Tấn Tắc đứng hình một lát, anh quên mất kỳ này Cố Tinh Thần bị thương, cậu cũng sẽ không tham gia kỳ sau nữa.
Anh đưa tách trà cho Cố Tinh Thần: "Uống trà đi."
Cố Tinh Thần ngửa đầu nhìn tiêu đề, trên mặt không giấu được vẻ vui vẻ.
Lục Tấn Tắc ngồi xuống bên cạnh cậu: "Hình như tâm trạng cậu rất tốt thì phải."
Hiếm khi thấy cậu vui vẻ đến vậy, từ lúc vào cửa đến giờ vẫn luôn cười.
Cố Tinh Thần: "Hôm nay tôi làm được một việc tốt, giúp người là niềm vui mà, nên tôi vui vẻ!"
"A, bắt đầu rồi."
Kỳ «Hoang Dã» mới đã bắt đầu chiếu, đội ngũ năm người nhìn có vẻ rất hòa đồng. Dù ít người hơn nhưng mục đích của chương trình vẫn không thay đổi.
Ngay sau đó, một "cơn mưa" bình luận dày đặc bắt đầu xuất hiện, gần như che kín cả màn hình TV.
Cố Tinh Thần nhướng mày, cậu không ngờ chương trình thực tế này lại có nhiều người xem đến vậy, lượng truy cập chắc hẳn khá tốt.
Nhưng nhìn kỹ một lát, cậu bỗng bật cười.
Các bình luận đều là —
[A a a a a! Sao không có bé Tinh Thần của tui vậy!]
[Tui cố tình vào xem con trai, huhu, vậy mà không có cảnh nào hết!]
[Cố Tinh Thần rời khỏi chương trình rồi sao? Sao lại thế này?]
[Không có con trai tui thì chương trình này chán ngắt, chẳng có gì để xem.]
Những lời bình luận như thế rất nhiều. Dần dần, "cơn mưa" bình luận vốn phủ kín màn hình bắt đầu giảm xuống còn một phần hai, rồi một phần ba, trong chốc lát chỉ còn lác đác vài bình luận xuất hiện.
"Không ngờ mình vẫn còn quan trọng ghê." Cố Tinh Thần lẩm bẩm.
Lục Tấn Tắc hùa theo: "Đương nhiên rồi, những người khác có gì đáng xem đâu."
"Thầy Lục, đừng khen tôi quá, khen quá là tôi sẽ kiêu ngạo đấy."
Lục Tấn Tắc phản bác, anh sốt ruột giải thích: "Tôi chỉ nói sự thật thôi mà."
"Được rồi." Cố Tinh Thần đứng dậy.
Lục Tấn Tắc hoảng sợ, anh đã chọc cậu ấy giận rồi sao?
Cố Tinh Thần liếc anh: "Thầy Lục có hứng thú đi ăn xiên nướng với tôi không?"
Lục Tấn Tắc bị cậu nói chuyện ngừng ngang làm anh giật mình thon thót.
"Đi."
Xuống dưới lầu, Lục Tấn Tắc đi trước Cố Tinh Thần. Bỗng dưng anh dừng lại chờ làm cậu ngạc nhiên nhìn anh.
Cậu biết Lục Tấn Tắc rất đẹp trai, không phải kiểu tuấn tú tinh xảo mà là vẻ đẹp cân đối, sắc sảo. Khi anh không cười, anh mang theo vài phần sắc bén; khi cau mày, anh khiến người ta không dám đối mặt.
Nhưng người bình thường luôn giữ vẻ mặt không biểu cảm ấy, giờ phút này lại đứng cách đó không xa nhìn cậu. Không biết có phải do ánh đèn hay không mà dường như trong mắt anh chứa đầy ánh sáng.
Cố Tinh Thần khẽ cong khóe miệng, cậu bước hai bước đến chỗ anh: "Thầy Lục, anh ra ngoài mà không thèm đeo khẩu trang luôn à?"
Lục Tấn Tắc cười đáp: "Tôi biết một chỗ gần đây, rất yên tĩnh."
Cố Tinh Thần nhướng mày: "Không ngờ thầy Lục cũng ăn xiên nướng ha."
Anh biết cậu cố tình trêu mình, Lục Tấn Tắc cũng không đáp lại mà chỉ hất cằm, đi về phía trước.
Khi đi đến một con hẻm nhỏ hơi tối tăm, Cố Tinh Thần dừng lại, không chắc chắn lắm hỏi: "Thầy Lục, anh chắc chắn không đi nhầm đường chứ?"
"Cậu sợ à?" Lục Tấn Tắc nhìn cậu, rồi nói tiếp: "Vậy chúng ta đổi chỗ khác."
"Nè nè, khoan đã." Cố Tinh Thần ngăn lại: "Không phải tôi sợ, tôi chỉ muốn xác nhận lại thôi, anh đi tiếp đi."
Lục Tấn Tắc chắc chắn cậu không sợ hãi thì mới đồng ý tiếp tục dẫn đường. Anh lấy đèn pin từ trong túi áo ra chiếu sáng dưới chân cậu.
"Đúng là nơi này hơi tối thật, cậu coi chừng dưới chân."
Cố Tinh Thần đứng rất gần anh, nghe anh nói vậy thì khẽ cười. Hơi thở ấm áp phả vào mặt anh làm anh hơi nghiêng đầu.
"Thầy Lục, tôi thấy anh bị OOC rồi nha."
"Sao? OOC gì?" Lục Tấn Tắc cực kỳ nghiêm túc hỏi.
"Không phải anh nên là hình tượng cao lãnh cấm dục sao? Bây giờ lại thành thầy Lục dịu dàng tri kỷ rồi."
Cố Tinh Thần vẫn luôn cảm thấy hình tượng của Lục Tấn Tắc phải là cao lãnh cấm dục, nhưng giờ cậu đã thay đổi suy nghĩ. Lục Tấn Tắc là người duy nhất có đầu óc bình thường ở thế giới này. Trải qua một thời gian chung đụng, cậu cảm thấy Lục Tấn Tắc sẽ còn mang đến cho cậu nhiều bất ngờ khác nữa.
Cứ từ từ rồi xem.
Không lâu sau, họ đã nhanh chóng đến nơi. Đó là một quán ăn nhỏ, trong quán chỉ có sáu cái bàn, chủ quán là một cặp vợ chồng trung niên.
Quán ăn rất sạch sẽ, thức ăn cũng rất tươi mới. Vợ chồng chủ quán cũng rất nhiệt tình: ông chủ phụ trách nướng, bà chủ thì lo tiếp khách, dọn bàn và tính tiền.
Thấy hai người đi vào, bà chủ nở nụ cười chuẩn bị tiếp đón, nhưng rồi lại ngây người một lúc.
Ai da, mẹ ơi, đâu ra hai cậu trai đẹp thế này! Vừa bước vào một cái là làm cho quán của bà ta sáng bừng hẳn lên, tựa như từ bóng đèn 30W biến thành 300W vậy.
Giờ này trong quán vẫn chưa có ai. Cố Tinh Thần tùy tiện tìm một bàn trống ngồi xuống, cậu tủm tỉm hỏi: "Bà chủ, gọi món hay tự đi lấy ạ?"
Lúc này bà chủ mới giật mình tỉnh lại, cười nói: "Tự mình lấy nhé, thích ăn gì thì lấy đó. Lát nữa tôi sẽ đưa thêm mấy xiên thịt ba chỉ cho hai cậu."
Ông chủ đang ướp gia vị ngẩng đầu: "Sao lại đưa thịt ba chỉ?"
Lại còn mấy xiên! Gần đây giá thịt heo đang cao chót vót đó, biết không hả!
Bà chủ trừng mắt nhìn ông ta: "Hai người này đẹp trai như vậy, tôi thích đó thì sao!"
"Ông biết cái gì chứ, lo mà nướng đi, làm ngon một chút."
Ông chủ:...
Bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.
Cố Tinh Thần hớn hở đi lấy thức ăn, vừa lấy vừa hỏi Lục Tấn Tắc: "Thầy Lục thích ăn gì để tôi lấy giúp anh cho."
Lục Tấn Tắc đang cẩn thận lau lại bàn: "Tôi không kén ăn, cậu cứ chọn thứ cậu thích rồi lấy thêm mấy xiên là được."
"Ok."
Cố Tinh Thần cầm mấy xiên thịt ba chỉ, vừa chọn vừa nói: "Bà chủ ơi, xiên que nhà bà chủ tươi roi rói luôn! Lần đầu tiên tôi tới đây đó, bạn của tôi nói chỗ này ăn ngon lắm."
Bà chủ vui mừng khôn xiết! Nhóc đẹp trai khen xiên nướng nhà bà ta, cũng giống như khen bà ta vậy, làm bà ta cười tươi như một đóa hoa.
"Thích thì nhớ thường xuyên ghé nhé."
Cố Tinh Thần chọn xong xiên que đưa cho ông chủ đang sắp khó chịu: "Bà chủ vừa tốt tính lại vừa xinh đẹp, ông chủ anh có phước lắm đó."
Vừa dứt lời, ông chủ lập tức cười tươi: "Làm gì có, làm gì có."
Bà chủ lại trừng mắt nhìn ông ta: "Người ta khen tôi, ông khiêm tốn cái gì!" Ngay sau đó lại cười với Cố Tinh Thần: "Ây dô nhóc con biết nói chuyện ghê, lại cho cậu mấy xiên thịt bò nè, bí truyền của nhà chúng tôi đấy, ăn ngon cực kỳ."
Ông chủ:...
Còn muốn buôn bán nữa không hả!
Cố Tinh Thần đi qua quầy bia rượu cầm lấy mấy chai bia: "Thầy Lục, anh uống không?"
Lục Tấn Tắc gật đầu: "Uống."
Thật ra anh không biết uống nhiều rượu bia, dù có uống thì cũng là rượu vang đỏ, nhưng hôm nay anh vui.
Có lẽ Cố Tinh Thần thật sự rất vui vẻ, vừa ăn xiên nướng vừa hết lời khen ông chủ nướng rất ngon, lại vừa cầm ly uống một hớp to.
Ông chủ đanh mặt lại, nghĩ thầm: Cậu có khen tôi cỡ nào thì tôi cũng sẽ không cho cậu thêm một xiên nào nữa đâu!
Một tiếng sau, Lục Tấn Tắc nhìn người mặt đỏ bừng nhưng vẫn luôn luyên thuyên nói chuyện, sau đó lại nhìn một đống chai bia trước mặt cậu. Anh bất đắc dĩ gọi bà chủ tới tính tiền.
Anh đỡ Cố Tinh Thần dậy thì nghe thấy cậu đang thì thầm nói gì đó.
"Tôi mặc kệ cái cốt truyện quần què gì, mấy người là cái thá gì!"
"Vai chính gì đó, cút hết sang một bên cho tôi!"
Lục Tấn Tắc:...
Có phải gần đây cậu ấy áp lực lắm không? Hay là xem kịch bản bị tẩu hỏa nhập ma rồi?
"Không phải chỉ là vai chính thôi à, ghê gớm lắm sao!"
— Đúng là chưa đóng vai chính lần nào, dù lần này là song nam chủ nhưng cũng chỉ có thể đứng dưới phiên anh.
Lục Tấn Tắc cõng cậu, tay anh vòng qua chân cậu. Đột nhiên anh dừng lại, cảm thấy tay mình như bị lửa đốt nóng lên nhưng anh không thả ra, ngược lại còn nắm chặt hơn.
Người trên lưng anh không chịu yên tĩnh mà cứ nhích tới nhích lui, suýt chút nữa thì trượt xuống.
"Được rồi, nằm yên nào."
Lục Tấn Tắc nghiêng đầu nói với người đang vùi đầu vào vai anh.
Người vốn đang không còn ý thức bỗng nhiên giật giật, nói mê sảng, cậu la lên: "Gì, sao anh dữ với tôi hả! Anh là tên đàn ông tồi!"
'Tên đàn ông tồi' sửng sốt: "Không có dữ với cậu, ngoan, nằm yên đi."
"Hừ, anh chính là tên đàn ông tồi!"
Cố Tinh Thần rầm rì rồi cọ cọ vai anh, sau đó tìm một vị trí thoải mái nằm yên.
Hai phút sau.
"Anh là tên tra nam! Anh cút đi cho tôi, cút càng xa càng tốt!"
Lục Tấn Tắc dừng lại, anh đứng dưới bóng đêm, sắc mặt tối sầm không rõ.
Sau một lúc lâu, anh lại tiếp tục đi về phía trước, thấp giọng nói: "Anh ta không đáng để cậu phải như vậy, cậu xứng đáng được tốt hơn."
Trước cửa hội sở giải trí cao cấp nhất trong thành phố, Hàn Tuyển Ý nhìn chằm chằm người đang đi từ bên trong ra, hai mắt như muốn bốc lửa.
Thế mà là sự thật!
Lời tác giả:
Cố Tinh Thần: "Thầy Lục, có phải anh đang hiểu lầm gì không?"
Lục Tấn Tắc: "Không, tôi không hề hiểu lầm!"
HẾT CHƯƠNG 29.