Chương 36

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Hàm đi đến khu điều trị, hắn mỉm cười định hỏi y tá số phòng thì nghe thấy một cô y tá đang rôm rả trò chuyện.
"Mọi người không biết đâu, Lục Tấn Tắc oai phong lắm luôn, thật sự rất đẹp trai! Là mùi của người đàn ông trưởng thành, ôi chết mất!"
"Đừng nói anh ta có liên quan gì đến nhà họ Lục thật sao?"
"Chắc chắn là vậy rồi, nếu không thì sao có thể ở bên cạnh cụ Lục được, chậc chậc, thật không ngờ."
Đoạn đối thoại này đủ khiến Tô Hàm suy nghĩ rất nhiều, lại nhớ tới chuyện lúc nãy thấy Lục Tấn Tắc dìu một ông già, chợt nhận ra đó chính là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trong giới kinh doanh.
Chẳng lẽ những gì y tá nói chính là sự thật ư? Trong lòng Tô Hàm kinh hãi, tiếp đó chính là vui vẻ. Trước giờ thân phận của Lục Tấn Tắc luôn là một ẩn số, anh sống rất kín đáo. Nhưng người tinh ý có thể nhận ra anh có khí chất khác biệt, gia thế chắc chắn không tầm thường, nhưng không ngờ lại lớn đến thế.
Tô Hàm như có một cảm xúc khó tả dấy lên trong lòng, như hạt mầm đang nảy nở.
*
Chiếc xe chậm rãi chạy vào biệt thự Lệ Châu Sơn, Lục Tấn Tắc xuống xe dìu cụ Lục, cơ thể cứng nhắc của cụ lập tức thả lỏng.
Là người bệnh, cụ đương nhiên cần được dìu dắt.
Vừa vào cửa, cụ Lục định chạy ngay lên thư phòng trên lầu, Lục Tấn Tắc cản cụ lại, đưa cụ về phòng ngủ nghỉ ngơi.
"Ông nội, ông cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, con đi giải quyết công việc công ty, ông cứ về phòng nghỉ ngơi đi."
Cụ Lục trợn mắt muốn nói thì bị quản gia Lưu ở phía sau nháy mắt ra hiệu mạnh mẽ.
Lão gia, đừng quên mục đích của mình chứ.
Hứa Du lặng lẽ quay đầu đi, làm như chưa thấy gì.
"Khụ, con đi xử lý công việc đi, vậy lão Lưu ông đi kêu nhà bếp làm mấy món ngon nhé." Cụ Lục mắt láo liên đảo quanh: "Tối nay cũng đừng về đoàn phim nữa, nghỉ một hai ngày có sao đâu."
Lục Tấn Tắc cau mày: "Con xử lý công việc xong sẽ về ngay."
Cụ Lục lập tức không buồn giả vờ ốm nữa, gào lên: "Về đi về đi! Có phải đợi ông chết rồi con mới chịu về thừa kế công ty đúng không? Con có biết công ty có bao nhiêu việc đang chờ xử lý không? Con có biết bao nhiêu nhân viên đang trông chờ vào công việc đó không?"
Mỗi lần đề cập đến chuyện này là hai ông cháu đều cãi vã với nhau, cụ Lục vốn nổi tiếng khó tính, Lục Tấn Tắc lại rất cứng đầu, hai người không ai chịu nhường ai.
Quản gia Lưu giậm chân, đây không phải công cốc à!
Lục Tấn Tắc mím môi không nói lời nào.
Cụ Lục nhìn dáng vẻ đó của anh thì tức giận, giận tới mức đau tim, ôm ngực mắng: "Ông đã lớn tuổi rồi, muốn thoái vị cũng không được, con để ông sống thêm hai năm nữa không được sao, cảm thấy ông chưa chết nhanh nên con muốn chọc tức ông chết đúng không!"
"Về nghỉ ngơi thôi." Lục Tấn Tắc đỡ tay cụ Lục.
Cụ Lục đẩy anh ra: "Cút đi, cút đi, đừng để ông thấy mặt con, muốn đi đóng phim thì đi đi, chờ khi nào ông chết hẵng về."
Quản gia Lưu nhanh chóng chạy tới dìu cụ, khuyên nhủ: "Lão gia ông nói gì vậy, nói như vậy chẳng phải đang làm cậu chủ tổn thương sao, cậu chủ hiếu thảo lắm đó."
"Hiếu thảo cái nỗi gì, nó làm tôi tổn thương không ít đâu!"
Dù có cố tỏ ra mạnh mẽ đi nữa nhưng ngực thật sự khó chịu, cụ Lục bị quản gia Lưu đỡ về phòng, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn rất nhiều.
Lục Tấn Tắc nhìn cửa phòng đóng lại, anh quay người bước vào thư phòng, Hứa Du cũng thở dài đi theo sau.
Thật ra hắn cũng không biết tại sao sếp lại muốn tham gia giới giải trí, công ty của Lục thị lớn như vậy, sếp chắc chắn không phải vì tiền, chẳng lẽ vì lý tưởng sao?
Hứa Du run rẩy cả người, tự nhiên thấy nổi da gà.
Lục Tấn Tắc mặt lạnh tanh ngồi trước bàn gỗ, trên bàn chất một chồng tài liệu rất dày, đều là những tài liệu cần phải xem xét.
Một ông lão gần 70 tuổi đời, mỗi ngày đều phải xử lý nhiều công việc đến vậy...
Hứa Du do dự nói: "Sếp, mỗi ngày cụ đều phải xử lý nhiều hồ sơ như vậy đúng là lực bất tòng tâm, ông ấy có nổi giận sếp cũng đừng để tâm."
Hai người đều là ông chủ lớn, hòa thuận với nhau thì những cấp dưới như bọn họ mới được yên ổn.
"Tôi không giận ông." Lục Tấn Tắc nói khẽ.
Anh đang tự giận chính mình, bởi vì ước muốn của mình mà khiến ông nội vẫn phải gồng gánh công ty đến tận bây giờ, là anh bất hiếu.
Anh muốn từ bỏ sao?
Nhưng nhớ đến người đó, nếu anh không còn ở trong giới này nữa, có phải cậu sẽ rất nhanh quên anh không.
Ánh mắt Lục Tấn Tắc đang lơ đãng, bỗng dưng trở nên sắc bén, khiến Hứa Du đứng bên cạnh giật mình.
"Sau này cứ đưa tài liệu công việc đến đoàn phim cho tôi, lúc rảnh tôi sẽ giải quyết, đừng nói cho ông nội biết." Lục Tấn Tắc nói.
Hứa Du thở dài, đáp: "Vâng."
Ăn xong bữa tối, Lục Tấn Tắc đứng trong sân nhà, chăm chú nhìn điện thoại, anh do dự một lúc lâu cuối cùng mới bấm một dãy số.
Cụ Lục kéo theo quản gia Lưu núp phía sau tấm rèm, cụ kéo một nửa tấm rèm che người mình, tò mò nhìn ra bên ngoài.
"Ông nói xem, nó đang gọi điện cho ai vậy, nhìn như sắp ra trận vậy."
Quản gia Lưu ngập ngừng: "Cái này, chẳng lẽ là phi vụ làm ăn lớn?"
Cụ Lục trợn mắt: "Cháu của tôi làm gì vì phi vụ làm ăn lớn mà có vẻ mặt như thế được, không thể nào."
Lục Tấn Tắc chăm chú nhìn tên trên màn hình điện thoại sáng đèn, không biết vì sao tim bắt đầu đập nhanh, sau khi giọng nói trong trẻo từ đầu dây bên kia cất lên, tim Lục Tấn Tắc như ngừng đập.
"Hửm, có chuyện gì vậy thầy Lục ơi?"
Tiếng 'hửm' kia rất nhẹ nhàng, rõ ràng vẫn là giọng điệu bình thường nhưng lại khiến cả người Lục Tấn Tắc rung động mạnh mẽ.
"Sao lại ngẩn người rồi?" Cụ Lục kỳ quái hỏi: "Lạnh sao? Nhiệt độ đâu có giảm."
Lục Tấn Tắc khụ khụ hai tiếng, mất tự nhiên quay người, che đi hai cặp mắt đang nhìn lén anh.
"Ừ, là tôi. Hôm nay tôi không về được rồi, cậu giúp tôi nói với đạo diễn một tiếng là sáng mai tôi sẽ về."
Cố Tinh Thần ngồi ngay ngắn: "Được, một lát nữa tôi sẽ nói với đạo diễn Phú, người lớn nhà anh không sao chứ?"
Lục Tấn Tắc ừ đáp lại: "Không sao, là ông nội của tôi, tim ông không được khỏe, đã về nhà rồi."
Cố Tinh Thần mím môi, đây là lần đầu tiên anh kể chuyện gia đình mình cho cậu nghe, thì ra ông nội anh bị bệnh.
"Vậy anh có muốn nghỉ thêm mấy ngày để chăm sóc ông không, để tôi nói với đạo diễn Phú, cứ quay cảnh của tôi trước đi."
Lục Tấn Tắc cau mày: "Không được, cậu quay với cường độ cao như vậy, chịu không nổi."
Cố Tinh Thần khẽ cười: "Sao lại không được, có phải cảnh ngoài trời băng tuyết gì đâu, tôi không yếu đuối đến thế."
Cậu không yếu đuối, nhưng tôi không muốn.
Lục Tấn Tắc nghẹn ngào trong lòng, ngoài miệng thì nói: "Dù sao sáng mai tôi sẽ trở về."
"Ừ, được."
Chỉ có hai từ đơn giản thôi nhưng lại làm cho Lục Tấn Tắc bật cười thành tiếng.
"Ừ."
Trong phút chốc hai người lại yên lặng, Cố Tinh Thần đếm đến ba giây, đầu dây bên kia vẫn không có động tĩnh gì.
"Vậy ngày mai gặp."
"Được."
Lục Tấn Tắc cúp điện thoại, nụ cười trên khóe miệng vẫn chưa tắt. Hành động của hai người phía sau anh khiến anh chợt tỉnh táo, anh kìm nén ý cười rồi giả vờ như không biết gì đi lên lầu.
Trong lòng cụ Lục như bị mèo cào, ngứa ngáy khó chịu.
Có phải cháu của ông đã có bạn gái rồi không? Nhà họ Lục sắp có người nối dõi rồi sao?
"Nè con chờ ông một chút." Cụ Lục chạy đến chặn anh lại: "Nói cho ông nội nghe nào, có phải con có bạn gái không? Ông nói cho con biết, tuần trước cha mẹ con mới báo mộng cho ông, nhờ ông tìm vợ cho con, dòng dõi nhà họ Lục trông chờ vào con đó."
Lục Tấn Tắc dừng lại, anh quay đầu nhìn cụ Lục, cụ Lục vui vẻ mong chờ nhìn anh.
Chẳng lẽ ông đoán đúng rồi? Ôi chao, đây đúng là chuyện vui lớn rồi.
"Ông nội rất hy vọng con kết hôn sinh con à?"
Anh đột nhiên hỏi một câu như vậy khiến cụ Lục sững sờ trong giây lát, nghĩ bụng: Ông đã già rồi thì đương nhiên hy vọng con kết hôn sinh con chứ, nếu có thể hưởng phúc con đàn cháu đống thì càng tốt.
Nhưng khi Lục Tấn Tắc hỏi câu này xong, cụ sững sờ rồi gật đầu.
Ngay sau đó ý thức được chuyện gì, lại nói thêm: "Không phải, ông nội không phải giục con kết hôn sinh con, nhưng ít nhiều gì con cũng phải có một người bên cạnh chứ. Ông đã già rồi không biết sẽ ra đi lúc nào, con một mình ông sẽ không yên lòng, xuống dưới rồi biết nói sao với cha mẹ con đây."
Cụ Lục vừa nói vừa nhìn sắc mặt của anh, ý muốn từ đó tìm ra chút manh mối.
Kết quả Lục Tấn Tắc chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng rồi bỏ lên lầu.
Cụ Lục: ???
"Ừ này nghĩa là gì? Rốt cuộc là có hay không có đây?" Cụ xoay đầu nhìn quản gia Lưu.
Quản gia Lưu càng không hiểu chuyện gì: "Có lẽ là không có..."
"Hừ, thằng nhóc thối này, nói chuyện cũng chỉ nói một nửa."
Thậm chí một nửa còn chưa tới.
Cố Tinh Thần chăm chăm nhìn màn hình điện thoại đã tắt, cậu nở nụ cười, thầy Lục thật sự càng ngày càng đáng yêu quá, phải làm sao đây?
Lần sau chọc chọc thầy Lục mới được.
Máy tính 'ting ting' hiện lên một thông báo, đây là thông báo nhắc nhở nạp tiền của ứng dụng nghe nhạc Chanh của Cố Tinh Thần.
[Bài hát mới nhất của ca sĩ Cù Linh, giọng hát uyển chuyển, luyến láy vô cùng ngọt ngào.]
Cậu nhấn vào thông báo, trong tai nghe lập tức vang lên khúc dạo đầu bài hát mới của Cù Linh, bài hát vô cùng tươi sáng. Không giống như những bài hát mì ăn liền tràn lan hiện nay, mà là giai điệu từng rất nổi tiếng, vang bóng một thời trong làng đĩa nhạc, mang một chút hơi hướng hoài niệm.
Đây là bài hát mới mà công ty đã mời đội ngũ từng hợp tác với Cù Linh cùng nhau sáng tác, tiếp đó còn có những bài hát mới trong đầu năm đang còn trong giai đoạn sản xuất, sẽ lần lượt được tung ra.
Cố Tinh Thần tháo tai nghe, âm thanh từ laptop vang lên giai điệu vô cùng êm tai như cũ, cậu không kìm được nhắm mắt lẩm nhẩm hát theo.
Đột nhiên Cố Tinh Thần nhớ tới chuyện gì đó, cậu gọi cho Lưu Trọng.
"Cố tổng." Bên kia đầu dây là giọng nói điềm tĩnh và lạnh nhạt của Lưu Trọng.
Cố Tinh Thần nói: "Anh liên hệ với ứng dụng Chanh một chút, xem xem có thể dùng nhạc dạo bài hát mới của chị Linh làm nhạc nền cho trang web cùng với âm báo nhắc nhở của ứng dụng hay không."
Lưu Trọng hỏi: "Vậy tiền phí thế nào?"
Cố Tinh Thần: "Chỉ cần họ đồng ý thì giá cả tùy anh và họ bàn bạc đi."
"Được."
"Ngoài ra mua thêm một cái hot search."
"Ok."
Một tiếng sau, hot search top 1 của Weibo biến thành #Ca khúc mới của Cù Linh#.
Rất nhiều dân mạng đã bình luận bên dưới.
[Bài hát mới của Cù Linh nghe muốn khóc luôn, giọng của chị Linh vẫn cuốn hút như vậy, như tiếng trời.]
[Rốt cuộc chị Linh đã ra ca khúc mới!!! Trời ơi tôi đợi biết bao lâu rồi.]
[Âm thanh thông báo của app Chanh đều biến thành nhạc dạo ca khúc mới rồi, mọi người đã phát hiện ra chưa?]
[Trời ơi, thật luôn! Cù Linh đầu quân cho công ty nào mà giàu có, chơi lớn đến mức vậy chứ?]
[Bài hát mới cũng không hay lắm đâu, tôi chỉ mới nghe lại một trăm lần thôi.]
......
Số điện thoại của Lưu Trọng gửi tin nhắn xác nhận cho cậu, cậu lướt Weibo, trong đó vừa có khen ngợi đương nhiên cũng có chê bai, chỉ cần đạt được hiệu quả tuyên truyền là được rồi.
Nhưng lướt lướt một hồi, trong đó có một bình luận vô cùng chói mắt làm cậu nheo mắt.
[Giải trí Xán Tinh? Cái công ty giải trí vớ vẩn gì đây, toàn là mấy minh tinh nhỏ cùng với minh tinh hết thời thôi.]
*
Đêm khuya, Lục Tấn Tắc vẫn còn chuyên tâm xử lý tài liệu, Hứa Du giải quyết xong chuyện trên mạng rồi bưng một tách cà phê vào.
"Sếp, trên mạng có người đưa tin nóng, nói là thấy sếp cùng ông cụ xuất viện, nghi ngờ thân phận của sếp, tôi đã giải quyết xong. Chắc hôm nay lúc xuất viện bị nhìn thấy, hoặc là do y tá ở bệnh viện tuồn tin ra ngoài."
Lục Tấn Tắc chợt ngừng tay, sau đó tiếp tục công việc, không hề để tâm đến việc này.
"Nhắc bộ phận PR để ý, cậu giải quyết là được."
"Vâng."
Hứa Du muốn nói lại thôi, hắn nhìn đồng hồ rồi lại nhìn tài liệu trên bàn, cuối cùng đành đi làm việc của mình.
Sếp muốn tăng ca cả đêm, hắn không thể nào nghỉ ngơi, chỉ có thể đi theo tăng ca.
Nắng sớm chiếu vào từ cửa sổ, Lục Tấn Tắc một đêm không ngủ nhưng cũng không có vẻ gì khác thường, tinh thần vẫn tỉnh táo, minh mẫn như được ngủ một đêm ngon giấc.
Anh hoạt động cổ một chút, đứng dậy cầm áo khoác vắt trên ghế rồi đi ra ngoài.
"Tôi đi trước, cậu giúp tôi nói với ông nội một tiếng."
Hứa Du nhìn bên ngoài chỉ vừa mới hửng sáng, gật đầu: "Được, một lát nữa tôi sẽ nói với ông cụ, ông cụ cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn."
Bước chân của Lục Tấn Tắc chậm lại: "Cậu nói với chú Lưu trông chừng ông nội, cố gắng để ông nội nghỉ ngơi nhiều một chút, mấy vụ không quan trọng có thể đưa cho ông nội xem, còn chuyện nào cần thời gian và sức lực thì cứ đưa tới cho tôi."
Hứa Du nhận lời rồi nhìn Lục Tấn Tắc lái xe đi mất.
Trong một đêm, bài hát mới của Cù Linh gần như được cả thế giới biết đến.
Cố Tinh Thần vừa mới đến phim trường ngồi xuống, một cô bé trợ lý thò đầu tới, biết cậu là người hiền lành liền cười hì hì đáp lại cậu.
"Thầy Cố, anh cũng ở giải trí Xán Tinh đúng không, anh biết Cù Linh không? Chính là thiên hậu đó."
Cố Tinh Thần cười xòa: "Đương nhiên anh biết, là nhân vật quan trọng trong công ty bọn anh đó, ca hậu mà ai không biết chứ."
Vẻ mặt của cô bé trợ lý như 'anh nói quá đúng', cô bé điên cuồng gật đầu tán thành, sau đó tò mò đến gần hỏi: "Vậy anh biết Xán Tinh có hậu thuẫn thế nào không? Âm thanh thông báo của ứng dụng Chanh đều là nhạc dạo bài hát mới của chị ấy, nếu không phải là người được tập trung bồi dưỡng mà tuyên truyền rầm rộ như thế thì không còn gì để nói. Thực tế thì ngành đĩa nhạc bây giờ đang bị trì trệ mà còn tuyên truyền rầm rộ như vậy, chẳng lẽ Cù Linh và ông chủ Xán Tinh có gì đó..."
Cô bé chớp chớp mắt ra vẻ đã hiểu rõ.
Huyệt thái dương của Cố Tinh Thần giật giật mấy cái, đây có phải cũng là chuyện đồn thổi không? Hóa ra mọi người đều nghĩ như vậy sao?
"Nói vậy là em cảm thấy bài hát mới của Cù Linh dở sao?"
Cô bé trợ lý nhìn cậu một cách kỳ lạ: "Sao có thể, thầy Cố anh chưa nghe qua sao, hay cực kỳ đó, em nghe đi nghe lại nhiều lần lắm rồi."
Cố Tinh Thần: "Vậy thì tại sao sự chú ý của em không phải là bài hát mới rất hay của chị ấy, mà là chị ấy với ông chủ công ty có gì mờ ám? Bài hát hay như thế này, lợi ích cũng nhiều, dù là công ty nào cũng sẽ tuyên truyền rầm rộ, có vấn đề gì đâu."
Cô bé trợ lý rõ ràng ngẩn người một lúc, dường như thấy cậu nói rất có lý, gật gật đầu: "Anh nói rất có lý."
Cố Tinh Thần nhún vai: "Bây giờ đã không còn nhiều bài hát hay, anh cảm thấy có thể công ty thật sự coi trọng Cù Linh, cho nên mới cho chị ấy cơ hội này, nhưng đây chẳng phải cũng là cơ hội của giải trí Xán Tinh sao?"
Cô bé trợ lý lập tức thay đổi cách nhìn về Cố Tinh Thần, ngay sau đó vẻ mặt sùng bái nói: "Thầy Cố, lúc anh nghiêm túc giảng đạo lý nhìn đẹp trai thật sự luôn đó!"
Cố Tinh Thần: ...
Nói giống như cậu mà nghiêm túc lên thì như nói linh tinh vậy, nghe kiểu gì cũng thấy sai sai.
Một bóng người từ bên ngoài đi vào, ngược sáng, cao lớn uy nghiêm, vẻ mặt vô cảm nhưng trong nháy mắt khi nhìn thấy Cố Tinh Thần thì đôi mắt tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Cố Tinh Thần nghiêng đầu nhìn lại, thấy dưới mắt anh có quầng thâm rất rõ thì cậu tươi cười: "Anh về rồi."
Lục Tấn Tắc khẽ khàng ừ một tiếng: "Tôi đã về."