Chương 37

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cù Linh lại nổi tiếng lần nữa.
Sau khi các bài hát mới ra mắt, cô nhanh chóng tiếp tục phát hành những ca khúc mới ngay từ đầu năm. Cả khâu sản xuất lẫn chất lượng đều đạt chuẩn cao. Tài năng của Cù Linh rực rỡ như ánh mặt trời ban trưa, trong khi cả năm trời làng nhạc không có mấy ca khúc nổi bật, Cù Linh lại khiến cả giới âm nhạc dậy sóng, nhận về vô số lời khen ngợi.
Cùng lúc đó, Kiều Mộng Tâm cũng thuận lợi ký hợp đồng với công ty. Sau khi Cố Tinh Thần hỏi rõ suy nghĩ của cô, cậu dựa trên tình hình thực tế, đề nghị cô tham gia lớp học diễn xuất trước.
Ca hát là một nghề nghiệp chuyên môn, ngoài việc yêu cầu bản thân phải cố gắng vượt qua khó khăn, thử thách, còn cần phải có chất giọng đặc biệt. Nếu không có chất giọng độc đáo, khó có thể theo đuổi được nghề này.
Trên thực tế, giọng của Kiều Mộng Tâm không quá đặc biệt. Quan trọng nhất là cô cũng không thích ca hát lắm, ngược lại, cô càng muốn trở thành diễn viên hơn.
Đương nhiên Cố Tinh Thần rất tán thành. Có đầu tư mới có thành quả, cậu hiểu rõ đạo lý này, chưa kể cậu cảm thấy Kiều Mộng Tâm rất hợp làm diễn viên.
Công ty đang phát triển rất thuận lợi, nhưng dạo này Cố Tinh Thần phát hiện tình trạng của Lục Tấn Tắc có điều bất thường.
Bề ngoài trông anh vẫn tinh thần tốt nhưng thường xuyên thất thần, hơn nữa trạng thái rất lạ. Ngay cả đạo diễn cũng đã hỏi thăm anh vài lần, nhưng anh ấy chỉ nói không có chuyện gì.
Thời tiết đã bắt đầu nóng lên, Cố Tinh Thần mang theo hai chai bia gõ cửa nhà Lục Tấn Tắc.
Cửa mở ra, bên trong ánh đèn rất sáng. Cố Tinh Thần thoáng nhìn thấy trên bàn đặt một chiếc máy tính xách tay cùng với vài tập hồ sơ.
Lục Tấn Tắc thấy là cậu thì khẽ cười, nhưng rõ ràng anh trông rất mệt mỏi.
"Tìm tôi uống rượu à?"
Cố Tinh Thần tựa vào cửa, hơi ngửa đầu nhìn Lục Tấn Tắc cao hơn mình một chút. Cậu đưa lon bia cho anh: "Tới tìm anh tập diễn, tiện thể quan tâm anh một chút."
Lục Tấn Tắc im lặng một lúc, anh nghiêng người tránh sang một bên: "Vào đi, muốn ăn gì không, tôi đặt đồ."
"Không cần, tôi có đem theo đậu phộng." Cố Tinh Thần lấy một túi đậu phộng khua khua trước mặt anh.
Lục Tấn Tắc mím môi, cố gắng kìm lại tiếng cười của mình.
Cố Tinh Thần bước vào trong: "Muốn cười thì cười đi, nhưng có gì đâu mà buồn cười chứ, ăn chút đậu phộng thôi mà."
Lục Tấn Tắc đóng cửa, cũng không đi tới khép máy tính lại, có vẻ không hề kiêng kỵ việc Cố Tinh Thần nhìn vào. Chẳng qua cậu cũng không muốn nhìn lén làm gì, nên đi đến sô pha ngồi xuống, khui lon bia rồi xé túi đậu phộng.
Lục Tấn Tắc nghĩ, hóa ra cậu là kẻ nghiện rượu.
Cố Tinh Thần không thích nói vòng vo, cậu hỏi thẳng: "Dạo này anh làm sao thế? Không khỏe à? Đóng phim cũng không tập trung được, là do trong nhà có chuyện gì sao? Tôi có thể giúp anh."
Lục Tấn Tắc cũng ngồi xuống. Anh không quá thích uống bia, nhưng khoảnh khắc này lại cảm thấy hương vị của bia cũng không tệ lắm.
"Tinh Thần, ước mơ của cậu là gì?"
Cố Tinh Thần sửng sốt, không ngờ anh sẽ hỏi như vậy. Cậu suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Thật ra tôi không có ước mơ to tát gì, chỉ muốn sống thật tốt thôi. Bây giờ thì, có lẽ còn phải nuôi một đám người trong công ty." Rời khỏi nam chính não tàn.
Lục Tấn Tắc mím môi: "Vậy, nếu buộc cậu phải từ bỏ ước mơ để làm một công việc cần thiết nhưng cậu lại không thích, cậu sẽ làm thế nào?"
Cố Tinh Thần không ngờ nhìn Lục Tấn Tắc như một tổng tài bá đạo, luôn nghiêm túc, lạnh lùng như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay mình, vậy mà cũng sẽ có nỗi phiền muộn này.
Nhưng đối với Cố Tinh Thần thì chỉ cần có thể sống thật tốt, đó đã là điều quan trọng nhất rồi. Dù sao mạng sống này, cuộc đời này cậu đã 'kiếm lời' được, không sống tốt thì sao được? Vì vậy, khi nghe Lục Tấn Tắc nói ra hai chữ 'ước mơ', đột nhiên cậu cảm thấy anh cũng là một người ngây thơ và nhiệt huyết. Chắc hẳn người nhà rất cưng chiều anh, mới để anh dấn thân vào giới giải trí làm diễn viên, hoàn thành ước mơ của mình.
"Vậy thì phải xem anh cảm thấy việc cần phải làm đó quan trọng hơn hay ước mơ quan trọng hơn, hoặc không phải tầm quan trọng của bản thân việc đó, mà là tầm quan trọng của người đứng sau việc đó." Cố Tinh Thần nhìn Lục Tấn Tắc: "Thầy Lục, thật ra, tôi cảm thấy ước mơ dù có quan trọng đến đâu, nhưng việc thực hiện ước mơ sẽ không bị giới hạn bởi thời gian. Tuy rằng bây giờ có thể không thực hiện được, nhưng đó vẫn là mơ ước của anh. Tương lai còn dài, còn có rất rất nhiều thời gian, chắc chắn sẽ có ngày thực hiện được."
"Nhưng việc cần phải làm, nếu là chuyện rất cấp bách, rất cần thiết, tôi khuyên anh nên làm việc cần phải làm trước."
"Vậy cậu sẽ chờ tôi sao?" Lục Tấn Tắc vô thức thốt ra.
Cố Tinh Thần không hiểu chuyện này có liên quan gì đến mình, nhưng cậu vẫn đáp ứng: "Đương nhiên rồi, nếu anh muốn đi làm việc cần phải làm thì anh cứ đi làm trước đi, tôi vẫn luôn ở đây mà."
Lục Tấn Tắc cúi đầu, dần dần nở nụ cười, càng cười càng lớn tiếng.
Cố Tinh Thần nhìn anh cười, đây là... đã nghĩ thông suốt rồi ư? "Cám ơn cậu."
"Đừng khách sáo."
Cố Tinh Thần uống hết ngụm bia cuối cùng rồi đứng lên: "Vậy tôi về trước nhé, anh nghĩ thông suốt rồi thì tốt. Nếu để tình trạng này kéo dài thì không tốt lắm đâu, cứ làm vừa sức mình thôi, dù sao sức người cũng có giới hạn."
"Ừ, cậu nói đúng."
Giọng anh trầm thấp, mang theo từng đợt âm hưởng trầm bổng không rõ ràng làm tim Cố Tinh Thần bỗng nhiên đập liên hồi.
Má ơi, giọng này gợi cảm ghê.
Cậu kìm nén những hình ảnh không phù hợp với trẻ em trong đầu rồi xoay đi, bỏ của chạy lấy người: "Anh sớm nghỉ ngơi nhé, tôi cũng phải về đây, ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Lục Tấn Tắc đóng cửa lại, nhẹ nhàng nói.
Không biết từ khi nào, anh đã có thể đối mặt nói ngủ ngon với cậu.
Hôm sau, lúc Cố Tinh Thần tới phim trường thì đã thấy Lục Tấn Tắc đang thảo luận với đạo diễn chuyện gì đó. Dường như đạo diễn Phú có chút khó xử, do dự rất lâu rồi mới gật đầu với Lục Tấn Tắc.
Ngay sau đó, đạo diễn triệu tập mọi người họp mặt: "Có chuyện muốn thông báo với mọi người một chút. Vì Lục Tấn Tắc có việc riêng nên bắt đầu từ bây giờ sẽ quay các cảnh của Lục Tấn Tắc trước, tất cả những cảnh liên quan đến Lục Tấn Tắc đều phải ưu tiên quay, mọi người thông cảm một chút nhé."
Hóa ra đã bàn xong với đạo diễn. Cố Tinh Thần nháy mắt với Lục Tấn Tắc, Lục Tấn Tắc cũng cười lại với cậu.
Hai người tương tác với nhau đều bị Hàn Tuyển Ý, người luôn chú ý đến Cố Tinh Thần, nhìn thấy, khiến sắc mặt gã tối sầm lại.
Rõ ràng Cố Tinh Thần đã không còn quan hệ gì với gã, nhưng gã vẫn có cảm giác bị cắm sừng như cũ. Hai người này cứ liếc mắt đưa tình với nhau, có biết xấu hổ không hả? Trước mặt bao nhiêu người mà không chịu để ý gì cả, bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm đấy chứ.
Cố Tinh Thần đã từng nhìn gã với ánh mắt đầy si mê, và ánh mắt nhìn Lục Tấn Tắc hiện giờ hoàn toàn khác biệt. Đó là kiểu cả hai người đều đắm chìm trong nhau, trong mắt đều là sự tương tác ngọt ngào.
Ngọt ngào ư?
Hàn Tuyển Ý cảm thấy toàn thân đều đau, răng đau, dạ dày đau, ngực đau.
Nhận thức được hai người này sớm muộn gì cũng sẽ thành đôi, làm gã vô cùng khó chịu.
"Đạo diễn, tôi hy vọng ông có thể coi Cố Tinh Thần là nam chính, để bộ phim này tranh giải."
Sau khi Lục Tấn Tắc thảo luận với đạo diễn Phú xong, anh đã đưa ra lời đề nghị này.
Đạo diễn Phú nhìn tên của hai người, cả hai đều rất giỏi, thậm chí ông ta có cảm giác nếu lần này đem phim đi tranh giải thì biết đâu sẽ mang về được cúp.
Tuy rằng bề ngoài Lục Tấn Tắc là nam chính, nhưng trong lòng ông ta thì hai người đều ngang tài ngang sức, đều là vai diễn vô cùng quan trọng. Hơn nữa, hai người đều diễn cực kỳ nhập tâm và sát với nhân vật, thậm chí vượt qua sự mong đợi của ông ta.
Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.
Lúc ông ta hỏi tại sao, Lục Tấn Tắc đáp: "Vì tôi không quá coi trọng việc này, nhưng lại rất quan trọng đối với Tinh Thần. Tôi muốn mọi người đều biết đến và ca ngợi em ấy."
Xem đi, đây là sự giác ngộ chân lý đến mức nào, là tình bằng hữu thiêng liêng đến nhường nào!
Nghĩ mãi đến cuối cùng, đạo diễn Phú vẫn làm theo ý kiến của anh, viết tên Cố Tinh Thần vào.
*
Trong khoảng thời gian này mọi người đều rất bận. Đa số cảnh quay của Lục Tấn Tắc đều có liên quan đến Cố Tinh Thần, vì thế coi như tập trung quay cảnh của hai người.
Sự phối hợp diễn xuất của hai người khá quan trọng. Mỗi ngày Cố Tinh Thần sẽ để đạo diễn quay những người khác trước, sau đó mới đến cậu và Lục Tấn Tắc. Thỉnh thoảng còn phải quay đến khuya lơ khuya lắc nên Lục Tấn Tắc đã đến xin lỗi cậu.
"Có gì đâu, không phải chúng ta là bạn à?" Cố Tinh Thần nói.
Lục Tấn Tắc muốn nói lại thôi.
Chẳng lẽ bọn họ không phải là quan hệ bao nuôi sao?
Trong thời gian này, Viên Cần đã gọi cho Cố Tinh Thần rất nhiều lần, nói là có hợp đồng quảng cáo tìm đến nhưng Cố Tinh Thần đều từ chối.
Trong phim trường, mọi người đang bận rộn quay phim.
-
Lý Nhất đang nấu cơm trong bếp. Cậu thiếu niên gầy gò mang vẻ non nớt, ngón tay trắng nõn thon dài đang rửa sạch rau cải.
Đôi tay này rất xinh đẹp, có lẽ nó nên là đôi tay chơi nhạc cụ nào đó, mà không phải dùng để giết người.
Lý Hành đứng ở cửa phòng bếp, lòng anh đang giằng xé mâu thuẫn tột độ, nhưng anh vẫn không quên mình là một cảnh sát mang trên mình sứ mệnh.
Đó là bắt giữ hung thủ giết người.
Tổng cộng năm người đã bị giết. Mỗi người đều là tội phạm, là kẻ xấu trong mắt dân chúng, thậm chí có người còn mang trên mình mạng người. Chúng chết không có gì đáng tiếc, nhưng vấn đề là phải do pháp luật trừng phạt.
Chứ không phải kết thúc mạng sống dưới đôi tay nhuốm đầy máu tươi của cậu.
Lý Hành không thấy bọn chúng đáng thương, anh chỉ cảm thấy tiếc cho cậu.
Lý Nhất xoay người, trong tay là nồi cơm niêu nhỏ. Cậu cười rộ lên, ngay cả ánh mặt trời chói lọi cũng không rực rỡ bằng nụ cười này.
Lý Hành đột nhiên đỏ mắt, chóp mũi cay xè. Anh nhanh chóng xoay người lại không để Lý Nhất thấy.
Lý Nhất bưng nồi niêu nóng hổi, đầu ngón tay bị bỏng đỏ lên nhưng nụ cười trên mặt cậu vẫn không hề thay đổi.
"Anh, đây là cơm niêu anh thích ăn nhất. Trước đây bà nội Lý luôn nói anh rất thích ăn nên em đã học nấu từ bà, anh nếm thử xem thế nào."
Cơ thể Lý Hành cứng đờ, ngay sau đó thả lỏng. Anh ừ một tiếng với giọng mũi nghèn nghẹn.
Nồi cơm niêu tuy nhỏ nhưng bên trong là nước sốt gà lẫn với mùi cơm thơm. Chỉ có bấy nhiêu nhưng ngửi thấy cũng đã làm người ta phải chảy nước miếng. Bên trong còn có nấm và thịt gà xếp ngay ngắn bên cạnh nhau, còn được thêm vào vài cọng rau xanh mướt.
Mùi thơm bốn phía.
Lý Hành hít sâu một hơi, anh đột nhiên nhắm mắt lại, sợ nước mắt mình sẽ rơi xuống.
Rất xấu.
"Tiểu Nhất." Giọng Lý Hành nghẹn ngào, anh ép mình phải mở mắt ra, đôi mắt đỏ bừng nhìn vào đồng tử đen nhánh của thiếu niên, chóp mũi cay xè.
"Tại sao chứ?" Cuối cùng, anh thì thào hỏi.
Lý Nhất chỉ im lặng nhìn anh, khóe miệng lại là nụ cười quen thuộc của cậu.
Nhưng bàn tay dưới bàn nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt, đỏ cả một mảng.
"Anh, anh ăn thử xem ngon không đã."
Lý Hành trầm mặc, anh cầm muỗng múc một muỗng cơm đưa vào miệng.
"Ăn ngon, ăn rất ngon."
Miệng anh phồng lên vì nhét đầy cơm, thế mà Lý Hành vẫn liên tục đút cơm vào miệng mình. Cậu thiếu niên quay mặt đi, không muốn nhìn nữa.
Nồi cơm niêu trước mặt sạch sẽ, không còn một hạt cơm nào.
Lý Hành há miệng thở dốc, cuối cùng không nói ra câu 'em đi trốn đi.'"
Lý Nhất đứng lên, đưa tay ra: "Anh, em đi với anh."
Lý Nhất vì tội giết người bị phán tử hình. Lý Hành phá án lập công nên được thăng chức tăng lương.
Người đàn ông đứng trong căn phòng nhỏ hẹp.
Từ nhỏ Lý Nhất đã không được cha mẹ yêu thương, chẳng khác nào đứa trẻ mồ côi, nhưng phòng của cậu luôn luôn sạch sẽ y như tính cách của cậu vậy. Đồ đạc không nhiều lắm, đều được sắp xếp đúng chỗ, giống như chủ nhân vẫn còn ở đây.
Tiếng khóc đè nén dần dần to lên. Trên bàn học bày một quyển nhật ký. Lý Hành nhớ rõ đây là phần thưởng mà anh đã tặng cho Lý Nhất khi cậu đoạt giải nhất trong đại hội thể thao năm lớp 9. Dù quyển sổ đã cũ nhưng được giữ gìn rất tốt, không hề có nếp gấp nào.
[Ngày 3 tháng 11.
Đây là quà mà anh đã tặng cho mình, một quyển nhật ký, mình rất thích, mình sẽ giữ gìn nó thật tốt.]
[Ngày 23 tháng 9.
Anh phải đi học đại học ở nơi khác, mình rất không nỡ.]
[Ngày 21 tháng 4.
Anh đã vào đội thực tập, hy vọng anh có thể thực hiện được ước mơ của chính mình.]
Trong nhật ký đều chỉ có vài câu đơn giản, nhưng Lý Hành lại có thể nhìn thấy sự quan trọng của anh đối với Lý Nhất. Trong thế giới của anh có rất nhiều người, nhưng trong thế giới của Lý Nhất có lẽ chỉ có mình anh. Điều càng khiến anh sợ hãi là khi biết được nguyên nhân khiến Lý Nhất giết người, anh hận không thể tự đánh chết bản thân.
[Gần đây thấy anh không được vui, thường xuyên phải tăng ca, mình muốn giúp anh ấy.]
[Chuyện gì cũng không bằng ước mơ của anh, thấy anh được trọng dụng, mình cảm thấy rất vui vẻ.]
[Rất nhanh sắp kết thúc rồi, anh ơi, em...]
Bỗng nhiên Lý Hành hiểu rõ, vì sao các vụ án không có lời giải nay lại tự dưng có tiến triển. Hóa ra là do Lý Nhất cố tình để lộ sơ hở. Nếu cậu không chủ động đưa ra manh mối thì có lẽ bọn họ đã không thể phá án rồi.
Tại sao em ấy lại ngu ngốc như thế!
Vì anh mà đi giết người, chỉ vì muốn giúp anh được trọng dụng.
Tại sao!
Tại sao!
Lý Hành không ngừng đấm vào mặt bàn, phát ra những tiếng rầm rầm vang dội.
A a a a a!!
[Mình sinh ra đã là một sai lầm, nhưng may mắn là mình đã gặp được anh. Anh giống như anh trai ruột của mình vậy, luôn thương yêu bảo vệ mình, khiến cho cuộc sống vốn tăm tối mù mịt của mình có được một tia sáng mặt trời. Mình nguyện dùng cả sinh mạng này, dù chỉ có thể để lại một chút dấu ấn trong cuộc đời của anh.]
[Anh, em hy vọng anh đừng xem được quyển nhật ký này, hy vọng em vẫn còn là Tiểu Nhất trong lòng anh.]
[Tạm biệt.]