Chương 43

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tinh Thần bước tới quầy tiếp tân ở đại sảnh, cậu khẳng định cả tòa nhà này đều thuộc sở hữu của một công ty.
"Xin hỏi, Lục Tấn Tắc có ở đây không?"
Chàng trai ăn mặc giản dị nhưng có dung mạo xuất chúng, mang theo nụ cười hiền hòa.
Cô gái ngồi ở quầy lễ tân đột nhiên đỏ mặt, không dám nhìn thẳng vào cậu.
"Xin hỏi cậu tìm Lục tổng có chuyện gì không? Có hẹn trước không?"
Cố Tinh Thần vẫn mỉm cười tủm tỉm: "Lục tổng chính là Lục Tấn Tắc phải không? Tôi không có hẹn trước."
Cô gái lễ tân cười áy náy: "Ngại quá, không có hẹn trước thì tôi không thể sắp xếp cho cậu lên được."
Cô nhìn cậu ấy với vẻ khó xử.
Cố Tinh Thần gật đầu: "Cám ơn."
Sau đó lấy điện thoại ngồi trên sô pha nhắn tin.
Cô gái lễ tân lén lút gửi tin nhắn, hét ầm lên trong nhóm chat riêng của mình —
"Dưới lầu có một anh cực kỳ đẹp trai, đi ngang qua đừng bỏ lỡ, tiếc nuối cả đời đó nha!"
Dưới sự thúc giục của các chị em trong nhóm, cô gái lễ tân lén chụp một bức ảnh. Tuy hơi xa nhưng điện thoại đời mới có độ phân giải cao vẫn giúp nhìn rõ ràng.
"Sao tôi thấy hơi quen quen nhỉ? Hình như đã từng đóng chung với sếp thì phải, là bộ phim sắp chiếu ấy, hình như tên là Cố Tinh Thần."
Nhắc đến chuyện này, có một cô gái trong nhóm rất thích phim đề tài gián điệp đó, khi thấy Lục Tấn Tắc đến công ty thật sự rất sửng sốt.
Một tay điều hành Lục thị, thế mà lại là một ngôi sao nhỏ, thật sự là một ngôi sao nhỏ cơ đấy.
Sau khi phát hiện chuyện này, các cô không dám tiết lộ, dù sao cả công ty nhiều người đến thế mà không ai dám hé răng nửa lời thì làm sao các cô dám đi ra ngoài bô bô chứ, chỉ xem như không có chuyện gì xảy ra.
Cô gái lễ tân nhớ lại cuộc trò chuyện vừa nãy, nói: "Tôi cảm thấy chắc cậu ấy không biết thân phận của Lục tổng, lúc nãy còn hỏi lại tôi đó."
"Vậy chờ một lát cậu ấy biết Lục tổng chính là Lục tổng, nhất định sẽ rất sốc."
Cố Tinh Thần nhắn tin cho Lục Tấn Tắc xong thì ngồi trên sô pha chờ người tới đón. Lục Tấn Tắc xuống lầu một mình, không cho người đi theo.
Thấy Cố Tinh Thần, anh khẽ mỉm cười, ngay sau đó lại kìm nén nụ cười rồi đi đến cạnh cậu.
"Cậu đã đến rồi, còn mười phút nữa là tôi có thể đi, có muốn lên ngồi một chút không?"
Thật ra Lục Tấn Tắc có chút bồn chồn. Anh không phải cố ý giấu giếm thân phận của mình, nhưng do anh cảm thấy không cần thiết phải nói. Có điều, dù sao cũng do anh không nói rõ ràng ngay từ đầu nên anh sợ Cố Tinh Thần không vui.
Cố Tinh Thần đứng lên đi theo anh: "Đi thôi, thuận tiện tham quan văn phòng của Lục tổng."
Lục Tấn Tắc giật mình, anh nhìn vẻ mặt của cậu, thấy cậu không có vẻ gì là tức giận.
Đến tầng làm việc của mình, Lục Tấn Tắc dặn dò trợ lý mang trà nước vào, sau đó dẫn Cố Tinh Thần vào trong.
"Cậu ngồi trước đã, tôi rất nhanh sẽ giải quyết xong."
Cố Tinh Thần vẫy tay ý bảo anh cứ tự nhiên, cậu ngồi trên sô pha chơi điện thoại. Trợ lý mang nước đặt trước mặt cậu, vừa cẩn thận vừa tò mò nhìn thoáng qua.
Hứa Du biết đây là Cố Tinh Thần, là người mà sếp vô cùng quan tâm, nhưng hắn lại không thấy có gì đặc biệt, chẳng qua thoạt nhìn có vẻ là người dễ gần.
Nhưng dù sao hắn cũng là trợ lý, biết điều, chỉ nhìn thoáng qua liền rời khỏi văn phòng, tiện thể đóng cửa lại.
Cố Tinh Thần ngả người trên sô pha, khóe mắt liếc nhìn phía Lục Tấn Tắc. Người đàn ông tưởng chừng đang nghiêm túc làm việc thật ra cũng vẫn đang lén nhìn cậu. Sau khi ánh mắt hai người chạm vào nhau, Cố Tinh Thần vờ như không có việc gì quay đi, giả vờ không thấy lỗ tai đang ửng đỏ của anh.
Người này đúng là, chỉ chạm mắt thôi mà cũng thẹn thùng đến vậy sao? Cố Tinh Thần gõ gõ ngón tay. Mười phút sau, cậu đứng dậy đi đến trước bàn Lục Tấn Tắc rồi nhìn biển chức danh để bàn: Tổng giám đốc.
Thấy Cố Tinh Thần nhìn chằm chằm vào biển chức danh để bàn, Lục Tấn Tắc có chút lo lắng.
"Lục tổng, văn phòng lớn quá nhỉ. Không cần làm minh tinh cũng có chức vụ cao như này, hay là tôi cũng giải nghệ chuyển qua làm việc cho anh thế nào?"
Cố Tinh Thần chống tay trên mặt bàn, ghé sát người nhìn anh.
Đôi mắt chàng trai chăm chú nhìn mình, Lục Tấn Tắc đặt bút xuống đối mặt với cậu, cuối cùng đành chịu thua, dịu dàng nói: "Không phải tôi muốn giấu giếm cậu, chỉ là chuyện thân phận này không cần thiết phải nói ra, tôi chỉ là Lục Tấn Tắc mà thôi."
Lục Tấn Tắc nghiêm túc giải thích, trong mắt ngập tràn sự chân thành, dường như rất sợ Cố Tinh Thần hiểu lầm.
Cố Tinh Thần chớp chớp mắt, chậm rãi đi đến trước mặt Lục Tấn Tắc, cậu giơ tay đẩy ghế của anh, sau đó kéo anh lại gần mình.
Hai người thật sự rất gần, chóp mũi chạm chóp mũi, thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập của đối phương.
Không khí thật mờ ám, thế mà Cố Tinh Thần lại suy nghĩ, văn phòng này cách âm thật tốt.
Người đối diện cậu hơi thở trở nên nặng nề hơn một chút, Cố Tinh Thần khẽ cười một tiếng.
"Lục tổng, anh không sợ tôi cố tình tới tìm anh muốn quy tắc ngầm sao?"
Lục Tấn Tắc kiên quyết nói: "Không sợ."
Cố Tinh Thần từ từ ngả về phía trước, tai cậu lướt qua gương mặt anh, cậu tựa vào người anh thì thầm bên tai: "Vậy anh giấu giếm tôi chuyện này, tính sao đây?"
Cậu tạo khoảng cách giữa hai người, vẻ ôn hòa trên mặt không còn, chỉ còn lại sự nghiêm túc, tựa như thật sự đang tức giận.
Lục Tấn Tắc có chút nóng nảy muốn giữ lấy cậu, Cố Tinh Thần lùi ra sau khiến tay anh quơ vào khoảng không.
"Tôi thật sự không phải cố tình giấu giếm." Lục Tấn Tắc vội vàng giải thích: "Cậu đừng tức giận."
Cố Tinh Thần đứng thẳng dậy, nhìn anh hỏi: "Lục tổng sợ tôi tức giận thế cơ à?"
"Em đừng gọi tôi là Lục tổng." Lục Tấn Tắc cũng đứng lên, anh chậm rãi đi đến gần Cố Tinh Thần, ánh mắt khóa chặt trên người cậu, giọng nói trầm thấp chân thành, đáng tin cậy: "Tôi không thích em gọi tôi như vậy. Tôi sợ em tức giận bởi vì tôi quan tâm em, không biết từ khi nào tôi đã luôn chú ý đến em rồi, muốn biết em ở đâu, đang làm gì, thậm chí có phải em cũng đang chú ý đến tôi không."
Cố Tinh Thần tim đập thình thịch.
"Tôi thích em." Lục Tấn Tắc nói.
Cố Tinh Thần khẽ cười, tựa như cậu đã dự đoán được chuyện này nên cậu không hề ngạc nhiên chút nào.
"Thầy Lục thích tôi khi nào thế? Là sau lần đó à?"
Lục Tấn Tắc đột nhiên đỏ mặt, khí thế vừa rồi lập tức tan biến, giống như một con hổ giấy vừa chọc vào đã rách toạc, thậm chí anh không dám nhìn vào mặt Cố Tinh Thần.
Cố Tinh Thần thở dài, nhẹ nhàng bước lên một bước.
Rõ ràng là dựa vào ký ức cũ, lại làm Lục Tấn Tắc cảm giác như bị nghẹt thở.
"Thật trùng hợp." Cố Tinh Thần nói.
Lục Tấn Tắc mở to mắt nhìn cậu, nghe cậu nói: "Tôi cũng rất thích anh."
Anh cười ha hả, lập tức nhanh chóng cúi gần đôi môi mà mình đã mơ ước từ lâu.
Sau nụ hôn dài, dường như linh hồn hai người đều thỏa mãn, Lục Tấn Tắc ôm chặt cậu, không chút nào muốn buông tay.
Cố Tinh Thần ngửa đầu nhìn anh: "Thầy Lục, đại ngôn MG của em là anh cho đúng không?"
Lục Tấn Tắc cứng người, cảm thấy chột dạ: "Em biết rồi sao."
"Nhà em chủ yếu là thương hiệu trong nước nên chắc chắn thương hiệu nước ngoài không phải do bọn họ tìm đến. Bây giờ nhìn thấy anh thì hiểu rõ mọi chuyện rồi."
Ban đầu cậu không nghĩ là Lục Tấn Tắc, nhưng cũng biết nhất định có người ở phía sau đứng sau giật dây, nếu không thì thương hiệu quốc tế lớn như thế làm sao sẽ cho một ngôi sao hạng mười tám như cậu đại ngôn cho họ chứ.
"Em thấy được không? Không thích thì bỏ."
Cố Tinh Thần: "Chậc chậc chậc, đúng là tư bản nhiều tiền, có tiền không kiếm không phải em ngốc lắm à?"
...
Kim Tuấn ngồi trong xe riêng chơi điện thoại. Mặc dù vừa cãi cọ với Cố Tinh Thần, nhưng hắn vẫn có chút không vui, vì dù là ai bị một nghệ sĩ không có tiếng tăm cướp mất thứ vốn đã trong tầm tay mình cũng sẽ cảm thấy không cam lòng.
# MG tuyên bố người phát ngôn #
Tìm kiếm nóng hàng đầu là người đại diện mới của MG. Hắn nhấn vào xem, không có hình chụp chắc là chưa chụp ảnh tuyên truyền nhưng đã công bố người được chọn.
— Nghệ sĩ Cố Tinh Thần của giải trí Xán Tinh sắp đại ngôn cho thương hiệu cao cấp MG trong năm đầu.
Cố Tinh Thần?
Cố Tinh Thần!!!
Tại sao lại là cậu ta!
Kim Tuấn thật sự muốn đập điện thoại, ngực như bị nghẹn lại không thở nổi.
"Ồ, thì ra Cố Tinh Thần còn đại ngôn cho MG à? Hèn gì có thể nhận được danh hiệu đại sứ hình tượng, biết đâu người ta còn chẳng thèm bận tâm đâu."
Một thành viên trong nhóm buột miệng nói một câu.
Kim Tuấn bỗng nhiên nghĩ thông suốt, đúng vậy, người ta cũng đã có được một đại ngôn như vậy thì dù có nhận được đại sứ hình tượng của Thang thị cũng không khó để hắn chấp nhận thua, bởi vì dù có muốn thì không biết đến bao giờ hắn mới nhận được đại ngôn của MG nữa.
Cứ như thể tự an ủi chính mình một cách khó hiểu, có gì đó không đúng nhưng lại không biết sai ở chỗ nào.
Ừm, chỉ là mặt rất đau.