Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tòa nhà tập đoàn Thang thị tọa lạc trên khu đất vàng của thành phố, dù xung quanh là các tòa nhà cao chót vót nhưng nó vẫn nổi bật và rực rỡ.
Cố Tinh Thần cùng Viên Cần bước vào phòng họp ở tầng 16 của tòa nhà Thang thị. Tầng 17, 18 là khu văn phòng, còn ở đây, trong phòng hội nghị, đang có rất nhiều ứng viên đến tranh cử vị trí đại sứ hình tượng cho Thang thị.
Tập đoàn Thang thị kinh doanh đa ngành trong nước, chủ yếu tập trung vào lĩnh vực sản xuất. Nếu được chọn làm đại sứ hình tượng, điều này chắc chắn sẽ phủ thêm một lớp hào quang cho nghệ sĩ. Vì vậy, trong phòng họp có không dưới mười nghệ sĩ, trong số đó có một nhóm gồm bốn người.
Là thành viên nổi bật nhất, dẫn đầu nhóm nhạc hàng đầu trong nước, với tư cách đội trưởng, Kim Tuấn chính là trung tâm của nhóm mình. Hắn rất tự tin vào lần tranh cử đại sứ hình tượng này, dù sao, hình tượng của nhóm họ từ trước đến nay luôn tích cực, hướng về phía trước, vô cùng phù hợp với yêu cầu của Thang thị.
Phòng họp tuy đông người, nhưng vì yêu cầu của Thang thị là hình ảnh trẻ trung, tràn đầy sức sống, nên có khá nhiều người trẻ tuổi. Kim Tuấn, với sự tin tưởng mà cả nhóm đặt vào, khó tránh khỏi sự kiêu ngạo và khinh thường những người khác. Hắn coi thường các nghệ sĩ hạng hai, huống hồ còn rất nhiều người không hề có tên tuổi.
Ví dụ như Cố Tinh Thần.
Cố Tinh Thần không có danh tiếng, nhưng cậu rất đẹp. Hôm nay cậu mặc áo hoodie màu trắng, mái tóc màu nâu nhạt càng làm khí chất của cậu thêm nổi bật, cứ như đang khoác lên mình món đồ hiệu đắt tiền vậy.
Kim Tuấn, vốn là người có nhan sắc nổi bật nhất nhóm, lập tức cảm thấy mình bị lép vế hẳn so với cậu.
Cái người vô danh này ở đâu ra, lại dám đẹp đến thế? Mặc dù hắn tự cho mình có nhan sắc rất cao, nhưng cũng phải thừa nhận đối phương còn rực rỡ hơn cả mình.
Cố Tinh Thần nhìn xung quanh phòng hội nghị một vòng, không thấy có Tô Hàm làm cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không dám thả lỏng.
Ai biết được hắn có đến hay không, dù sao cũng phải chờ đến khi có kết quả cuối cùng mới biết được.
Kim Tuấn ra hiệu với một nam sinh trong đội, nam sinh lập tức hiểu ý, đứng lên di chuyển đến ngồi cạnh Cố Tinh Thần.
Người đại diện đều chờ bên ngoài, bên trong chỉ có các nghệ sĩ. Trong phòng họp còn có một phòng phỏng vấn riêng, nên dù các nghệ sĩ có làm gì cũng không ai để ý.
Sau khi nam sinh di chuyển sang, Kim Tuấn cũng đi theo ngồi xuống, rồi cả bốn người đều ngồi cạnh Cố Tinh Thần. Cố Tinh Thần đang nhắn tin, nên dù có người ngồi bên cạnh cũng không để ý.
Hừ, thế mà không thèm để ý ai, dám giả vờ như không thấy bọn họ.
Kim Tuấn có chút tức giận, dù sao bọn họ cũng là nhóm nhạc hàng đầu, nổi tiếng trong nước.
Thấy Cố Tinh Thần rốt cuộc buông điện thoại xuống, nam sinh bên cạnh Kim Tuấn vờ ho khan vài tiếng, thành công gây sự chú ý với Cố Tinh Thần, khiến cậu nhìn về phía họ.
“Xin chào, chúng tôi là nhóm XGO, rất vui được gặp.” Nam sinh nhìn rõ mặt Cố Tinh Thần, lập tức ngượng ngùng nói, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng hơn.
Kim Tuấn khẽ huých cậu ta một cái, nam sinh lập tức thay đổi thái độ.
“Cậu tên gì?”
Cố Tinh Thần kỳ lạ nhìn đám người rõ ràng đang muốn gây sự. Có lẽ họ sợ cậu sẽ giành mất vị trí đại sứ hình tượng chăng? “Tôi là Cố Tinh Thần, chào mọi người.”
Cậu nói chuyện tự nhiên và khách sáo, khiến nam sinh nghẹn họng nửa ngày cũng không thốt ra được lời nào. Kim Tuấn hậm hực kéo cậu ta ra, tự mình ngồi vào vị trí đó.
Tiên lễ hậu binh, Kim Tuấn tự nhiên mang theo vẻ kiêu ngạo.
“Cậu cũng tới đây cạnh tranh đại sứ hình tượng à?”
Cố Tinh Thần cất điện thoại, nhìn về phía hắn, hỏi lại: “Có vấn đề gì không?”
Người này sao thế này?
Kim Tuấn đột nhiên nói: “Cậu không biết bọn tôi?”
Thật đúng là không quen biết.
Cố Tinh Thần gật đầu: “Trước đây không biết, nhưng lúc nãy mọi người vừa tự giới thiệu rồi.”
Kim Tuấn trợn mắt, ý là vừa mới biết bọn họ sao? Không đúng, cũng không hẳn là biết, chỉ là biết tên nhóm của họ mà thôi.
Người này làm sao thế, dùng mạng 2G hay sao? Dù gì cũng hoạt động trong giới giải trí, sao lại không biết bọn họ chứ.
Kim Tuấn lập tức cảm thấy bản thân mình không thể nhịn được nữa.
Hắn gay gắt nói: “Cậu đừng mơ, đại sứ hình tượng của Thang thị nhất định là của tôi. Cậu nên về trước đi, kẻo lát nữa càng thêm mất mặt.”
Chàng trai trước mặt cậu nhìn qua chỉ mới hai mươi tuổi, sở hữu gương mặt tuấn tú, thu hút các cô gái tuổi dậy thì, nhưng giờ đây ánh mắt hắn rất khó chịu, vẻ mặt lại vô cùng kiêu căng.
Cố Tinh Thần khó hiểu, kiểu cạnh tranh này hẳn phải công bằng chứ, dường như người này có vẻ rất khó chịu với cậu.
Cậu đâu phải con nít, dù gì cũng đã hoạt động trong giới giải trí, suy nghĩ một chút là hiểu ra ngay.
Kim Tuấn nhìn cậu đột nhiên nở nụ cười, khóe miệng cong lên, nụ cười ấy khiến hắn hoa cả mắt.
“Cậu em này, có hiểu thế nào là kính già yêu trẻ không hả? Tuy tôi cũng không già nhưng tôi lớn tuổi hơn cậu. Cậu không biết lễ phép là gì có cần tôi dạy cho cậu không? Bản thân không có phẩm chất thì đừng làm người khác khinh thường cả nhóm các cậu. Tôi thấy ba người còn lại khá tốt, có lẽ họ có thể được, nhưng cậu thì chắc chắn không được.”
Vẻ mặt Kim Tuấn lập tức thay đổi sắc mặt: “Cậu... cậu cho rằng cậu là ai, cậu nghĩ cậu nói tôi không được thì tôi sẽ không được sao!”
“Hì hì, trùng hợp thật đấy, tôi nói cậu không được thì đúng là cậu không được thật.”
Kim Tuấn sắp tức chết rồi, đã vậy đối phương còn cười ha hả khiến hắn hận đến ngứa răng. Nhưng trước mặt mọi người không thể làm ầm ĩ lên, sẽ rất mất mặt.
“Ai là em trai cậu, đừng kêu bậy!”
Thằng nhóc này tính tình xấu thật đấy, Cố Tinh Thần không bỏ qua: “Chẳng lẽ còn muốn tôi gọi anh là anh? Nằm mơ đi.”
Hừ, càng muốn đánh cậu ta làm sao bây giờ!
Kim Tuấn nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp trai của cậu, nhìn thế nào cũng không ưa mắt, khiến hắn nghiến răng nghiến lợi. Người bên cạnh khều hắn một cái, rồi đưa điện thoại cho hắn ra hiệu cho hắn xem.
Thì ra là một thiếu gia con nhà giàu, lại không có tác phẩm tiêu biểu nào mà ngông cuồng cái gì chứ? Thiếu gia con nhà giàu thì nhiều, cũng chẳng thấy ai dám nói có thể đại diện cho quyết định của Thang thị. Người này đúng là kẻ si tâm vọng tưởng.
Kim Tuấn ngầm suy nghĩ một lát, lập tức cảm thấy hả hê. Hắn chờ lát nữa xem cái tên họ Cố này bị vả mặt.
Cuộc phỏng vấn bắt đầu, Kim Tuấn với vẻ mặt tự tin như đã nắm chắc phần thắng. Người đại diện đã nói với hắn rằng lần này nhất định không thành vấn đề. Công ty vì muốn nâng đỡ họ nên đã bỏ ra một khoản lớn để “thông quan”, dù sao nhóm của họ hiện tại là cây hái ra tiền của công ty, nên công ty sẽ dốc hết sức lực.
Bây giờ hắn muốn xem, nếu hắn được chọn rồi thì cái tên họ Cố này sẽ làm gì để ngăn hắn không được chọn!
*
Nói là phỏng vấn nhưng thật ra giống như một màn trình diễn qua loa vậy. Trước tiên chọn ra một nhóm, sau đó lại chọn ra những đối tượng trọng điểm, cuối cùng đưa cho ông chủ xem qua một lần, gần như đã được người bên dưới định đoạt sẵn.
Cho nên, lúc ba người cuối cùng được tuyển ra đưa đến trước mặt Thang Văn Cảnh, Thang Văn Cảnh nhìn thoáng qua bèn chuẩn bị cầm bút ký tên.
Nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại khiến anh ta dừng lại, lật xem ba tấm ảnh, rồi ngẩng đầu hỏi: “Tất cả những người tham dự tranh cử đại sứ hình tượng năm nay đều ở đây sao?”
Cấp dưới có chút khó hiểu, nhưng vẫn lấy tất cả ảnh chụp từ hồ sơ ra, trả lời: “Tổng cộng có mười người, đều là những nghệ sĩ trẻ khá nổi bật trong năm nay, tiểu Thang tổng xem xét.”
Vừa nhìn thấy, Thang Văn Cảnh lập tức đứng lên: “Mọi người đều ở dưới sao?”
Giọng của anh ta rất vội, cấp dưới nghiêm túc đáp lại: “Vâng, đều ở dưới phòng họp.”
Thang Văn Cảnh không nói thêm lời nào liền đi ra ngoài, bước chân vội vã. Thư ký sửng sốt một lúc rồi lập tức đuổi theo. Cô ấy ra hiệu cho người đưa văn kiện để ký tên, nhưng người kia cũng không hiểu ra sao, chỉ lắc đầu ý nói không biết.
Cố Tinh Thần cười tủm tỉm ngồi trong phòng hội nghị, bên cạnh là Kim Tuấn đang trừng cậu, thấy Thang Văn Cảnh đi vào, Cố Tinh Thần cười càng vui vẻ.
Phía sau Thang Văn Cảnh là một hàng người. Khi anh ta đến, tất cả những người phỏng vấn cũng ra đón tiếp, không hiểu tại sao vị này lại tự mình đi xuống.
Nhưng Thang Văn Cảnh lập tức đi đến trước mặt Cố Tinh Thần, vẻ mặt nghiêm túc.
“Sao tới mà không kêu người báo cho anh một tiếng?”
Cố Tinh Thần nhướng mày: “Em không muốn cho anh biết, vốn dĩ em cũng không muốn làm đại sứ hình tượng.”
Thang Văn Cảnh trừng mắt: “Như vậy sao được!”
Anh ta quay đầu, nói với người phía sau mình: “Được rồi, cho những người khác về đi, tôi đã chọn được đại sứ hình tượng rồi.”
Cố Tinh Thần xoay qua, chớp chớp mắt với Kim Tuấn còn đang trợn mắt há hốc mồm.
Kim Tuấn chỉ cảm thấy như muốn nghẹt thở. Bị vả mặt nhanh đến vậy, nhưng người bị vả lại là chính hắn.
Mọi người đi rồi, Kim Tuấn không cam lòng giữ một nhân viên hỏi: “Vừa nãy đó là ai thế?”
Trông rất tuấn tú, lịch sự, không hề kém cạnh siêu sao. Quan trọng hơn là có vẻ rất quen thuộc với cái tên họ Cố kia.
Nhân viên ấy như rất tự hào, giọng điệu đầy kiêu ngạo: “Đó chính là tiểu Thang tổng, Thái tử gia. Minh tinh kia được Thang tổng tự mình chọn, thật sự quá may mắn.”
Kim Tuấn: ...
May mắn cái gì chứ! Hắn cũng muốn may mắn như vậy đấy.
Nhớ lại vẻ mặt cười cợt của Cố Tinh Thần trước khi đi, Kim Tuấn cảm thấy càng tức giận.
Cố ý, cậu ta tuyệt đối cố ý.
Khiêu khích mình!
Kim Tuấn đi ra ngoài tìm người đại diện, người đại diện biết chuyện cũng biến sắc. Vốn là chuyện đã nắm chắc trong tay, nhưng không ngờ lại rẽ sang hướng khác.
“Để tôi đi hỏi lại, xem xem người đó có quan hệ gì, còn có thể tìm đường sống hòa giải hay không.”
Kim Tuấn gật đầu, dù rằng hắn cảm thấy khả năng không còn hi vọng.
Thang Văn Cảnh đưa cậu vào văn phòng của mình ở tầng 17, gọi thư ký pha một tách cà phê mang vào.
Cố Tinh Thần dạo một vòng văn phòng của anh ta. Văn phòng rất lớn, có sofa, có máy chiếu, còn có một máy chơi game, cứ ngỡ đây là phòng giải trí. Chẳng qua trên bàn làm việc chất đầy văn kiện, thoạt nhìn Thang Văn Cảnh vẫn thực sự phải làm việc.
Thang Văn Cảnh để mặc cậu xem, hỏi: “Sao em muốn mà không nói anh một tiếng? Anh đã trực tiếp cho người xác nhận là em rồi, đỡ em phải đến đây một chuyến.”
Ngón tay Cố Tinh Thần lướt qua lưng ghế sofa: “Em vốn dĩ không muốn tới, chỉ là nhất thời nổi lòng tham nên mới đến xem sao.”
“Vậy em có hài lòng không?” Thang Văn Cảnh hỏi.
Cố Tinh Thần: “Cũng được, thật ra cứ dựa theo quyết định trước đây của anh là được.”
Thang Văn Cảnh lập tức phản đối: “Như vậy sao được? Nếu biết em đến rồi mà không đưa đại sứ hình tượng cho em, ông nội chắc chắn sẽ lấy chổi đánh anh chết mất.”
Thư ký bưng cà phê đi vào đúng lúc nghe câu này, chân tay lập tức bủn rủn, suýt chút nữa làm đổ tách cà phê.
Tiếp đó cô ấy nghe thấy chàng trai xinh đẹp nói: “Hiếm khi anh họ cũng biết sợ. Vậy chứ ông ngoại có biết văn phòng của anh thế này không, hay là để em chụp vài tấm cho ông xem nhé.”
Má ơi!
Đây là tin tức động trời gì thế này, người này thế mà lại là em họ của ông chủ, là cháu ngoại của ông cụ sao!
Cô ấy nghe được chuyện bí mật, sẽ không bị diệt khẩu đó chớ!!!
Thư ký bưng cà phê căng thẳng đến mức đổ đầy mồ hôi, suýt chút nữa không cầm nổi.
Mặc dù trong lòng rất hồi hộp nhưng lại muốn nghe nhiều hơn. Tin tức lớn như vậy, không nghe thật sự rất đáng tiếc.
Ông chủ bị uy hiếp, có nổi điên lên hay không? Nếu nổi điên lên thì cô ấy phải làm thế nào? Chàng trai kia đẹp trai như vậy, cô ấy không đành lòng gọi bảo vệ...
Trong khi cô ấy tự tưởng tượng ra một đống cách xử lý, thì Thang Văn Cảnh đã len lén đến bên Cố Tinh Thần: “Ây da em họ à, em đối xử với anh họ như thế này ư? Anh họ đối xử tốt với em như thế mà em làm vậy thật sự làm tổn thương trái tim anh lắm, huống hồ đây chỉ là chuyện nhỏ xíu hoàn toàn không cần để ông nội biết đâu.”
Thấy Cố Tinh Thần không nói lời nào, Thang Văn Cảnh tiếp tục nói: “Hay là vậy đi, hình như công ty còn vài hợp đồng đại diện, em có cần không? Cần thì cứ lấy hết cũng được.”
“Hối lộ em à?” Cố Tinh Thần nhướng mày.
Thang Văn Cảnh: “Nói gì thế, đây là anh tin tưởng em, nói hối lộ làm tổn thương tình cảm đôi bên lắm chứ.”
“Vậy thì còn được.” Cố Tinh Thần quay người định đi: “Được rồi, em không uống cà phê đâu, em còn có việc ở công ty. Nhớ cử người đến công ty em bàn chuyện đại diện đó, em sẽ giúp anh tìm người.”
Thang Văn Cảnh duỗi cổ: “Cà phê chỗ anh uống khá ngon đấy, thật sự không uống à?”
Trả lời anh ta chính là bóng dáng không chút lưu luyến của Cố Tinh Thần.
Thư ký đặt cà phê xuống, lặng lẽ lui ra ngoài.
Nhìn dáng vẻ của ông chủ, tự nhiên cô ấy cảm thấy có chút đáng thương. Ông chủ nhìn sao mà đáng thương quá? Đưa hợp đồng đại diện mà còn phải hạ mình đến thế.
Tâm trạng Cố Tinh Thần rất tốt, cậu đi đến bãi đậu xe liền gặp Kim Tuấn đang dựa vào chiếc xe bên cạnh, rõ ràng đang đợi ai đó. Cậu không nghĩ nhiều mà định lên xe thì bị gọi lại.
“Cậu có mối quan hệ mà tại sao không nói, thấy tôi bị chê cười vui lắm đúng không?”
Cố Tinh Thần cảm thấy đứa nhỏ này có suy nghĩ rất đặc biệt, nhưng cũng không phải người xấu nên không ngại nói vài câu.
“Tôi có mối quan hệ cũng không cần thiết phải rêu rao khắp nơi. Vả lại, cho dù không có mối quan hệ thì tôi cũng có thể dựa vào thực lực, không nhất định sẽ thua.”
Kim Tuấn cười nhạo: “Nghe hay thật đấy. Thời đại bây giờ, có mối quan hệ mà không dùng chính là thằng ngu. Chẳng qua là xem mối quan hệ của ai cứng hơn thôi, đừng nói với tôi mấy lời có thực lực thì sẽ thắng, toàn là lừa người cả thôi.”
“Tôi chấp nhận thua, cậu thắng.”
Kim Tuấn nói xong dường như không muốn ở lại thêm một giây nào, nhanh chóng lên xe lái đi mất.
Cố Tinh Thần đứng tại chỗ, cúi đầu không biết nghĩ gì. Viên Cần ở phía sau cậu cho rằng cậu bị tổn thương bởi những lời này, dù sao ai bị nói chỉ biết bám váy đi lên cũng sẽ không vui. Anh định đến an ủi thì lại thấy Cố Tinh Thần ngẩng đầu, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh sau giấc mộng.
Thật sự rất thấm thía.
“Tinh, Tinh Thần, cậu sao vậy?”
Viên Cần chà xát cánh tay, có chút sợ hãi khó hiểu.
Cố Tinh Thần bỗng gõ đầu mình: “Anh Viên, anh nói em có phải tên ngốc không!”
Viên Cần: ...
Tôi không dám nói, nhưng cậu thật sự rất ngốc.
“Khụ khụ, làm sao vậy?”
Cố Tinh Thần lắc đầu, cậu chỉ cảm thấy Kim Tuấn nói rất đúng. Cậu có thể mở công ty, không phải là dùng tiền của cha Cố sao? Có chỗ dựa mà không bám vào thì đúng là kẻ ngốc. Chỉ cần không phải tự mình đi xin người khác, mà chỗ dựa tự động đưa tới thì tại sao không bám vào cơ chứ? Có tài nguyên thì con đường sẽ thuận lợi hơn một chút, cậu đâu cần phải từ chối!
Cố Tinh Thần đột nhiên thông suốt nên tâm trạng rất vui, cậu lấy điện thoại nhắn tin cho Lục Tấn Tắc: [Anh ở đâu, tôi đến tìm anh, cùng nhau ăn bữa cơm nhé?]
Cậu không có nhiều bạn bè, tuy Lục Tấn Tắc là mục tiêu của cậu nhưng trước mắt cũng có thể coi là bạn.
Vừa xuống máy bay lập tức phải tới công ty xử lý công việc, vốn Lục Tấn Tắc định nhanh chóng giải quyết rồi đi tìm Cố Tinh Thần, nào ngờ cậu nhắn tin cho anh trước.
Lục Tấn Tắc suy nghĩ rồi trả lời đúng sự thật: [Đang ở công ty tăng ca.]
Cố Tinh Thần không chút do dự: [Nhắn địa chỉ đây, tôi tới tìm anh, vừa hay tôi đang rảnh.]
Lục Tấn Tắc chần chừ một lát rồi gửi vị trí qua, quay đầu liền phân phó cấp dưới đẩy nhanh tốc độ cuộc họp.
Cố Tinh Thần mở bản đồ hướng dẫn, phát hiện vị trí của Lục Tấn Tắc cách tòa nhà của Thang thị không xa, đi bộ càng gần, chỉ có mấy trăm mét.
Lúc đi bộ đến nơi, Cố Tinh Thần ngước đầu nhìn thoáng qua tòa nhà không hề kém cạnh tòa nhà của Thang thị. Cậu suy nghĩ rốt cuộc Lục Tấn Tắc có chức vị gì, vì người sở hữu tòa nhà này là người có thân phận chỉ cần dậm chân một cái là có thể chấn động cả thành phố rồi.