Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn chín giờ tối, Cố Tinh Thần mới thấy tin nhắn của Lục Tấn Tắc, hiển thị đã được gửi từ hai tiếng trước.
Giao diện trò chuyện của hai người vẫn còn hiển thị tin nhắn lấy cớ đòi lại áo của anh ấy. Thật không ngờ anh ấy lại chủ động nhắn tin cho cậu.
Cố Tinh Thần ngồi trên ghế sô pha đơn, nhìn thoáng qua cha mẹ đang kề vai cùng nhau xem phim truyền hình, cậu mỉm cười trả lời tin nhắn.
[Tinh Thần: Tôi về nhà ba mẹ rồi, có lẽ phải ở lại vài ngày, khi nào về lại hẹn nhé.]
Gần như tin nhắn vừa gửi đi, Cố Tinh Thần đã thấy trên giao diện vẫn đang “đang nhập tin...” mãi. Đợi nửa ngày mà vẫn chưa thấy tin nhắn trả lời lại. Có vẻ Lục Tấn Tắc đang đấu tranh tư tưởng đây mà.
[Lục Tấn Tắc: Ừm.]
Cố Tinh Thần nhìn chằm chằm tin phản hồi chỉ có một chữ duy nhất, cậu sững sờ một lúc, sau đó không nhịn được bật cười khẽ rồi thuận tay gửi một bức ảnh động qua.
[Sờ đầu chó.jpg]
Cha Cố và mẹ Cố quay đầu nhìn chằm chằm cậu, hai đôi mắt sáng rực như đèn pha.
“Bảo bối, con đang xem gì mà vui vẻ thế?”
Mẹ Cố vui mừng nói: “Bảo bối đang yêu à? Là nam hay nữ thế?”
Lời này nghe có chút không đúng lắm, cha Cố quay đầu: “Nam hay nữ là sao? Con dâu thì làm gì có nam?”
Thang Mỹ Quân (mẹ Cố) lộ vẻ mặt “Ông chẳng hiểu gì cả”: “Chỉ cần bảo bối thích, là nam hay nữ mẹ đều đồng ý hết.”
Cố Tinh Thần nhướng mày, cậu không ngờ mẹ Cố lại hiện đại như vậy. Có điều nhìn cha Cố trừng mắt như muốn lọt cả tròng mắt ra ngoài, cậu cảm thấy bây giờ giữ im lặng là tốt nhất, về sau vấn đề này cứ giao cho mẹ Cố giải quyết là được.
Cố Tinh Thần quyết định tạm xa rời khu vực chiến đấu, cậu lấy cớ mệt mỏi để về phòng nghỉ ngơi.
Lục Tấn Tắc chìm trong bóng tối, trước mắt anh chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại, trên giao diện là bức ảnh động một người nhỏ đang vuốt đầu chó.
Anh nhìn chằm chằm bức ảnh này rồi thở dài một hơi thật sâu, cảm thấy mình khá giống chú chó con đáng thương trong bức ảnh đó.
Ba ngày sau, Cố Tinh Thần nhận được điện thoại của Viên Cần.
Viên Cần nhờ vào mối quan hệ tìm được nhà sản xuất phim «Kỳ Ngộ». Đối phương cho biết đoàn phim «Kỳ Ngộ» không gặp áp lực về tài chính, tổng vốn đầu tư gần ba trăm triệu. Nếu có thể bỏ ra một trăm triệu thì hãy bàn tiếp.
Đội hình diễn viên ban đầu của đoàn phim «Kỳ Ngộ» thực ra cũng không quá mạnh, nhưng đạo diễn lại là Phú Chung Triều, đạo diễn nổi tiếng trong nước. Phim nghệ thuật của ông đã đạt nhiều giải thưởng quốc tế, nhưng đây là lần đầu ông làm phim thương mại.
Nếu Cố Tinh Thần không biết cốt truyện trước thì có lẽ cũng sẽ không chú ý tới bộ phim điện ảnh này. Trong sách có nhấn mạnh sự thành công của bộ phim này, nên cậu không thể không tin nó sẽ thành công.
Vì thế, một trăm triệu, cậu cảm thấy vẫn có thể chấp nhận được.
Cố Tinh Thần: “Vậy anh nói với nhà sản xuất phim là em có thể đầu tư số tiền đó, nhưng em muốn hai vai diễn trong phim.”
Viên Cần lắp bắp nói: “Tinh, Tinh Tinh à, chuyện lớn thế này, hay là cậu tự mình đi nói đi, anh không làm được đâu.”
Nói đùa à, không phải là con số một triệu mà là tận một trăm triệu đó! Cứ thế nhẹ nhàng bâng quơ quyết định ngay lập tức à? Thật không đó!
Cố Tinh Thần nghĩ lại, việc này liên quan đến vai diễn, tốt nhất cậu nên tự mình đi nói chuyện sẽ kỹ lưỡng hơn. Dù sao cũng phải đi một chuyến nên cậu hẹn Viên Cần ngày mai gặp, sau đó cậu đi tìm cha Cố thương lượng việc vay tiền.
“Ba, con cần một trăm triệu.”
Cố Tinh Thần vừa mới nói xong thì đã bị cha Cố cắt ngang.
“Một trăm triệu?” Cha Cố thật sự nghiêm túc suy nghĩ một giây đồng hồ, “Có một dự án bất động sản còn chưa khởi công, ba sẽ rút một trăm triệu đưa cho con, ngày mai chuyển khoản được không?”
Cố Tinh Thần:...
Ba ba, một trăm triệu đó, cứ tùy tiện như thế thật sự tốt không?
Cố Tinh Thần ấn ấn huyệt Thái Dương, “Ba, ba không hỏi con cần nhiều tiền như vậy để làm gì à?”
Cha Cố cười ha hả: “Con là con trai duy nhất của ba, số tiền này sau này đều là của con hết. Con đã cần thì chắc chắn là có việc, ba hỏi làm gì.”
Cố Tinh Thần có chút sững sờ, cha Cố tin tưởng cậu như vậy, vậy nên trong sách, việc Cố Tinh Thần tiêu sạch hết tiền trong nhà hình như cũng có cơ sở đi? Thằng con phá gia chi tử.
Tiền đầu tư ngoài dự kiến thuận lợi có được. Sáng sớm hôm sau, Cố Tinh Thần đi hội hợp với Viên Cần dựa theo địa chỉ anh ấy gửi.
Nhìn thấy cậu, mặt Viên Cần hơi do dự, muốn nói rồi lại thôi. Biểu cảm quá rõ ràng đến mức Cố Tinh Thần không chú ý cũng khó.
“Sao thế? Mặt anh cứ như sắp chết đến nơi vậy.”
“Phì phì phì.” Viên Cần lập tức phèo phèo vài tiếng, vẻ mặt đau khổ nói: “Công ty đã sắp xếp cho cậu một chương trình tổng hợp, tuần sau bắt đầu quay, đã công bố rồi.”
Cố Tinh Thần: “Em cứ tưởng chuyện gì lớn. Có công việc sắp xếp cho em mà anh còn không vui sao?”
Vẻ mặt Viên Cần càng nhăn nhó: “Là chương trình thực tế sinh tồn hoang dã đó.”
Cậu là công tử nhà giàu chưa từng đụng tay vào việc gì, cho cậu đi tham gia sinh tồn hoang dã không phải rõ ràng là muốn làm khó cậu sao.
Viên Cần chỉ mới 27-28 tuổi, Cố Tinh Thần là nghệ sĩ thứ hai mà anh ấy quản lý, người thứ nhất đã sớm rời khỏi giới giải trí.
Cố Tinh Thần ngay từ đầu đã rất khó chiều. Công ty có lẽ không coi trọng cậu nên mới giao cậu cho Viên Cần, nói rằng hai người hợp tác thử xem sao.
Lúc đó Viên Cần còn nghĩ nhất định phải làm thật tốt, phải đưa Cố Tinh Thần lên đỉnh cao. Ai mà ngờ cậu ta căn bản không quan tâm đến sự nghiệp của mình, ngược lại lúc nào cũng quấn lấy Hàn Tuyển Ý, tiêu tiền giúp Hàn Tuyển Ý tranh hạng, tìm tài nguyên, còn việc của bản thân thì không mảy may để tâm.
Viên Cần đã sắp tuyệt vọng rồi, ai ngờ Cố Tinh Thần đột nhiên tỉnh ngộ làm cho anh ấy lập tức có lại niềm tin.
Nào ngờ, ngày hôm qua về công ty anh ấy lại nhận được thông báo này, để cho Cố Tinh Thần tham gia chương trình thực tế sinh tồn hoang dã. Anh ấy dùng chân cũng đoán được là có người muốn làm khó Cố Tinh Thần. Không được công ty coi trọng thì nhiều nhất chỉ là không cho tài nguyên, chứ sẽ không chủ động cho cậu tham gia loại tiết mục này làm gì.
Cố Tinh Thần cũng không bận tâm chút nào: “Chúng ta đi gặp nhà sản xuất phim «Kỳ Ngộ» đã, trước cứ xác định mọi việc xong xuôi đi. Chuyện này không cần phải bận tâm.”
Tham gia chương trình thực tế thôi mà, có thể ăn thịt người chắc?
Cố Tinh Thần bình tĩnh như vậy lại làm cho Viên Cần có hơi xấu hổ. Có phải bản thân anh ấy chuyện bé xé ra to hay không? Làm một người đại diện, điều kiện đầu tiên là không thể tự rối loạn đội hình. Bây giờ ngược lại làm cho Cố Tinh Thần phải giúp anh ấy lấy lại niềm tin, thật quá không xứng với chức danh quản lý rồi.
Tục ngữ nói rất đúng, có tiền dễ làm việc.
Ngay lúc đầu Cố Tinh Thần vào văn phòng, nhà sản xuất phim cũng không nhiệt tình lắm. Chờ đến khi cậu nói rõ ý đồ đến càng làm cho lỗ mũi gã suýt chút nữa hếch lên trời.
Cũng không thể trách gã, bởi vì thật sự gần đây người tới tìm gã quá nhiều, nghệ sĩ tuyến hai, ba, bốn đều có. Huống chi Cố Tinh Thần nhiều lắm cũng chỉ được xem là nghệ sĩ tuyến 18, ngay cả tên cậu gã cũng chưa từng nghe qua, không coi trọng cậu cũng có lý do.
Chẳng qua khi Cố Tinh Thần nói có thể bỏ ra gần một nửa số tiền đầu tư thì nhà sản xuất phim lập tức thay đổi thái độ ngay.
Ba triệu, năm triệu thì dễ tìm, chứ gần một trăm triệu tiền đầu tư, trong tình hình kinh tế đang trì trệ thế này mà có thể lập tức bỏ ra nhiều tiền như vậy thì quả thực không có mấy người.
“Tôi muốn hai vai diễn.”
Nhà sản xuất lập tức trả lời: “Vai nam chính đã được chọn rồi, do chính đạo diễn tuyển chọn. Còn lại các vai diễn khác có thể thương lượng, nhưng cuối cùng vẫn cần đạo diễn đồng ý. Đương nhiên, hai vai diễn thì không thành vấn đề.”
Chẳng phải vẫn còn các vai phụ thứ 2, 3, 4, 5 sao? Đưa ra hai vai diễn thì có gì khó khăn.
Cố Tinh Thần thoạt nhìn ôn hòa vô hại, dáng vẻ rất dễ nói chuyện.
“Được, vậy nhờ nhà sản xuất hỗ trợ sắp xếp buổi thử vai. Tôi tin đạo diễn sẽ nghiêm túc xem xét vấn đề vai diễn.”
Nhà sản xuất đồng ý ngay, gã lập tức kêu người lấy hợp đồng đã được soạn sẵn.
Cố Tinh Thần cầm bút xoay xoay trong tay, cậu cười cười nhìn nhà sản xuất: “Vẫn còn một việc nữa, hy vọng nhà sản xuất giúp đỡ.”
Nhà sản xuất cầm hợp đồng đã ký kết xong, thở phào nhẹ nhõm. Tài chính cuối cùng cũng đủ rồi, những việc khác có thể bắt đầu chuẩn bị.
Trợ lý ở một bên đưa một ly trà qua, ánh mắt dạo một vòng ngoài cửa, thấp giọng nói: “Vừa rồi vị khách kia hơi kỳ lạ, tự mình đầu tư để có vai diễn mà lại yêu cầu ngài thông báo tới thử vai, đây là muốn làm việc tốt nhưng không muốn lộ danh tính sao?”
“Lục Tấn Tắc.” Nhà sản xuất lẩm bẩm vài lần tên này: “Người này tôi có nghe qua rồi, nhưng lại không có tác phẩm tiêu biểu nào. Có lẽ hai người này là bạn bè nên cậu ta muốn giúp đỡ một tay. Bây giờ những kẻ có tiền đều kỳ lạ như thế đấy.”
Nhà sản xuất liếc trợ lý: “Sao lắm chuyện thế? Mau đi làm việc đi, sắp bận rộn rồi. Với lại, không được nói lung tung.”
Trợ lý vâng dạ rồi một mạch chạy đi làm việc.
Viên Cần lại một lần nữa cảm thán có tiền thật tốt. Anh ấy đi theo Cố Tinh Thần vào một quán cà phê, thấy Cố Tinh Thần ngồi vào bên cửa sổ mà chẳng giữ hình tượng gì, anh ấy còn cẩn thận quan sát xung quanh.
Mắt Cố Tinh Thần nhìn điện thoại, lên tiếng nói: “Đừng nhìn nữa, em chỉ là nghệ sĩ tuyến 18 thôi, sẽ không khiến paparazzi chú ý đâu.”
Viên Cần khụ khụ hai tiếng, ý muốn an ủi: “Đó là do tên nhà sản xuất đó thiếu hiểu biết, cậu đừng nghĩ nhiều.”
Cố Tinh Thần cười rộ lên, cằm điểm điểm vào Weibo trên màn hình điện thoại: “Xem ra phần lớn cư dân mạng đều thiếu hiểu biết nhỉ, không quen biết nghệ sĩ tuyến 18 là em.”
Trên Weibo, siêu thoại #Hoang Dã Sinh Tồn# đã bùng nổ trên hot search.
Phía dưới bài đăng, các cư dân mạng đều cực kỳ nhiệt tình bình luận về các minh tinh đã được công bố.
Lần này chính là mùa quay thứ hai của «Hoang Dã». Phía chính chủ giới thiệu đây chính là mùa đầu tiên được kéo dài nhất, nhưng sẽ bổ sung thêm những yếu tố mới. Tóm lại, vẫn là lối mòn cũ – xem minh tinh làm thế nào để sinh tồn một cách lúng túng trong khu hoang dã.
«Hoang Dã» vốn đã có nhiệt độ, bởi vì điểm nhấn của chương trình này là để xem nghệ sĩ tự làm xấu mặt mình.
Không có minh tinh lớn tham gia, dù sao đi nữa hình ảnh thần tượng cần được bảo vệ cẩn thận. Cho nên phạm vi những người được chọn tham gia chính là những người mới không có sức ảnh hưởng và nghệ sĩ già đã hết thời.
Danh sách những người được chọn đều đã công bố, có thành viên không nổi bật trong các nhóm nhạc nam nữ, có ca sĩ và diễn viên đã hết thời, còn có dạng tồn tại lưng chừng như Cố Tinh Thần.
―#Cố Tinh Thần# Sao chưa từng nghe qua cái tên này thế, đây là ai vậy?
―#Cố Tinh Thần# Tìm kiếm thì thấy chỉ đóng vai nam phụ thứ ba trong phim gián điệp, người này là ai chứ?
―#Cố Tinh Thần# A a a, mò vào Weibo của anh trai nhỏ, nhan sắc này tôi mê mệt!
Tóm lại, phần lớn đều không biết Cố Tinh Thần là ai cả, nói là nghệ sĩ tuyến 18 đã là an ủi lắm rồi.
Cố Tinh Thần xem đến ngon lành, Viên Cần lại tức giận muốn chết.
Sao những người này lại có thể nói như thế!
Anh ấy nhìn chàng thanh niên khóe miệng nở nụ cười, đang cúi đầu nhìn điện thoại. Chàng thanh niên mặc một bộ vest kẻ sọc được cắt may khéo léo, dáng người thon dài, ngũ quan tinh xảo tuấn tú. Ánh nắng rơi xuống như rắc lên một lớp hào quang dịu dàng cho cậu, phảng phất như đây chính là chàng trai ôn hòa nhất trên đời này.
Cậu ấy nhất định sẽ trở thành sự tồn tại nổi bật nhất.
Giờ phút này, Viên Cần thật sự cho là thế.
“Tôi muốn tìm đoàn phim «Điệp Ảnh» để bọn họ thay hình ảnh của cậu đã được công bố đi! Đó chắc chắn là do anti-fan chụp nên mới chụp cậu xấu đến vậy!”
Viên Cần thở phì phò chọc mở điện thoại định liên hệ người.
“Không cần gấp.” Cố Tinh Thần ngăn anh ấy lại: “Sự tương phản càng lớn thì khi ‘vả mặt’ mới càng sảng khoái. Em sẽ khiến họ cảm nhận được niềm vui khi bị ‘vả mặt’.”