Chương 8

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng động từ nhà bếp khiến Lục Tấn Tắc, dù nửa đêm mới chợp mắt, cũng không nhịn được mà mở mắt ra. Ngay lập tức, anh chợt nhớ ra điều gì đó.
Đêm qua anh bị sốt, Cố Tinh Thần đã chăm sóc anh cả đêm. Nhớ lại việc mình đã đứng bên cửa sổ suốt ba tiếng đồng hồ rồi phát sốt, anh cảm thấy thật khó nói thành lời. Trước đây Cố Tinh Thần cũng từng phát sốt, nhưng nguyên nhân cậu ấy bị sốt là...
Đêm qua anh không ngủ được, trong mơ toàn là gương mặt tươi tắn của Cố Tinh Thần và buổi tối hôm đó.
Mùi bữa sáng lan tỏa trong không khí, anh ngửi thấy mùi cháo hải sản. Dường như cảm giác cũng không tệ lắm.
Lục Tấn Tắc vén chăn lên, thay bộ đồ mặc ở nhà xong mới mở cửa đi ra ngoài. Cố Tinh Thần xắn tay áo sơ mi, bưng một nồi nhỏ đi đến bàn ăn. Thấy anh bước ra, cậu cười tươi hỏi:
"Chào buổi sáng, lúc nãy tôi có đo nhiệt độ cho anh thấy đã hết sốt rồi. Anh đi rửa mặt trước đi rồi vào ăn sáng."
Khi ngồi lại vào bàn ăn, Lục Tấn Tắc mới nhận ra mình đã nghe lời cậu đi rửa mặt mà không hề có chút phản kháng nào. Anh nhìn chén cháo đã được đặt trước mặt mình, rồi lại nhìn người thanh niên ấm áp rạng rỡ như ánh mặt trời này, khóe miệng Lục Tấn Tắc khẽ nhếch lên.
"Cảm ơn cậu hôm qua đã chăm sóc tôi, đã làm phiền cậu rồi."
Cố Tinh Thần múc một muỗng cháo đưa vào miệng, "Có mỗi việc đưa anh về thôi mà. Cháo này cũng không phải do tôi làm, tôi chưa có kỹ năng này đâu."
Lục Tấn Tắc khẽ mỉm cười, "Canh sườn uống rất ngon."
Cố Tinh Thần:!!!
Ngày đó anh đâu có nói như vậy đâu nha.
Tay Cố Tinh Thần run lên khiến một ít cháo dính vào chiếc áo sơ mi cậu đã mặc cả đêm, tạo thành một vết bẩn. Cậu nhíu mày rồi đặt muỗng xuống.
"Tôi về nhà trước, quần áo bị dơ hết rồi."
"Dù có về thì cũng nên vào nhà vệ sinh xử lý một chút đã."
Vết bẩn hơi lớn, Cố Tinh Thần đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Bên trong rất sạch sẽ và ngăn nắp, đồ dùng vệ sinh được sắp xếp gọn gàng, thậm chí còn theo thứ tự chiều cao.
Cố Tinh Thần khẽ cười, e rằng người này mắc chứng ám ảnh cưỡng chế quá. Tiếng chuông điện thoại bên ngoài vang lên, Cố Tinh Thần nghe thấy Lục Tấn Tắc nghe điện thoại. Cậu thề bản thân không cố ý nghe lén, chỉ là vì Lục Tấn Tắc đứng rất gần nhà vệ sinh nên cậu nghe rất rõ.
"Sắp đến hạn trả tiền thuê nhà rồi à?"
"Cứ tiếp tục thuê đi, chờ thêm một thời gian nữa thì mua luôn."
Cố Tinh Thần thò nửa đầu ra nhìn thấy Lục Tấn Tắc đang cầm điện thoại bên tai, vẻ mặt nghiêm túc.
Căn phòng này sắp đến kỳ thanh toán tiền thuê ư? Xem ra Lục Tấn Tắc đúng là có chút túng thiếu. Có phải chủ nhà muốn tăng giá thuê không nhỉ? Cậu rất thích căn phòng này, giờ còn đang suy nghĩ muốn mua luôn đây. Chắc chắn là cát-xê còn chưa nhận được, làm minh tinh dĩ nhiên chi tiêu không hề ít chút nào.
Lục Tấn Tắc tắt điện thoại của trợ lý xong, anh vừa quay đầu thì thấy Cố Tinh Thần đang ở đằng kia suy diễn.
"Xử lý xong chưa? Có cần tôi lấy cho cậu một cái áo sơ mi mới để mặc tạm không?"
Cố Tinh Thần lắc đầu. Tiền thuê nhà anh còn không có, quần áo thôi thì vẫn nên tiết kiệm lại đi. "Không cần, mặc áo khoác vào là không thấy rồi. Có vài bước là đến nhà thôi mà, vậy anh cứ bận việc của anh trước đi, tôi về ngay đây."
Lục Tấn Tắc vẻ mặt nghiêm nghị đưa Cố Tinh Thần ra cửa. Anh do dự một lúc lâu, "Cảm ơn canh sườn và sự chăm sóc đêm qua của cậu. Vài ngày nữa không có cảnh quay thì tôi mời cậu ăn cơm, được không?"
Cố Tinh Thần do dự. Nếu đã là người mời cơm thì tất nhiên phải tốn tiền, hay là cứ thôi đi để giúp anh ta tích tiền thuê nhà? "Hay là chúng ta cứ gọi cơm hộp về nhà ăn đi."
Lục Tấn Tắc cho rằng cậu sợ ra ngoài ăn cơm sẽ bị paparazzi chụp được nên ân cần đồng ý ngay, dù sao cơm hộp của nhà hàng cao cấp cũng khá ổn. Nhìn Cố Tinh Thần vào thang máy, Lục Tấn Tắc đóng cửa lại rồi đi đến cửa sổ sát đất. Chẳng bao lâu sau anh thấy cậu đi ra cửa chính rồi cứ thế dõi theo cậu đi vào căn biệt thự đối diện.
Anh trầm tư một lát rồi gọi cho trợ lý Hứa Du, "Căn nhà đó không cần thuê, cứ trực tiếp mua luôn là được. Cậu xem sắp xếp trang trí lại cả trong lẫn ngoài nhé."
*
Cố Tinh Thần vừa mới tắm rửa xong, mặc đồ ngủ bước ra thì điện thoại Viên Cần gọi đến.
"Tinh Tinh, cậu cũng đã đóng máy rồi, tiếp theo chuẩn bị nghỉ ngơi một thời gian hay muốn sắp xếp thế nào?"
Viên Cần hỏi rất chân thành, thật sự là vì tiểu tổ tông của mình rất có chính kiến. Nếu y mà tự ý sắp xếp, đến lúc đó vị này không chỉ giận dỗi lung tung mà còn đình công, y làm một người đại diện cũng không dễ dàng gì.
Cố Tinh Thần suy nghĩ hai giây, "Anh Viên, anh giúp em hỏi về cơ hội trong bộ phim «Kỳ Ngộ» xem, đầu tư cũng được, tốt nhất là hai vai."
Viên Cần chần chờ, "Cậu, lại muốn tìm cơ hội cho Hàn Tuyển Ý à?"
Trước đó không phải nói có mâu thuẫn sao, bây giờ sao lại...
"Không phải cho gã, Hàn Tuyển Ý liên quan gì đến em chứ. Sau này anh đừng nhắc gã trước mặt em nữa, tốt nhất là anh cũng chặn luôn Liêu Mẫn đi." Cố Tinh Thần nói, "Là tự bản thân em muốn, còn có! Dù sao anh cứ hỏi trước đi."
Biết không phải vì Hàn Tuyển Ý, Viên Cần bỗng nhiên có cảm giác như một người cha già vui mừng. Y cảm thấy đứa nhỏ ngốc nhà mình cuối cùng cũng đã trưởng thành và hiểu chuyện rồi nên lập tức gác máy đi dò hỏi.
Cố Tinh Thần ngồi trên ghế nằm, ánh mặt trời đầu xuân ấm áp chiếu lên người cậu. Cậu híp mắt, ngón tay gõ nhịp nhàng lên tay vịn.
Hiện tại là lúc cốt truyện trong nguyên tác mới bắt đầu chưa lâu, hai vai chính lại một lần nữa tương ngộ rồi nối lại tình xưa. Trên mảng sự nghiệp vẫn chưa có tiếng tăm, Tô Hàm vẫn còn đang đóng vai phụ, ngay cả vai nam hai trong bộ phim kia cũng là do nhà đầu tư cũ mua cho hắn, là nhân vật đầu tiên sau khi về nước.
Mà bộ phim này Lục Tấn Tắc diễn vai nam chính. Hàn Tuyển Ý cũng diễn vai nam chính trong một bộ phim chiếu mạng khác, cùng là nam chính trong một bộ điện ảnh lớn, vẫn là do Cố Tinh Thần đầu tư vào.
Sau đó, cốt truyện nguyên tác là Hàn Tuyển Ý nhờ vào Cố Tinh Thần đầu tư mà lấy được nhân vật nam hai trong «Kỳ Ngộ». Phòng vé «Kỳ Ngộ» thành công lớn khiến Hàn Tuyển Ý cũng nhờ đó mà nổi tiếng, thực sự được công chúng biết đến. Tiếp đó gã giúp Tô Hàm hủy hợp đồng với công ty quản lý của hắn rồi kéo về công ty của gã. Hai nam chính một nam phụ vào cùng một công ty quản lý, nếu mà chiếu ra thì còn cẩu huyết hơn cả phim truyền hình đấy.
«Kỳ Ngộ» sẽ thành công lớn là sự thật, Cố Tinh Thần cũng không định bỏ qua cơ hội này, có điều cậu chuẩn bị giúp đỡ Lục Tấn Tắc một tay. Còn về phần Hàn Tuyển Ý và Tô Hàm thì để bọn họ tự giải quyết đi, cậu mới không xen vào mối tình ngược luyến cẩu huyết của bọn họ đâu, thích làm gì thì làm.
Nói thêm, Cố Tinh Thần cùng một đoàn phim với Lục Tấn Tắc và Tô Hàm cũng bởi vì Hàn Tuyển Ý. Tô Hàm không thể kiểm soát để đóng vai anh em sinh đôi tính cách tương phản được, nên Hàn Tuyển Ý đã cực lực thúc đẩy Cố Tinh Thần nhận vai người em trai này để tạo sự đối lập với vai người anh của Tô Hàm, quả là tâm cơ sâu sắc.
Đời trước tốt xấu gì cậu cũng là người đã đoạt giải Nam phụ xuất sắc nhất. Đời này vừa có tiền vừa có tài nguyên, làm gì cũng phải đoạt giải Nam chính xuất sắc nhất, sau đó thì nhìn Lục Tấn Tắc đoạt cúp Ảnh đế đến mỏi tay thì thôi. Nghĩ đến nếu không phải cậu đã tỉnh lại mà sẽ đi theo con đường cốt truyện trong sách đã định sẵn thì cậu lại hận đến nghiến răng. Cậu sẽ không giúp Hàn Tuyển Ý nữa, để xem tác giả cốt truyện sẽ an bài như thế nào.
Cố Tinh Thần nhấn mở Weibo, cậu phát hiện tài khoản của mình không có nội dung đáng giá. Số lượng fan ít đến đáng thương, chỉ vỏn vẹn mười mấy nghìn. Nội dung Weibo là một góc nhà hàng, có lẽ là lúc cùng ăn cơm với Hàn Tuyển Ý, còn có cả hình chụp dắt tay nhau dưới ánh hoàng hôn.
Cố Tinh Thần không lưu lại bất kỳ bức hình nào mà trực tiếp xóa bỏ tài khoản này rồi tạo một tài khoản Weibo mới một lần nữa. Tất cả những thứ trước đó đều là quá khứ đen tối nên cậu không ngốc đến mức để lại để làm chủ đề bị bôi nhọ đâu.
Cố Tinh Thần khẽ ngửa đầu, cậu nhìn lên ánh mặt trời rồi tự chụp một tấm.
Thanh niên làn da trắng nõn, mặc chiếc áo hoodie màu vàng sáng đang híp mắt dưới ánh mặt trời. Vẻ mặt cậu thanh thản thích ý, trên bàn nhỏ bên cạnh bày một ly cà phê đang bốc khói nghi ngút.
G Tinh Thần: Đóng máy rồi! Khó có được một buổi sáng thoải mái thế này, chúc cho @«Điệp Ảnh Truyền Kỳ» rating bùng nổ, mong chờ phát sóng.
[Nhiệt liệt chúc mừng.jpg]
Phim gián điệp không được người trẻ tuổi yêu thích lắm nhưng lúc poster của «Điệp Ảnh Truyền Kỳ» được đăng lên, bởi vì nhan sắc của các diễn viên chính quá cao mà đã từng lên thẳng top tìm kiếm. Ảnh phục trang cá nhân của Lục Tấn Tắc càng làm cho anh thu hút được lượng lớn fan, bản thân Từ Kiều Tình tự có lượng fan riêng, Tô Hàm cũng vì theo hình tượng ôn hòa quý khí mà thu hút được một lượng fan vì nhan sắc.
Chỉ có Cố Tinh Thần, trong poster cậu đứng phía sau Tô Hàm, khuôn mặt nhăn nhó khiến nhan sắc dù có cao đến mấy cũng bị lu mờ hoàn toàn.
Mà lúc này, đoàn phim «Điệp Ảnh» cũng đã đăng lên một bức ảnh cảnh cuối cùng lúc Cố Tinh Thần quay đầu lại. Trong ảnh chụp, vẻ mặt Cố Tinh Thần tiều tụy, trong mắt là sự dứt khoát kiên cường, ánh mắt toát lên khí chất sắc bén.
«Điệp Ảnh Truyền Kỳ»: Chúc mừng @G Tinh Thần đóng máy! [Hình ảnh]
*
Chu Tiểu Noãn luôn theo dõi đoàn phim Điệp Ảnh trên Weibo, vẫn là vào thời điểm khởi quay, chị họ cô, người là fan của Lục Tấn Tắc, đã giới thiệu cho cô. Sau đó cô liền trở thành fan nhan sắc của Tô Hàm. Cô thích nhất chính là loại nam sinh dịu dàng quý khí như hoàng tử.
Hôm nay vừa mới vào Weibo, cô liền thấy tin tức mới của «Điệp Ảnh». Nhìn thấy đoàn phim đăng ảnh lên, trong nháy mắt cô cảm giác dường như bản thân cô đã bị đôi mắt đó khóa chặt, khiến trái tim bé nhỏ của cô đập thình thịch một lúc. Theo bản năng, cô tiện tay nhấn vào Weibo của G Tinh Thần, Weibo chỉ có một nội dung, đó là bức ảnh tự chụp.
Thình thịch, thình thịch! Chu Tiểu Noãn nghe rõ tiếng tim mình đập liên hồi.
Chu Tiểu Noãn: A a a a a! Tôi yêu rồi! [Hình ảnh] Anh trai ơi em đổ anh mất rồi! Anh trai vừa ngọt ngào vừa lạnh lùng thế này, em thật sự không thể cưỡng lại được nha!!!
Chu Tiểu Noãn gõ mạnh trên bàn phím, nhấn mấy dấu chấm than sau câu nói của mình. Tâm tình cô kích động đến mức không kìm được mà hét lên chói tai trong phòng ngủ, làm cho ba người bạn cùng phòng sợ hết cả hồn.
"Tiểu Noãn cậu phát điên cái gì hả, làm tôi sợ chết khiếp! Điền sai đáp án mất rồi này."
Bạn cùng phòng bất mãn càu nhàu thì bị Chu Tiểu Noãn đưa bức ảnh đến trước mặt liền ngừng lại. Cô nhìn hai bức hình được ghép lại trên điện thoại, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Thiếu niên xinh đẹp cười cực kỳ ấm áp dưới ánh mặt trời chung quy luôn có thể đánh trúng trái tim thiếu nữ nhất, ngọt ngào đến mức phạm quy.
"A a a a, anh trai này tôi đổ rồi!"
Bạn cùng phòng thành công bị Chu Tiểu Noãn lôi kéo, "Tôi tuyên bố, tôi và Tiểu Noãn sẽ làm fan của anh trai này. Anh trai tên gọi là Tinh Thần, như vậy chúng ta chính là Ngôi Sao Nhỏ rồi, đáng yêu quá đi mất!"
Sau đó Chu Tiểu Noãn và bạn cùng phòng Tề Duyệt Duyệt phát hiện số lượng fan trên Weibo của Cố Tinh Thần chỉ là một con số ít ỏi. Quá thảm, đúng là bi kịch của nhân gian.
Chu Tiểu Noãn nhìn Tề Duyệt Duyệt, kiên định nói: "Xem ra, đây là lúc chúng ta khởi động toàn bộ hội fan hâm mộ."
Hai người bạn cùng phòng khác không theo đuổi thần tượng nên bị khí thế mạnh mẽ của hai người khiến bật cười.
Bên kia Viên Cần còn chưa trả lời, Lục Tấn Tắc thì bận đóng phim. Cố Tinh Thần nghĩ nghĩ liền đơn giản về nhà họ Cố thăm cha mẹ, vì trước đó cậu đã đồng ý về nhà ăn cơm cùng họ rồi.
Chiếc xe thể thao chạy vào khu biệt thự sang trọng nhất thành phố. Cố Tinh Thần tháo kính râm xuống, mỉm cười với bảo vệ. Sau khi đối chiếu biển số xe thì lái xe vào bên trong khu biệt thự. Bên trong khu biệt thự có cảnh quan xanh mát tuyệt đẹp, ngăn giữa mỗi biệt thự đều có hàng rào cây xanh, vừa an toàn vừa có tính riêng tư.
Thang Mỹ Quân đang ngồi phơi nắng, uống trà và đắp mặt nạ trong vườn hoa nhà mình thì sửng sốt khi nghe thấy tiếng xe thể thao. Sau đó bà nhận ra con trai cưng của mình đã về, chưa kịp làm móng tay đã vội vàng dẫm lên đôi giày cao gót 8cm chạy ra gara. Thấy con trai bước xuống xe, người mẹ hưng phấn đến mức chạy đến ôm cục cưng của mình một cái. Cố Tinh Thần nhanh mắt nhận ra bà còn chưa làm móng tay xong.
"Khoan đã mẹ, móng tay mẹ còn chưa làm xong đâu, lát nữa làm hỏng nhìn xấu xí rồi lại phải làm lại."
Sơn móng tay mà dính lên áo rồi thì khó mà giặt sạch được.
Thang Mỹ Quân thu tay lại, chớp mắt liên hồi, bà lập tức rưng rưng nói: "Ây dô, con trai tôi ghét bỏ mẹ mình. Người ta nói con không chê mẹ già, con trai nhà tôi lại chê tôi làm móng tay nên không muốn tôi ôm này."
Cố Tinh Thần bất đắc dĩ: "Mẹ, gần đây mẹ lại xem phim gia đình gì nữa vậy? Sao mẹ không tự mình đóng phim? Con thấy mẹ có thể đoạt giải luôn ấy chứ."
Ai ngờ Thang Mỹ Quân còn hăng hái hẳn lên, bà đi lên kéo cánh tay con trai mình, nghiêm túc hỏi: "Con trai à, con thật sự thấy vậy sao? Mẹ sẽ đầu tư một bộ phim rồi làm khách mời trong đó, chứ con và ba con đều bận rộn thế này, một mình mẹ ở nhà chán ơi là chán."
Cố Tinh Thần: "Mẹ, mẹ nghiêm túc đấy à? Mẹ chắc chắn ba sẽ đồng ý sao?"
Thang Mỹ Quân bĩu môi, "Ông ấy không đồng ý cũng phải đồng ý, nếu không thì cứ để ông ấy ở nhà cả ngày thử xem." Nói thì nói vậy nhưng rõ ràng bà cũng không đủ tự tin. Tuy rằng chồng bà cái gì cũng nghe bà nhưng nếu bà muốn đi đóng phim thì chắc chắn sẽ không đồng ý.
Cha Cố cuồng vợ tuyệt đối sẽ không muốn để mẹ Cố khoe vẻ đẹp của mình cho người khác thấy. Thời còn trẻ có nhiều người đàn ông hay để ý mẹ Cố, lúc đó cha Cố đều sẽ xông lên đánh nhau với người ta. Đóng phim à? Không có khả năng đó đâu.
Cố Tinh Thần an ủi mẹ, "Mẹ, mẹ nhìn xem, con cũng xem như là thực hiện ước mơ của mẹ rồi, sau này con sẽ mang cúp về cho mẹ. Nếu mẹ chán thì có thể tham gia hội fan hâm mộ của con này, ủng hộ con cũng được."
"Hội fan hâm mộ." Ánh mắt Thang Mỹ Quân sáng bừng, "Ý kiến này hay đấy. Được rồi, con trai con cứ yên tâm giao cho mẹ, mẹ nhất định sẽ lo liệu hội fan hâm mộ của con. Một lát nữa mẹ sẽ tìm hiểu một chút xem làm như thế nào mới được."
Nhìn mẹ mình như được tiêm máu gà, Cố Tinh Thần đột nhiên có chút hối hận, hình như cậu đã tự đào hố chôn mình rồi.
Con trai về nhà dĩ nhiên cha Cố lập tức biết tin mà hủy bỏ hai cuộc họp và lập tức chạy về nhà. Ông thấy hai mẹ con đang ngồi trên sô pha xem phim gia đình cẩu huyết thì cười tủm tỉm rồi chen vào giữa. Thang Mỹ Quân được cha Cố nuôi rất phúc hậu, cha Cố cũng là một người đàn ông trung niên hiền lành, phúc hậu. Tuy bụng có hơi lớn nhưng không ảnh hưởng đến vẻ ngoài phúc hậu của ông.
Cố Tinh Thần bị một người bên trái một người bên phải ép vào giữa, bỗng dưng thấy mình bé nhỏ hẳn đi.
Cha Cố: "Con trai, cục cưng à, sao lại gầy đi rồi? Có phải mải đóng phim mà không ăn uống đầy đủ sao? Ba đã nói thôi không cần đóng phim nữa. Công ty nhà mình một mình ba lo liệu còn không xuể, hay là để ba mở công ty giải trí cho con chơi nhé? Dù sao làm ông chủ rồi thì không cần vất vả như thế nữa!"
Thang Mỹ Quân nghe cha Cố nói xong liền trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt bà nhìn con trai sáng rực lên. Đây đúng là một ý kiến hay.
Cố Tinh Thần nói: "Ba, ba nghĩ như vậy là không đúng đâu. Đóng phim với mở công ty có thể giống nhau được sao? Nếu con đã muốn đóng phim thì con nhất định phải làm tốt nhất có thể." Hơn nữa, không đóng phim thì làm sao có thể tiếp xúc gần gũi với Lục Tấn Tắc chứ.
Cha Cố bị con trai đáp lại liền nhận sai còn nhanh hơn chong chóng: "Đúng đúng đúng, cục cưng nói đúng lắm, là do ba nhận thức quá thấp."
Sau đó ông quay đầu lại cười tủm tỉm nói: "Vậy gần đây không có đóng phim đúng không, thế ở nhà chơi với mẹ con vài ngày nhé."
Thang Mỹ Quân trợn trắng mắt, vô tình vạch trần chồng mình: "Tự bản thân ông nhớ con trai, muốn con trai ở nhà với ông thì nói thẳng ra, lấy tôi làm bia đỡ đạn làm gì."
"Không phải bà cũng nhớ con trai à? Tôi chỉ giúp bà nói ra mà thôi." Cha Cố tính tình tốt, cười hề hề.
Thang Mỹ Quân: Vào lúc trước khi ông trở về thì tôi đã thổ lộ tấm lòng với con trai rồi.
Sau năm phút đồng hồ nhấn chuông cửa nhà của Cố Tinh Thần thì Lục Tấn Tắc mới phát hiện ra cậu không có ở nhà. Anh cầm điện thoại tìm Wechat của Cố Tinh Thần, bắt đầu soạn tin nhắn.
[Cậu ở đâu?]
Không không không, như vậy có vẻ quá thân mật, không được lịch sự.
[Cố Tinh Thần, tôi muốn mời cậu đi ăn cơm, cho hỏi bây giờ cậu đang ở đâu?]
Không không, cái này quá cứng nhắc, có vẻ xa lạ và khách sáo.
Lục Tấn Tắc gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, nhưng đều cảm thấy không ưng ý.
[Ngày mai có rảnh không? Cùng nhau ăn cơm nhé?]
Kêu tên đầy đủ thì anh không muốn, kêu Tinh Tinh thì sợ không thích hợp. Anh đơn giản bỏ bớt xưng hô, anh lại cảm thấy có chút thân mật một cách kỳ lạ. Lục Tấn Tắc nhấn gửi đi, sau đó không chớp mắt nhìn vào màn hình, chờ đợi đối phương trả lời tin nhắn của mình.