Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 13: Kho Báu
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Cô sắp xếp lại những cuốn sách đã chọn, rồi tùy ý chỉ vào một con dao rọc giấy: "Chiếc dao này cũng không tệ, gói lại cho ta đi."
Cô mua sắm lung tung một lúc, nhìn qua không phải những món đồ thật sự quý giá, nhưng tính sơ qua thì cũng không ít tiền. Khi Khúc thị nghe con số "29 đồng tiền", bà cảm thấy tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Khúc Tiểu Tây không hiểu nổi, bà cô này cũng thuộc gia đình phú quý vậy mà lúc nào cũng tỏ ra keo kiệt thế?
Hầy, cô cũng chẳng thèm để ý, chỉ nói: "Đồ này đều bỏ vào xe đi."
Cô muốn đi dạo thêm một chút, nói: "Bên cạnh là tiệm quần áo à? Cô, chúng ta đi xem đi."
Khúc Tiểu Tây không khách khí gì, vừa vào cửa đã kinh hô: "Váy này thật đẹp quá, nếu mình thành hôn mà mặc vào chắc sẽ vui lắm."
Cô thử cũng không thử đã ra lệnh: "Gói lại cho ta đi."
Tiếp theo lại chỉ vào một chiếc khác: "Ôi, cái này cũng đẹp, gói lại cho ta."
Liên tiếp chỉ vào bốn năm bộ váy, mặc thử cũng không thèm, nhìn vào chưa chắc đã hợp với vóc dáng cô nhưng cô vẫn mở miệng yêu cầu gói lại, rồi quay đầu nhìn Khúc thị với vẻ vui sướng: "Cô, cô trả tiền đi. Cháu biết cô thương cháu nhất mà."
Khúc thị nắm chặt hai bàn tay, cố gắng chống đỡ cơ thể nhưng ý nghĩ về bữa cơm chiều đã bay mất hết.
Khúc Tiểu Tây hô lên: "Đi dạo lâu thế, cháu thấy hơi đói bụng, chúng ta đi ăn gì đi!"
Cô giữ chặt Khúc thị, kéo bà ra ngoài: "Cháu hình như thấy tiệm bánh bao thịt lừa kia, chúng ta đi ăn thử, sau đó mua thêm mang về cho nhà mình."
Tiệm bánh bao cách kia khoảng nửa con phố, không ngờ khi đến nơi, xe dừng lại, cả hai vào cửa, Khúc Tiểu Tây đột nhiên trượt chân một cái, cô hốt hoảng bám vào hòm thư, oán giận: "Thật nguy hiểm quá!"
Khúc thị cùng cô ra cửa, tức đến thất khiếu* bốc khói, chỉ chốc lát mà một đồng đã tiêu xong.
*Thất khiếu: hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng
Nếu không phải bà ta không thể... nếu không phải nó... !!!
Khúc thị cuối cùng cũng nhịn được, hai người đi ra về một chuyến, chạng vạng mới trở về. Khúc Tiểu Tây mặt mày hớn hở, còn Khúc thị lại mặt mày như ai đó thiếu tiền.
Khúc Tiểu Tây sai kẻ hầu đem đồ mua về đều dọn về phòng mình, cô cũng không thu dọn, nhiều đồ đều vứt lung tung ở đầu giường, xa lò sưởi.
Khúc Tiểu Tây ra cửa một chuyến, sau khi trở về cuối cùng cũng thành thật hơn một chút, mỗi ngày nghịch ngợm xem những tạp chí, sách ảnh, ngẫu nhiên còn đến thư phòng Bạch lão gia lấy sách về đọc, bộ dáng có vẻ thật sự muốn học tập.
Cùng lúc đó, mấy tờ báo lớn nhất trong thành đều nhận được một封信 "Tin mật báo".
Bức thư này viết bằng ngoại ngữ, nội dung mật báo là về tai họa của nhà họ Khúc, có ẩn tình gì đó.
Nghe nói, Khúc tiên sinh từng thay cha của "Người báo tin" này giữ một bức tranh, bức tranh này tuy không đắt tiền, cũng không phải tuyệt phẩm nhưng lại ngầm chỉ ra vị trí của một kho báu. Đây là nơi tổ tiên nhà hắn giấu một báu vật cổ giá trị vô cùng. Hắn vốn muốn tìm Khúc tiên sinh lấy lại bức tranh này nhưng không may bị truy đuổi.
Đồng thời nhà họ Khúc cũng xảy ra chuyện. Hắn nghi ngờ nhà họ Khúc không phải gặp tai nạn "Ngoài ý muốn" gì mà cũng giống hắn, đều vì tài bảo mới gặp họa. Hiện hắn bị trọng thương không khỏi được, thời gian còn lại không nhiều, trước khi chết hắn muốn nói ra tất cả, để nhà họ Khúc đòi lại công bằng.
Mật báo viết không lâu, trên trang giấy ố vàng còn có mùi mực, tuy chữ viết lộn xộn, ngữ pháp cũng không rõ ràng nhưng cách diễn đạt lại rất lưu loát.
Báo Văn hóa Giải trí Phụng Thiên.
Chủ biên cầm bức thư cảm kích nhìn mấy người trong phòng: "Mọi người thấy sao?"
"Báu vật cổ giá trị vô cùng, nếu chúng ta tìm được..." Một gã đàn ông tô son trát phấn nhanh chóng nở nụ mặt mơ mộng, khuôn mặt vì bốn chữ "Giá trị vô cùng" mà rơi vào trạng thái vui sướng như điên.
Chủ biên: "Bức thư này không chỉ chúng ta có, mấy người không biết sao? Hắn nói gửi cho cả tám tờ báo của Phụng Thiên Thành."
"Vậy thì cũng không thể công bố, dù cho tám tờ thì cũng là mọi người biết nhau. Nếu thật sự đăng trên báo thì cả Phụng Thiên Thành, thậm chí các nơi khác đều biết."
"Tôi cũng nghĩ không thể công bố, chúng ta không thể biết thật giả, ngữ pháp lại sai nhiều như vậy..."
"Kỳ thật cũng không phải sai hết chứ? Năm trước tôi du học phát hiện ở nhiều thành phố nhỏ, cách phát âm cũng không hoàn toàn giống nhau. Dù sao vẫn có thể hiểu nhau. Tiếng Anh không có cách nói chuẩn xác. Người này có vẻ đã ở nước ngoài lâu rồi."
Vài người cứ thế cãi lộn với nhau.
"Nếu đã ở nước ngoài lâu thì độ tin cậy của bức thư này không phải càng cao sao? Người có tiền mới ra nước ngoài, vì họ có tài sản phong phú."
Bỗng có người hỏi: "Sau khi mấy trưởng bối nhà họ Khúc chết, tài sản nhà họ Khúc đều bị nhà họ Bạch thu hết?"
"Mấy người nói, chuyện này... có thể có liên quan đến nhà họ Bạch không?"
Mọi người lập tức suy nghĩ sâu hơn, nhưng rất nhanh sự chú ý của mọi người lại tập trung vào chi tiết "Bức tranh là tranh nào? Tin này cũng không ghi."
"Xuy, ai ngu như vậy? Mà lại viết ra? Nếu là của tôi, tôi宁愿 giấu kín báu vật đi."
Cuộc nói chuyện tương tự cũng diễn ra ở các tờ báo khác.
Mọi người đều muốn biết, nhà họ Khúc có phải vì vậy mới bị liên lụy gặp chuyện ngoài ý muốn.
Mọi người đều muốn biết, bức tranh nào mới là thật?
Bức tranh nào vậy?
Tóm lại, chuyện này tuy có người cố gắng che giấu nhưng chỉ trong một ngày đã bay nhanh như có cánh, lan ra khắp nơi đến "Các nhân vật lớn", tất cả đều biết một ít.
Một kho báu cổ giá trị vô cùng!
Giá trị đến mức nào mà người ta lại thèm muốn đến thế!
Lúc này Bạch lão gia đột nhiên phát hiện nhà mình dường như náo nhiệt hơn hẳn. Đám "bạn tốt" của hắn có vẻ nhiều hơn, người đến thăm nối tiếp không dứt.
P.S: Vì truyện chỉ mình mình làm nên sẽ ra hơi chậm, 1 ngày/1 chương nhưng chắc chắn không bỏ, mọi người ủng hộ nhé.