Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 15: Áp lực nặng
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Cô giả vờ ghét bỏ nhìn từ đầu đến chân bà Liễu rồi nói: "Tôi cũng không muốn bà dùng đôi bàn tay bẩn thỉu từng rửa bô mà cắt củ cải cho tôi."
Mọi người đều nghĩ rằng Biểu tiểu thư cố ý gây chuyện, nên chẳng ai bận tâm thêm.
Khúc Tiểu Tây vừa lấy được củ cải đã lập tức luyện tập — Khắc! Ấn! Giả!
Với cô, việc này đơn giản như ngựa quen đường cũ.
Cô tốt nghiệp, công việc đầu tiên chính là phóng viên điều tra xã hội, chuyên điều tra những mỏ than bất hợp pháp của xí nghiệp địa phương. Những nơi này chẳng dễ chút nào, lâu dần cô học được đủ loại "mưu mẹo" để đối phó.
Cô đang vội vàng thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào trong viện. Khúc Tiểu Tây nhìn chằm chằm vào tác phẩm dang dở của mình, đột nhiên phá hỏng, ném xuống đất.
Mặt cô không biểu lộ chút cảm xúc: "Ừ, cô cố tình phá hỏng củ cải, ném đầy đất, cho Biểu tiểu thư cái mác xấu xa."
Tự mình dò la một chút, cô mở cửa sổ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Vãn Hà lập tức trả lời: "Thư phòng của lão gia muốn chuyển thư đến viện bên ngoài."
Mấy ngày nay trong nhà toàn khách đến thăm, lão gia không biết làm sao mà được người quan trọng coi trọng, cả trên dưới đều mang không khí vui mừng. Tuy nhiên, việc này cũng khiến người ngoài nhìn ra sự bất tiện. Thư phòng Bạch lão gia lại ở cùng chỗ với nội trạch nữ quyến, như thế sao mà ổn?
Ngoại nam lui tới, không tránh khỏi việc tiếp xúc với họ.
Nếu chỉ là nha hoàn sơ suất va chạm với mấy quý nhân thì chẳng sao, nhưng nếu là mấy di nương thì khó nói.
Lúc đó chẳng phải là bị cắm sừng* hay sao?
*Ý chỉ ngoại tình, bị lừa dối
Bạch lão gia cũng chỉ là đàn ông bình thường, nên không muốn bị cắm sừng.
Hắn tìm một vị đạo sĩ tính toán vị trí thích hợp rồi nhanh chóng chuyển thư viện sang nhị viện.
Lúc này chuyển nhà đương nhiên phải xem giờ, trừ quản gia và hạ nhân, Khúc thị cũng ở đó. Bà ta cầm khăn lau mũi, có vẻ như bị tro bụi bay vào khi khuân vác đồ đạc, tỏ vẻ không vui. Dù vậy bà vẫn đứng đó, mắt không chớp, sợ có kẻ hầu hạ sơ suất va chạm đồ đạc, càng sợ kẻ hầu hạ hay nha hoàn thừa cơ lục lọi chỗ tốt.
Ngay cả mất một tờ giấy bà ta cũng thấy đau lòng.
Khúc Tiểu Tây đứng ở cửa sổ nhìn một lúc, đúng lúc định đóng cửa sổ thì Khúc thị quay đầu lại.
Thấy Khúc Tiểu Tây, Khúc thị chỉ trầm ngâm một giây, rồi bước tới với đôi giày cao gót.
Người đến rồi, Khúc Tiểu Tây tự nhiên mở cửa ra, giọng thanh ngọt ngào gọi: "Cô."
Khúc thị nhìn thấy cô ném đầy đất những mảnh củ cải, nhíu mày: "Cháu lại làm gì đây?"
Khúc Tiểu Tây cười nhạt, không chút ngượng ngùng: "Áp lực học tập lớn, cắt củ cải thư giãn một chút."
Nghe đến học tập, Khúc thị lập tức hứng khởi, nói: "Mấy ngày cháu học tiếng Đức, biểu muội cháu nghe nói cũng cảm thấy hứng thú. Dạy một hay hai người cũng như nhau. Ngày mai cho biểu muội đến cùng học với cháu đi."
Điền công tử chẳng lẽ chính là lang quân như ý muôn phần không thể bỏ lỡ?
Khúc Tiểu Tây nhướng mày: "Biểu muội không cần đi học?"
Khúc thị: "Nghỉ mấy ngày cũng chẳng sao, trường học cũng không có thầy giáo nói về phong cảnh nước ngoài."
Khúc Tiểu Tây: "Tùy cô." Dù sao họ cũng chỉ đến thông báo cho cô một chút chứ chẳng phải hỏi ý cô.
Khúc thị cũng không ở bên này lâu, bà ta có vẻ đã nhìn ra chỉ cần đến gần Khúc Tiểu Tây, bà ta không mất tiền cũng mất đồ. Nên Khúc thị đơn giản nhắm mắt làm ngơ. Vừa nói xong, bà ta lập tức quay người rời đi.
Khúc Tiểu Tây nhìn thấy, cười ha hả: "Cô, lại chuẩn bị ít củ cải nhé!"
Khúc thị quay đầu lại, Khúc Tiểu Tây mặt không biểu lộ chút cảm xúc: "Áp lực lớn lắm đó."
Đại khái muốn dò xét Khúc thị bên này, hai cậu nhóc Khúc gia thùng thình chạy tới, đều mang chút cảnh giác.
Khúc thị không buồn nhìn hai anh em, mắt nhìn thẳng. Hai nhóc đều lén đến bên Khúc Tiểu Tây, ba anh em cùng vào nhà.
Khúc Tiểu Tây hiểu rằng vẫn có người đang nhìn chằm chằm bên này của cô, nhưng chuyện ngồi xổm góc tường vẫn còn phải dè chừng. Lúc này trong viện đông người, hoàn toàn không cần lo lắng. Cô lấy hộp điểm tâm ra, nói: "Cơm chiều ăn no chưa? Em bên này có bánh hạch đào nè."