Chương 27: Thượng Hải

Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Tiếng còi tàu vang lên từng hồi.
Xe lửa chậm rãi dừng lại, theo từng hồi còi vang lên, ba người tay trong tay nối đuôi nhau xuống tàu.
Ga tàu hỏa lớn ở Thượng Hải náo nhiệt hơn nhiều so với Phụng Thiên Thành, đám người đông đúc nhốn nháo, đủ mọi hạng người. Khúc Tiểu Tây không ở đây dừng lại, cũng không nhìn xung quanh, lôi kéo ca ca và đệ đệ nhanh chóng thoát khỏi dòng người đông đúc này.
Ba người cùng nhau đi được một lúc, trán Khúc Tiểu Tây đã vã đầy mồ hôi. Thời tiết ở đây nóng hơn nhiều so với lúc họ ra khỏi ga.
Xe điện leng keng chạy qua, ba người đều tò mò nhìn theo. Vừa chớp mắt, Khúc Tiểu Tây đã liếc thấy một quán mì nhỏ ngay ngã tư.
Bọn họ mấy ngày nay đều dựa vào bánh quy để chống đói, giờ nhìn thấy quán mì tinh thần lập tức tỉnh táo. Khúc Tiểu Tây nói: "Đi, chúng ta đi ăn mì."
Nghe vậy, em trai Khúc vốn đã hơi đói bụng, khóe miệng lập tức nhếch lên, bé vui vẻ nắm lấy góc áo nải nhỏ của mình, đôi mắt sáng rỡ.
Ba người bước vào quán, Khúc Tiểu Tây hỏi: "Ông chủ, mì sợi bao nhiêu tiền một chén?"
Ông chủ nhìn thấy hai đứa trẻ con trai và một bé gái nhỏ, đáp: "Một mao tiền một chén, nếu thêm đồ ăn và trứng thì một mao rưỡi."
Chén mì không nhỏ, cũng đủ cho một người trưởng thành ăn.
Khúc Tiểu Tây: "Cho hai chén. Ngoài ra thêm ba phần trứng."
Ông chủ vốn tưởng rằng ba người sẽ ăn chung một chén, không ngờ lại nhiều hơn dự kiến. Chẳng qua có khách hàng dĩ nhiên vui mừng, ông nói: "Tổng cộng ba mao rưỡi."
Khúc Tiểu Tây không có đồng bạc, may cô còn có tiền lẻ trả lại khi mua vé tàu.
Vì họ mua nhiều trứng và thức ăn hơn, ông chủ còn chủ động lấy thêm một cái chén ra.
Khúc Tiểu Tây chia hai chén mì sợi thành ba phần bằng nhau, rồi chia đều trứng và thức ăn.
Trứng vàng ươm vừa mềm vừa mịn, thêm chút hành tươi bên trên, đồ ăn là rau xanh giòn ngon. Bánh quy tuy cũng ngon, nhưng ăn cả đoạn đường đã thấy khô miệng, giờ nhìn thấy nước canh mì với cải thìa bên trong đã khiến bụng đói kêu lên.
Ba người liếc nhau. Khúc Tiểu Tây: "Ăn thôi!"
Cả quãng đường thực sự quá mệt mỏi, ba người bất chấp hình thức, xì xào xì xụp ăn mì húp nước, từng miếng to mà ăn.
Khúc Tiểu Tây một ngụm cắn xuống miếng trứng vàng ươm, hơi híp mắt. Giờ cô cảm thấy món ăn ngon nhất chính là trứng! Bọn họ không chỉ đói mà còn vội vã cả đoạn đường. Họ xì xụp ăn xong, ngay cả nước canh cũng không bỏ lỡ.
Dù sao nước mì thanh mát còn nóng hổi cũng rất ngon.
"Bán đây, bán đây, nhân vật nổi tiếng Tưởng tiên sinh vung tiền như rác vì hồng nhan."
Khúc Tiểu Tây nhìn đứa nhỏ bán báo tuổi tác không khác bọn họ, vẫy tay: "Cậu ơi, bán báo."
Đứa nhỏ bán báo vừa nghe tiếng gọi vội chạy tới, "Có gì cần?"
Người mua báo đa phần đều là kẻ đọc sách có thể diện, không mặc áo dài kiểu tôn trung sơn thì cũng mặc tây trang đi giày da. Mấy người mặt xám mày tro như đói khát chẳng phải đối tượng khách hàng của cậu. Chẳng qua tuổi tác tương đương nên cậu vẫn chạy tới.
Khúc Tiểu Tây: "Cho tôi một tờ báo, có loại nào nhiều tin tức cho thuê nhà chút không?"
Tuy không biết chữ nhưng đứa nhỏ bán báo này bán báo lâu nên phong cách các báo chí cậu đều hiểu biết gần đúng.
Cậu liếc Khúc Tiểu Tây hỏi: "Cậu muốn mua báo?" Có vẻ như cậu nghi ngờ cô không mua nổi, có xem cũng không hiểu.
Khúc Tiểu Tây: "Đúng vậy đó."
Đứa nhỏ bán báo rút ra một tờ báo, nói: "Tờ này bên trong có khá nhiều tin cậu cần, chẳng qua..." Cậu tạm dừng một chút mới tiếp tục: "Nếu cậu muốn thuê nhà cũng có thể tìm người môi giới. Tôi biết vài nhà môi giới. Tôi có thể đưa cậu đi xem, cậu chỉ cần cho tôi tiền tương đương giá một tờ báo là được."
Đứa nhỏ này sống ở phố thị lâu nên tương đối lanh lợi.
Dù thế Khúc Tiểu Tây vẫn hiểu được, không kiếm ra tiền thì ai muốn lắm chuyện chứ? Chẳng qua cô cũng không dễ tin một đứa nhỏ bán báo không quen biết như vậy. Cô không để cậu đưa ba người đi lung tung, ai biết đứa nhỏ này có thể lừa bọn họ không?
Khúc Tiểu Tây: "Cậu cứ lấy cho tôi một tờ báo thôi."
Cô đưa một mao tiền đổi lấy một tờ báo.
Đứa nhỏ bán báo cũng không ở lại lâu, mang theo đống báo lại đi nơi khác rao.
Một mao có thể mua một chén mì nước nóng hổi. Nếu so với một tờ báo sẽ có rất người khốn cùng tự nhiên chọn ăn no. Cho nên báo vốn không phải nhu yếu phẩm dành cho người nghèo.
Khúc Tiểu Tây không đi ngược lại mà đứng lật xem tờ báo. Mấy ngày nay cô xem báo tương đối nhiều nên đã hình thành thói quen đọc chữ phồn thể. Xem chốc lát quả nhiên nhìn thấy thông tin cho thuê phòng ốc trên tờ báo này.
Cô móc bút máy từ trong túi quần, trực tiếp khoanh tròn vào mấy thông tin cho thuê nhà.
Xong việc, cô mới hỏi: "Ông chủ, có thể hỏi thăm ông chút chuyện được không?" Cô lấy ra 5 phân tiền đặt lên bàn đẩy qua.
Lúc này không phải giờ cơm nên chẳng có khách nào, kể cả có khách thì tự nhiên được 5 phân tiền như vậy hắn cũng muốn kiếm.
Ông chủ lau tay rồi ngồi lại gần: "Cháu nói đi, những chuyện quanh đây chú vẫn biết không ít."
Khúc Tiểu Tây cúi đầu nhìn tờ báo trong tay hỏi mấy chỗ đã được khoanh vòng xem tình huống trị an như thế nào, hoàn cảnh xung quanh ra sao, tiền thuê nhà khoảng bao nhiêu. Ông chủ quán mì lấy tiền tự nhiên trả lời rõ ràng, còn cung cấp cho ba người Khúc Tiểu Tây tuyến đường tốt nhất.
Hai bên cùng có lợi cùng vui.