Chương 28: Kim Cương

Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khúc Tiểu Tây vừa có được câu trả lời rõ ràng, lập tức cùng hai người anh em tay nắm tay đi đến ga xe điện, nhanh chóng tới nơi họ đã chọn.
Ba người tuổi còn nhỏ, không thích hợp ở những chỗ đông người lộn xộn. Nếu không may xảy ra chuyện thì rất nguy hiểm. Tóm lại, không thể vừa thoát khỏi hang cọp lại lao vào ổ sói. Vì vậy, Khúc Tiểu Tây liếc mắt một cái đã nhắm trúng một khu cho thuê phòng gần Tô Giới. Dù nơi này không thuộc ranh giới Tô Giới, nhưng xét về độ an toàn thì vẫn hơn hẳn những khu vực khác.
Dĩ nhiên, tiền thuê nhà cũng vì thế mà cao hơn không ít.
Ba người dựa theo địa chỉ trên tờ báo tìm đến nơi ở, xuống xe điện, chỉ cần đi theo tên đường và tên cửa hàng là được. Số nhà đầu tiên là cửa hàng Duyên Phố, số nhà thứ hai mới là khu nhà trọ. Ở đây có một dãy phòng, đi bộ xuyên qua cũng mất mất sáu bảy phút.
Cửa hiệu Duyên Phố mặt tiền rộng, đối diện đường lớn, nên rất nổi tiếng trong Tô Giới.
Xét về vị trí địa lý, Khúc Tiểu Tây thấy chỗ này khá lý tưởng, chỉ cần xem qua phòng ốc và gặp chủ nhà nữa là được.
Ba người tiến đến gõ cửa lớn một căn nhà, một người phụ nữ dung mạo mặn mà lắc mông bước ra. Nàng mặc chiếc sườn xám bó sát, tóc uốn sóng lớn, lông mày cong như lá liễu, ánh mắt quyến rũ động lòng người: “Các cháu muốn thuê phòng à?”
Khúc Tiểu Tây gật đầu: “Dạ đúng ạ, chị là chủ nhà phải không?”
Người phụ nữ liếc họ một cái rồi nói: “Vào đi, chị còn hai phòng trống. Phòng lớn ở tầng ba, hai phòng một khách, mười hai đồng; phòng nhỏ ở tầng hai, một phòng một khách, mười đồng. Giá chưa bao gồm điện, nước, các phí phụ và phí an ninh.”
Nàng tạm dừng rồi tiếp lời: “Tầng năm còn một phòng kho nhỏ, chỉ có một gian thôi. Nếu các cháu muốn thuê thì cũng được. Cái đó rẻ hơn, bảy đồng.”
Khúc Tiểu Tây hỏi: “Chúng cháu có thể xem phòng trước được không ạ?”
Chủ nhà móc chìa khóa ra: “Được, theo chị lên.”
Cô ta đi giày cao gót lạch cạch, dẫn ba anh em lên tầng hai, vừa đi vừa nói: “Tầng này có ba hộ, bếp dùng chung.”
Phòng một phòng một khách, diện tích hơn ba mươi bình, ba người ở thì cũng vừa đủ, nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn thấy hơi bất tiện. Hơn nữa cửa phòng mở ra vừa khít nửa cầu thang, dễ va phải người đi lên xuống.
Họ lại tiếp tục lên tầng ba. Tầng này có hai hộ. Hai phòng này rộng hơn một chút, nhưng dù sao cũng chưa tới năm mươi bình.
May là nhà được bảo trì tốt, có lẽ vì giá thuê ở đây cao hơn so với những nơi xung quanh.
Khúc Tiểu Tây nói: “Em thấy chỗ này khá ổn.”
Cô quay sang chủ nhà: “Chúng cháu thuê phòng ở tầng ba ạ.”
Chủ nhà khẽ cúi mắt suy nghĩ, rồi nhanh chóng nói: “Chị họ Lam, các cháu cứ gọi chị là Lam tiểu thư. Chị có thói quen thu tiền thuê vào mồng một hàng tháng. Cọc trước năm đồng. Tháng này còn mười ngày, các cháu đưa trước bốn đồng tiền thuê, cộng cọc năm đồng, tổng cộng chín đồng. Ngoài ra, phí điện nước, phụ phí và phí an ninh chị sẽ tính thêm một phần ba.”
Khúc Tiểu Tây gật đầu: “Dạ được ạ.”
Hai bên không dây dưa nên nhanh chóng ký xong hợp đồng thuê nhà. Chín đồng tiền của Khúc Tiểu Tây thế là bay mất.
Lam tiểu thư ở đây đã lâu, sau khi giao chìa khóa cho Khúc Tiểu Tây, dặn: “Mất chìa khóa sẽ bị trừ tiền.”
Khúc Tiểu Tây vội vàng dạ dạ.
Chờ Lam tiểu thư đi giày cao gót kịch kịch kịch rời đi, ba anh em nhìn nhau… rồi bật cười phì một tiếng.
Căn phòng bố trí rất đơn giản. Đối diện cửa vào là phòng khách, trong đó có sẵn một cái bàn, bốn ghế tựa, một chiếc án thư kê sát cửa sổ. Bên trái là nhà vệ sinh, diện tích không lớn, bước vào thấy ngay bồn rửa mặt, phía trong là vòi sen, bên cạnh là bồn cầu. Song song với nhà vệ sinh là bếp, diện tích tương đương. Phía trước có hai phòng ngủ: sát bếp là phòng nhỏ, có giường đơn; bên cạnh là phòng lớn hơn, kê giường đôi.
Với diện tích khoảng năm mươi bình, căn phòng này đúng là “chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đầy đủ”.
Khúc Tiểu Tây nói: “Em ở phòng đơn này, hai anh ở phòng kia nhé.”
Hai cậu bé gật đầu đồng ý.
Dù chỗ ở đã xong, nhưng ba người chưa thể nghỉ ngơi. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
Lúc họ trốn đi, người không mang theo vật gì thừa, ngoài quần áo ra còn phải mua chăn, nệm.
Khúc Tiểu Tây nói: “Trước tiên chúng ta kiểm tra xem mình còn gì đã.”
Cuối cùng cũng có dịp sắp xếp đồ đạc cẩn thận. Ba người đều buộc chặt đồ trong tay nải, giờ mới từ từ mở ra.
Chiếc hộp trang sức của mẹ cô và 200 đồng đại dương từ Khúc gia đã được chia đều thành ba phần, cất trong từng túi nhỏ. Trong bọc quần áo của Khúc Tiểu Tây và anh trai Khúc Tri Thư còn sót lại ít bánh ngọt. Bánh thì đã ăn sạch, nhưng những thứ khác có còn nguyên vẹn không?
Tất nhiên, lúc ở phòng Bạch lão phu nhân, Khúc Tiểu Tây đã lấy trộm rất nhiều trang sức, giờ đều nằm trong túi áo của cô. Nhìn sơ qua đã thấy đồ của cô nhiều gấp đôi hai người kia.
Dù vậy, Khúc Tiểu Tây chẳng bận tâm, cô vội mở hai chiếc túi nhung thêu tơ vàng trúc ra ——
“Mẹ nó!!!”
Khúc Tiểu Tây không nhịn được chửi thề.
Cô hoảng hốt, vội mở nốt chiếc túi còn lại.
Quả nhiên, cả hai chiếc đều giống nhau.
Bên trong hai túi nhung, chất đầy —— kim cương!!!