Chương 3: Cô

Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc thị lặng lẽ nhìn Khúc Tiểu Tây, ánh mắt trầm xuống, mãi sau mới giãn mặt, vỗ vỗ tay lên vai cô bé, nói: “Cô biết cháu là đứa hiểu chuyện mà.”
Bà ta liếc về phía bà Liễu. Bà Liễu hiểu ý, liền “bịch” một tiếng, tự tát mình một cái.
Vừa đánh, bà ta vừa nhanh nhảu nói lời nịnh bợ: “Tôi thật là không biết điều, mắt chó nhìn người thấp*, đắc tội với biểu tiểu thư, mong tiểu thư ngàn lần đừng chấp nhất. Lỗi là ở tôi cả.”
*mắt chó nhìn người thấp: khinh thường người khác, không biết trời cao đất dày.
Cái tát tuy mạnh về hình thức nhưng thực ra đã giảm lực, chỉ làm cho có vẻ thật để người khác trông thấy.
Phía bên này, Khúc Tiểu Tây lập tức lộ vẻ đắc ý, liếc bà Liễu một cái đầy chế giễu. Bà Liễu vẫn nở nụ cười tươi tắn đáp lại, quả là người biết tiến thoái, co dãn đúng lúc.
“Biểu tiểu thư, cô không phải muốn uống canh gà sao? Tôi đã mua về rồi đây. Cô mau nếm thử đi.”
Dù bà ta đã làm vậy, Khúc Tiểu Tây vẫn muốn nhân cơ hội ép thêm một bước: “Tôi không cần uống canh bà mang tới. Đã đắc tội bà rồi, ai biết bà có nhổ nước miếng vào canh gà không?”
Cô lay nhẹ tay Khúc thị: “Cô ơi, cháu bệnh nên muốn ăn ngon. Cháu không tin bà Liễu chút nào. Chẳng lẽ ngày nào cháu cũng phải nhờ vả bà ta mua đồ ăn sao?”
Khúc thị nhíu mày suy nghĩ. Khúc Tiểu Tây lập tức tranh thủ nói thêm: “Ai đi mua cũng được, cho cả anh và em trai cháu đi theo. Hai người họ biết cháu thích ăn gì. Cô ơi, xin cô đi mà…”
Khúc thị hơi giãn mày, dùng đầu ngón tay chọc chọc mũi cô bé, vẻ mặt đầy yêu thương: “Được rồi, được rồi, cháu thật là ranh mãnh. Nếu là đứa khác… thôi được, ai bảo cô thương cháu nhất cơ chứ.”
Khúc Tiểu Tây lập tức nở nụ cười toe toét: “Cô tốt nhất trên đời!”
Ánh mắt cô bé lướt qua bà Liễu.
Bà Liễu cũng chẳng phải lần đầu làm bộ hiểu chuyện, lập tức nở nụ cười thân thiện, như thể không có gì xảy ra.
Khúc Tiểu Tây khẽ “hừ” một tiếng.
Cô cúi gằm mắt xuống, rồi ngẩng lên, gương mặt lúc này đã thay bằng nụ cười rạng rỡ, chói mắt hơn trước.
Thật ra, cô đâu phải đang làm khó bà Liễu? Cô chỉ mượn bà Liễu và lòng tham nhỏ nhoi của bà ta để thử lòng Khúc thị thôi. Chỉ khi nào xác định được điểm mấu chốt, cô mới biết chính xác mình nên hành động tiếp theo ra sao.
May mắn thay, tình hình hiện tại vẫn rất khả quan.
Diễn kịch, cũng chẳng khó khăn gì lắm.
Khúc thị không ở lại lâu. Nơi ẩm thấp, xui xẻo như thế này, nếu không phải vì con bé chết tiệt kia, bà ta chả thèm bước chân tới.
“Vậy cháu cứ yên tâm dưỡng bệnh ở đây. Dạo này, hai anh em cháu cứ ở lại chăm sóc cháu đi.”
Khúc Tiểu Tây lập tức vui mừng: “Dạ, cảm ơn cô.”
Khúc thị vừa đứng dậy, chợt nghe Khúc Tiểu Tây gọi theo: “Cô ơi, tối nay cháu muốn ăn cháo gạo. À đúng rồi, cháu còn muốn ăn bánh quả du nữa.”
Bước chân Khúc thị hơi khựng lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: “Được.”
“Cháu còn muốn ăn…” Khúc Tiểu Tây chưa dứt lời, Khúc thị đã ném một đồng bạc lên giường: “Cầm lấy, mua ít đồ ăn vặt đi.”
Khúc Tiểu Tây nhanh tay chụp lấy, mắt cong như trăng: “Dạ, cảm ơn cô!”
Khúc thị khẽ cười, dáng vẻ cao ngạo, bước từng bước trên đôi giày cao gót ra khỏi phòng, hoàn toàn phớt lờ hai anh em. Bà Liễu đặt cặp lồng xuống, vội vã theo sau rời đi.
Cánh cửa vừa khép lại, Khúc Tiểu Tây lập tức nheo mắt cười như kẻ mưu mô: “Mau, mang canh gà ra đây!”
Cô mở cặp lồng. Bên trong là một bát nhỏ. Mùi thơm lừng của canh gà lập tức lan tỏa khắp phòng, khiến cả ba đứa nhỏ nước miếng ứa ra đầy miệng. Cả năm nay, chúng chưa từng được uống một bát canh gà nào.
Ba đôi mắt dán chặt vào bát canh. Ngay cả Khúc Tiểu Tây cũng thấy lòng thèm khát bất ngờ – thân thể dù muốn kiềm chế vẫn thành thật phản ứng.
Bụng ba người cùng réo ục ục, nước miếng chảy ra đến mức xấu hổ.
Khúc Tiểu Tây: “Không nói nữa, ăn mau lên!”
Ba người lập tức xúm lại, anh một ngụm, em một ngụm, vui vẻ thưởng thức.
Vừa ăn, Khúc Tiểu Tây vừa nói, lời nói lấp xỉu: “Anh ơi, em trai ơi, từ nay về sau, chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn. Cô muốn gả em cho người ta, muốn em giúp Bạch gia, thì nhất định phải đối xử tốt với chúng ta. Rồi chúng ta sẽ lại được sống những ngày hạnh phúc như trước!”
Chưa đợi hai đứa nhỏ kịp phản ứng, cô đã ngẩng mặt lên, hào hứng nói tiếp: “Mấy ngày tới, ai muốn gì thì cứ nói với em. Em sẽ đòi cho bằng được. Chúng ta sẽ may quần áo mới. Thấy cái vòng ngọc trai trên cổ cô không? Đẹp lắm phải không? Vài ngày nữa, em sẽ bảo cô ấy mua một cái giống vậy cho chúng ta!”