Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 34: Người Đàn Ông Lạ
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chạng vạng, từng ngôi nhà lần lượt bật đèn lên.
Khúc Tiểu Tây tắm rửa xong xuôi, nhanh nhẹn ngồi xuống bàn, vừa lau tóc vừa ngồi viết.
Hằng ngày, cô chỉ có đúng nửa tiếng từ tám giờ đến tám rưỡi mới có nước nóng, nếu không tranh thủ là trễ mất!
Mà đúng giờ này, nhà nào cũng tranh dùng nước nóng nên dòng nước nhỏ đến thảm hại. Nhưng dù sao có còn hơn không.
Sau khi lau khô tóc, Khúc Tiểu Tây chắc chắn không còn giọt nước nào rớt xuống bản thảo mới mở giấy ra. Trước bữa tối cô đã phác thảo đại cương, giờ xem lại một lần, rồi bắt đầu viết. Nhân vật chính trong câu chuyện cô viết là một kẻ xấu.
Cô dùng giọng văn cực kỳ hài hước để xây dựng một tên ác nhân làm đủ trò xấu, thủ đoạn đê tiện, xảo trá quỷ quyệt, không từ thủ đoạn nào. Ngay cả vợ của hắn cũng là do cướp đoạt mà có. Người thiếu nữ kia trẻ hơn hắn tới hơn mười tuổi, đang ở tuổi xuân thì. Sau khi bị chiếm đoạt lại chẳng oán trách, chẳng hối hận, cứ thế đi theo gã đại ác nhân này.
Hằng ngày, thiếu nữ đi giặt đồ thuê, kiếm được tiền thì mua vải may quần áo mới, giày mới cho hắn.
Lúc rảnh rỗi, nàng còn nhận may áo bông để kiếm thêm tiền, mua thịt, mua rượu cho hắn ăn uống.
Thậm chí, nàng còn tiết kiệm từng đồng, mua hộp sữa dê cho hắn uống mỗi sáng.
Chưa kể, cứ cách một ngày, nàng lại tự tay gánh nước, đun nước giúp hắn gội đầu. Trời lạnh còn phải dè xẻn tiền mua kem dưỡng da đắt tiền để thoa mặt cho hắn. Dù sống trong xóm nghèo nhưng hắn lại được hưởng cuộc sống như một công tử quý phái.
Da dẻ trắng nõn như ngọc, không dính một hạt bụi.
Người đàn ông như vậy lại được một thiếu nữ nuôi nấng chăm sóc từng li từng tí, hắn được chăm bẵm quá tốt trong khi nàng thì lôi thôi, rách rưới như kẻ ăn xin.
Ai ai cũng nói gã tiểu nhân vô sỉ này thật may mắn, có phúc lớn mới gặp được người tốt như thế.
Tên ác nhân đểu cáng và cô thiếu nữ lương thiện tạo thành sự đối lập rõ rệt, như cách biệt giữa trời và đất.
Chiếc bút lông vừa chuyển, thời gian trôi qua nửa năm, đúng dịp Tết đến, năm mới an lành. Thiếu nữ dùng khoản tiền tích cóp từ việc làm thuê để đặt một mâm cỗ thịnh soạn. Tên đại ác nhân quen sống hưởng thụ, vẫn như mọi khi, ăn uống thoải mái, khoái lạc vô cùng.
Chỉ là lần này, vừa uống vài ngụm rượu, hắn liền bất tỉnh.
Trước khi ngất đi, hắn mơ hồ thấy khuôn mặt thiếu nữ như đang mỉm cười, nụ cười đó rạng rỡ hơn rất nhiều so với trước đây.
Nàng thì thầm nhẹ nhàng: “Kẻ ác như ngươi… đáng bị trừng phạt…”
Khi hắn tỉnh lại, đã thấy mình đang ở trong một tiểu quan nhi quán.
Đúng vậy, hắn… bị bán.
Bị chính “vợ” của mình bán đi!
Và còn bị bán vào tận nơi chuyên phục vụ nam kỹ.
Một năm qua, hắn được chăm sóc trắng trẻo, sạch sẽ, tuy tuổi hơi lớn nhưng da thịt vẫn mềm mịn. Kết cục của câu chuyện, cô thiếu nữ nghèo nàn, tay run run, bước đi giữa con phố vắng. Bỗng nhiên, một tên côn đồ nhảy ra hét lớn: “Cướp đây!”
Thiếu nữ cười rạng rỡ… lại thêm một con mồi sa bẫy!
Câu chuyện dừng lại đột ngột.
Câu chuyện không quá phức tạp, nhưng phong cách đặc biệt, lại được Khúc Tiểu Tây kể theo lối hài hước tinh tế. Rõ ràng không phải hài kịch, nhưng lại khiến người đọc bật cười. Đặc biệt là đoạn kết bất ngờ, quay ngoắt 180 độ, hoàn toàn ngoài dự đoán.
Khúc Tiểu Tây sửa chữa, kiểm tra lại, sao chép sạch sẽ rồi ghi tên bút danh xuống dưới —— Thường Hoan Hỉ.
Đây là nghệ danh cô dùng khi làm paparazzi, giờ dùng luôn, mang ý nghĩa “luôn sống trong vui vẻ”.
Dù dùng bút danh nhưng cô vẫn ghi rõ tên thật của mình —— Cao Nhược Huyên.
Cô trải phẳng bản thảo, để cho mực khô rồi gấp gọn, bỏ vào phong bì, dán tem cẩn thận.
Dù đã hoàn thành truyện ngắn, nhưng nếu suy xét kỹ, Khúc Tiểu Tây không chắc câu chuyện này có thu hút được ai không. Vì thế, cô lặng lẽ rút ra một tờ giấy khác, tiếp tục viết.
Làm người mà… điều kiêng kỵ nhất là đặt hết trứng vào một giỏ.
Cô gái Khúc lại chăm chỉ ghi thêm hàng loạt mẹo vặt sinh hoạt: cách làm răng vàng trở nên trắng sáng, cách khử mùi hôi chân, phương pháp trị say xe… Những thứ linh tinh như vậy, dù không biết có được đăng hay không, nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn viết liền tay đến hơn mười mẹo nhỏ.
Cô tìm một tờ báo khác, chép địa chỉ in trên đó vào phong bì.
Chỉ cần được đăng… là có tiền!
Sau khi dán chắc hai phong bì, cô mới duỗi người, lười biếng đứng dậy. Lúc này đã gần mười một giờ, từ ngày dọn đến đây, cô chưa từng thức khuya như vậy. Ngoài cửa sổ chỉ còn lại khoảng không yên ắng, Khúc Tiểu Tây ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy các đèn đường đều đã tắt.
Dẫu vậy, vẫn còn vương lại chút ánh sáng mờ.
Đó là ánh đèn từ chiếc đèn dưới mái hiên cổng lớn.
Cô xoay người định vào phòng nghỉ ngơi thì bỗng nhiên ngoái lại, hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Một người đàn ông đang đứng ở cổng.
Hắn mặc chiếc áo gió dài màu đen, gần như hòa vào bóng đêm, nhưng ánh đèn hắt ra khiến hắn không thể ẩn nấp. Hắn đội mũ lưỡi trai, Khúc Tiểu Tây không nhìn rõ khuôn mặt, điều khiến cô tò mò là hắn đang cầm một chiếc vali xách tay… to bất thường.
Khúc Tiểu Tây đứng từ trên cao quan sát, người kia hình như cũng phát hiện, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.
Khúc Tiểu Tây lập tức nép người tránh đi, ngay sau đó lại thấy hơi hối hận, nghĩ mình chẳng cần phải trốn tránh thế. Cô chỉ tò mò một chút thì đã sao? Nhưng khi cô liếc xuống lần nữa, người kia đã biến mất.
Dù không thấy người, nhưng bên hành lang vẫn vang lên tiếng lạch cạch.
Dù mới dọn đến chưa đầy mười ngày, Khúc Tiểu Tây đã quen với một âm thanh đặc trưng — tiếng giày cao gót của chủ nhà, Lam tiểu thư. Tòa nhà cách âm kém, chỉ cần ở ngoài hành lang nói lớn một chút là trong phòng nghe rõ mồn một. Dù không nghe rõ nội dung, nhưng ít nhất biết là có người đang nói chuyện.
Bản tính tò mò nghề nghiệp bỗng trỗi dậy, Khúc Tiểu Tây bước đến cửa, dỏng tai nghe ngóng. Âm thanh mơ hồ dường như không phát ra từ tầng một. Có lẽ… là tầng hai?
Cô chợt nghĩ đến căn phòng trống trên tầng hai — có lẽ ai đó tới thuê nhà?
Nhưng… giờ này mà còn đi thuê nhà thì cũng quá muộn rồi chứ?
Vì không nghe rõ, Khúc Tiểu Tây đành mang theo chút nghi hoặc trở về phòng ngủ.
Từ ngày dọn đến, cô sống khá điều độ. Nhưng hôm nay thật sự quá mệt, Khúc Tiểu Tây ngáp một cái, che miệng, lê dép bước vào phòng.