Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 35: Thư gửi
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Bánh bao chay nhân thịt
“Tào phớ, tào phớ thơm thơm ngọt ngọt nào…”
“Bánh quẩy, bánh quẩy nóng vừa xốp vừa giòn đây…”
“Sữa đậu nành nóng từ đậu thơm nồng đây…”
“Sữa dê, sữa dê siêu ngon lại giàu dinh dưỡng, sữa dê nóng ai mua không…”
Đã bước vào tiết lập hạ*, dù trời chưa thực sự oi bức nhưng sáng sớm đã sáng tỏ, tiếng rao hàng rộn ràng vọng từ ngoài đường. Khúc Tiểu Tây đêm qua thức khuya, sáng nay dậy khó nhọc hơn hẳn.
*Lập hạ: Một trong 24 tiết khí của lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Thường bắt đầu vào khoảng ngày 5 hoặc 6 tháng 5 dương lịch, kết thúc tiết cốc vũ và kéo dài đến khoảng ngày 21 hoặc 22 tháng 5, đánh dấu sự khởi đầu của mùa hè ở Trung Hoa cổ đại.
Cô ôm gối, dụi dụi mắt rồi ngồi dậy. Chẳng thèm rửa mặt, tóc tai vẫn xộn xà ngầu, cô nhanh chóng đi đến cửa sổ, đẩy cửa ầm ầm hỏi: “Còn sữa dê không?”
Người bán sữa đẩy xe nghe tiếng liền ngẩng đầu: “Có, có.”
Khúc Tiểu Tây đợi chút rồi quay xuống, lấy giỏ tre có ba chiếc bình thủy tinh sạch sẽ và 15 đồng tiền. Mỗi tối trước khi ngủ, hai anh em đều chuẩn bị sẵn sàng.
Cô dùng dây thừng buộc giỏ tre thả xuống, nói: “Ba chén.”
Một chén sữa dê chỉ đầy một chút, nhưng như vậy cũng đủ. Quá nhiều uống không hết.
Người bán múc ba chén sữa dê, đổ cẩn thận vào bình, thả lại giỏ rồi lấy 15 đồng, không quên vọng lên: “Cảm ơn đã chiếu cố!”
Khúc Tiểu Tây kéo dây thừng kéo giỏ lên.
Cách này không phải do cô nghĩ ra. Buổi sáng, nhiều người mua đồ đều làm như vậy để khỏi phải thay quần áo xuống lầu. Sữa dê đã đun sôi, thêm chút đường. Đường hiện nay khá đắt, cô chỉ cho ít ỏi để át bớt mùi tanh. Thêm đường, giá trị sữa dê tăng lên, có thể bán tới năm đồng một chén.
Khúc Tiểu Tây không mua mỗi sáng, thường cách một ngày mới mua một lần. Cô đổ sữa ra bát thì thấy em trai nhỏ là Tiểu Đông mặc quần đùi dụi dụi mắt bước tới. Dù đã mười bốn tuổi nhưng cậu vẫn làm nũng: “Chị gái ơi, buổi sáng tốt lành.”
Khúc Tiểu Tây mỉm cười: “Anh rửa mặt đi, chị chiên trứng gà.”
Tiểu Đông vội gật đầu: “Được.”
Cậu chui vào phòng tắm, Khúc Tiểu Tây bên này đã nhanh chóng đốt lửa, đánh ba quả trứng, chiên đơn giản. Chỉ loáng một cái đã xong, cô lại đánh thêm một quả, xào qua cho nát, trộn với cơm thừa và đồ ăn còn lại, chốc lát đã có món cơm chiên trứng thơm ngon, dọn lên mâm.
Chờ cô bưng đồ ăn ra, thấy em trai bánh bao Tiểu Bắc đã giúp cô gấp chăn xong.
Khúc Tiểu Tây: “Em trai ngoan quá!”
Tiểu Bắc hếch cằm, mắt híp lại sung sướng.
“Vào ăn thôi.”
Bữa sáng của nhà cô không tồi hơn nhiều nhà khác.
Khúc Tiểu Tây không nghĩ đến tiết kiệm thức ăn. Ăn không no làm sao có sức khỏe? Cô thích ăn ngon, thậm chí mặc ít quần áo để có tiền mua thức ăn ngon. Nhờ vậy, cô mới có thân thể khỏe mạnh.
“Chị ơi, trứng ngon quá!” Tiểu Đông nhấm nháp, reo lên vui sướng.
Từ khi rời khỏi nhà họ Bạch, cậu lúc nào cũng vui vẻ, thật là vui!
“Cơm cũng ngon.” Tiểu Bắc ngồi bên cạnh, há to miệng ăn.
Khúc Tiểu Tây cười tủm tỉm: “Đó là vì chị có trình độ đầu bếp đó.”
Cô từng làm võng hồng* tại tiệm cơm mà!
*Võng hồng: Người nổi tiếng trên mạng
Khúc Tiểu Tây ăn không nhiều, một trứng chiên và một chén sữa dê là đủ. Cô ăn vài miếng cơm chiên trứng rồi ngừng đũa. May mà hai đứa em ăn được nhiều.
Khúc Tiểu Tây: “Một chút nữa chị muốn gửi thư, mọi người muốn đi cùng không?”
Tiểu Đông và Tiểu Bắc vội gật đầu, ai cũng muốn đi.
Khúc Tiểu Tây cũng muốn cùng họ ra ngoài. Chẳng lẽ lại nói chuyện mua đồ với người đi cùng? Tiểu Đông dù tính trẻ con nhưng đã mười bốn tuổi, vẫn còn sức lực.
“Vậy hôm nay tiện thể mua bột mì về làm bánh.” Khúc Tiểu Tây đếm ngón tay: “Làm bánh ăn.”
Người lớn lên ở phương bắc như Tiểu Đông, Tiểu Bắc đều thích ăn bánh.
Hai đứa gật đầu sốt sắng: “Đi, đi!”
Khúc Tiểu Tây: “Được!”
Cô nhanh chóng thay chiếc sườn xám xanh, sửa soạn tóc tai, nghĩ ngợi rồi đeo đôi hoa tai trân châu: “Đi thôi.”
Không tránh khỏi chuyện người quen nhìn trước mắt quần áo, sau mắt con người.*
*Trước kính quần áo, sau kính người: Chỉ sự coi trọng bề ngoài.*
Cả ba cùng xuống lầu, vừa qua tầng hai, cửa phòng trống bên cạnh mở ra, một người đàn ông bước ra suýt đụng phải họ. Khúc Tiểu Tây loạng choạng, đỡ cửa, nhận ra đây là người đàn ông mặc áo gió đêm qua. Giờ làm hàng xóm, cô khách sáo gật đầu rồi xuống lầu.
Nhiều thêm một nhà, chi phí sinh hoạt đương nhiên không thể tốt hơn được.