Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 42: Con Mắt Trí Tuệ
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Hôm nay, tờ báo bán chạy không tưởng!
Ai mà ngờ một câu chuyện xưa lại độc đáo đến thế?
Dù thời đại này văn đàn trăm hoa đua nở, nhưng phong cách như vậy thật sự hiếm có. Lấy tiếng cười che đậy sự đen tối, ẩn sau từng lời văn là nỗi rùng rợn khiến người ta lạnh sống lưng. Lần đầu đọc, thấy buồn cười pha chút sợ hãi; lần thứ hai, chỉ cảm thấy lạnh toát.
Một thiếu nữ nhỏ nhắn, yếu đuối, hiền lành lại trăm mưu nghìn kế.
Một gã đàn ông cường tráng, thô bạo lại bị dồn vào thế không lối thoát.
Tóm lại, cả nội dung lẫn phong cách đều đáng để bàn tán sôi nổi.
Điều đặc biệt là chuyện này không thể kể lại. Chỉ khi tự tay đọc từng chữ, nghiền ngẫm từng câu, mới cảm nhận được màu xám u ám ẩn sau lớp hài hước. Cũng chính vì thế mà báo hôm nay bán như tôm tươi. Trước kia muốn bán hết số báo phải đợi tới giữa trưa, nay chưa đầy buổi sáng đã hết veo.
Ban biên tập không ngờ chỉ một đoản văn lại khiến doanh số bùng nổ, vội vàng ra lệnh in thêm.
Chủ biên hớt hải lao vào văn phòng, hét lớn: “Lão Trần, lão Trần, mau ra đây!”
Lúc này Trần Sĩ Ung đang khoe khoang “Tuệ nhãn” của mình với đồng nghiệp thì thấy chủ biên xộc vào như cơn gió.
Ông vội đứng dậy: “Chủ biên, có chuyện gì vậy?”
“Mau theo tôi!”
Trần Sĩ Ung vội theo sau. Chủ biên chẳng buồn đợi đến văn phòng, vừa đi vừa nói ngay giữa hành lang: “Lập tức liên hệ với tác giả kia! Phong cách này cực kỳ hiếm. Dù người khác có ghen tị và muốn bắt chước cũng không thể làm được trong một sớm một chiều. Chúng ta phải nhanh chóng thiết lập quan hệ, cố gắng để người này gửi bản thảo đều đặn, lâu dài.”
Ông cảm giác mình đi đường cũng mang theo gió rồi!
Báo họ không đứng đầu sao?
Thế mà vẫn bán chạy như tôm tươi!
“Tốt nhất ông nên tự mình đến chào hỏi một chút.”
Sự hưng phấn của chủ biên lây sang cả Trần Sĩ Ung. Ông gật gù: “Đúng, tôi sẽ viết thư ngay, hẹn gặp mặt trao đổi.”
Vừa vào văn phòng, chủ biên lập tức đóng cửa cẩn thận. Ông liếc trái liếc phải, xác nhận không có ai mới thì hạ giọng thì thầm: “Ông nên tìm cách biết được địa chỉ nhà, đừng để nhiều người biết. Kẻo có người thọc gậy bánh xe.”
Rồi nghiến răng nghiến lợi: “Luôn có mấy nhà báo như vậy, tự mình chẳng tìm được tác giả, chỉ giỏi ăn sẵn, phá đám người khác.”
Trần Sĩ Ung gật đầu, ý vị sâu xa: “Chủ biên, tôi hiểu!”
Ông quay lại chỗ ngồi với dáng vẻ hiên ngang như một đấu sĩ, hít một hơi sâu, rồi một ngụm uống cạn tách trà trên bàn.
Trong lòng ông suy đoán: hành văn chín chắn, tiết tấu chắc chắn, hẳn là một người phụ nữ trung niên, có thể… tuổi đã lớn? Hoặc là một người phụ nữ có nghề nghiệp ổn định? Nghĩ đi nghĩ lại, ông tin chắc tác giả không thể trẻ.
Tự thấy mình hiểu người, ông liền viết thư với thái độ hết sức khiêm tốn.
Trong khi đó, người bị ông định đoạt là “tuổi không nhỏ” – thiếu nữ Khúc Tiểu Tây – lúc này đang hăng hái kéo anh trai và Tiểu Bắc chạy về phía chợ. Ba người rảo bước đến khu bán thực phẩm. Tiểu Đông tay trái ôm hai củ cải, tay phải xách túi tôm nhỏ. Tiểu Bắc cũng chẳng chịu thua, mỗi tay một túi, bên trong đựng muối và đường.
Hai đứa cười rạng rỡ.
Còn Khúc Tiểu Tây thì như một tiểu nữ vương, hùng dũng đi đầu đoàn.
Ba người tiến đến quầy thịt. Khúc Tiểu Tây dừng lại, giọng thanh thúy hỏi: “Ông chủ ơi, xương sườn giá bao nhiêu?”
Người đồ tể mặc áo dính mỡ, tay cầm dao phay đang chặt thịt, chẳng buồn ngẩng đầu: “Một hào một cân!”
Khúc Tiểu Tây: “Cho cháu nửa phiến xương sườn, thêm hai cây xương ống to…”
T…
Chữ “to” còn kéo dài, chưa dứt câu.
Người đồ tể ngẩng phắt đầu lên.
Khúc Tiểu Tây há hốc, lắp bắp: “Sao… sao anh lại là anh!!!”
>>>>>>