Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 49: Khoe Mẽ
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khúc Tiểu Tây lại ghé ngân hàng.
Lúc này cô đến rút 30 đồng bạc, số tiền nhuận bút từ bản thảo lần thứ 2 và thứ 3 của mình, nhiều hơn chút so với lần đầu tiên.
Bấy giờ Khúc Tiểu Tây mới phần nào hiểu tại sao người ta nói đọc sách mang lại những cơ hội quý giá. Mọi người xem, cô chẳng có bằng cấp gì nhưng vẫn nhờ có nghề viết lách mà kiếm được khoản tiền chẳng thua kém gì những công việc khác.
Những công việc vốn luôn được gán mác “đáng mặt”. Phải biết rằng, cô nhẹ nhàng thế này đã kiếm được 30 đồng bạc. Ngay cả người làm việc vặt ở tửu lâu một tháng khó nhọc lắm mới kiếm được 15 đồng. Những kẻ khá hơn chút có khi thu về được 20 đồng. Tất nhiên, bọn họ phải vất vả gấp bội. Nếu tình cờ họ gọi xe kéo, xa phu mỗi tháng phải đóng tiền thuê xe, trong cùng hoàn cảnh sinh nhai giống nhau, cũng chỉ thu về được mười mấy đồng bạc.
Có thể thấy, thời đại này sống bằng sức lực không dễ kiếm tiền.
So sánh mới thấy sinh hoạt của Khúc Tiểu Tây khá thoải mái.
Lần này cô ra ngoài một mình nên không ở lâu. Xong việc, cô vội vàng quay về. vừa tới cửa đã gặp Lam tiểu thư bước ra ngoài, thân mật chào hỏi: “Bảo bối của chị về rồi à?”
Khúc Tiểu Tây ngạc nhiên liếc nhìn Lam tiểu thư, không biết cô nàng định bày trò gì nữa.
Dẫu vậy, Khúc Tiểu Tây đã quen với vô số “thân tình” nên không sợ hãi, thậm chí còn cười nhẹ, nói: “Chủ nhà tiểu thư hôm nay có chuyện gì vui à?”
Lam tiểu thư đi sát bên cô, tay nắm lấy bàn tay cô, tay kia cầm một tờ báo, sung sướng kiêu ngạo nói: “Chị đã đăng báo rồi, bài của chị đây.”
Đương nhiên là bài Khúc Tiểu Tây viết kia.
Khúc Tiểu Tây: “Chúc mừng.”
Lam tiểu thư kéo cô: “Đi, về nhà tôi ngồi chút.”
Xưa kia Lam tiểu thư vốn hơi ngạo mạn, không phải lúc nào cũng ấm áp như thế. Giờ nhìn cô chẳng khác nào đóa hoa xuân vừa nở rộ, vừa nhiệt tình vừa hào phóng, tươi cười rạng rỡ.
Khúc Tiểu Tây thấy cô hưng phấn như vậy nên không dập tắt nhiệt tình của cô nữa.
Rốt cuộc Lam tiểu thư không chỉ đơn thuần là chủ nhà tiểu thư. Giờ đây cô còn đóng vai trò là người tạo cơ hội nghề nghiệp cho cô bé. Dù chỉ là một việc nhưng 20 đồng bạc không phải là ít.
Lam tiểu thư kéo Khúc Tiểu Tây vào nhà, thấy bà Bàng ở tầng 3 và dì Dương ở tầng 2 cùng xuống. Cô nhiệt tình tiếp đón: “Ui da, hai vị đi ra ngoài hả? Vào nhà tôi uống trà đi.”
Hiếm khi Lam tiểu thư nhiệt tình như vậy. Hai vị hàng xóm vốn được cô sủng ái, giờ sợ hãi khép nép cùng vào nhà. Chẳng cần họ hỏi thăm, Lam tiểu thư đã nói không ngừng, như pháo đốt không ngừng bùm bùm bùm.
“Mấy ngày gần đây không phải là bộ phim tôi đóng vai chính sao? Mọi người biết không?”
Bà Bàng và dì Dương trao đổi ánh mắt, vừa sợ vừa vui.
Cô yêu kiều nâng ngón tay, cười ha ha ha: “Bộ phim ấy cũng chẳng hay ho gì, bình thường thôi. Chỉ là tài năng của tôi… ầy da… được đăng báo nữa. Ai ui ui, người xem luôn có mắt tinh tường. Nếu tôi viết, chính tôi cũng thấy ngượng ngùng. Mỗi tội từng câu từng chữ đều là lời thật đấy.”
Lam tiểu thư tận tình khoe khoang, như thể áng văn này không phải “mượn” từ Khúc Tiểu Tây.
Còn đương sự quan trọng nhất thì sao? Khúc Tiểu Tây ngồi bên cạnh cười nghịch ngợm, mắt cong cong, toàn bộ quá trình đều hiện lên đôi mắt nhỏ tràn ngập sự ngưỡng mộ.
Cứ như thể chuyện này chẳng liên quan đến cô chút nào.
Cô tỉnh táo như vậy đấy, kỹ thuật diễn còn khá tốt, Lam tiểu thư càng thêm vui sướng.
Lam tiểu thư kéo họ khoe hết, miệng không ngừng. Bà Bàng và dì Dương mấy lần muốn thoát thân đều bị cô gạt đi. Mãi đến khi cô khoe xong, hai người mới được thả ra.
Mấy ngàn chữ, Lam tiểu thư đọc từng câu, phân tích từng chỗ cho họ nghe.
Thật vất vả, họ mới được thoát. Bà Bàng không nhịn được than: “Chẳng qua chỉ là minh tinh hạng ba, được khen hai ba câu đã không biết trời đất là gì rồi! Thật buồn cười đến cực điểm!”
Khúc Tiểu Tây chớp mắt, không đáp lời.
Dì Dương lập tức giữ chặt bà Bàng, cười nói: “Bà nói bậy gì đó, đừng nói giỡn, nếu làm Cao tiểu thư hiểu lầm thì biết làm thế nào cho phải.”
Khúc Tiểu Tây tiếp tục chớp mắt.
Bà Bàng bèn đổi giọng, cười nói: “Ui da, nhìn tôi nè, nói chuyện luôn không mang đầu óc, toàn nói bậy không à. Ai nha, thời gian không còn sớm, nên đi mua đồ ăn, nếu không trong nhà chẳng còn gì để ăn cả.”
Hai hàng xóm đang muốn nhanh chóng rời đi thì nghe tiếng chuông xe vang lên. Người đưa thư ngó nghiêng tìm tòi, thấy Khúc Tiểu Tây, cười nói: “Cao tiểu thư, có thư gửi chị đây.”
Khúc Tiểu Tây: “Cảm ơn.”
Bà Bàng và dì Dương trao đổi ánh mắt.
Cô ở đây không lâu nhưng lại nhận được nhiều thư nhất.