Chương 12

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau cái chết của Triệu Hành, Trường Dương Cung chìm vào một sự tĩnh lặng lạ thường.
Đó không phải là sự yên tĩnh của an bình, mà là thứ tĩnh lặng tựa mặt nước trước cơn bão lớn. Ai nấy đều cảm nhận được, chỉ cần một đốm lửa nhỏ, mọi thứ sẽ bùng nổ dữ dội.
Thẩm Chiêu Dương không còn triệu tập các cuộc họp công khai nữa.
Mọi buổi gặp gỡ đều diễn ra vào ban đêm, tại những nơi tưởng chừng không ai ngờ tới: miếu hoang, biệt viện bỏ trống, thậm chí là trong phủ của vài vị lão quan đã “về hưu”.
Nàng không cần số đông.
Nàng chỉ cần những người phù hợp.
Tạ Trường Uyên đứng trước bàn bản đồ, chỉ tay vào vài vị trí then chốt quanh kinh thành.
“Ba doanh cấm quân,” hắn nói, “bề ngoài thuộc quyền Hoàng thượng, nhưng một nửa trong số đó thực chất lại nghe lệnh từ Đông Cung.”
“Còn lại thì sao?” Thẩm Chiêu Dương hỏi.
“Trung lập,” Tạ Trường Uyên đáp, “nhưng trung lập vào thời điểm này, đồng nghĩa với việc chờ xem ai sẽ là người ngã xuống trước.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Nếu muốn bọn họ đứng về phía ta,” nàng nói, “chỉ có một cách duy nhất.”
“Để bọn họ thấy,” nàng ngẩng đầu, “ta không hề thua kém.”
Cũng vào lúc đó, trong Đông Cung, Tam hoàng tử Thẩm Dục không còn che giấu ý đồ của mình nữa.
Hắn bắt đầu công khai tiếp xúc với các đại thần, chẳng hề né tránh ánh mắt dò xét của triều đình.
“Điện hạ,” mưu sĩ thấp giọng nói, “làm như vậy e rằng quá sớm.”
“Không sớm đâu,” Thẩm Dục cười nhạt, “nếu ta không ra tay trước, nàng ấy sẽ là người hành động.”
Hắn nhìn về phía Trường Dương Cung, ánh mắt lạnh lẽo.
“Hoàng tỷ của ta,” hắn chậm rãi nói, “đã không còn là một quân cờ dễ bề điều khiển nữa.”
Ngày hôm đó, Hoàng hậu tổ chức một tiệc trà trong hậu cung.
Danh nghĩa là để thưởng hoa, nhưng ai nấy đều hiểu, đây thực chất là một lời triệu tập.
Các mệnh phụ trọng yếu đều có mặt đông đủ.
Thẩm Chiêu Dương cũng được mời và nàng đã đến rất đúng giờ.
Hoàng hậu nhìn nàng, nở nụ cười hiền hậu thường thấy, nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ dò xét.
“Chiêu Dương,” Hoàng hậu nói, “dạo này con vất vả nhiều rồi.”
“Vì triều đình,” Thẩm Chiêu Dương đáp, “đó là bổn phận của thần nữ.”
Hoàng hậu khẽ cười.
“Con gái à,” bà nói, “đừng ôm đồm quá nhiều việc.”
“Việc nhiều quá,” giọng bà chậm lại, “dễ khiến người khác hiểu lầm.”
Thẩm Chiêu Dương đặt chén trà xuống.
“Hiểu lầm gì thưa mẫu hậu?”
“Hiểu lầm,” Hoàng hậu nhìn thẳng nàng, “rằng con đang tranh giành.”
Không khí trong tiệc trà lập tức đông cứng lại.
Các mệnh phụ đều cúi đầu, không ai dám thở mạnh.
Thẩm Chiêu Dương không hề né tránh.
“Nếu con nói không,” nàng hỏi ngược lại, “mẫu hậu có tin không?”
Hoàng hậu im lặng một giây, rồi khẽ cười.
“Không.”
Hai nữ nhân đối diện nhau.
Một người đứng đầu hậu cung.
Một người đứng giữa triều cục hỗn loạn.
Từ khoảnh khắc đó, tất cả đều ngầm hiểu: vẻ ngoài hòa khí đã hoàn toàn bị xé nát.
Buổi tối hôm đó, Thẩm Chiêu Dương nhận được một phong thư không đề tên.
Bên trong chỉ vỏn vẹn một câu.
“Muốn thắng, phải dám dùng người mà kẻ khác không dám dùng.”
Kèm theo đó là một con dấu cũ kỹ.
Con dấu của Cố gia.
Thanh Trúc kinh hãi.
“Điện hạ… Cố gia chẳng phải đã bị diệt tộc mười năm trước sao?”
“Chưa,” Thẩm Chiêu Dương khẽ nói, “chỉ là bị chôn vùi mà thôi.”
Cố gia từng là thế gia quân quyền lớn nhất, sau khi bị nghi mưu phản, cả nhà bị giết sạch, chỉ còn một người sống sót, bặt vô âm tín.
Một người mà ai cũng cho rằng đã chết từ lâu.
Tạ Trường Uyên nhìn con dấu, sắc mặt liền thay đổi.
“Nếu người này còn sống,” hắn chậm rãi nói, “thì đây đúng là một con dao hai lưỡi.”
“Ta cần dao,” Thẩm Chiêu Dương đáp, “dù có phải cắt vào tay.”
Hai ngày sau, trong một căn nhà nhỏ nằm ngoài thành, Thẩm Chiêu Dương đã gặp người đó.
Nam nhân mặc áo xám, dung mạo bình thường, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và tĩnh lặng.
“Trưởng công chúa,” hắn cúi đầu, “thần là Cố Hoài.”
Cái tên vừa dứt lời, không khí dường như càng thêm nặng nề.
“Ngươi muốn gì?” Thẩm Chiêu Dương hỏi thẳng.
“Muốn trả nợ,” Cố Hoài đáp.
“Nợ gì?”
“Nợ Cố gia,” hắn nói, “và nợ chính bản thân thần.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn rất lâu.
“Ta không bảo đảm ngươi sẽ sống sót,” nàng nói, “chỉ bảo đảm… kẻ thù của ngươi sẽ phải chết trước.”
Cố Hoài khẽ cười.
“Vậy là đủ rồi.”
Đêm đó, biến cố đã xảy ra.
Một đoàn người áo đen bất ngờ tập kích Trường Dương Cung.
Đây không phải là một vụ ám sát vụng về, mà là một sát cục được sắp đặt hoàn hảo.
Cổng phụ bị phá vỡ, cung nữ hoảng loạn, lửa bốc lên từ kho lương nhỏ phía sau.
Tạ Trường Uyên dẫn người chống trả quyết liệt.
“Điện hạ!” hắn hét lớn, “là người của Tam hoàng tử!”
Thẩm Chiêu Dương đứng trong điện, không hề bỏ chạy.
Nàng chậm rãi khoác áo ngoài.
“Cuối cùng,” nàng khẽ nói, “hắn cũng không thể nhịn thêm được nữa.”
Khi một tên sát thủ xông vào, kiếm vừa vung lên, Thẩm Chiêu Dương chỉ lùi nửa bước.
Một mũi tên từ bóng tối bất ngờ xuyên qua cổ hắn.
Cố Hoài xuất hiện.
“Điện hạ,” hắn nói, “đây chính là câu trả lời của thần.”
Cuộc tập kích kéo dài chưa đến một khắc.
Nhưng máu đã nhuộm đỏ nền đá.
Sáng hôm sau, kinh thành chấn động.
Tin tức lan truyền khắp nơi: Trưởng công chúa bị ám sát, hung thủ thuộc về Đông Cung.
Tam hoàng tử bị triệu vào cung.
Hoàng đế nổi cơn thịnh nộ lần đầu tiên sau nhiều năm.
Hoàng hậu vẫn im lặng.
Cả triều đình đều hiểu rõ: vạch ranh giới đã hoàn toàn bị xóa bỏ.
Buổi chiều, Thẩm Chiêu Dương vào cung diện thánh.
Trên người nàng vẫn còn vệt máu chưa kịp giặt sạch.
Hoàng đế nhìn nàng, ánh mắt phức tạp.
“Con không còn đường lui nữa rồi,” ông nói.
Thẩm Chiêu Dương quỳ xuống.
“Thần nữ chưa từng nghĩ sẽ rút lui.”
Hoàng đế nhắm mắt.
“Vậy từ hôm nay,” ông chậm rãi nói, “trẫm sẽ xem con là người tranh giành ngôi vị.”
Không phải một đạo thánh chỉ.
Không phải một phong hào.
Chỉ là một câu nói.
Nhưng câu nói đó, lại nặng hơn bất kỳ chiếu thư nào.
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu thật sâu.
Từ giây phút này, nàng không còn là một công chúa đứng ngoài cuộc.
Nàng đã trở thành ứng cử viên cho ngai vàng.
Và máu đổ hôm nay, chỉ mới là sự khởi đầu.