Ranh Giới Máu

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cái chết treo trên cổng thành không làm kinh thành xáo động. Ngược lại, nó khiến mọi thứ chìm vào im lặng hơn. Một sự im lặng đến mức ai nấy đều hiểu rõ: từ nay về sau, một khi đã đứng sai vị trí, sẽ không còn cơ hội để sửa chữa sai lầm.
Trong Trường Dương Cung, Thẩm Chiêu Dương ngồi trước bàn, một lần nữa xem xét danh sách thuộc hạ của mình. Danh sách không dài, nhưng có một cái tên khiến nàng phải ngừng bút.
“Triệu Hành.”
Một thư sinh từng thi trượt ba lần, nhưng lại rất giỏi tính toán sổ sách, phản ứng nhanh nhạy, lời lẽ khéo léo. Người này do chính nàng lựa chọn.
Tạ Trường Uyên đứng cạnh, ánh mắt lạnh lùng.
“Có vấn đề.”
“Ta biết,” Thẩm Chiêu Dương đáp lời.
“Ngươi nghi ngờ hắn từ bao giờ?”
“Từ lúc hắn đề nghị mở rộng danh sách,” Tạ Trường Uyên nói, “quá sốt sắng.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu. Tham vọng bộc lộ quá sớm, thường không phải là dấu hiệu của người trung thành, mà là của kẻ muốn leo lên nhanh chóng để… bán đứng người khác càng nhanh hơn.
“Gọi hắn đến,” nàng nói.
Triệu Hành đến rất nhanh. Hắn vẫn giữ dáng vẻ khiêm nhường, cúi đầu hành lễ.
“Điện hạ cho gọi hạ quan?”
“Ngươi theo ta đã bao lâu rồi?” Thẩm Chiêu Dương hỏi.
“Gần một tháng.”
“Trong một tháng đó,” nàng nhìn thẳng vào hắn, “ngươi đã làm được những gì?”
Triệu Hành đáp lời trôi chảy. Từ việc sắp xếp sổ sách gọn gàng đến việc kết nối nhân mạch, từng việc một, không hề sót. Hắn nói rất tốt, tốt đến mức… hoàn hảo.
Thẩm Chiêu Dương không ngắt lời. Đợi hắn nói xong, nàng mới hỏi:
“Vậy ngươi nghĩ,” nàng nghiêng đầu, “ta nên tin ngươi đến mức độ nào?”
Triệu Hành thoáng khựng lại, rồi cúi đầu sâu hơn.
“Điện hạ có thể tin hạ quan bằng cả sinh mạng.”
Thẩm Chiêu Dương bật cười.
“Ngươi không có sinh mạng để đặt cược.”
Không khí trong phòng lập tức thay đổi. Tạ Trường Uyên bước lên một bước. Triệu Hành ngẩng đầu, trong mắt lóe lên vẻ hoảng loạn.
“Điện hạ…?”
“Ta hỏi ngươi câu cuối cùng,” Thẩm Chiêu Dương nói rất chậm rãi, “mật báo ngươi gửi cho Tam hoàng tử, được viết bằng tay trái hay tay phải?”
Triệu Hành sững sờ. Trong khoảnh khắc đó, hắn đã hiểu. Hiểu rằng mình đã bị bại lộ. Hắn quỳ sụp xuống.
“Điện hạ! Hạ quan bị ép buộc! Nếu không làm, cả nhà hạ quan sẽ phải chết!”
Thanh Trúc đứng bên cạnh, sắc mặt tái nhợt.
“Điện hạ…”
Thẩm Chiêu Dương nhìn Triệu Hành. Rất lâu sau.
“Ngươi có từng nghĩ,” nàng hỏi, “người bị ngươi bán đứng sẽ phải chết như thế nào không?”
Triệu Hành không dám đáp lời.
Tạ Trường Uyên rút kiếm.
“Xin lệnh.”
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Một nhát kiếm hạ xuống. Không một tiếng kêu nào. Máu loang trên nền đá lạnh.
Thanh Trúc run rẩy, nước mắt trào ra, nhưng nàng cắn chặt môi, không khóc thành tiếng.
Thẩm Chiêu Dương đứng dậy. Đây là lần đầu tiên nàng ra lệnh giết người, không phải vì đại cục, không phải vì triều đình, mà là vì chính bản thân nàng. Tim nàng đập rất mạnh, nhưng tay nàng không hề run rẩy.
“Chôn kín,” nàng nói, “xóa tên khỏi danh sách.”
Tạ Trường Uyên cúi đầu.
“Tuân lệnh.”
Đêm đó, Thẩm Chiêu Dương không ngủ. Nàng ngồi trước gương rất lâu. Trong gương, vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng ánh mắt đã khác. Không còn sự lưỡng lự. Không còn tự hỏi “có nên hay không”. Chỉ còn một câu hỏi duy nhất: “Ai là người tiếp theo?”
Sáng hôm sau, tin tức truyền đến Đông Cung.
Triệu Hành mất tích.
Thẩm Dục nghe xong, im lặng hồi lâu.
“Giết rồi.”
Mưu sĩ gật đầu.
“Vậy là nàng ta đã vượt qua.”
“Vượt qua cái gì?”
“Vượt qua ranh giới,” mưu sĩ đáp, “từ một người bị ép buộc thành người dám ra tay trước.”
Thẩm Dục cười. Nhưng nụ cười không hề vui vẻ.
“Vậy thì không thể để nàng sống lâu hơn được nữa.”
Cùng lúc đó, Hoàng hậu cũng nhận được tin tức. Bà nhắm mắt lại.
“Nữ nhân này,” bà nói khẽ, “đã không còn đường quay đầu nữa.”
“Vậy nương nương định làm gì?” cung nữ hỏi.
Hoàng hậu mở mắt.
“Đẩy nàng lên cao hơn nữa.”
“Càng lên cao,” bà cười lạnh, “ngã sẽ càng đau.”
Chiều.
Hoàng đế triệu Thẩm Chiêu Dương vào cung. Nhìn nàng, ông trầm giọng:
“Con đã giết người rồi.”
“Vâng,” nàng đáp.
“Có hối hận không?”
Thẩm Chiêu Dương lắc đầu.
“Nếu hối hận,” nàng nói, “người chết sẽ không chỉ là một.”
Hoàng đế nhìn nàng rất lâu. Cuối cùng, ông quay đi.
“Chiêu Dương.”
“Ngai vàng kia,” ông nói chậm rãi, “từ giờ phút này trở đi, con đã nhìn thấy rồi.”
“Nhưng trẫm nói trước.”
“Muốn ngồi lên đó,” giọng ông trầm xuống, “phải đạp lên rất nhiều xương máu.”
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.
“Thần nữ đã biết.”
Ra khỏi điện, nàng dừng lại một chút. Đây là lần đầu tiên nàng thừa nhận điều này với chính mình. Không phải vì để sống sót. Không phải vì để phản kháng. Mà là vì nàng *muốn*. Muốn quyền lực tối cao. Muốn ngồi lên vị trí mà chưa từng có công chúa nào có thể ngồi được.
Và từ khoảnh khắc này, bàn cờ đã đổi tên. Không còn là câu hỏi "ai sẽ sống sót". Mà là "ai sẽ làm hoàng đế".