16. Bí Mật Hoàng Tộc

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin đồn lan đi nhanh hơn cả gió mưa.
Chỉ trong hai ngày, kinh thành đã lan truyền không dưới chục phiên bản về thân thế của Đức phi.
Có kẻ nói bà là hậu duệ của tộc người ngoại bang.
Có kẻ nói bà từng là con tin bị đưa vào Đại Hạ.
Cũng có kẻ ác ý hơn, nói Trưởng công chúa mang nửa dòng máu phản nghịch.
Không có bằng chứng.
Nhưng lời đồn thổi chưa bao giờ cần đến chứng cứ.
Nó chỉ cần có người tin.
Và lần này, số người tin không hề ít.
Trường Dương Cung tĩnh lặng một cách lạ thường.
Cấm vệ được tăng cường, nhưng người ra vào lại thưa thớt hẳn.
Lúc này, không ai dám công khai đứng về phía Trưởng công chúa.
Đây chính là điều Hoàng hậu mong muốn.
Không cần phải ra tay sát hại.
Chỉ cần cô lập nàng.
Trong thư phòng, Thẩm Chiêu Dương ngồi trước bàn án, trước mặt là chồng hồ sơ cũ mà nàng vừa xin từ Hình bộ.
Không phải hồ sơ của Đức phi.
Mà là hồ sơ của… chính nàng.
Ngày sinh.
Người đỡ đẻ.
Danh sách cung nhân hầu hạ năm đó.
Rất sạch sẽ.
Sạch đến mức bất thường.
“Có kẻ đã động tay vào,” Cố Hoài đứng bên cạnh khẽ nói.
“Nếu không,” hắn lật một tờ giấy, “sẽ không thể nào không để lại chút dấu vết nào.”
Thẩm Chiêu Dương khẽ gật đầu.
“Ta biết.”
“Vậy điện hạ định làm gì?” Thanh Trúc lo lắng hỏi, “Giờ đây lòng dân đã nghi ngờ, trong triều cũng bắt đầu tránh né người rồi.”
Thẩm Chiêu Dương khép tập hồ sơ lại.
“Truy tìm một người.”
“Người nào?” Cố Hoài vội hỏi.
“Người đã đỡ đẻ cho mẫu thân ta.”
Cố Hoài thoáng sững sờ.
“Bà ta… không phải đã chết rồi sao?”
Thẩm Chiêu Dương ngước mắt nhìn.
“Trên giấy tờ,” nàng nói, “là đã chết.”
Ba đêm sau, trong một con hẻm nhỏ hẹp phía tây kinh thành, mưa rơi lách tách.
Một căn nhà gỗ cũ kỹ, cửa sổ chỉ le lói ánh đèn dầu.
Cố Hoài gõ cửa ba lần, ngắt quãng.
Cánh cửa mở ra.
Một bà lão tóc bạc, lưng còng, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Các người tìm ai?”
Thẩm Chiêu Dương bước ra từ trong bóng tối.
“Ta tìm bà.”
Bà lão run rẩy tay.
Cây đèn suýt chút nữa thì rơi.
“Không thể nào…” bà lẩm bẩm, “người đã…”
“Chết rồi?” Thẩm Chiêu Dương nói tiếp lời.
“Giống như bà ấy sao?”
Bà lão quỳ sụp xuống đất.
“Điện hạ…”
Đó là Từ bà, người đỡ đẻ cho Đức phi năm xưa.
Trong hồ sơ, bà ấy được ghi là đã chết vì bệnh dịch mười lăm năm trước.
Nhưng thực tế, bà đã bị đưa ra khỏi cung trong đêm, đổi tên, đổi thân phận, sống lẩn trốn đến tận bây giờ.
“Là ai đã đưa bà đi?” Thẩm Chiêu Dương hỏi.
Từ bà run rẩy đáp.
“Là… người của Hoàng hậu.”
Căn phòng chìm vào sự im lặng.
“Đức phi không phải người ngoại tộc,” Từ bà bật khóc nức nở, “bà ấy là người Đại Hạ, là con gái của một gia đình thương nhân phương Nam.”
“Nhưng bà ấy lại mang theo một bí mật.”
“Bí mật gì?”
Từ bà ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Năm đó,” bà nói, “Đức phi từng cứu một đoàn người bị truy sát.”
“Trong số đó có một người…”
“Là ai?” Cố Hoài hỏi dồn dập.
“Là hậu duệ của Tiên Thái tử.”
Câu nói ấy như sét đánh ngang tai.
Tiên Thái tử.
Người từng được lập làm Đông Cung, nhưng đã bất ngờ qua đời hai mươi năm trước trong một vụ hỏa hoạn.
Triều đình kết luận đó là một vụ tai nạn.
Nhưng kể từ đó, ngôi vị Hoàng đế lại rơi vào tay Hoàng đế hiện tại.
“Người đó bị thương nặng,” Từ bà tiếp lời, “Đức phi đã che giấu thân phận, cứu sống hắn.”
“Sau đó thì sao?” Thẩm Chiêu Dương hỏi.
“Hắn rời đi,” Từ bà nói, “trước khi đi, đã để lại một tín vật.”
“Và dặn dò,” bà nghẹn giọng, “nếu có một ngày Đại Hạ cần đến chính danh thật sự.”
“Hãy đưa nó ra.”
Trở về cung, Thẩm Chiêu Dương ngồi rất lâu mà không nói lời nào.
Cố Hoài là người hiểu ra trước tiên.
“Nếu chuyện này bị bại lộ,” hắn chậm rãi nói, “thì đây không chỉ là chuyện liên quan đến thân thế của điện hạ.”
“Mà là,” hắn nhìn nàng, “nguồn gốc của hoàng quyền.”
Thanh Trúc hoảng hốt đến mức thất sắc.
“Vậy nếu Hoàng hậu biết chuyện này thì sao…”
“Bà ta biết rõ điều đó,” Thẩm Chiêu Dương nói.
“Cho nên mới phải sát hại Đức phi.”
“Cho nên mới xóa sạch hồ sơ.”
“Cho nên mới tung tin ta mang dòng máu ngoại tộc.”
Mọi mảnh ghép đã khớp lại với nhau.
Đêm đó, Hoàng đế triệu nàng vào điện yết kiến.
Không có triều phục.
Không có nghi lễ.
Chỉ đơn thuần là cha và con.
“Con đã biết rồi,” Hoàng đế nói thẳng thừng.
“Biết điều gì?” Thẩm Chiêu Dương hỏi lại.
“Biết vì sao mẹ con đã chết.”
Không khí trở nên đặc quánh.
“Bệ hạ,” nàng hỏi, “người có biết Tiên Thái tử vẫn còn hậu duệ không?”
Hoàng đế nhìn nàng rất lâu.
Cuối cùng, ông ta bật cười.
“Quả nhiên,” ông ta nói, “con giống mẹ con.”
“Không chịu đứng yên một chỗ.”
Ông ta đứng dậy.
“Ta biết,” ông ta thừa nhận, “và chính vì biết, ta mới không thể để chuyện này bại lộ ra ngoài.”
“Vậy Luận vị hội thì sao?” Thẩm Chiêu Dương hỏi.
Hoàng đế quay lưng lại.
“Nếu con thắng,” ông ta chậm rãi nói, “thiên hạ sẽ chỉ nhìn vào con.”
“Còn nếu con thua,” giọng ông ta trầm xuống, “thì sự thật kia sẽ bị chôn vùi cùng con.”
Đó là một lời cảnh cáo.
Cũng là một thử thách nghiệt ngã.
Rời khỏi điện, Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu nhìn lên trời đêm.
Nàng hiểu rõ một điều.
Kể từ giờ phút này, nàng không chỉ tranh giành ngôi vị với Tam hoàng tử.
Mà còn đang bước đi trên một lằn ranh mỏng manh.
Giữa việc trở thành Hoàng đế.
Và việc lật đổ toàn bộ nền tảng của hoàng quyền hiện tại.
Cố Hoài đứng cạnh nàng.
“Điện hạ,” hắn hỏi, “người sẽ dùng đến bí mật đó chứ?”
Thẩm Chiêu Dương im lặng một lúc.
Rồi khẽ nói.
“Chưa.”
“Chưa phải là lúc.”
“Ta muốn thắng,” nàng nhìn về phía cung cấm, “bằng chính năng lực của bản thân mình.”
“Đến khi không còn con đường nào khác,” ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo, “thì máu và chính danh.”
“Sẽ trở thành con dao cuối cùng.”