17. Đối Chất Minh Chính Đài

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Luận vị hội bước sang tháng thứ hai.
Nếu tháng đầu là thử thách năng lực, thì tháng này đã trở thành cuộc tranh giành danh vị.
Dù không ai tuyên bố, nhưng tất cả đều hiểu rằng ván cờ đã thay đổi luật chơi.
Trong triều, những lời bàn tán bắt đầu có chủ đích rõ ràng. Ngoài dân gian, những lời đồn không còn tự phát mà được dẫn dắt một cách có hệ thống.
Tất cả đều xoay quanh một câu hỏi duy nhất: “Trưởng công chúa có thật sự xứng đáng làm quân vương không?”
Tam hoàng tử đứng trước cửa sổ phủ mình, ánh mắt nhìn về phía hoàng cung. “Đã đến lúc rồi,” hắn trầm giọng nói.
Mưu sĩ đứng sau, khẽ cúi đầu. “Điện hạ định ra tay ở đâu?”
“Ở nơi nàng ta mạnh nhất,” Tam hoàng tử cười lạnh, “chính là dân chúng.”
Ba ngày sau, Hoàng đế ban chiếu thư. Luận vị hội sẽ có một cuộc đối chất công khai. Không phải ở Kim Loan điện trang nghiêm, mà ở Minh Chính Đài – quảng trường lớn nhất kinh thành, nơi thường dân cũng có thể đứng nhìn từ xa.
Nội dung đối chất không được nói rõ, chỉ có một câu: “Xét tư cách kế vị trước thiên hạ.”
Chiếu thư vừa ban ra, kinh thành lập tức náo động. Chưa từng có tiền lệ nào như vậy. Hoàng vị, từ trước tới nay, luôn là chuyện trong tường cao cung cấm. Lần này, lại được đặt trước ánh mắt của toàn thể dân chúng.
Trường Dương Cung đèn sáng suốt đêm. Thanh Trúc lo lắng đến mức không tài nào ngủ được. “Điện hạ,” nàng nói, “bọn họ muốn Người tự lộ nhược điểm trước dân chúng.”
Cố Hoài cũng trầm giọng. “Minh Chính Đài là nơi không thể rút lui,” hắn nói, “chỉ cần một lời nói sai, sẽ bị truyền miệng thành trăm nghìn dị bản.”
Thẩm Chiêu Dương ngồi bên bàn, chậm rãi viết từng dòng chữ. “Cho nên,” nàng nói, “ta không được phép nói sai.” Nàng ngẩng lên. “Mà phải nói thật đúng.”
Ngày đối chất, Minh Chính Đài chật kín người. Dân chúng đứng chật ba vòng ngoài. Binh lính giữ trật tự nghiêm ngặt. Trên đài, long án được đặt ở vị trí cao nhất. Hoàng đế chưa tới. Chỉ có hai vị trí đối diện nhau: một bên là Tam hoàng tử, một bên là Trưởng công chúa.
Khi Thẩm Chiêu Dương xuất hiện, đám đông bắt đầu rì rầm. Có người tỏ vẻ kính nể, có người nghi ngờ, lại có người chỉ đơn thuần tò mò.
Tam hoàng tử bước ra trước. Hắn cúi người, giọng nói vang rõ ràng. “Hoàng tỷ,” hắn nói, “hôm nay là vì xã tắc. Thần đệ không muốn tranh thắng thua, chỉ muốn hỏi một câu.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn. “Cứ hỏi.”
Tam hoàng tử quay về phía đám đông. “Nếu một người,” hắn nói lớn, “có thân thế không rõ ràng, huyết mạch gây tranh cãi, liệu có xứng đáng đứng đầu thiên hạ không?”
Câu hỏi này, hắn không hỏi nàng, mà hỏi thẳng vào dân chúng. Đám đông bắt đầu xôn xao. Có tiếng ủng hộ, có tiếng phản đối. Có người hô lớn: “Hoàng vị phải trong sạch!” “Không thể để kẻ mơ hồ lên ngôi!”
Tam hoàng tử mỉm cười. Hắn quay lại nhìn Thẩm Chiêu Dương. “Hoàng tỷ,” hắn nói, “Người có thể trả lời câu hỏi này không?”
Thẩm Chiêu Dương bước lên một bước. Nàng không hề vội vàng. Nàng nhìn khắp quảng trường. “Các ngươi,” nàng nói, “muốn biết ta là ai. Vậy ta hỏi lại các ngươi. Nếu hôm nay đứng đây,” nàng chỉ tay về phía dân chúng, “là người đã cứu Nam Lĩnh, các ngươi có hỏi cha mẹ hắn là ai không? Hay,” nàng nói tiếp, “chỉ hỏi hắn đã làm gì?”
Một khoảnh khắc im lặng bao trùm. Một số người bắt đầu gật đầu tán thành.
Tam hoàng tử khẽ nhíu mày. “Nhưng hoàng quyền,” hắn phản bác, “không giống với quan chức bình thường.”
“Hoàng quyền,” Thẩm Chiêu Dương nhìn thẳng vào mắt hắn, “là trách nhiệm lớn lao hơn.”
“Cho nên,” nàng nói chậm rãi, “ta đứng đây không phải để xin thương hại, không phải để giấu giếm thân thế. Mà là để các ngươi nhìn thấy.”
Nàng giơ tay. Tấu chương về Nam Lĩnh được đưa lên. “Số thuế giảm bao nhiêu. Bao nhiêu lương thực được phát. Bao nhiêu mạng người được cứu.”
Nàng không hô khẩu hiệu sáo rỗng, chỉ đọc lên những con số cụ thể. Dân chúng có thể không hiểu chính trị, nhưng họ hiểu những con số.
Tam hoàng tử liền đổi chiến thuật. Hắn vỗ tay. “Hoàng tỷ giỏi trị địa phương, thần đệ thừa nhận. Nhưng thiên hạ không chỉ có một Nam Lĩnh.”
Hắn quay về phía đám đông. “Nếu một ngày,” hắn nói, “có kẻ dùng huyết thống để lật đổ triều đình, các ngươi,” hắn hô lớn, “có sợ không?”
Không khí chùng xuống. Câu nói này đánh trúng nỗi sợ hãi sâu thẳm của dân chúng, khiến không khí lập tức đổi chiều.
Ngay lúc đó, một người trong đám đông bị đẩy ra. Một nam nhân trung niên, quỳ sụp xuống. “Đức phi nương nương,” hắn run giọng, “từng qua lại với ngoại tộc! Ta từng tận mắt thấy!”
Đám đông bùng nổ ồn ào. Thanh Trúc mặt tái nhợt. Cố Hoài siết chặt tay. Bọn họ biết, đây là nhân chứng giả mà đối phương đã chuẩn bị sẵn.
Tam hoàng tử nhìn Thẩm Chiêu Dương, ánh mắt như muốn nói: Ngươi giải thích đi.
Thẩm Chiêu Dương nhìn người đàn ông kia. “Ngươi tên gì?”
Nam nhân lắp bắp không nói nên lời. Nàng gật đầu. “Ngươi nói,” nàng nói lớn, “ta mang dòng máu ngoại tộc. Vậy ta hỏi, là ngoại tộc nào?”
Nam nhân cứng họng, không thể trả lời. Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. “Nói không ra sao? Hay là,” nàng nói tiếp, “ngươi chỉ được dạy để nói câu đó?”
Nam nhân hoảng loạn tột độ.
Ngay lúc đó, Thẩm Chiêu Dương quay về phía dân chúng. “Nếu hôm nay,” nàng nói, “ta dùng thân thế chưa rõ ràng để bịt miệng các ngươi, vậy ngày mai,” nàng hỏi, “ai trong các ngươi cũng có thể bị dán nhãn phản nghịch.”
Câu nói này, như đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm của dân chúng, khiến không khí lập tức đổi chiều.
Hoàng đế xuất hiện đúng lúc đó. Ông bước lên đài cao. Toàn trường lập tức quỳ xuống. “Đủ rồi,” ông nói, giọng uy nghiêm. Ông nhìn Tam hoàng tử. “Con đã dùng hết chiêu trò chưa?”
Tam hoàng tử cúi đầu. “Thần nhi chỉ vì xã tắc mà thôi.”
Hoàng đế quay sang Thẩm Chiêu Dương. “Còn con thì sao?”
Thẩm Chiêu Dương nhìn thẳng vào mắt ông. “Thần nữ cũng vậy.”
Hoàng đế im lặng rất lâu. Rồi ông tuyên bố. “Luận vị hội,” ông nói, “sẽ tiến vào giai đoạn cuối. Không xét huyết thống, không xét lời đồn, chỉ xét,” giọng ông trầm xuống, “ai là người có thể khiến thiên hạ ổn định hơn.”
Đám đông bùng nổ, ồn ào. Có người hô tên Trưởng công chúa, có người vẫn còn do dự. Nhưng từ khoảnh khắc này, mọi người đều hiểu rằng hoàng vị không còn ở trong bóng tối nữa.
Rời khỏi Minh Chính Đài, Cố Hoài theo sát nàng. “Điện hạ,” hắn nói, “hôm nay Người đã thắng được dân tâm.”
“Nhưng,” hắn hạ giọng, “Hoàng hậu sẽ không dừng lại ở đây.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn bầu trời chiều. “Ta biết.”
“Cho nên,” nàng nói, “bà ta sẽ buộc ta phải dùng đến bí mật kia. Và ta,” ánh mắt nàng trầm lại, “sẽ phải quyết định. Là tiếp tục thắng bằng năng lực, hay kết thúc tất cả bằng chính danh máu mủ của mình.”
Xa xa, trong hậu cung, Hoàng hậu siết chặt chuỗi phật châu trên tay. “Không thể để nàng ta,” bà nói lạnh lùng, “đi đến bước đó.”
Ván cờ đã đến hồi sinh tử, không còn nước lui.