Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi
Luật Định Quân Quyền
Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau cuộc họp triều đình bất thường đó, kinh thành bước vào bảy ngày yên ắng một cách giả tạo.
Không có chiếu thư mới.
Không triệu nghị.
Không có phong thưởng.
Nhưng tất cả đều biết, Hoàng đế đã tự đặt cho mình một thời hạn.
Bảy ngày.
Sau bảy ngày, Luận vị hội sẽ kết thúc.
Và ngôi vị Hoàng đế phải có người kế vị.
Tam hoàng tử không chờ thêm được nữa.
Nếu nói trước đây hắn còn giữ lại chút thể diện hoàng tộc, thì từ khoảnh khắc Trưởng công chúa công khai tín vật của Tiên Thái tử, hắn hiểu một điều.
Nếu không thắng ngay bây giờ, hắn sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Đêm thứ hai, doanh trại Tây Vệ thay đổi ca gác.
Một việc nhỏ.
Nhưng trong mắt người hiểu chuyện, đó là một tín hiệu.
Tây Vệ là đội quân tinh nhuệ bảo vệ kinh thành, nắm giữ cổng Tây, nơi tiếp giáp kho lương thực và đường tiếp tế.
Người nắm Tây Vệ là Tạ Quốc Công.
Ông ngoại của Tam hoàng tử.
Cố Hoài đứng trước tấm bản đồ, tay đặt lên vị trí Tây Vệ.
“Hắn đang thử phản ứng,” hắn trầm giọng nói.
“Nếu Hoàng thượng im lặng,” hắn nhìn Thẩm Chiêu Dương, “thì quân quyền sẽ nghiêng về phía hắn.”
Thanh Trúc run rẩy nói.
“Chẳng lẽ… hắn dám làm vậy sao?”
“Không cần dám,” Thẩm Chiêu Dương khẽ nói, “chỉ cần thiên hạ tin rằng hắn dám làm.”
Niềm tin đôi khi còn đáng sợ hơn cả binh đao.
Sáng hôm sau, tin đồn lan truyền khắp nơi.
“Tây Vệ trung thành với chính thống.”
“Hoàng vị phải có người giữ được quân đội.”
“Nữ nhân thì làm sao điều binh?”
Không ai nói thẳng tên Trưởng công chúa.
Nhưng từng câu đều nhắm thẳng vào nàng.
Trong triều, một vị võ tướng bước ra.
“Bệ hạ,” hắn quỳ xuống, “thần xin hỏi.”
“Nếu ngày sau biên giới có biến loạn,” hắn nói lớn, “ai có thể ra lệnh cho tam quân?”
“Hoàng tử,” hắn cúi đầu, “dù sao vẫn thuận tiện hơn.”
Câu này, đánh thẳng vào điểm yếu lớn nhất của Trưởng công chúa.
Nàng chưa từng trực tiếp chỉ huy quân đội.
Không có chiến công hiển hách.
Hoàng đế không trả lời ngay.
Ông nhìn về phía Thẩm Chiêu Dương.
“Con nghĩ sao?”
Thẩm Chiêu Dương bước ra.
“Thần nữ chưa từng ra trận mạc,” nàng thừa nhận.
“Nhưng thần nữ xin hỏi lại.”
“Nếu một vị tướng,” nàng nhìn thẳng võ tướng kia, “chỉ biết nghe lệnh người có giới tính phù hợp để chỉ huy.”
“Vậy khi hoàng quyền lung lay,” nàng hỏi, “hắn sẽ nghe ai?”
Một số võ tướng cúi đầu.
Câu hỏi này rất hiểm ác.
Nó không phản bác trực diện, mà đánh vào lòng trung thành.
Buổi chiều cùng ngày, Tam hoàng tử mời các võ tướng quan trọng đến phủ đệ.
Không yến tiệc linh đình.
Chỉ có trà.
Hắn không nói về việc tranh ngôi vị.
Chỉ nói vỏn vẹn hai chữ.
“Ổn định.”
“Thiên hạ cần sự ổn định,” hắn nói, “không cần những thử nghiệm.”
“Ta không hứa hẹn ban thưởng,” hắn nhìn từng người, “chỉ hứa sẽ giữ nguyên trật tự hiện có.”
Đối với quân đội, trật tự chính là sinh mệnh.
Rất nhiều người dao động.
Đêm đó, Trường Dương Cung vẫn sáng đèn.
Cố Hoài quỳ xuống trước Thẩm Chiêu Dương.
“Điện hạ,” hắn nói, “nếu không ra tay.”
“Ba ngày nữa,” hắn ngẩng lên, “lòng quân sẽ hoàn toàn nghiêng về phía hắn.”
Thanh Trúc bật khóc.
“Nhưng chúng ta lấy gì để đối phó với quân quyền?”
Thẩm Chiêu Dương im lặng.
Rồi nàng nói.
“Bằng pháp luật.”
Cố Hoài sững người.
“Luật?”
“Quân quyền,” nàng nói chậm, “không chỉ là binh lính.”
“Mà là danh nghĩa để điều động binh lính.”
Ngày thứ ba, Trưởng công chúa xin vào Tông Miếu.
Không phải để cầu phúc.
Mà là xin mở Quân Lệnh Lục.
Đây là bộ quy chế cổ xưa, ghi rõ những điều kiện để điều động quân đội trong các tình huống đặc biệt.
Trong đó có một điều chưa từng được sử dụng.
“Khi hoàng quyền chưa định, nếu có dấu hiệu quân đội bị lợi dụng để gây bất ổn, người giữ gìn an ninh kinh thành có quyền tạm thời tiếp quản quyền chỉ huy.”
Người giữ gìn an ninh kinh thành.
Không ghi giới tính.
Không ghi thân phận.
Chỉ ghi một điều kiện.
“Được Hoàng đế phê chuẩn.”
Hoàng đế đọc rất lâu bản quy chế.
“Con muốn dùng cái này,” ông nói.
“Vâng.”
“Con biết,” ông hỏi, “nếu dùng, sẽ như thế nào không?”
“Biết,” nàng đáp.
“Tam hoàng tử sẽ xem đó là lời tuyên chiến.”
Hoàng đế cười một cách mệt mỏi.
“Chiêu Dương,” ông nói, “Từ khi nào mà con đã đi xa đến mức này?”
Thẩm Chiêu Dương quỳ xuống.
“Là từ lúc,” nàng nói, “hoàng quyền không còn chỉ nằm gọn trong tay Bệ hạ.”
Thánh chỉ được ban ra ngay trong đêm.
Tạm thời chuyển quyền điều phối Tây Vệ và Nam Vệ cho Trưởng công chúa, với danh nghĩa “ổn định kinh thành trong thời kỳ Luận vị”.
Cả kinh thành chấn động mạnh.
Tam hoàng tử đập vỡ chén trà.
“Nàng ta dám!”
Mưu sĩ tái mặt.
“Điện hạ,” hắn nói gấp, “nếu lúc này động binh, hắn sẽ bị coi là phản tặc.”
Tam hoàng tử im lặng rất lâu.
Rồi bật cười.
“Vậy thì,” hắn khẽ nói, “ta sẽ không động binh.”
“Ta sẽ để thiên hạ thấy,” ánh mắt hắn lạnh lẽo, “nàng ta đang nắm giữ binh quyền.”
“Và để họ tự cảm thấy sợ hãi.”
Đêm đó, một nhóm binh sĩ Tây Vệ tụ tập lại, lớn tiếng bàn tán.
“Công chúa thì biết gì về quân sự?”
“Lỡ nàng ra lệnh sai thì sao?”
“Chúng ta nên nghe theo hay không?”
Không cần phải kích động nhiều.
Chỉ cần gieo rắc sự nghi ngờ.
Cố Hoài đứng trên thành, nhìn những đống lửa trại lập lòe từ xa.
“Điện hạ,” hắn nói, “họ đang chờ đợi người phạm sai lầm đầu tiên.”
Thẩm Chiêu Dương đứng cạnh hắn.
“Nếu ta ra lệnh điều binh,” nàng nói, “sẽ bị nói là tham lam quyền lực.”
“Nếu ta không ra lệnh,” nàng nhìn xa xăm, “sẽ bị nói là bất lực.”
“Vậy thì,” nàng quay sang, “ta phải làm điều thứ ba.”
Sáng hôm sau, Trưởng công chúa đích thân đến doanh trại Tây Vệ.
Không có nghi trượng.
Không có long xa.
Chỉ một thân thường phục giản dị.
Nàng đứng trước ba nghìn binh sĩ.
Không diễn thuyết dài dòng.
Chỉ nói vỏn vẹn một câu.
“Ta không yêu cầu các ngươi trung thành với ta.”
“Ta chỉ yêu cầu,” nàng nhìn thẳng, “các ngươi trung thành với Đại Hạ.”
“Trong bảy ngày,” nàng nói tiếp, “ta sẽ không ra bất kỳ mệnh lệnh thừa thãi nào.”
“Nếu ta sai,” nàng nói rõ ràng, “ta nguyện chịu tội trước quân pháp.”
Một sự im lặng kéo dài bao trùm.
Rồi một binh sĩ quỳ xuống.
Tiếp theo là người thứ hai.
Không phải vì nàng là công chúa cao quý.
Mà vì nàng đã đặt mình vào cùng một rủi ro như họ.
Tin này truyền đi rất nhanh chóng.
Dân gian bắt đầu thay đổi cách nhìn.
“Nàng ta dám đứng thẳng trước quân đội.”
“Không trốn sau những bức tường cung điện.”
“Thật có gan!”
Tam hoàng tử nghe tin, sắc mặt trầm hẳn xuống.
“Hắn đã mất đi lòng quân,” mưu sĩ nói nhỏ.
“Chưa,” Tam hoàng tử lắc đầu, “chưa đâu.”
“Hôm nay,” hắn đứng dậy, “ta sẽ buộc nàng phải ra lệnh.”
“Và chỉ cần một mệnh lệnh,” hắn cười lạnh, “dù sai hay đúng, đều sẽ khiến nàng phải trả giá.”
Xa xa, hoàng cung chìm trong ánh hoàng hôn đỏ sẫm.
Ván cờ đã bước vào hồi quyết tử.
Không ai còn đường lui nữa.