18. Lật Ngửa Lá Bài

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau sự kiện Minh Chính Đài, kinh thành chìm trong một bầu không khí yên ắng đến lạ thường.
Không còn những lời đồn thổi ồn ào. Không còn những cuộc bàn tán công khai. Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến lòng người thêm bất an, tựa như bầu trời trong vắt trước một trận bão lớn.
Trường Dương Cung bị cắt giảm số lượng cấm vệ. Lý do được đưa ra là “để tránh hiểu lầm”, nhưng ai nấy đều hiểu rõ, đây chỉ là một động thái thăm dò. Hoàng hậu đang tìm cách ép Thẩm Chiêu Dương để lộ sơ hở.
Trong thư phòng, Cố Hoài trải bản đồ cung cấm ra bàn. “Đã ba ngày,” hắn nói, “Hoàng hậu vẫn chưa ra tay.” Hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Chiêu Dương. “Điện hạ, đây không phải là do dự, mà là bà ta đang lựa chọn cách ra tay trí mạng.”
Thanh Trúc đứng bên cạnh, sắc mặt tái nhợt. “Không phải Hoàng hậu muốn dùng bí mật của Tiên Thái tử sao?”
“Không,” Thẩm Chiêu Dương lắc đầu. “Bà ta không muốn ta tự nguyện dùng bí mật đó.” Ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo. “Mà bà ta muốn ta bị ép phải dùng.”
Đêm đó, một đạo thánh chỉ được ban ra. Không phải liên quan đến Luận vị hội, mà là về một tang lễ. “Hình bộ Thượng thư đột tử.”
Tin này như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng. Hình bộ Thượng thư là người phụ trách điều tra thân thế của Đức phi, là người duy nhất nắm giữ toàn bộ hồ sơ gốc. Ông ta chết trong phòng, không có vết thương hay dấu hiệu giằng co. Kết luận sơ bộ là do bệnh tim. Nhưng những người hiểu chuyện đều biết, đây chính là một lời cảnh cáo ngầm.
Cố Hoài đập mạnh tay xuống bàn. “Hồ sơ đã bị hủy rồi sao?”
“Chưa,” Thẩm Chiêu Dương chậm rãi nói. “Bà ta sẽ không hủy nó.” Nàng dừng một chút. “Bà ta sẽ dùng nó.”
Quả nhiên, sáng hôm sau, Hoàng hậu triệu Hoàng đế vào Phật đường. Không có triều phục, cũng không có triều thần. Chỉ có hai người, những người đã cùng nhau bước qua hơn nửa đời người.
“Bệ hạ,” Hoàng hậu quỳ xuống, “thần thiếp cầu xin người.” Hoàng đế nhìn bà. “Nàng muốn xin điều gì?” “Thần thiếp xin người,” bà ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, “chấm dứt Luận vị hội.” Hoàng hậu nói tiếp: “Chiêu Dương đã đi quá xa rồi.”
Hoàng đế không đáp. Hoàng hậu cắn răng. “Bệ hạ,” bà nói tiếp, “người còn nhớ Tiên Thái tử không?” Không khí trong Phật đường dường như đông cứng lại.
“Chuyện đó,” Hoàng đế chậm rãi nói, “đã là quá khứ rồi.” “Chưa qua,” Hoàng hậu lắc đầu, “nó chỉ bị chôn vùi mà thôi.”
Bà đưa ra một hộp gỗ. Bên trong là một tín vật đã cũ, khắc hoa văn hoàng thất đời trước. “Thần thiếp tìm thấy vật này,” bà nói, “trong kho cũ của Đức phi.”
Hoàng đế nhìn tín vật đó rất lâu, rồi cuối cùng, ông nhắm mắt lại. “Nàng muốn điều gì?”
Hoàng hậu cúi đầu. “Hoặc,” bà nói, “Bệ hạ chấm dứt Luận vị hội.” Giọng bà trầm xuống. “Hoặc, thần thiếp sẽ để thiên hạ biết rằng hoàng quyền hiện tại,” bà nhìn thẳng vào ông, “được xây dựng trên một cái chết.”
Cùng lúc đó, Trường Dương Cung bị phong tỏa hoàn toàn. Tuy không có thánh chỉ, nhưng không một ai được phép ra vào.
Thanh Trúc hoảng loạn. “Họ muốn giam lỏng Điện hạ!”
“Không,” Thẩm Chiêu Dương bình tĩnh đáp. “Họ muốn ta sợ hãi, và phải dùng bí mật đó để tự cứu mình.”
Cố Hoài bước tới, nói khẽ. “Điện hạ,” hắn nói, “Hoàng hậu đã lấy được tín vật rồi. Bà ta định dùng nó để ép Hoàng thượng.”
Thẩm Chiêu Dương im lặng một lúc rất lâu, rồi nàng đứng dậy. “Mở mật thất.”
Thanh Trúc giật mình. “Điện hạ… người muốn làm gì?”
“Đã đến lúc,” Thẩm Chiêu Dương nói, “không thể chờ đợi thêm nữa.”
Mật thất dưới Trường Dương Cung chưa từng được mở trước mặt người ngoài, chỉ có nàng biết. Bên trong không phải vàng bạc châu báu, mà là một rương thư cũ. Đó là những bức thư của Đức phi, những bức thư chưa từng được gửi đi. Trong đó có một bức, được viết bằng nét chữ run rẩy: “Chiêu Dương của ta. Nếu con đọc được bức thư này, nghĩa là ta đã không còn trên đời. Ta không mong con tranh đoạt hoàng quyền, nhưng nếu con đã bước lên con đường này, hãy nhớ: Máu không phải là tội. Tội là kẻ dùng nó để che giấu dã tâm.”
Bên dưới bức thư, là một tín vật giống hệt cái Hoàng hậu đang cầm. Cố Hoài nhìn thấy, tim hắn chợt lạnh đi. “Nếu Điện hạ đưa vật này ra,” hắn nói, “sẽ không còn đường quay lại nữa.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu. “Ta biết.” Nàng khẽ nói: “Nhưng nếu không, bàn cờ sẽ bị lật theo cách mà họ muốn.”
Ngày hôm sau, Hoàng đế triệu tập triều nghị bất thường mà không thông báo trước. Khi các đại thần đến nơi, đã thấy Hoàng hậu ngồi bên cạnh, sắc mặt lạnh lùng.
Hoàng đế đứng dậy. “Có một việc,” ông nói, “trẫm cần phải làm rõ ngay tại đây.”
Trước khi Hoàng hậu kịp mở lời, cửa điện bật mở. Thẩm Chiêu Dương bước vào, trong tay nàng là một hộp gỗ. “Phụ hoàng,” nàng nói lớn, “thần nữ xin được trình lên một vật.”
Hoàng hậu biến sắc. “Ngươi…!”
Thẩm Chiêu Dương không nhìn bà, nàng quỳ xuống trước toàn triều. “Thần nữ biết,” nàng nói, “thân thế của mình đang gây tranh cãi.” Giọng nàng vững vàng. “Thần nữ cũng biết, có người muốn dùng điều đó để kết thúc Luận vị hội.”
Nàng mở hộp. Tín vật hiện ra, giống hệt cái Hoàng hậu đang cầm. Cả điện rơi vào hỗn loạn. “Đây là tín vật của Tiên Thái tử,” nàng nói. “Có hai chiếc.” Nàng nhìn thẳng Hoàng hậu. “Vì một chiếc đã bị giữ lại. Còn một chiếc,” nàng cúi đầu, “là do mẫu thân thần nữ để lại.”
Hoàng hậu đứng bật dậy. “Ngươi muốn lật đổ hoàng quyền sao?!”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng lên. “Không.” Ánh mắt nàng sắc như dao. “Thần nữ muốn ngăn việc hoàng quyền tiếp tục bị thao túng.”
Hoàng đế run tay. “Chiêu Dương,” ông hỏi, “con có biết mình đang làm gì không?”
“Biết,” nàng đáp. “Nếu hôm nay,” nàng nói, “bí mật này bị dùng để ép buộc. Vậy thì ngày mai,” nàng nhìn khắp triều thần, “bất cứ ai cũng có thể bị giết bởi quá khứ của chính mình.”
Cả điện im lặng như tờ. Hoàng hậu tái mặt. Bà đã thua. Không phải vì bí mật bị lộ, mà vì quyền kiểm soát bí mật đã bị tước đoạt hoàn toàn.
Hoàng đế ngồi xuống. Sau một lúc rất lâu, ông mới cất lời. “Luận vị hội,” giọng ông khàn đi, “sẽ tiếp tục.” Ông nhìn Hoàng hậu. “Và từ giờ trở đi, không ai được dùng chuyện Tiên Thái tử làm vũ khí nữa.”
Hoàng hậu quỳ xuống. Nhưng ánh mắt bà đã hoàn toàn mất đi sự sống.
Rời khỏi đại điện, Cố Hoài theo sau Thẩm Chiêu Dương. “Điện hạ,” hắn nói, “từ giờ trở đi, người không chỉ tranh giành ngôi vị, mà đã chạm vào nền móng của cả triều đại.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn về phía hoàng thành. “Ta biết.” Nàng nói: “Cho nên, bước tiếp theo tuyệt đối không được phép sai sót.”
Xa xa, Tam hoàng tử nghe tin, siết chặt tay. “Hoàng tỷ,” hắn cười nhạt, “vậy thì, chúng ta,” ánh mắt hắn tối lại, “phải quyết một trận cuối cùng rồi.”