Trưởng Công Chúa Bước Vào Triều

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngự Thư Phòng yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở.
Lời nói của Thẩm Chiêu Dương vẫn còn vương vấn trong không khí, tựa như một lưỡi dao mỏng, tuy chưa chém trúng ai nhưng đủ khiến tất cả rợn sống lưng.
— Đã bước vào rồi thì không còn đường lui.
Một lời nói quá đỗi… ngang tàng.
Đối với một công chúa.
Đối với một nữ nhân.
Hoàng đế nhìn nàng rất lâu, lâu đến mức ngay cả các đại thần vốn quen nhìn sắc mặt đoán ý cũng bắt đầu cảm thấy bất an.
Tam hoàng tử Thẩm Dục khẽ nhếch môi, trong mắt lóe lên một tia sáng khó lường.
Cuối cùng, Hoàng đế bật cười.
Tiếng cười không lớn, nhưng mang theo uy áp của bậc đế vương.
“Được,” ông nói, “trẫm ban cho ngươi một cơ hội.”
Cả Ngự Thư Phòng đồng loạt chấn động.
“Phụ hoàng!” Đại hoàng tử Thẩm Hành bước lên một bước, giọng trầm thấp, “triều chính là quốc gia đại sự, hoàng tỷ dù thông tuệ đến mấy, nhưng—”
“Nhưng là nữ nhân ư?” Hoàng đế cắt ngang, ánh mắt sắc bén.
Thẩm Hành nghẹn lời.
Hoàng đế quay sang nhìn Thẩm Chiêu Dương.
“Từ hôm nay, ngươi được phép dự thính nghị sự,” ông nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh,
“không có quyền quyết định, nhưng có quyền phát biểu.”
Quyền lực không lớn.
Nhưng với Thẩm Chiêu Dương — vậy là đủ rồi.
Nàng hành lễ, không giấu nổi nụ cười nơi khóe môi.
“Thần nữ, tạ ơn phụ hoàng.”
Tin tức này truyền ra ngoài nhanh hơn cả gió.
Chỉ trong một buổi sáng, cả hoàng cung đều biết:
Trưởng công chúa được phép dự triều.
Có kẻ cười nhạo.
“Chỉ là dự thính thôi mà, có khác gì đứng xem đâu chứ?”
Có kẻ tức giận.
“Tiền lệ này mà mở ra, sau này còn ra thể thống gì nữa?”
Nhưng cũng có kẻ… bắt đầu tính toán lại.
Ngày đầu tiên Thẩm Chiêu Dương bước vào triều, nàng đến rất sớm.
Không son phấn cầu kỳ, chỉ khoác triều phục giản dị, tóc búi gọn gàng, dáng người thẳng tắp.
Thanh Trúc theo sau, tim đập thình thịch.
“Điện hạ…” nàng thì thào, “nô tỳ thấy các đại nhân nhìn người thật đáng sợ.”
Thẩm Chiêu Dương cười khẽ.
“Bọn họ không nhìn ta,” nàng nói nhỏ,
“mà là cái ghế phía trên kia kìa.”
Thanh Trúc ngẩn người.
Buổi nghị sự bắt đầu bằng chuyện lương thảo biên cương.
Thừa tướng Lục Thừa Minh đứng ra bẩm báo, nói rất dài, rất nhiều số liệu, nhưng cuối cùng đều quy về một điểm:
— Ngân khố thiếu hụt.
— Cần tăng thuế.
Các đại thần gật gù.
Tam hoàng tử Thẩm Dục lên tiếng, giọng ôn hòa:
“Biên cương trọng yếu, tăng thuế một chút để đổi lấy an ổn, nhi thần cho rằng không có gì là không ổn.”
Hoàng đế gật đầu.
Đại hoàng tử im lặng, rõ ràng không muốn dính líu vào chuyện thu thuế — dễ mất lòng dân.
Thẩm Chiêu Dương vẫn im lặng.
Cho đến khi Hoàng đế hỏi một câu:
“Trưởng công chúa, nàng nghĩ sao?”
Tất cả ánh mắt dồn về phía nàng.
Không ít kẻ trong lòng cười lạnh.
Một công chúa thì hiểu gì về lương thảo chứ? Thẩm Chiêu Dương bước ra một bước, không nhanh không chậm.
“Thần nữ có một câu hỏi.”
Hoàng đế gật đầu.
“Ba năm trước, thuế nông đã tăng một lần,” nàng nói, “dân gian oán thán chưa nguôi, nay lại tăng, xin hỏi — dân chúng lấy gì mà sống đây?”
Tam hoàng tử mỉm cười.
“Hoàng tỷ lo xa rồi,” hắn nói nhẹ nhàng, “thiên hạ thái bình, dân chúng có chịu khổ một chút cũng là vì xã tắc.”
Thẩm Chiêu Dương quay đầu nhìn hắn.
Ánh mắt ấy, bình tĩnh đến mức khiến Thẩm Dục khựng lại.
“Tam đệ,” nàng cười rất nhạt,
“đệ nói câu này, là vì đệ không phải dân thường.”
Cả triều đình — lặng ngắt như tờ.
Có kẻ suýt ho sặc.
Hoàng đế nhíu mày, nhưng không ngắt lời nàng.
Thẩm Chiêu Dương tiếp tục:
“Thần nữ cho rằng, vấn đề không nằm ở dân chúng,” nàng nói, “mà nằm ở việc lương thảo bị thất thoát.”
Lục Thừa Minh biến sắc.
“Điện hạ, lời này—”
“Nếu thần nữ nhớ không nhầm,” Thẩm Chiêu Dương nói tiếp,
“ba năm nay, biên cương báo thiếu lương ba lần, nhưng ngân khố lại chi ra đến bốn lần.”
Không khí bắt đầu trở nên nặng nề.
Hoàng đế ngẩng đầu.
“Nàng muốn nói gì?”
Thẩm Chiêu Dương cúi người.
“Thần nữ xin phụ hoàng cho phép — điều tra lại sổ lương ba năm gần đây.”
Lời này, chẳng khác nào ném đá vào mặt một nửa triều thần.
Tam hoàng tử siết chặt tay áo.
Hắn không ngờ.
Không ngờ trưởng công chúa vừa vào triều, đã chọc thẳng vào chỗ chết người nhất.
Hoàng đế trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, ông nói:
“Chuẩn y.”
Buổi nghị sự kết thúc.
Thẩm Chiêu Dương vừa ra khỏi Ngự Thư Phòng, đã thấy một người đứng chờ dưới hành lang.
Áo quan màu xám, dáng người cao gầy, khí chất lạnh lùng.
Là Lục Thừa Minh.
“Điện hạ,” ông chắp tay, giọng trầm thấp, “người hôm nay… quá sắc sảo.”
Thẩm Chiêu Dương cười.
“Thừa tướng quá khen.”
Lục Thừa Minh nhìn nàng, ánh mắt sâu không thấy đáy.
“Nàng không sợ đắc tội ư?”
Thẩm Chiêu Dương nghiêng đầu.
“Nếu sợ,” nàng nói,
“thần nữ đã không bước lên bàn cờ này.”
Lục Thừa Minh im lặng.
Rất lâu sau, ông bật cười nhẹ.
“Xem ra,” ông nói, “Đại Hạ… sắp náo nhiệt rồi đây.”
Đêm đó, tại Đông Cung.
Tam hoàng tử đập vỡ một chén trà.
“Hoàng tỷ của ta,” hắn cười lạnh,
“quả nhiên không còn là con mèo ngoan ngoãn nữa rồi.”
Tạ Nguyên đứng bên cạnh, thấp giọng nói:
“Điện hạ, từ hôm nay trở đi… nàng đã là đối thủ.”
Thẩm Dục ngẩng đầu, ánh mắt tối sầm.
“Không,” hắn nói,
“là chướng ngại.”
Cùng lúc đó, tại Trường Dương Cung.
Thẩm Chiêu Dương đứng trước bản đồ Đại Hạ, ngón tay chậm rãi lướt qua từng địa danh.
Thanh Trúc run rẩy hỏi:
“Điện hạ… người thật sự muốn đi đến bước đường đó sao?”
Thẩm Chiêu Dương không quay đầu lại.
“Ngôi vị này,” nàng nói khẽ,
“chưa từng ghi rõ chỉ dành riêng cho nam nhân.”
Nàng quay lại, ánh mắt rực lửa.
“Chỉ cần có tài năng,”
“ta sẽ tự tay đoạt lấy nó.”