Đòn Giáng Đông Cung

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơn mưa đầu hạ không nặng hạt, nhưng lại dai dẳng.
Từng giọt mưa nện lên mái ngói Trường Dương Cung, nghe như tiếng gõ nhịp đều đặn, khơi lên trong lòng người một nỗi bất an khó tả.
Thẩm Chiêu Dương đứng trước án thư, trong tay là một xấp sổ sách vừa được đưa tới lúc canh ba.
Mực vẫn còn chưa khô hẳn.
Nét chữ cứng nhắc, ngay ngắn — đúng kiểu của những kẻ chuyên làm giả sổ sách.
Nàng liếc qua một lượt, khóe môi khẽ cong lên, nhưng đôi mắt nàng không hề có ý cười.
“Quả nhiên.”
Thanh Trúc đứng bên cạnh, sắc mặt tái đi.
“Điện hạ… đây là sổ lương thực của Kho Bắc Thành?”
“Ừ.” Thẩm Chiêu Dương đặt sổ xuống, ngón tay gõ nhẹ lên con số được khoanh tròn bằng mực đỏ, “ngươi nhìn đi.”
Thanh Trúc cúi đầu đọc, càng đọc, tay càng run rẩy.
“Ba năm… tổng số lương xuất kho và số lương nhập doanh trại… chênh lệch gần ba mươi phần trăm?”
Ba mươi phần trăm.
Không phải thiếu chút ít.
Mà là cắt xén thẳng vào nguồn sống của biên quân.
“Bọn chúng thật sự dám làm chuyện này sao…” Thanh Trúc thì thào.
Thẩm Chiêu Dương cười nhạt.
“Không phải dám,” nàng nói, “mà là đã thành thói quen rồi.”
Trong nguyên tác, vụ án lương thảo này bị che đậy rất khéo léo.
Đợi đến khi biên cương xảy ra loạn lương, Hoàng đế mới nổi giận tra xét, nhưng khi đó kẻ chủ mưu đã kịp thời rút lui, chỉ đẩy ra vài kẻ thế mạng.
Còn lần này —
Nàng sẽ nhổ tận gốc rễ.
“Lý Mẫn đâu?”
“Có nô tài.”
Tiểu thái giám bước vào, quỳ xuống một cách ngay ngắn.
Hắn gầy, lưng hơi còng, trông không có chút gì nổi bật, nhưng ánh mắt lại sắc sảo hiếm thấy.
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn, giọng bình thản:
“Ngươi theo ta bao lâu rồi?”
“Bẩm điện hạ, sáu năm.”
“Sáu năm,” nàng gật đầu, “vậy ngươi có biết, trong Trường Dương Cung, ai có tâm tư bất chính không?”
Lý Mẫn không ngẩng đầu.
Nhưng vai hắn khẽ cứng đờ.
Một khắc sau, hắn nói rất chậm rãi:
“Nô tài biết.”
Thanh Trúc kinh hãi.
Thẩm Chiêu Dương không tỏ vẻ bất ngờ.
“Ngươi nói.”
“Có ba người,” Lý Mẫn đáp, “hai cung nữ, một nội thị. Họ thường xuyên ra vào Tây Lộ, nơi bọn người Đông Cung hay lui tới.”
Không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Đông Cung.
Tam hoàng tử.
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Rất tốt.”
Lý Mẫn ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào nàng.
“Điện hạ… người định làm gì?”
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn, ánh mắt sâu và tĩnh lặng.
“Ta định,” nàng nói,
“mượn tay Đông Cung — giáng một đòn cảnh cáo cho Hoàng thượng xem.”
Hai ngày sau.
Triều đình chấn động.
Một đội Cẩm Y Vệ bất ngờ phong tỏa Kho Bắc Thành, bắt giữ ba tên quản kho ngay trong đêm đó.
Lệnh bắt giữ — đích thân Hoàng đế đã phê chuẩn.
Tin này truyền ra, cả triều đình náo loạn.
“Không phải đang tra sổ thôi sao? Sao lại bắt người?”
“Nghe nói là tang chứng vật chứng rõ ràng.”
“Nghe đâu có liên quan đến Đông Cung…”
Câu nói cuối cùng vừa bật ra đã bị người khác bịt miệng.
Nhưng tin đồn — đã lan ra.
Ngự Thư Phòng.
Hoàng đế ngồi sau án thư, sắc mặt u ám.
Dưới điện, ba tên quản kho bị trói quỳ, đầu đập xuống đất đến mức máu chảy lênh láng.
“Bẩm Hoàng thượng,” Cẩm Y Vệ thống lĩnh quỳ một gối tấu bẩm, “đã tra rõ. Ba năm qua, lương thảo bị rút bớt, bán ra ngoài, số tiền thu được chia làm ba phần.”
Hoàng đế lạnh giọng:
“Chia cho ai?”
Ba tên kia run lẩy bẩy như sàng.
Một kẻ trong đó cuối cùng chịu không nổi, dập đầu liên tục van xin.
“Hoàng thượng tha mạng! Tiểu nhân chỉ làm theo lệnh trên!”
“Lệnh của ai?”
Hắn nghiến răng, ánh mắt lướt nhanh về phía Đông Cung.
Không nói ra lời.
Nhưng ai cũng hiểu.
Tam hoàng tử đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng tay áo đã nắm chặt đến mức gân xanh nổi lên.
Hoàng đế quay sang nhìn hắn.
“Thẩm Dục.”
“Phụ hoàng,” hắn bước ra, cúi người, “nhi thần hoàn toàn không hay biết chuyện này.”
Thẩm Chiêu Dương đứng một bên, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Nhưng khi Hoàng đế nhìn sang nàng, nàng mới chậm rãi bước ra.
“Phụ hoàng,” nàng nói, “thần nữ có vài lời muốn bẩm báo.”
Hoàng đế gật đầu.
“Thần nữ không cho rằng Tam hoàng tử là kẻ chủ mưu,” nàng nói.
Tam hoàng tử sững sờ.
Không chỉ hắn — cả triều đình đều sững sờ.
“Nhưng,” Thẩm Chiêu Dương nói tiếp, giọng nhẹ nhàng,
“Đông Cung quản lý lỏng lẻo, để kẻ dưới lộng quyền, gây hại xã tắc — không thể không chịu trách nhiệm.”
Một đòn chí mạng.
Không lấy mạng.
Nhưng lại giáng một đòn nặng vào danh vọng.
Hoàng đế trầm mặc hồi lâu.
Cuối cùng, ông nói:
“Tam hoàng tử, cấm túc ba tháng. Tạm thời đình chỉ việc Giám Quốc.”
Cả triều đình — xôn xao.
Tam hoàng tử cúi đầu rất thấp.
“Nhi thần… tuân mệnh.”
Nhưng trong khoảnh khắc cúi đầu đó, ánh mắt hắn tối sầm, đáng sợ.
Đêm đó.
Trường Dương Cung.
Một cung nữ bị kéo ra ngoài, quỳ giữa sân.
Nàng ta khóc lóc thảm thiết cầu xin.
“Điện hạ tha mạng! Nô tỳ chỉ là bị ép buộc!”
Thẩm Chiêu Dương đứng dưới mái hiên, khoác áo trắng, gương mặt lạnh lùng.
“Bị ép?” nàng hỏi.
Cung nữ liên tục gật đầu.
“Vậy ngươi nghĩ,” Thẩm Chiêu Dương nói chậm rãi,
“ta nên tha cho kẻ bán chủ cầu vinh sao?”
Nàng phất tay.
“Giải đi.”
Tiếng khóc thảm thiết xa dần trong màn mưa.
Thanh Trúc đứng sau, mặt tái mét.
“Điện hạ…” nàng run giọng, “Từ nay… chúng ta sẽ không còn đường lui nữa.”
Thẩm Chiêu Dương không quay đầu.
“Ta chưa từng định có đường lui.”
Cùng lúc đó, trong Đông Cung bị cấm túc.
Tam hoàng tử đứng trước cửa sổ, nhìn mưa rơi, bỗng bật cười.
“Hoàng tỷ à hoàng tỷ…”
Tạ Nguyên đứng phía sau, trầm giọng nói:
“Điện hạ, từ nay nàng không chỉ còn là chướng ngại nữa.”
Tam hoàng tử quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Không,” hắn nói,
“là đối thủ tranh ngôi vị.”
Đêm khuya.
Một người lặng lẽ bước vào Trường Dương Cung.
Thân mặc áo đen, đeo đao, quỳ một gối.
“Cẩm Y Vệ thống lĩnh — Tạ Trường Uyên, bái kiến Trưởng công chúa.”
Thanh Trúc giật mình kinh hãi.
Cẩm Y Vệ thống lĩnh — người chỉ nghe lệnh của Hoàng đế.
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn, ánh mắt lần đầu tiên khẽ cong lên.
“Ngươi đến đây vì lệnh của phụ hoàng sao?”
“Không,” Tạ Trường Uyên đáp, “là vì chính thần.”
Hắn ngẩng đầu.
“Điện hạ,” hắn nói,
“Đại Hạ… cần một người dám làm đến cùng.”
Mưa vẫn rơi.
Nhưng từ đêm đó trở đi —
Trưởng công chúa đã có trong tay một thanh đao sắc bén.