Trưởng Công Chúa Lật Ngược Tình Thế

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi

Trưởng Công Chúa Lật Ngược Tình Thế

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mưa đã tạnh.
Nhưng trong hoàng cung, không khí lại nặng nề hơn cả lúc mưa rơi.
Sáng sớm, Trường Dương Cung nhận được một đạo ý chỉ.
Không phải thánh chỉ.
Mà là khẩu dụ của Hoàng hậu.
Thanh Trúc vừa nghe xong, sắc mặt đã tái nhợt.
“Điện hạ…” nàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “Hoàng hậu nương nương mời người… đến Khôn Ninh Cung dùng trà.”
Dùng trà.
Ba chữ này, trong hậu cung, xưa nay chưa từng đơn giản.
Thẩm Chiêu Dương đặt bút xuống, mực trên giấy vẫn còn ướt.
Nàng không ngẩng đầu.
“Bao giờ?”
“Canh thìn.”
“Ừ.”
Nàng chỉ đáp gọn một chữ.
Thanh Trúc ngẩn ra.
“Điện hạ… người không hỏi vì sao sao?”
Thẩm Chiêu Dương cười nhạt.
“Hỏi thì bà ta cũng sẽ nói,” nàng nói,
“không hỏi, bà ta càng muốn nói.”
Khôn Ninh Cung.
Mùi trầm hương nồng nặc hơn mọi khi.
Hoàng hậu ngồi chủ vị, áo phượng chỉnh tề, dung nhan trang điểm không chút sơ hở. Bà nhìn Thẩm Chiêu Dương bước vào, ánh mắt như đang nhìn một quân cờ đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bà.
“Tham kiến mẫu hậu.”
Thẩm Chiêu Dương hành lễ đúng nghi thức, không thiếu cũng không thừa.
Hoàng hậu không lập tức bảo nàng đứng dậy.
“Nghe nói,” bà nhấp một ngụm trà nóng, “mấy ngày nay, Trưởng công chúa bận rộn lắm.”
“Vì phụ hoàng phân phó,” Thẩm Chiêu Dương đáp.
Hoàng hậu cười.
“Nếu chỉ là phân phó,” bà nói chậm rãi,
“thì không đến mức khiến cả hậu cung phải mất ăn mất ngủ.”
Thanh Trúc đứng ngoài rèm, tim đập loạn xạ.
Hoàng hậu đặt chén trà xuống.
“Chiêu Dương,” bà gọi thẳng tên nàng,
“ngươi có biết trong triều đang đồn đại chuyện gì không?”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu.
“Xin mẫu hậu chỉ dạy.”
“Người ta nói,” Hoàng hậu nhìn nàng chăm chú,
“Trưởng công chúa đang lập bè kết phái.”
Chữ “phe” tuy thốt ra rất nhẹ nhàng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân.
Thẩm Chiêu Dương im lặng trong giây lát.
Rồi nàng mỉm cười.
“Nếu đã là lời đồn,” nàng nói,
“vậy mẫu hậu cần gì phải bận tâm?”
Hoàng hậu bật cười.
“Ngươi thật khéo ăn nói.”
Bà đứng dậy, từng bước đi xuống bậc.
“Nhưng Chiêu Dương à,” giọng bà trầm xuống,
“ngươi có biết vì sao phụ hoàng ngươi để ngươi có được ngày hôm nay không?”
Thẩm Chiêu Dương nhìn thẳng vào mắt bà.
“Vì thần nữ còn có giá trị lợi dụng.”
Hoàng hậu dừng lại.
“Đúng.”
Bà gật đầu.
“Nhưng dùng xong rồi thì sao?”
Không khí trở nên căng thẳng tột độ.
Hoàng hậu bước thêm một bước, hạ giọng nói:
“Ngươi đang làm chuyện mà hoàng tử nên làm.”
“Ngươi nghĩ,” bà nhếch môi,
“bọn họ sẽ để ngươi sống yên sao?”
Thẩm Chiêu Dương cười.
“Mẫu hậu,” nàng nói khẽ,
“vậy thần nữ còn đường lui nào sao?”
Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt bà lần đầu tiên lộ vẻ khác lạ.
Chiều hôm đó.
Một đạo thánh chỉ được tuyên ra.
Tạm đình chỉ quyền giám sát vụ án lương thảo của Trưởng công chúa.
Toàn bộ sổ sách, phải giao lại cho Nội Các.
Tin này vừa ban ra, cả triều đình chấn động.
Thanh Trúc nghe xong, suýt chút nữa thì đứng không vững.
“Điện hạ… Hoàng thượng…”
Thẩm Chiêu Dương không nói gì.
Nàng chỉ nhìn tờ thánh chỉ rất lâu.
Rồi cười.
“Cuối cùng,” nàng nói,
“cũng đến rồi.”
Đêm đó.
Tạ Trường Uyên bí mật vào Trường Dương Cung.
“Điện hạ,” hắn trầm giọng, “có người đang muốn đẩy người ra khỏi ván cờ.”
“Ta biết.”
“Là Hoàng hậu,” hắn nói, “nhưng lệnh – là từ Hoàng thượng.”
Thanh Trúc run giọng:
“Hoàng thượng… nghi ngờ điện hạ sao?”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Phụ hoàng không nghi ngờ ta,” nàng nói chậm rãi,
“người sợ thần nữ.”
Một câu nói bình thản, nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng.
“Vậy điện hạ định làm gì?” Tạ Trường Uyên hỏi.
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn.
“Thần nữ không thể đối đầu với phụ hoàng.”
“Nhưng thần nữ có thể,” nàng nói tiếp,
“khiến người không thể không dùng thần nữ.”
Ba ngày sau.
Biên cương Bắc Lộ báo tin lương thực thiếu hụt, binh lính làm loạn.
Quân doanh thiếu lương thực, binh sĩ náo loạn.
Triều đình chấn động mạnh.
Nội Các cuống cuồng kiểm tra sổ sách, nhưng lại không tìm ra bất kỳ manh mối nào.
Bởi vì những sổ sách quan trọng nhất, chỉ có Thẩm Chiêu Dương từng xem qua.
Hoàng đế nổi trận lôi đình.
“Trưởng công chúa đâu?”
Nội thị run rẩy đáp:
“Điện hạ… đang bệnh.”
Trường Dương Cung.
Thẩm Chiêu Dương nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, ho khan không ngừng.
Thanh Trúc khóc.
“Điện hạ… người thực sự đổ bệnh rồi…”
“Không sao,” Thẩm Chiêu Dương nói khẽ,
“cơn bệnh này… rất đáng giá.”
Tạ Trường Uyên đứng sau rèm, ánh mắt đầy phức tạp.
“Điện hạ dùng chính mình làm con mồi sao?”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Chỉ khi thần nữ ngã xuống,” nàng nói,
“bọn họ mới biết – không có thần nữ, mọi chuyện sẽ đại loạn.”
Quả đúng như dự đoán.
Ngày thứ năm, Hoàng đế đích thân đến Trường Dương Cung.
Nhìn Thẩm Chiêu Dương nằm trên giường, ông im lặng hồi lâu.
“Ngươi đã sớm biết sẽ có ngày này sao?”
Thẩm Chiêu Dương khẽ ho một tiếng, cố gắng ngồi dậy.
“Thần nữ không dám đoán ý phụ hoàng,” nàng nói,
“chỉ biết… lương thảo là chuyện cấp bách, không thể chần chừ.”
Hoàng đế siết chặt tay.
“Ngươi muốn gì?”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng lúc này, không còn che giấu.
“Thần nữ muốn,” nàng nói rõ ràng,
“quyền tiếp tục điều tra vụ án.”
Hoàng đế nhìn nàng.
Rất lâu.
Cuối cùng, ông thở dài.
“Ngươi giống trẫm… hơn trẫm tưởng rất nhiều.”
Đêm đó.
Một đạo thánh chỉ mới được ban xuống.
Khôi phục quyền giám sát vụ án lương thảo cho Trưởng công chúa.
Cẩm Y Vệ được toàn quyền phối hợp.
Hoàng hậu nghe tin, đập vỡ chén ngọc quý giá.
“Cái tiện nhân đó!”
Cùng lúc đó.
Tam hoàng tử nhận được mật báo, hắn im lặng rất lâu.
“Hoàng tỷ,” hắn khẽ cười,
“quả nhiên không dễ chết như vậy.”
Tạ Nguyên khẽ nhíu mày.
“Điện hạ, từ nay – nàng ấy không còn là một biến số nữa.”
“Không,” Tam hoàng tử nói,
“là một đối thủ ngang tài ngang sức.”
Trường Dương Cung.
Thẩm Chiêu Dương đứng dậy, khoác thêm áo ngoài.
Bệnh sao? Chỉ là một cái giá phải trả mà thôi.
Nàng nhìn tấm bản đồ, ánh mắt nàng sáng rực.
“Ván này,” nàng khẽ nói,
“ta thắng rồi.”
“Nhưng,” nàng khẽ cong môi,
“đây mới chỉ là ván đầu tiên thôi.”