Canh bạc sinh tử

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió đêm lướt qua Trường Dương Cung, mang theo hơi ẩm lạnh của cơn mưa vừa dứt.
Thẩm Chiêu Dương đứng trước cửa sổ, ánh mắt dõi theo những đốm đèn lấp lánh trong hoàng cung rộng lớn. Nơi đây, thoạt nhìn thì yên bình, nhưng chỉ cần đặt chân vào một bước, đã là vực sâu không đáy.
Thanh Trúc đứng sau lưng nàng, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:
“Điện hạ… hôm nay Hoàng hậu đã triệu kiến các mệnh phụ.”
Thẩm Chiêu Dương không hề quay đầu.
“Ừm.”
Chỉ một tiếng đáp lời, nhưng Thanh Trúc lại cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Việc Hoàng hậu triệu kiến các mệnh phụ — chưa bao giờ là chuyện đơn giản.
Đặc biệt là vào lúc Trưởng công chúa vừa giành lại quyền điều tra.
Quả nhiên không sai.
Chưa đến nửa ngày, lời đồn đã lan khắp kinh thành.
Trưởng công chúa tham quyền, trái luân thường đạo lý.
Nữ nhân can chính, ắt gây họa cho quốc gia.
Nếu không sớm ngăn chặn, Đại Hạ ắt sẽ đại loạn.
Những lời này tuy không nói thẳng tên nàng.
Nhưng ai ai cũng biết đang ám chỉ ai.
Thanh Trúc vừa nghe xong tin tức, mắt đã đỏ hoe.
“Họ… họ thật quá đáng!”
Thẩm Chiêu Dương khẽ mỉm cười.
“Không quá đáng đâu,” nàng nói,
“chỉ là chiêu trò cũ rích mà thôi.”
Nàng xoay người, ánh mắt tỉnh táo lạ thường.
“Bọn họ không dám nói ta vô năng,” nàng chậm rãi tiếp lời,
“nên chỉ còn cách nói ta không nên tồn tại trên đời này.”
Buổi chiều, Tạ Trường Uyên đến.
Sắc mặt hắn có vẻ không tốt.
“Điện hạ,” hắn trầm giọng, “Hoàng hậu đã sai người dâng tấu lên.”
“Dâng tấu gì?”
“Xin Hoàng thượng… ban hôn cho Điện hạ.”
Không khí trong điện bỗng chốc lặng ngắt.
Thanh Trúc kinh hãi thốt lên:
“Ban… ban hôn cho công chúa sao?”
“Đúng vậy,” Tạ Trường Uyên gật đầu, “lấy danh nghĩa ‘ổn định lòng dân’.”
Thẩm Chiêu Dương bật cười.
Tiếng cười không lớn, nhưng lại lạnh lẽo thấu xương.
“Quả nhiên,” nàng nói,
“đánh không lại ta — thì tước bỏ tư cách của ta.”
Một khi công chúa xuất giá, sẽ không được tham chính, không được can thiệp triều đình, và sẽ trở thành ngoại thích.
Đây chính là cách giết người sạch sẽ nhất.
“Hoàng thượng chưa đưa ra quyết định,” Tạ Trường Uyên nói tiếp,
“nhưng… cũng không bác bỏ.”
Chỉ một câu nói này thôi, đã đủ nặng tựa ngàn cân.
Đêm đó.
Tam hoàng tử Thẩm Dục bí mật rời Đông Cung, gặp một người trong phủ riêng của mình.
“Điện hạ,” người kia thấp giọng báo cáo, “mọi thứ đã chuẩn bị xong.”
Thẩm Dục gật đầu.
“Bắt đầu hành động đi,” hắn nói,
“đừng để nàng có thời gian phản ứng.”
Sáng hôm sau.
Triều đình mở phiên nghị sự.
Một vị đại thần đột ngột bước ra, quỳ sụp xuống.
“Bẩm Hoàng thượng,” ông ta lớn tiếng,
“thần có việc trọng yếu cần bẩm tấu!”
Hoàng đế nhíu mày.
“Nói đi.”
“Thần nghe nói,” vị đại thần ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Thẩm Chiêu Dương,
“Trưởng công chúa từng bí mật tiếp xúc với tướng lĩnh biên quân!”
Cả triều chấn động mạnh.
Tiếp xúc với biên quân — đây là tội nặng.
Ánh mắt của tất cả quan lại đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm Chiêu Dương.
Nàng vẫn đứng đó, bình thản đến lạ thường.
Hoàng đế trầm giọng hỏi:
“Chiêu Dương, có chuyện này sao?”
Thẩm Chiêu Dương bước ra.
“Có.”
Chỉ một chữ duy nhất.
Không chối cãi.
Không biện minh.
Cả triều đình xôn xao bàn tán.
Tam hoàng tử nhếch môi cười nhạt.
Nhưng ngay sau đó, Thẩm Chiêu Dương tiếp lời:
“Thần nữ tiếp xúc,” nàng nói rõ ràng, rành mạch,
“là để tra xét lương thảo.”
Nàng quay sang vị đại thần kia.
“Xin hỏi,” nàng hỏi ngược lại,
“đại nhân nói tiếp xúc — là tiếp xúc có thánh chỉ hay không có thánh chỉ?”
Vị đại thần cứng họng, không thốt nên lời.
Thẩm Chiêu Dương quay lại, đối diện với Hoàng đế.
“Phụ hoàng,” nàng nói,
“nếu tra án là tội, thần nữ xin cam tâm chịu phạt.”
“Nhưng nếu tra án mà bị coi là mưu đồ,” nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định,
“thì xin hỏi — còn ai dám vì triều đình mà làm việc nữa?”
Hoàng đế siết chặt tay, gân xanh nổi lên.
Ông không đáp lời ngay.
Ngay lúc đó, một thái giám hốt hoảng lao vào.
“Bẩm Hoàng thượng! Biên quân Bắc Lộ… xảy ra binh biến nhỏ!”
Cả triều đình như nổ tung.
Hoàng đế đứng bật dậy, sắc mặt biến đổi.
“Vì sao lại thế?”
“Vì… thiếu lương!” thái giám run rẩy đáp.
Ánh mắt Hoàng đế chợt quay sang Thẩm Chiêu Dương, đầy thâm ý.
Trong khoảnh khắc đó, không ai biết ông đang nghĩ gì.
Nhưng Thẩm Chiêu Dương hiểu rõ.
Đây chính là canh bạc sinh tử của nàng.
Nàng bước lên một bước, giọng không cao, nhưng rõ ràng từng chữ, vang vọng khắp điện:
“Phụ hoàng,”
“xin cho thần nữ được toàn quyền xử lý việc này.”
“Ba ngày.”
“Trong ba ngày nếu không thể dẹp yên,” nàng cúi đầu, giọng nói kiên quyết,
“thần nữ… xin tự nguyện rời khỏi triều đình.”
Cả triều đình hít một hơi khí lạnh.
Đây không còn là đấu mưu kế đơn thuần.
Đây là đặt cả mạng sống chính trị của mình lên bàn cược.
Hoàng đế nhìn nàng thật lâu.
Thật rất lâu.
Cuối cùng, ông thốt lên:
“Chuẩn.”
Ba ngày.
Cả kinh thành không một ai có thể ngủ yên.
Thẩm Chiêu Dương gần như không rời khỏi thư phòng nửa bước.
Những lệnh điều lương cấp bách được ban ra.
Những lệnh đổi tướng mạnh mẽ được thực thi.
Những lệnh bắt người không khoan nhượng được thi hành.
Tạ Trường Uyên chém giết ba người, không hề hỏi một lời.
Máu tươi nhuộm lạnh lưỡi đao.
Đến ngày thứ ba, tin báo khẩn cấp truyền về:
Biên quân đã ổn định.
Lương thảo đã đến nơi kịp thời.
Triều đình chìm trong im lặng.
Không một ai dám mở miệng nói một lời.
Nhưng cái giá phải trả — cũng đã đến.
Đêm đó.
Thanh Trúc quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Chiêu Dương, nước mắt giàn giụa.
“Điện hạ…” nàng nức nở,
“Lý Mẫn… bị người ta vu oan giá họa, đã chết trong ngục rồi…”
Không khí trong phòng như vỡ vụn.
Thẩm Chiêu Dương đứng lặng im rất lâu.
Lý Mẫn.
Người đầu tiên nàng tin tưởng và trọng dụng.
Người trung thành nhất với nàng.
Tạ Trường Uyên siết chặt tay, gân xanh nổi lên.
“Là Đông Cung ra tay,” hắn nói khẽ, giọng đầy căm phẫn.
Rất khẽ.
Nhưng đủ để khiến người ta đau đớn đến tột cùng.
Thẩm Chiêu Dương không hề rơi lệ.
Nàng chỉ nhắm mắt lại thật chặt.
Một lúc sau, nàng mở mắt ra.
Ánh mắt đó — lạnh lẽo hơn trước rất nhiều, tựa băng hàn.
“Ghi tên hắn,” nàng nói, giọng không chút cảm xúc,
“vào sổ nợ của ta.”
Thanh Trúc run giọng hỏi:
“Điện hạ định… làm gì?”
Thẩm Chiêu Dương nhìn về phía Đông Cung, giọng điệu bình thản đến đáng sợ:
“Ta nợ hắn một mạng.”
“Và món nợ này,” nàng nói chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột,
“ta sẽ đòi lại bằng máu.”
Xa xa, Đông Cung vẫn sáng đèn rực rỡ.
Tam hoàng tử đứng trước bàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn.
“Hoàng tỷ,” hắn lẩm bẩm một mình,
“bây giờ… mới thật sự giống một cuộc tranh ngôi.”