57. Thú Triều: Biến Cố Bất Ngờ

Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không cần."
Nguyên Sam vừa đặt chân xuống đất, thấy Tống Thanh vẫn còn nán lại thì đã có linh cảm chẳng lành. Quả nhiên sau đó đối phương liền bước lại gần, ngỏ ý muốn hai tông môn cùng đồng hành, nếu gặp được lợi ích thì sẽ chia đều.
Nguyên Sam kiên quyết từ chối.
"Nếu hai tông môn đi cùng, tương đối mà nói, sẽ an toàn hơn." Tống Thanh cố gắng tiếp tục thuyết phục.
"Tống sư huynh suy nghĩ quá đơn giản rồi. Nếu gặp được lợi ích rất ít ỏi thì sao? Chúng ta đến Bí Cảnh lần này là để tìm kiếm cơ duyên chứ không phải dẫn đội đi chơi trò chơi sinh tồn. Hy vọng trưởng đồ Huyền Linh Tông có thể hiểu rõ điều này." Nguyên Sam ngước mắt lên, đôi đồng tử dưới hàng mi cực kỳ sâu thẳm, vô cớ toát ra một luồng lãnh ý.
Nếu là đệ tử bình thường nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ sợ hãi không dám hó hé nửa lời, nhưng Tống Thanh thì vẫn bình tĩnh.
Mặc dù Nguyên Sam gọi hắn bằng một cách vô cùng xa cách.
Trưởng đồ Huyền Linh Tông? Ít ai lại gọi như thế.
Tống Thanh thấy vậy thì cũng không mặt dày ép buộc đối phương nữa. Hắn nhìn lướt qua Giang Vị Lâm rồi quay lại Nguyên Sam, trả lời: "Nếu như ngươi không muốn thì thôi." Nói xong, Tống Thanh mang theo vẻ mặt tiếc nuối nhàn nhạt nhìn về phía Giang Vị Lâm, "Ngày sau gặp lại."
Vẻ mặt này cứ như Nguyên Sam là một bà mẹ chồng độc ác đang chia rẽ uyên ương vậy.
Giang Vị Lâm nhất thời cũng thấy hơi khó xử.
Một mặt là Tống sư huynh, một mặt là Nguyên Sam. Nguyên Sam từ chối thẳng thừng Tống Thanh như vậy, ít nhiều cũng khiến cho y rơi vào tình thế khó xử. Tuy nhiên, lời nói của Nguyên Sam quả thực cũng rất có lý.
Giang Vị Lâm đành cười ái ngại, "Vậy thì có duyên gặp lại."
Y cũng có vài phần muốn cùng đi với Tống sư huynh, nhưng thấy Tống sư huynh và Nguyên Sam không hợp nhau như thế thì thôi.
Yên tĩnh một chút cũng tốt.
...
Khi các đệ tử của các tông môn phía sau lần lượt đi vào Bí Cảnh, khu vực này cũng trở nên đông đúc hơn. Nguyên Sam dẫn đầu mọi người rời khỏi vị trí tập hợp, rồi đi về một hướng.
Khu vực Bí Cảnh này Nguyên Sam đã đến một lần từ nhiều năm trước, y nhớ rõ từng con đường đã đi qua. Sau nửa canh giờ, Nguyên Sam dẫn mọi người đến chỗ một rừng hoa. Xuyên qua pháp trận bên ngoài, bên trong là một vườn thảo dược. Nhiều năm đã trôi qua, những loại thảo dược bị hái đi trước đây chắc hẳn đã mọc lại rồi.
8 năm trước, lúc đó Nguyên Sam mới 8 tuổi mà đã là Trúc Cơ tầng sáu. Cuộc thi tuyển chọn lúc đó cũng có rất nhiều cao thủ, Trúc Cơ tầng chín nhiều như mây. Nguyên Sam lại trực tiếp vượt cấp 3-4 tầng cảnh giới để đánh bại đối thủ, được chọn vào đội. Lúc đó có một đệ tử cùng đội với Nguyên Sam. Sau khi đội ngũ đi vào Bí Cảnh thì tình cờ tới được vườn thảo dược trong rừng hoa này.
Hiện tại đệ tử đó không ngờ lại có thể trở lại đây một lần nữa, hơn nữa lại là dưới sự dẫn đường của Nguyên Sam.
Hắn ta có chút chấn động và kinh ngạc vì đã 8 năm trôi qua mà Nguyên Sam lại có thể chính xác tìm được vườn thảo dược mà năm đó họ đã vô tình đi lạc vào. Điều này quả thật khó tin!
Nguyên Sam dẫn mọi người thuần thục né tránh pháp trận ở lối vào vườn thảo dược. Những đệ tử lần đầu đi Bí Cảnh sẽ không hiểu, chỉ đơn giản nghĩ Nguyên Sam nhớ đường. Nhưng những người đã đến Bí Cảnh nhiều lần mới hiểu được điều này khó tin đến nhường nào. Mười mấy cái Bí Cảnh, ít nhất phải vài năm mới có thể vào cùng một cái.
Đường trong Bí Cảnh chằng chịt, pháp trận vô số, chưa kể đến những pháp trận có tính chất mê hoặc. Vậy mà Nguyên Sam lại như nắm trong tay toàn bộ bản đồ Bí Cảnh, trực tiếp tìm được chỗ có đồ tốt.
Chẳng trách Nguyên sư huynh không muốn đi cùng với người của Huyền Linh Tông!
Mọi người lập tức cảm thấy may mắn vì có được một đội trưởng giỏi, và cũng không khỏi mong chờ những chặng đường sắp tới.
"Mọi người cứ vào tìm xem có loại thảo dược nào mình cần không." Nguyên Sam đứng ở cổng vườn thảo dược, nhắc nhở thêm vài điều, "Đừng hái cây non và thảo dược đang phát triển. Đừng hái một loại thảo dược quá nhiều, cũng đừng nhổ cả gốc rễ."
Đây cũng xem như để dành phần cho những người đến sau hoặc sau này khi quay lại Bí Cảnh thì còn có đồ mà lấy. Đó là một quy tắc bất thành văn giữa các tông môn.
Nhưng điều này chỉ được giới hạn ở hầu hết các loại thảo dược không quý hiếm. Nếu tìm thấy một loại vạn năm khó gặp thì sẽ không ai quan tâm nhiều, chỉ hận không thể vét sạch cả đất mà mang đi.
"Vâng!" Các đệ tử đồng thanh nói.
Giang Vị Lâm cũng đi theo nhìn xung quanh. Thấy được cây nào không tệ thì hái xuống cho vào nhẫn trữ vật.
"Đây là... thực vật biến dị?" Y hái được một cây thảo dược phát ra ánh sáng màu xanh nhạt ở một góc vườn.
"Ca ca vận may không tệ." Nguyên Sam tiến lại gần nhìn qua, nói.
Giang Vị Lâm cất thảo dược vào nhẫn, lại nhìn xung quanh. Thấy không còn gì cần thiết nữa, y đi sang một bên nhìn mọi người đang hăng hái hái thảo dược.
"Nguyên Sam không có gì muốn lấy sao?" Y quay đầu lại, thấy Nguyên Sam cũng đứng bên cạnh nên tiện miệng hỏi. Hỏi xong mới thấy mình thật ngốc, Nguyên Sam chắc chắn sẽ không thiếu những thứ này.
"Không thiếu." Nguyên Sam lắc đầu, "Ca ca có muốn gì thì cứ hỏi ta."
Giang Vị Lâm rất nể tình gật đầu. Thực tế là nếu có thể tự mình kiếm được thì y sẽ không đi hỏi Nguyên Sam.
Thảo dược trong vườn đã bị hái gần hết, Nguyên Sam dẫn mọi người đến địa điểm tiếp theo. Hai ngày trôi qua, mọi người thu hoạch được khá nhiều. Nguyên Sam cũng đã đưa mọi người đến hết tất cả những nơi y từng có cơ duyên. Phần còn lại thì hoàn toàn phụ thuộc vào vận may của họ.
"Nguyên sư huynh, huynh dẫn chúng ta tìm được nhiều như thế là đủ rồi, chắc không cần ở lại Bí Cảnh này lâu nữa đâu!" Một đệ tử ôm túi trữ vật của mình, vô cùng phấn khích nói.
"Đúng vậy, Nguyên sư huynh thật lợi hại. Đây là lần đầu tiên ta có thu hoạch phong phú đến vậy trong Bí Cảnh." Một nữ đệ tử khác cũng vui vẻ nói.
Lúc nghỉ ngơi, các đệ tử trao đổi thành quả của mình. Vì những nơi mà Nguyên Sam dẫn họ đến đều có vật tư vô cùng phong phú, vậy nên sự phân chia cũng rất đồng đều.
Thông thường những ngày đầu ở Bí Cảnh là hành động theo đội, hai ba ngày cuối cùng mới tách ra, đủ thời gian để các đệ tử tự mình tìm kiếm cơ duyên.
Tổng cộng có thể ở 7 ngày, hôm nay là ngày thứ 3. Hai ngày nữa mọi người sẽ tách đội.
Nhưng kế hoạch thường hay có biến cố.
Đang lúc mọi người đang trò chuyện vui vẻ, Nguyên Sam bước ra khỏi bóng cây. Y nhìn Bạch Tiêu Tuệ thỉnh thoảng lại trò chuyện cùng ca ca, cảm thấy hơi đau đầu.
Vừa định dẫn mọi người tiếp tục lên đường, Nguyên Sam đột nhiên khựng lại, dường như cảm nhận thấy điều gì đó, y chợt quay phắt đầu về một hướng.
"Ủa, Nguyên sư huynh bị làm sao vậy?"
Bạch Tiêu Tuệ vẫn đang hơi kinh ngạc vì sao Nguyên Sam không đến hù dọa nàng thì thấy đối phương đang ngưng thần nhìn về một hướng, ánh mắt nghiêm túc như thế nàng chưa từng thấy.
Nàng không khỏi hỏi Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm lắc đầu, cũng không biết tại sao, nhưng y kiên nhẫn chờ Nguyên Sam hoàn hồn rồi mới hỏi.
Một phút trôi qua, các đệ tử khác cũng dần dần phát hiện ra sự khác thường của Nguyên Sam, bắt đầu thì thầm hỏi nhau đầy khó hiểu.
"Chuẩn bị đi thôi." Sau một hồi lâu, Nguyên Sam cuối cùng cũng quay người lại đối diện với mọi người, sắc mặt cảnh giác và nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Là một người dẫn đội kỳ Kim Đan, vẻ mặt đề phòng của y khiến mọi người cũng không tự chủ được mà căng thẳng.
"Nguyên, Nguyên sư huynh, có chuyện gì sao?" Một đệ tử lấy hết can đảm hỏi.
Nguyên Sam nhíu mày một lát, không chắc chắn lắm nói: "Nếu ta không đoán sai, e rằng thú triều sắp đến rồi."
Các đệ tử sững sờ, sau đó nhanh chóng kinh ngạc kêu lên:
"Cái gì!" "Thú triều!"
"Sao lại trùng hợp có thú triều!"
Bọn họ đều kinh ngạc. Thú triều trăm năm mới có một lần, sao lại vừa vặn để họ gặp phải!
Một người trong số đó run rẩy nói: "Nguyên sư huynh, có khi nào huynh cảm nhận sai rồi không?"
Xung quanh đây cũng không có động tĩnh gì mà, gió yên biển lặng, tĩnh lặng lắm.
Nguyên Sam nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, "Đi thôi."
Y cũng không thể khẳng định chắc chắn 100%, bởi vì Nguyên Sam cũng chưa từng gặp qua thú triều. Những gì y vừa cảm nhận được chỉ là những điều được ghi chép trong sách.
Dứt lời, Nguyên Sam liền xoay người, dẫn đầu đi về một hướng khác.
Nếu thú triều ập tới, cần phải tìm được một vị trí có địa thế cao để thiết lập pháp trận mới có thể chống đỡ. Nhưng điều này chỉ có thể chống lại thú triều quy mô nhỏ và ở giai đoạn đầu. Nếu thú triều có quy mô cực lớn thì đội ngũ phải tản ra để bỏ chạy.
Bọn họ không cần phải cố thủ, nên chỉ cần chạy càng nhanh càng tốt.
Các đệ tử nhìn nhau, nhanh chóng đi theo.
Không biết có phải trùng hợp hay không, đội ngũ của Nguyên Sam vừa tìm được một đỉnh núi cao nhất ở gần đó, vừa leo lên đã thấy một nhóm người quen xuất hiện ở phía đối diện.
"A, là đệ tử Huyền Linh Tông!"
"Là bọn họ!"
"Càn Thiên Môn? Sao các ngươi lại ở đây!"
Oan gia ngõ hẹp, Nguyên Sam không nói gì, nhìn Tống Thanh trước mặt, lạnh nhạt hỏi: "Ngươi cũng cảm nhận được rồi?"
Đều là Kim Đan, bọn họ càng có tiếng nói chung trong chuyện này.
"Phải." Tống Thanh nhíu mày.
"Chắc chắn không?"
"Ừm, lúc nhỏ ta đã từng gặp thú triều cỡ nhỏ ở Khâu Sơn Trấn, quả thực là như vậy."
"Vậy thì lập pháp trận trước đi." Nguyên Sam không nói lời thừa thãi, trực tiếp bắt đầu phân công. Dù chưa từng đối mặt với thú triều nhưng cách xử lý của y lại rất thành thạo. Nguyên Sam nhanh chóng lập ra kế hoạch bố trí pháp trận, giao một nửa việc cho Tống Thanh phân công lại cho đệ tử Huyền Linh Tông.
Nguyên Sam cũng nhanh chóng chỉ huy đệ tử trong đội bắt đầu bố trí pháp trận.
"Thú triều này e rằng có quy mô không nhỏ." Tống Thanh nhìn về một hướng nào đó, vẻ mặt nghiêm trọng. Nơi hắn nhìn đến là một mảnh bình yên, phía xa xa còn một chút ráng chiều khi mặt trời sắp lặn.
"Phải một lúc nữa chúng mới đến. Chúng ta trước hết cứ bố trí pháp trận cỡ trung, sau đó bổ sung thêm pháp trận cỡ lớn." Nguyên Sam rút ra một quyển trục trải pháp trận xuống mặt đất, sau đó lấy linh thạch ra chất thành một đống nhỏ như núi để mọi người bổ sung linh khí.
Những khối linh thạch lập tức xuất hiện trước mặt mọi người. Vô số ánh sáng yếu ớt tụ lại, trở nên chói lóa.
"Chậc, Nguyên sư huynh hào phóng quá!" Có người nhìn thấy núi linh thạch ấy mà không khỏi thốt lên kinh ngạc. Cả đống này toàn là linh thạch thượng phẩm! Có người cả đời này cũng không thể chạm được đến dù chỉ một viên!
Đệ tử bên cạnh ngây người thốt lên: "Toàn là linh thạch thượng phẩm thôi."
"Được rồi, đừng nói nữa, mau làm việc đi." Bạch Tiêu Tuệ cũng thèm thuồng thu lại ánh mắt mình, nghiêm túc ra lệnh cho đệ tử được phân công cùng mình bố trí pháp trận nhanh chóng làm việc.
Làm xong sớm và tiêu hao hết linh lực thì mới được hưởng linh thạch thượng phẩm!
Một nhóm đệ tử lập tức hừng hực khí thế.
Đệ tử bên Huyền Linh Tông thấy vậy cũng không khỏi nhìn họ đầy ngưỡng mộ, sau đó đồng loạt nhìn về phía Tống Thanh, đôi mắt sáng lấp lánh như muốn nói:
Tống sư huynh, chúng ta có phần không?
Đương nhiên là có.
Tống Thanh cũng lấy linh thạch thượng phẩm ra. Việc chế tạo pháp trận vốn cần rất nhiều linh lực. Bản thân hắn cũng định bổ sung cho các đệ tử, tiện thể chuẩn bị luôn cả phần cho Càn Thiên Môn. Nhưng Nguyên Sam lại lấy ra trước, khiến hắn bị thất thế đôi chút.
Có hai ngọn núi linh thạch nhỏ làm hậu thuẫn, các đệ tử làm việc đặc biệt hăng say.
Giang Vị Lâm và Nguyên Sam cùng nhau bố trí một pháp trận. Pháp trận này tốn sức khá nhiều, chẳng mấy chốc linh khí đã cạn sạch. Y vừa cầm linh thạch hấp thụ, vừa xuất linh khí để tiếp tục bày trận.
Hoàn thành xong một trận pháp, cả người đã vã mồ hôi như tắm.
"Nếu ca ca mệt thì nghỉ ngơi một chút đi." Nguyên Sam vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, kịp lúc đưa tay lau đi những giọt mồ hôi đang chảy xuống cằm Giang Vị Lâm, y phục của Giang Vị Lâm đã hơi thấm ướt mồ hôi, cổ áo dán sát vào xương quai xanh.
"Không sao." Giang Vị Lâm cười nói.
Lúc này Nguyên Sam không biết lấy từ đâu ra một miếng bánh ngọt, lặng lẽ đưa đến miệng Giang Vị Lâm.
Đầu lưỡi cảm nhận được mùi vị ngọt ngào. Giang Vị Lâm chưa kịp phản ứng thì đã theo bản năng ngậm lấy ăn.
Bánh ngọt từ đâu ra?
"Nếu ca ca muốn ăn, ta vẫn còn." Nguyên Sam dùng ngón tay lau nhẹ một chút vụn bánh dính trên khóe môi y.
Giang Vị Lâm không tự nhiên ừ một tiếng. Làm việc được một lúc, y lại rón rén lại gần, "Muốn nữa."
Nguyên Sam không khỏi cười một tiếng.
Nguyên Sam rất ít cười. Vẻ mặt vô cảm của y luôn tạo ra cảm giác cách xa người khác ngàn dặm, mặc dù anh tuấn nhưng lại rất khó gần. Nhưng khi cười lên lại đặc biệt thu hút sự chú ý.
Đương nhiên, hiện tại cũng chỉ thu hút ánh mắt của Giang Vị Lâm mà thôi.
Y không khỏi lẩm bẩm trong lòng, đứa nhỏ này cười lên vẫn đẹp hơn, bình thường mặt mày cứ hầm hầm như thế, thật uổng phí ngũ quan xinh đẹp.
Nguyên Sam lại đưa thêm mấy miếng bánh ngọt cho Giang Vị Lâm. Đã ăn Tích Cốc Đan mấy ngày liền, bây giờ được ăn thêm bánh ngọt quả là một sự tận hưởng khác biệt.
Tống Thanh ở phía sau cũng chú ý đến, trong lòng chỉ cảm thấy kỳ quái, lưu tâm đến sự thân mật giữa hai người.
Nguyên Sam hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Tống Thanh. Trong đầu y chỉ toàn là 'thích ca ca quá', 'ca ca thật đáng yêu'.
Sau khoảng một canh giờ rưỡi bố trí pháp trận, mặt đất cuối cùng cũng bắt đầu rung chuyển. Mọi người đột nhiên bừng tỉnh khỏi công việc đang làm. Họ ngẩng đầu nhìn về phía xa, chỉ thấy một mảng đen mù mịt đang ập tới như thủy triều, ngay cả bầu trời cũng bị nhuộm thành một màu xám xịt.
'Đùng!' 'Đùng!' Mặt đất rung chuyển từng đợt. Tiếng gầm thét, tiếng bước chân, âm thanh to lớn, chói tai đập vào màng nhĩ mọi người.
Thú triều thật sự đến rồi!
Bọn họ không khỏi kinh ngạc, Kim Đan quả nhiên là Kim Đan. Thậm chí đã phát hiện ra điều bất thường từ hai canh giờ trước. Vậy là phải cách xa bao nhiêu chứ?
Quả thật nhạy bén.
Vì đã chuẩn bị từ trước, mọi người đều tương đối bình tĩnh. Theo mệnh lệnh của Nguyên Sam và Tống Thanh, các đệ tử lần lượt bắt đầu kích hoạt pháp trận.
Trước hết là tầng ngoài rồi đến tầng trong. Cả pháp trận dự phòng cũng phải đặt linh thạch lên để đề phòng bất trắc.
Nhưng khi 'thủy triều đen' dần dần ập tới, lúc mọi người đều cho rằng số lượng đã gần đủ, nhưng nó vẫn không ngừng lại. Một mảng đen kịt ngày càng đông đúc, thậm chí ngay trên không trung cũng tụ tập một số lượng lớn ma thú biết bay.
Khí thế mạnh mẽ và sắc đen long trời lở đất ập đến làm cho tâm trí mọi người có chút hỗn loạn.
Tống Thanh thấy vậy, trên trán không khỏi rịn mồ hôi lạnh.
Hắn nghiêm trọng nói: "Là thú triều cỡ lớn."