Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình
Chương 14: Học trò dở và người thầy giỏi
Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiết học buổi chiều, cô giáo chủ nhiệm mang đến một tin không mấy vui vẻ.
Chỉ còn hai ngày nữa là sẽ diễn ra bài khảo sát quan trọng.
Cao Thành run bắn lên như bị điện giật: “Làm sao giờ, tao chẳng biết gì cả.”
Chu Kỳ vỗ vai cậu ta: “Có gì đâu, nhìn tôi này, tôi cũng chẳng hiểu gì nhưng vẫn lạc quan mà.”
Cao Thành: “… Có ai an ủi người ta kiểu ấy không?”
Cậu liếc mắt nhìn Chu Kỳ đầy châm chọc: “Hơn nữa, lạc quan kiểu ấy có ích gì? Thầy vừa bảo nếu thi tệ sẽ bị chuyển sang lớp khác đấy.”
“Chuyển lớp?” Chu Kỳ sửng sốt.
Anh đã rời xa môi trường học cấp ba quá lâu, quên sạch mọi thứ. Trong ký ức, anh và Cố Viễn Du từng học chung lớp, nhưng một phần là vì hồi đó anh vẫn còn nhớ chút kiến thức, chứ không phải bây giờ trống rỗng như thế. Dù biết có thể cô giáo chỉ đe dọa, nhưng Chu Kỳ vẫn cảm thấy lo lắng.
Anh nằm bò ra bàn, nhìn Cố Viễn Du với ánh mắt cầu cứu: “Cố Viễn Du, cậu giúp tôi gian lận được không?”
Cố Viễn Du: “…”
Cao Thành hỏi: “Cố Viễn Du học giỏi lắm à?”
“Tất nhiên!” Chu Kỳ lập tức ngẩng cao đầu, tự hào như thể mình là người học giỏi. Anh vỗ vai Cố Viễn Du như khoe chiến tích: “Đây là học bá hạng nhất của tôi đấy!”
Cao Thành nghi ngờ: “Thật á?”
Cậu ta mở ngẫu nhiên một trang sách bài tập, chỉ vào một câu: “Câu này làm thế nào?”
Cố Viễn Du cầm sách, nhìn chăm chú vài giây rồi bắt đầu giảng: “Bởi vì f(x) bằng 4 lần cosx nhân với sin(x cộng…”
Trong lúc Cố Viễn Du nói, Chu Kỳ chìm vào giấc ngủ mê man. Đến khi tỉnh dậy, thấy Cao Thành đang ngưỡng mộ nhìn Cố Viễn Du: “Cậu giảng hay quá, dễ hiểu ghê.”
Cậu ta nịnh hót: “Cố Viễn Du, cậu có thể dạy cấp tốc cho tôi không? Tôi sẽ mời cậu cà phê.”
Không chút do dự, Cố Viễn Du đáp: “Được.”
Chu Kỳ ngạc nhiên: “Sao cậu dễ tính thế?”
Hồi đại học, có bạn nhờ cậu dạy kèm, nhưng Cố Viễn Du lúc nào cũng lạnh lùng từ chối, chưa bao giờ đồng ý.
Nghe Chu Kỳ hỏi, Cố Viễn Du vừa cười vừa búng nhẹ vào trán cậu: “Cậu cũng phải theo học, không lại bị chuyển lớp như tôi.”
Cao Thành bỗng vỡ lẽ: “Hóa ra tôi chỉ là phụ đề thôi à…”
Ba người hẹn nhau sau giờ học sẽ đến quán cà phê gần trường ôn tập. Đến giờ tan học, Cao Thành đột nhiên ôm bụng: “Tôi đi vệ sinh, đợi tôi mười phút!”
Chu Kỳ xua tay đầy vẻ ghét bỏ: “Đi nhanh đi, mau.”
Lớp học đã vắng người, chỉ còn lại Chu Kỳ và Cố Viễn Du. Chu Kỳ cảm thấy buồn chán, duỗi chân đá vào chân ghế của Cố Viễn Du.
Hắn nói: “Đừng nghịch.”
Chu Kỳ than thở: “Chỉ còn hai ngày, giờ tôi chẳng biết gì, dù cậu có giảng hay thế nào cũng vô ích.”
Cố Viễn Du thản nhiên: “Nếu tôi nói tôi biết đề thi sẽ như thế nào thì sao?”
Chu Kỳ giật mình, nghi ngờ nhìn hắn: “Cậu định nói cậu nhớ hết đề thi? Bao năm rồi, làm sao cậu nhớ được?”
“Tất nhiên là không nhớ.” Cố Viễn Du chỉ vào thái dương: “Nhưng mọi tình tiết đều ở trong đầu tôi — kể cả đề thi.”
Chu Kỳ bật dậy: “Cậu… ý cậu là đề thi đại học cũng nằm trong đầu cậu ư??”
Cố Viễn Du mỉm cười: “Chuẩn cơm mẹ nấu.”
Chu Kỳ cảm động đến rơi nước mắt.
“Nhưng tôi không thể nói thẳng đề thi cho cậu.” Cố Viễn Du bổ sung. “Đó là vi phạm quy định. Nhưng tôi có thể dạy cậu đúng những dạng đề sẽ ra.”
Chu Kỳ như người mất hồn, nếu không ngồi vững, chắc sẽ quỳ xuống lạy Cố Viễn Du.
Cậu run rẩy nắm lấy tay hắn: “Sao cậu không nói sớm… Tôi tuyên bố, từ hôm nay cậu là bố già của tôi.”
Cố Viễn Du cười trừ: “… Ai muốn làm bố cậu chứ?”
Mặc dù mồm chê bai nhưng hắn không rút tay ra, cứ thế nhìn Chu Kỳ. Ánh nắng hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, Chu Kỳ đối diện với mặt trời, ánh sáng vàng óng ả phủ lên người cậu, trông như đang tỏa sáng.
Chu Kỳ nhận ra không khí bỗng yên tĩnh lạ thường, cậu nhìn Cố Viễn Du.
Cố Viễn Du đứng ngược sáng, Chu Kỳ không nhìn rõ nét mặt hắn, chỉ thấy bên cạnh xuất hiện dòng chữ xám.
[Chu Kỳ nắm tay Cố Viễn Du, Cố Viễn Du biết cậu không có ý đồ gì khác, nhưng hắn thì có.]
[Chu Kỳ rất thích những cái chạm vô tình, còn Cố Viễn Du chỉ thích sự chạm của cậu. Vì thế hắn luôn lặng lẽ ở bên cạnh, chờ đợi cái chạm của Chu Kỳ — khoảnh khắc đó cứ thế lặp đi lặp lại trong giấc mơ của hắn.]
[Thấy ánh mắt Chu Kỳ nhìn sang, Cố Viễn Du bất chấp sự ngạc nhiên của cậu mà nhanh chóng hôn cậu. Hắn sợ Chu Kỳ nhìn thấy sự khao khát trong mắt mình.]
Cố Viễn Du không nhận ra dòng chữ bên cạnh mình, anh nhìn theo ánh mắt Chu Kỳ mới thấy chúng. Thấy những dòng chữ ấy, mặt Cố Viễn Du thoáng hiện vẻ khó xử.
Chu Kỳ chạm nhẹ vào hắn: “Tôi thấy mấy dòng này tả rất đúng đấy.”
Rồi Chu Kỳ dang rộng chân tay: “Đừng ngẩn người nữa, mau hôn tôi đi. Đến lúc Cao Thành quay lại, dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội đâu.”