18. Chương 18: Thực Tình Dưới Lời Thề

Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 18: Thực Tình Dưới Lời Thề

Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Chu Kỳ rung rung chân, kéo dài giọng giục giã: “Cố Viễn Du?”
Nếu có thể đo mức độ tò mò bằng phần trăm, thì lúc này sự hiếu kỳ của Chu Kỳ đối với sự thật chỉ chiếm tối đa 50%. Dĩ nhiên, cậu biết chắc chắn Cố Viễn Du sẽ chẳng bao giờ hại mình, nhưng vẻ mặt hắn lúc này quá thú vị, khiến Chu Kỳ không nhịn được muốn trêu chọc thêm vài câu.
Cố Viễn Du đấu tranh nội tâm đầy gian nan.
Chu Kỳ lại tiếp tục chọc: “Cố Viễn Du, giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền rồi, cậu phải nói cho tôi biết chuyện gì chứ?”
Cố Viễn Du nghĩ thầm, hôm nay mình chắc phải gặp đủ thứ phiền phức rồi.
Hắn nhặt miếng bông dưới đất lên, tiếp tục bôi thuốc sát trùng cho Chu Kỳ, vừa làm vừa nói: “… Sự thật là… cuốn truyện chúng ta đang ở đây không theo bản gốc… mà là truyện R18 đầy ‘thịt thà nước nôi’.”
Chu Kỳ nhíu mày, vẻ mặt không thể tin nổi: “Hả??”
Một khi đã mở lời, những lời sau càng dễ nói hơn. Cố Viễn Du tiếp tục: “Mảng tiểu thuyết tôi phụ trách chủ yếu là thể loại nam sinh, nhưng vài năm gần đây, xu hướng đẩy thuyền tình anh em trong truyện nam sinh ngày càng thịnh hành, khiến cấp trên tôi nảy ra ý định phát triển mảng đam mỹ.”
“Cuốn truyện trước đây của chúng ta có doanh thu đọc và lượng độc giả cao nhất, nên nhiệm vụ này đương nhiên rơi vào tôi. Vì thế tôi và cậu quay lại thế giới này, nhưng lần này không phải để theo tuyến nội dung chính là chinh phục trường học, mà là…”
Cố Viễn Du ngừng lại: “Hoàn thành toàn bộ những dòng chữ cốt truyện trên đầu tôi.”
Lần này, hắn không nói dối, toàn bộ đều là sự thật, nhưng vẫn giấu đi một phần. Chẳng hạn, hắn nhận nhiệm vụ này chỉ để tìm lại Chu Kỳ; hay những tình tiết R18 kia vốn là sự biến tấu từ những suy nghĩ thầm kín trong lòng hắn…
Chu Kỳ vỡ lẽ, đập đùi một cái: “Tôi đã bảo rồi! Trước đây tôi cứ thắc mắc mãi, rõ ràng cậu nói sau khi tôi thức tỉnh ý thức tự chủ thì coi như tôi đã là thành viên của thế giới tiểu thuyết, nên tôi nhìn thấy chữ cốt truyện. Thế nhưng tôi không hiểu tại sao nó toàn hiện ra mấy cái nội dung đó mà không hề lộ nội dung chính.”
Giờ thì cậu cũng hiểu lý do vì sao Cố Viễn Du luôn uể oải, lười biếng với các tình tiết chính.
Chu Kỳ tặc lưỡi: “Tôi cứ tưởng cậu giấu cái gì ghê gớm lắm, hóa ra chỉ thế này thôi á?”
Cố Viễn Du nói: “Tôi thấy cậu thích đánh nhau quá, sợ cậu rảnh rỗi không có việc gì làm.”
“…” Chu Kỳ đảo mắt một vòng: “Con mắt nào của cậu thấy tôi thích đánh nhau hả? Tôi đánh đến chán rồi! Nếu tôi thích đánh nhau, sao tôi lại muốn thoát khỏi cuốn sách này đến thế? So với đánh nhau, hôn cậu không sướng hơn à?”
Cố Viễn Du sững người, ngẩng đầu nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ chống tay xuống giường, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, mái tóc mềm mại rủ trước trán trông thật sảng khoái.
[Cố Viễn Du không biết liệu Chu Kỳ có cố ý nói thế không, nhưng hắn thừa nhận mình đã bị cuốn vào vòng xoáy này. Hắn khom người xuống, hôn nhẹ môi Chu Kỳ từ dưới lên trên.]
Cố Viễn Du vừa định đứng dậy, Chu Kỳ đã đưa tay ấn chặt vai hắn lại.
Chu Kỳ nói: “Tôi muốn thử làm ngược lại cốt truyện xem sao.”
Ngược lại?
Cố Viễn Du chưa kịp hiểu ý của Chu Kỳ, đã thấy cậu đột ngột cúi thấp người, hôn hắn một cách chủ động. Cậu nghe thấy giọng nói mơ hồ của Chu Kỳ: “Lúc trước toàn là cậu chủ động, để tôi thử xem tôi chủ động sẽ thế nào.”
Cố Viễn Du suýt nữa ngất xỉu ngay tại chỗ vì bị trêu chọc.
Hắn ngửa đầu đón nhận nụ hôn chủ động nhưng vụng về của Chu Kỳ. Bàn tay hắn áp lên lưng cậu, từ từ trượt lên sau gáy, những ngón tay khẽ siết chặt mái tóc mềm mại. Sau đó hắn chậm rãi đứng dậy, giành lại quyền chủ động trong nụ hôn. Chu Kỳ dựa theo sức nặng của hắn mà ngã xuống giường, thản nhiên cùng hắn quấn quýt môi lưỡi, thậm chí vì quá thoải mái mà phát ra vài tiếng nhẹ nhàng.
“Bực mình quá! Sao tao cứ chết hoài thế này! Cái trò này khó quá đi mất!”
Tiếng chửi của Cao Thành vọng vào rõ mồn một từ bên ngoài phòng ngủ.
Chu Kỳ và Cố Viễn Du lập tức bừng tỉnh.
Khoảnh khắc Cố Viễn Du mở mắt ra, mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng. Hắn vội vàng lấy tay che mắt Chu Kỳ lại.
Chu Kỳ dụi dụi: “Sao thế?”
Khóe mắt Cố Viễn Du giật giật khi nhìn thấy trước mặt mình là một loạt chữ [Thích], [Thích quá đi mất], [Yêu cậu ấy quá] hiện lên đầy trên tường.
Hắn nói bằng giọng bình thản không chút sóng gợn: “Không có gì, tôi ra ngoài xem sao.”
Nói xong, hắn phóng khỏi phòng với tốc độ như chạy nước rút.
Chu Kỳ chống người ngồi dậy, kéo chiếc áo đồng phục đã bị đẩy lên đến tận cổ, quẹt môi một cái rồi nhoẻn miệng cười. Đúng như cậu nói, đây là lần đầu tiên cậu chủ động hôn Cố Viễn Du, và cảm giác ấy thật không tệ chút nào.
**
Chan: Tao biết ngay thằng Cố Viễn Du là tác giả rồi =)))))