2. Chu Kỳ và Cố Viễn Du: Cuộc gặp gỡ kỳ lạ

Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chu Kỳ và Cố Viễn Du: Cuộc gặp gỡ kỳ lạ

Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Cố Viễn Du kéo Chu Kỳ vào nhà vệ sinh một cách thô bạo.
Bên trong, hai nam sinh đang giải quyết chuyện cá nhân, vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng đáng sợ của Cố Viễn Du liền hoảng sợ đến mức run rẩy, vội vàng đóng cửa toilet rồi biến mất.
Dù tình hình căng thẳng, Chu Kỳ vẫn không nhịn được mà bật cười.
Cố Viễn Du nhìn cậu với đôi mắt đen lạnh lẽo: “Cậu cười gì?”
Chu Kỳ lập tức nịnh hót: “Tôi cười vì cậu lợi quá! Có thể làm cả những chuyện khiến nước sông chảy ngược, bản lĩnh chẳng thua kém Chúa Jesus!”
Cố Viễn Du im lặng.
Chu Kỳ chợt nghi ngờ: “Khoan đã, sao cậu biết tên tôi?”
Trong lớp, Cố Viễn Du đã gọi rõ tên cậu, nhưng Chu Kỳ chưa kịp giới thiệu bản thân.
Cố Viễn Du không trả lời, từng bước áp sát Chu Kỳ vào tường: “Chu Kỳ, giả vờ không quen tôi vui lắm à?”
Chu Kỳ hoảng sợ tột độ.
Vừa nói xong, Chu Kỳ kích động nắm lấy cổ tay hắn: “Cậu… cậu chính là Cố Viễn Du của sáu năm sau? Cậu cũng xuyên sách về đây à?”
Cố Viễn Du nhướng mày, khẽ gật đầu như ban ơn.
“Hả? Thế rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Tại sao chúng ta lại quay về đây? Cậu có biết không?”
“Biết.”
“Vậy là do…?”
Trước sự nóng lòng của Chu Kỳ, Cố Viễn Du khoanh tay trước ngực, thong thả nói: “Thực ra tôi là diễn viên đóng vai nam chính trong tiểu thuyết.”
Chu Kỳ sửng sốt: “Hả?”
Cố Viễn Du giải thích: “Tôi sinh ra trong một thế giới ảo. Ở đó, mọi người khi sinh ra đều phải trải qua đánh giá tư chất, sau đó dựa vào chỉ số được phân vào tiểu thuyết khác nhau để đóng vai.”
Chu Kỳ ngẩn người: “Chỉ thế thôi à?”
Cố Viễn Du chưa kịp phản ứng: “… Sao?”
Chu Kỳ cười gượng: “Tôi đã trải nghiệm xuyên sách và trọng sinh rồi, hai đề tài hot nhất. Theo sách tôi đọc, tôi tưởng cậu phải là người ngoài hành tinh có xúc tu ép tôi đẻ trứng mới đủ kịch tính.”
Mặt Cố Viễn Du lại tối sầm, hắn đưa tay chọc vào trán Chu Kỳ: “Rốt cuộc ngày thường cậu toàn đọc sách gì thế hả?!”
Chu Kỳ ôm trán: “Đừng chọc, chọc ra thiểu năng thì sao.”
Cố Viễn Du dừng tay, cau mày nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ cũng nhìn lại hắn. Hai người im lặng nhìn nhau, rồi đột nhiên cùng bật cười.
Năm đó, Chu Kỳ đi du lịch khắp nơi, nhiều nơi không có sóng điện thoại khiến cả năm cậu chẳng liên lạc với ai, kể cả Cố Viễn Du. Lúc đầu hắn còn nhắn tin, sau thấy cậu lâu lâu mới trả lời, dần dần im hẳn. Nhưng vừa nhìn nhau cười, cảm giác như những ngày tháng ấy quay trở lại.
Cố Viễn Du kẹp đầu Chu Kỳ vào nách: “Chu Kỳ, thử không chào hỏi mà chạy lung tung lần nữa xem!”
Chu Kỳ phải dùng hết sức mới thoát khỏi gọng kìm của hắn, vuốt lại mái tóc bù xù, thắc mắc: “Nhưng cậu vẫn chưa nói, tại sao tôi lại xuyên sách về sáu năm trước.”
“Đây không phải trọng sinh…” Giọng Cố Viễn Du bỗng ngắt quãng.
“Thế là gì?” Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn hắn.
Khóe môi Chu Kỳ vẫn còn vương nụ cười, cậu híp mắt nhìn Cố Viễn Du, thân hình khẽ nghiêng về phía trước chờ đợi câu trả lời.
Hai ánh mắt chạm nhau, Chu Kỳ chú ý thấy đồng tử Cố Viễn Du đột nhiên co rút lại.
Bất chợt, một dòng chữ hiện lên lơ lửng giữa hai người:
[Nụ cười của Chu Kỳ khiến Cố Viễn Du cảm thấy ấm lòng. Ánh mắt hắn dừng lại trên khóe môi Chu Kỳ, đột nhiên muốn hôn cậu. Hắn cúi xuống, trước khi Chu Kỳ kịp phản ứng, đã nhẹ nhàng hôn lên môi cậu.]
Ngay khoảnh khắc dòng chữ xuất hiện, ánh mắt Cố Viễn Du tối lại, hắn xích lại gần Chu Kỳ, giây sau, Chu Kỳ cảm thấy môi mình ấm áp.
Dòng chữ màu xám đột ngột chuyển sang xanh lá, rồi biến mất.
?
???
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Chu Kỳ ngơ ngác nhìn dòng chữ xám giữa mình và Cố Viễn Du: “… Cái này là gì?”
Cố Viễn Du bóp sống mũi: “Đây là đoạn văn cưỡng chế cốt truyện. Khi dòng chữ xuất hiện, tôi không thể tự điều khiển bản thân.”
“Cốt truyện?” Mắt Chu Kỳ trợn trừng: “Chẳng phải chúng ta đang ở trong tiểu thuyết nam sinh à? Đây là truyện đánh nhau chứ? Sao cậu lại hôn tôi?”
Biểu cảm Chu Kỳ dần rạn nứt, đột nhiên cậu chộp lấy Cố Viễn Du: “Cố Viễn Du, không lẽ tôi là con gái?”
“… Cậu là nữ?” Cố Viễn Du không theo kịp mạch não của Chu Kỳ.
“Đúng thế,” Chu Kỳ nói: “Chẳng phải trong truyện nam sinh hay có kiểu đàn em theo nam chính bấy lâu thực chất là con gái à? Có khi nào tôi là cô gái giả trai?”
“… Trong đầu cậu chứa cái gì thế… Cậu là đàn ông đích thực…” Cố Viễn Du hoàn toàn chịu thua, day day thái dương: “Tôi đã nói rồi, đây không phải trọng sinh.”
Giọng hắn bình thản: “Đây là lần xuyên sách khác.”
“Xuyên sách?”
“Cuốn tiểu thuyết nam sinh của chúng ta rất nổi tiếng, thu hút nhiều độc giả nữ. Vì cậu và tôi suốt ngày dính lấy nhau, tính cách cậu đáng yêu nên nhiều độc giả đẩy thuyền chúng ta.”
“Thậm chí có độc giả còn viết fanfic.”
Mí mắt Chu Kỳ giật giật: “Fanfic?”
“Fanfic… tức là trong tiểu thuyết đó…” Cố Viễn Du cân nhắc từ ngữ: “Chúng ta yêu nhau rồi…”
Chu Kỳ hóa đá, miệng há hốc. Nhưng Cố Viễn Du vẫn chưa dừng: “Quan trọng nhất, cuốn fanfic đó là truyện H 18+. Trong đó, tôi yêu thầm cậu nhiều năm, cầu mà không được, mỗi cử chỉ của cậu đều khiến tôi hưng phấn.”
Vẻ mặt Cố Viễn Du không biểu lộ cảm xúc, nhưng lời nói đầy kịch tính: “Dưới ngòi bút người đó, tôi sẽ lén hôn cậu khi cậu ngủ, lấy áo cậu từng mặc về nhà để tự sướng, chuốc say cậu rồi nhân lúc bất tỉnh mà thế này rồi thế nọ…”
Chu Kỳ trợn mắt kinh hãi.
Cố Viễn Du kết luận: “Vì thế, đây không phải trọng sinh, mà là xuyên sách. Thế giới này chính là cuốn fanfic H văn của hai đứa mình.”
Hắn thêm: “Muốn thoát khỏi đây, bắt buộc phải hoàn thành tất cả tình tiết cưỡng chế như lúc nãy.”
**
Chan: Sau khi lộ tác giả là Cố Viễn Du, tôi không thể không cười =))))