Chương 115: Dỡ Bỏ Lệnh Cấm Biển

Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cách xa ngàn dặm tại kinh đô, phán quyết cuối cùng về vụ án của Cam Đức Thọ vẫn chưa được đưa ra, bởi hắn khai ra danh tính một vị quan khác từng đề xuất phương pháp chế muối mới. Hoàng đế quyết định phái sứ giả đi tuần tra để xác minh thực hư.
Hứa Mục Thông hiểu rõ dụng ý sâu xa nhất đằng sau việc cử sứ giả nam hạ lần này. Dù ai là người phát minh ra phương pháp mới thì cũng không quan trọng với hoàng đế — điều hoàng đế quan tâm nhất là phải xác minh được liệu phương pháp này có thật sự tăng hiệu suất chế muối lên gấp chục lần so với cách cũ hay không. Nếu đúng như vậy, có thể phổ cập rộng rãi, tăng mạnh thuế muối, từ đó thu về một khoản ngân lượng khổng lồ.
Đối với Thu Mộng Kỳ và Tô Vận, việc nghiên cứu ra phương pháp mới rồi dâng lên triều đình, vừa giải cứu người nhà họ Tô, vừa giúp thành tích chính trị của Thu Mộng Kỳ thêm rực rỡ, điều này chẳng có gì đáng trách.
Hứa Mục Thông chỉ biết âm thầm cầu nguyện, mong hoàng đế đừng tham lam quá mức, hãy để lại một con đường sống cho những dân làm muối. Nếu không, về sau ai còn dám cải tiến, ai còn dám đổi mới sản xuất?
Nghĩ đến khoản thuế muối sắp bùng nổ, tâm trạng hoàng đế vô cùng phấn chấn, hiếm khi nào ngài cũng chịu lên triều.
Các đại thần trong triều đều tinh tường, nhân lúc hoàng đế đang vui vẻ, lập tức có người tấu trình xin mở lại cửa biển.
"Bệ hạ, Đại Diễm ta sản vật dồi dào, nhưng từ tám năm trước thi hành lệnh cấm biển, hàng hóa không thể xuất khẩu, mỗi năm thất thoát hàng trăm vạn lượng bạc. Nay quốc khố trống rỗng, bệ hạ hà cớ gì không cân nhắc mở biển trở lại để thúc đẩy mậu dịch? Như vậy chẳng những Cửu Trọng Đài của bệ hạ có thể hoàn công, mà quân nhu, lương bổng cho tướng sĩ nơi biên cương phương bắc cũng không còn là nỗi lo."
Thái tử vừa nghe xong, sắc mặt liền trầm xuống, vội bước lên tấu: "Phụ hoàng, việc mở biển tuyệt đối không thể! Hiện nay vùng duyên hải đông nam giặc Oa hoành hành, nếu mở biển, chúng sẽ thừa cơ xâm lược quy mô lớn, chiến tranh bùng nổ, sinh linh đồ thán. Huống chi khắp nơi đều có phản tặc nổi dậy, thần cho rằng nên kiên trì chính sách cấm biển, đề phòng nội ưu ngoại hoạn!"
"Vùng duyên hải từ Lịch Châu đến Mẫn Châu, phần lớn do Lĩnh Nam Tiết độ sứ Hứa đại nhân trấn thủ. Trước đây, khi Hứu đại nhân vào kinh chúc thọ, chẳng hề nhắc đến chuyện giặc Oa. Nếu vùng biển phía đông nam đã bình yên, sao còn phải đóng cửa, bỏ phí đống bạc trắng ngoài cửa?" Một vị ngự sử lập tức phản bác.
Thái tử nào không biết vị ngự sử này là người của ai? Tin đồn về bản đồ kho báu trên người Lưu Ngạc đã âm thầm lan rộng, các hoàng tử đều âm thầm hành động. Rõ rệt nhất là Lục hoàng tử và Thất hoàng tử. Mà vị ngự sử tấu xin mở biển chính là tâm phúc của Lục hoàng tử.
Nếu kho báu kia rơi vào tay kẻ khác, ngôi vị thái tử của hắn sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. Từ đầu, hắn đã phái người chặn giết Lưu Ngạc trên đường lưu đày — chính vì bản đồ kho báu. Khi ấy, hắn từng nghĩ nếu may mắn chiếm được kho báu, ngôi vị sẽ vững như bàn thạch. Không ngờ những tên được cử đi lại thất bại. Giờ Lưu Ngạc đã đến Lịch Châu, nơi đó hắn không có ai có thể sai khiến, muốn tranh cũng không đủ sức, đành phải bám chặt chính sách cấm biển, cắt đứt đường ra biển của đối phương.
Dù vậy, hắn vẫn đánh giá thấp sự tham lam của hoàng đế đối với bạc trắng — nói chính xác hơn là sự tham lam với việc xây dựng Vĩnh Lăng và Cửu Trọng Đài. Đặc biệt là Cửu Trọng Đài đã xây được nửa chừng, mà thân thể hoàng đế ngày càng suy yếu, ông ta nóng lòng muốn dọn vào ở sớm, mong kéo dài tuổi thọ, sống trăm tuổi.
"Trương ái khanh, về chuyện hải tặc, hôm đó Hứa Mục Thông nói thế nào?" Hoàng đế trầm ngâm hỏi.
Trương các lão vội bước ra tấu: "Khải bẩm Hoàng thượng, Hứa đại nhân nói thường xuyên phái người tuần tra định kỳ, hiện nay duyên hải Lĩnh Nam không có gì đáng lo."
Thái tử nghe vậy, lập tức quát lớn: "Trương các lão! Rõ ràng trong tấu chương của Hứa Mục Thông có viết, hàng tháng phải hao tốn rất nhiều nhân lực, vật lực để tuần tra, tiêu diệt hải tặc, làm sao có thể nói là không đáng lo? Trong mắt các người, mạng sống dân chúng duyên hải đông nam không phải là mạng sống sao?"
"Điện hạ thứ tội, hôm đó hoàng thượng triệu kiến Hứa Mục Thông có hỏi về hải tặc, quả thật hắn đã trả lời như vậy. Còn tấu chương điện hạ vừa nhắc đến là bản trước khi Hứa đại nhân đến kinh đô nửa năm."
Lại có vị đại thần khác bước lên: "Hoàng thượng, hải tặc cần phải trừng trị, nhưng không nên vì thế mà đóng cửa biển. Dưới trướng Hứa Mục Thông có hàng vạn binh sĩ, chính là để bảo vệ bờ cõi, cũng là để đảm bảo hải vận được thông suốt."
"Phụ hoàng! Hiện nay Hung Nô phương bắc đang rình rập, tây bắc dân tị nạn nổi dậy khắp nơi, nếu lại thêm giặc biển, nội ưu ngoại hoạn cùng đến, ai gánh vác nổi?"
Hoàng đế nghe xong, giận dữ quát: "Theo ý thái tử, Đại Diễm triều ta đang nguy cơ tứ phía, chỉ cần dỡ bỏ lệnh cấm biển là trẫm không còn xứng làm hoàng đế nữa sao?"
"Phụ hoàng, thần không có ý đó!" Thái tử vội quỳ xuống, "Chỉ là thần cho rằng việc mở biển không nên quá vội, đợi khi hải tặc bị dẹp xong, rồi từ từ thực hiện cũng chưa muộn."
"Mấy năm trước cũng nói vậy! Giết giặc Oa bao nhiêu năm rồi, có ngày nào dứt điểm đâu? Nếu như ngươi nói, giặc Oa không bao giờ diệt hết, vậy thì vĩnh viễn không mở biển sao?"
Thái tử sao không nghe ra sự nóng lòng trong giọng hoàng đế? Rốt cuộc vẫn vì tiền bạc. Quốc khố trống rỗng, Cửu Trọng Đài đình trệ, hoàng đế như ngồi trên đống lửa. Nay có đường thu bạc, sao có thể buông tay?
Các đại thần trong triều cũng nhìn thấu tâm tư, lần lượt tấu xin mở biển.
Thế là, chuyện mở biển được quyết định như đinh đóng cột.
Chẳng bao lâu sau, người được chọn làm tuần hành sứ giả để điều tra cải cách pháp chế muối tại Tân Hội quận cũng được định ra — chính là An Vương.
*Tuần hành sứ: Sứ giả do triều đình cử đi các địa phương để điều tra, thanh tra, giám sát một sự vụ nhất định. Có thể hiểu là "quan thanh tra lưu động".
An Vương là con trai thứ chín của tiên hoàng, cũng là hoàng đệ cùng cha khác mẹ với đương kim hoàng đế. Trong cuộc tranh đoạt ngôi vị xưa kia, nhiều hoàng tử đã chết hoặc bị phong đi các phiên địa, hiện chỉ còn hai vương gia sống nhàn rỗi tại kinh đô, An Vương là một trong số đó. Dù không nắm thực quyền, nhưng từng ủng hộ hoàng đế trong tranh đoạt, có công phò tá, nên được hậu đãi, sống trong nhung lụa.
Mạnh Nguyên Châu được thái tử tiến cử làm tuần hành phó sứ giả. Có lẽ vì hôm đó, ý kiến của thái tử bị bác bỏ, mất thể diện, nên hoàng đế thuận theo lời tấu để chọn người.
*Tuần hành phó sứ: Phó quan đi cùng tuần hành sứ, tương đương trợ lý thanh tra cao cấp, phụ trách nhiều công việc thực tế trong chuyến đi. (Editor: drama lại tới nữa gòi)
Phụ thân Mạnh Nguyên Châu là Mạnh các lão, hiện giữ chức thủ phụ nội các — người đứng đầu nội các, quyền lực ngang tể tướng. Địa vị Mạnh gia nay rất cao, đến cả một thứ tử như Mạnh Nguyên Châu cũng được bổ nhiệm làm khởi cư lang* bên cạnh hoàng đế, chức tòng Lục phẩm.
*Chức quan ghi chép lời nói, hành động, ăn ở, đi lại của hoàng đế.
Giao cho hắn chức tuần hành phó sứ cũng không có gì bất thường.
---
Còn ở Phong Nhạc, sau khi Thu Mộng Kỳ tiễn Quý Hô và Kiều Tam Nương về, định quay vào riêng tư cùng Tô Vận, thì Vương Tiểu Bảo đến báo: có một vị khách tự xưng là Tân Tể đến tìm.
Thu Mộng Kỳ hoàn toàn không biết người này là ai, nhưng Vương Tiểu Bảo nói: "Đại nhân, người này trước kia lai lịch không nhỏ."
"Trước kia? Vậy là giờ đây thân phận chẳng còn ra gì?"
"Đúng vậy. Người này từng là Thần Sách Đại tướng quân, mấy năm trước giao chiến với Hung Nô ở phương bắc."
*Thần Sách Đại tướng quân: Danh hiệu cao cấp của võ tướng, từng chỉ huy quân Thần Sách — lực lượng cấm quân tinh nhuệ bảo vệ kinh thành.
Nghe bốn chữ "Thần Sách Đại tướng quân", Thu Mộng Kỳ lập tức nhớ lại. Năm xưa, trong tư liệu Thu Thực lưu lại, từng nhắc đến Tân Tể.
Khi ấy, Huân Quốc Công chống lại Hung Nô, Tân Tể chỉ là một du kích tướng quân thuộc đạo Cam Nam, đóng quân ở hậu phương chiến tuyến. Sau đó thái tử giám quân, quân Hòa gia bị vây khốn, thiếu lương thảo, liền sai người cầu viện Tân Tể, nhưng mãi không thấy viện binh.
*Đạo Cam Nam: đơn vị hành chính - quân sự cấp vùng trong bối cảnh truyện cổ đại Trung Quốc hư cấu.
Đợi đến khi quân Hòa gia bị diệt sạch, Tân Tể mới từ từ kéo quân đến.
Sau đó được giao nhiệm vụ đàm hòa, nhờ vậy mà được phong làm Thần Sách Đại tướng quân — danh hiệu khiến người đời chê cười.
"Đầu tiên được phong Thần Sách Đại tướng quân, sau đó không rõ lập công gì mà được phong làm Tề Quốc Công. Năm năm trước, vì dính vào vụ mưu phản của Hán Vương, bị giáng chức xuống Lĩnh Nam, đóng tại Thương Ngô quận, ngay cạnh đây."
Thu Mộng Kỳ khẽ nhíu mày, như nhớ ra điều gì, vội vào phòng tìm Tô Vận.
Cô kể lại toàn bộ thông tin mình biết về Tân Tể, rồi nói: "Chẳng lẽ ta bỏ sót điều gì? Cứ cảm thấy cái tên Tân Tể này hình như từng xuất hiện ở đâu đó."
Tô Vận nghe xong, đáp: "Không phải xuất hiện ở đâu, mà là khi Triệu Nhuế báo tình hình xưởng đóng thuyền, có nhắc đến một vị đông gia ở Thương Ngô quận đặt đóng một chiếc thuyền lớn giá ba, bốn vạn lượng. Nếu không nhầm, chính là người này."
Thu Mộng Kỳ lập tức sáng mắt: "Đúng rồi! Ta cứ thấy quen quen. Hóa ra là chuyện này. Chẳng lẽ hắn đến để bàn về con thuyền?"
"Có lẽ hắn không biết xưởng thuyền có phần của chúng ta. Có thể vì việc khác. Đừng đoán nữa, gặp rồi sẽ rõ."
Thu Mộng Kỳ bật cười, dẫn nàng đi về phía gian khách phòng.
Vừa bước vào, đã thấy một nam tử thân hình cao lớn đứng bên cửa sổ. Nghe tiếng bước chân, hắn quay lại — khoảng bốn, năm mươi tuổi, mặt vuông chữ điền, ánh mắt sắc lạnh, rõ ràng là người từng trải chiến trận.
Chính là Tân Tể, cựu Thần Sách Đại tướng quân kiêm Tề Quốc Công. Thấy Thu Mộng Kỳ đi trước, hắn hơi sững lại, dường như không ngờ vị huyện lệnh lại trẻ và tuấn tú đến thế.
Nhưng Tân Tể từng trải gió táp mưa sa, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khom người hành lễ: "Thảo dân Tân Tể, bái kiến huyện lệnh đại nhân."
Thu Mộng Kỳ nói: "Tân tiên sinh không cần khách sáo, mời ngồi."
Tân Tể không khách khí, vén áo ngồi xuống, sơ lược giới thiệu bản thân: từng làm quan nhỏ, sau bị liên lụy, giáng chức đến Thương Ngô, nay đã sống như thường dân được năm năm, rồi nói rõ mục đích chuyến đến.
Thu Mộng Kỳ nghe xong, hơi sững lại: "Ngài muốn bảo lãnh Trương Nguyên Vũ ra ngoài?"
Trương Nguyên Vũ từng là bách hộ dưới trướng Thạch Vi, từng sỉ nhục Tô Vận. Sau khi thẩm vấn Khổng Trinh, Thạch Vi muốn kết giao với Thu Mộng Kỳ nên sai Lý Tuy đưa người đến, coi như tặng một món quà lớn.
Ngay từ lúc Tô Vận bị bắt đến vệ sở Đài Sơn, Thu Mộng Kỳ đã âm thầm quyết tâm: nhất định phải lăng trì Trương bách hộ cho hả giận. Nhưng hắn hôm đó chưa làm gì quá đáng, cũng không dính vào tội danh khác — nói cách khác, tội hắn không có người kiện cáo. Cuối cùng, chỉ bị kết án khổ dịch năm năm.
Không ngờ hôm nay lại có người đến xin bảo lãnh. Thu Mộng Kỳ chẳng cần suy nghĩ, lập tức từ chối.
Tân Tể bật cười: "Huyện lệnh đại nhân còn chưa nghe điều kiện của ta, sao đã vội từ chối?"
Không thể không nói, dù đã thất thế, Tân Tể từng là Tề Quốc Công, đối diện với Thu Mộng Kỳ vẫn giữ được phong thái điềm nhiên, toát lên khí chất của kẻ từng ở đỉnh quyền lực.
"Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Trương Nguyên Vũ phạm pháp Đại Diễm, đương nhiên phải chịu hình phạt. Việc này không thể thương lượng."
Tân Tể nói: "Hắn chỉ bị án khổ dịch năm năm. Luật Đại Diễm có quy định chuộc tội — cho phép dùng tài vật để miễn hình phạt. Đại nhân hà tất quá khắt khe, mở một đường sống cho người khác?"
Thu Mộng Kỳ hơi ngạc nhiên — cô thực sự không biết có điều luật này.
Tô Vận lúc này lên tiếng: "Luật pháp Đại Diễm quy định hai trường hợp được chuộc tội: một là vụ án có nghi vấn, không thể kết luận rõ ràng; hai là tội nhẹ nhưng có công chuộc tội, hoặc mức án khó xác định. Tội của Trương Nguyên Vũ không thuộc hai trường hợp này, không thể áp dụng chuộc tội."
Tân Tể lần đầu nhìn sang Tô Vận đứng cạnh Thu Mộng Kỳ, thấy nàng trẻ đẹp, không ngờ lại thông hiểu luật pháp đến vậy.
"Cô nương am hiểu luật pháp Đại Diễm, tại hạ bội phục. Nhưng hoàng đế ta đã từng lập tiền lệ năm năm trước: nộp năm mươi vạn lượng bạc có thể miễn một cấp tử hình. Dù chưa ghi vào luật điển, nhưng chẳng phải chứng minh rằng không gì là không thể sao?"
Tô Vận mỉm cười: "Vậy thì còn phải xem điều kiện tiên sinh định đưa ra là gì."
Thu Mộng Kỳ nghe vậy, thấy nàng có vẻ muốn thỏa hiệp, lòng bồn chồn. Tên Trương bách hộ kia hung ác tàn bạo, nghĩ lại vẫn thấy rùng mình.
Nhưng cô không dám phản bác, chỉ biết dịch mông vài cái, ngồi im nghe tiếp.
"Tôi nghe nói huyện thái gia đã lấy hơn một vạn mẫu ruộng từ tay họ Triệu, chia cho dân nghèo cày cấy, biết ngay đại nhân là người yêu dân như con. Tình cờ tôi có hai trăm mẫu ruộng tốt ở Phong Nhạc, nguyện dâng tặng đại nhân, đổi lấy năm năm tự do cho Trương Nguyên Vũ. Mong thái gia giơ cao đánh khẽ."
Nếu là thứ khác, hai người có thể không để tâm. Nhưng nhắc đến ruộng đất — cả hai lập tức nhìn nhau.
Vài hôm trước, họ vừa bàn chuyện ruộng đất.
Hoàng đế bán một mẫu ruộng giá ba mươi lượng bạc. Như vậy, hai trăm mẫu là sáu ngàn lượng — dư sức chuộc năm năm tù cho Trương Nguyên Vũ. Nhưng Thu Mộng Kỳ vốn hận sâu với hắn, hoàn toàn không muốn đồng ý.
"Thái gia sao không nghĩ lại? Một Trương Nguyên Vũ nhỏ bé, đổi lấy trăm hộ dân có đất cày cấy, yên ổn sống mấy đời — chẳng phải là việc làm tốt, lại còn là công đức vô lượng sao?"
Thu Mộng Kỳ hừ một tiếng: "Công đức tốt như thế, sao tiên sinh không giữ lại mà lại tặng không cho ta?"
"Để thái gia chê cười, tại hạ cả đời giết người như ngóe, tay nhuốm máu tanh, công đức cũng không cứu nổi. Chi bằng để lại cho thái gia."
"Tiên sinh nói đùa. Ngài ra trận, giết Hung Nô, diệt phản tặc, chính là bảo vệ bách tính, vốn là công đức vô lượng. Nhưng... mười vạn thạch quân lương vận đến biên ải lại bị ngài ém lại không phát, khiến Huân Quốc Công cùng mười vạn đại quân không lương, không viện, toàn quân bị diệt — bao nhiêu công đức cũng đã bị xóa sạch."
Tân Tể nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi.
Có lẽ không ngờ một cô gái trẻ như Thu Mộng Kỳ lại biết chuyện năm xưa — hoặc đây chính là vết nhơ mà hắn không bao giờ muốn nhắc đến.
Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Năm đó tại hạ chỉ là một du kích tướng quân nhỏ bé, làm theo mệnh lệnh. Huống chi số lương vận chuyển chỉ có hai vạn thạch, chứ đâu đến mười vạn như lời ngài nói. Chuyện đã qua, hôm nay tại hạ chỉ đến để xin đổi người. Mong thái gia rộng lòng tạo điều kiện."
Thu Mộng Kỳ hừ lạnh, không chút đồng tình.
Lúc trước, nếu không phải thái tử cố tình bức ép, lại có Tân Tể và những kẻ khác đứng nhìn như xem kịch, thì quân Hòa gia sao đến nỗi diệt vong?
Đúng lúc cô định từ chối, thì người vợ thân yêu đã lên tiếng trước: "Nếu người bị Trương Nguyên Vũ xúc phạm là người khác, chúng tôi thật sự không tiện làm chủ. Nhưng lúc ấy, người bị hắn làm nhục lại chính là tôi — vậy thì, cũng không phải không thể phá lệ một lần."
"Dù sao vì chính tôi bị mạo phạm, nên tôi muốn tiên sinh thêm một ngàn lượng bạc. Yêu cầu này, chắc không quá đáng."
Tân Tể sững sờ, nhưng chỉ lắc mắt một cái rồi gật đầu: "Đã xúc phạm cô nương, quả thật không quá đáng. Chỉ là cô nương đã đồng ý, còn huyện thái gia chưa mở lời — không biết có thể làm chủ được không?"
Thu Mộng Kỳ ủ rũ đáp: "Nàng đã nói, đương nhiên là có thể làm chủ."
---
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm ơn các thiên sứ đã tặng phiếu bá vương hoặc tưới dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 2023-07-19 21:04:44 đến 2023-07-20 21:22:26 nhé\~
Cảm ơn thiên sứ đã tặng lựu đạn: 25979887 - 1 cái;
Cảm ơn các thiên sứ đã tặng mìn: Độc Tự Mạn Du, Khoang Khoang, Hải Vương Tử Kai, Sủi Cảo Nước Uống Điều Hòa, Cung Hựu Hy - mỗi người 1 cái;
Cảm ơn các thiên sứ đã tưới dinh dưỡng: Ngũ Mộc - 66 chai; Cá Mặn Không Muốn Trở Mình, 21683323, MiziZ - mỗi người 10 chai; Thiện Nhi Bảo Bảo - 9 chai; 25979887 - 5 chai; Moraynia, Tứ Mao, Mèo Học Nói, Lạnh Yên - mỗi người 1 chai;
Chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!