Chương 129: Cô Bò Nhỏ

Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi thống nhất xong đối tác hợp tác và tỷ lệ chia lợi nhuận cho xưởng thủy tinh, Tô Vận điều Tô Nhị Gia từ xưởng giấy sang, chủ yếu phụ trách việc xây dựng nhà xưởng.
Xưởng giấy thì giao lại cho Lâu Khúc quản lý.
Bản thân Tô Vận đảm nhiệm vị trí kỹ thuật, gần đây bận rộn đến mức chân không chạm đất. Ngoài ra, nàng còn tham khảo mô hình quản lý nhà xưởng hiện đại để soạn thảo hàng loạt quy định, điều lệ, đưa xưởng thủy tinh vận hành theo hướng chuẩn hóa, bài bản.
Theo thỏa thuận, Tô Vận cung cấp kỹ thuật và quản lý sản xuất, nắm 30% cổ phần; Hứa Mục Thông phụ trách bảo vệ vũ trang, chiếm 20%; Lý Thái lo các mối quan hệ chính trị, cũng 20%; Đới Hùng phụ trách cung ứng và điều phối nguyên liệu, 15%; Thu Mộng Kỳ đảm nhiệm các đầu việc còn lại, cũng 15%. Vốn ban đầu xây dựng xưởng sẽ do các bên góp theo tỷ lệ cổ phần. Nếu thiếu hụt, Thu Mộng Kỳ với tư cách huyện lệnh sẽ đứng ra bảo lãnh vay vốn từ ngân trang với lãi suất ưu đãi để bù đắp.
Việc lên kế hoạch cho xưởng thủy tinh đã bắt đầu từ trước Tết. Khi trấn áp thổ phỉ Mông Sơn, địa điểm xây dựng cũng đã được chọn từ sớm. Một phần nhà xưởng thậm chí đã dựng xong, chỉ đợi các cổ đông vào vị trí là khởi động ngay.
Giờ mọi thứ đã sẵn sàng, liền tiến hành tuyển dụng, hoàn thiện nhà xưởng và triển khai đào tạo giai đoạn đầu.
Trong bối cảnh không có máy móc hỗ trợ, hầu hết các ngành sản xuất thời cổ đại đều thuộc loại công nghiệp nặng về lao động, phải dựa vào sức người để duy trì sản xuất.
May mắn là Phong Nhạc không thiếu lao động.
Đặc biệt năm nay Thu Mộng Kỳ miễn thuế thân, dân chúng chỉ cần nộp thuế ruộng. Những hộ trước đây trốn thuế bằng cách giấu nhân khẩu giờ không còn lo ngại, thậm chí còn tự giác đến nha môn đăng ký để được nhận đất miễn phí.
Ngay khi thông báo tuyển một nghìn công nhân cho xưởng thủy tinh được phát ra, lượng người dư thừa ở Phong Nhạc liền đổ xô đến như vũ bão.
Dù thông báo không tiết lộ danh tính chủ nhân đứng sau xưởng, nhưng ai ở Phong Nhạc mà không biết, người có thể mở một xưởng lớn như vậy, ngoài Tô cô nương ra thì còn ai nữa?
Trước đó, các xưởng giấy, xưởng hương liệu và xưởng thực phẩm đã hấp thụ không ít nhân lực. Mức lương, đãi ngộ ra sao cũng đã được đồn đãi rộng rãi. Giờ lại có thêm xưởng mới tuyển người, dân chúng đổ xô đến là điều dễ hiểu.
Đã làm thì phải làm lớn, không thể keo kiệt như nhà nghèo. Xưởng mới vừa ra mắt đã tuyển liền một lúc một nghìn công nhân.
Để bảo mật quy trình sản xuất thủy tinh, những vị trí then chốt đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, toàn là người quen, gốc gác rõ ràng.
Đồng thời, Tô Vận còn chia nhỏ quy trình sản xuất, thiết lập các phân xưởng riêng biệt, quản lý theo từng khâu. Mục đích là tránh để một người nắm trọn toàn bộ quy trình. Công nhân các bộ phận hầu như không tiếp xúc với công việc của nhau. Tỷ lệ phối liệu bí mật thì chỉ do Tô Nhị Gia và người nhà trực tiếp giữ.
Xưởng được xây ở vùng ngoại ô gần bến cảng, đất rẻ và thuận tiện vận chuyển. Giai đoạn đầu cần xây nhà xưởng và lò nung, công trường lúc nào cũng đông người qua lại, tấp nập rộn ràng. Dân Phong Nhạc làm xong việc đồng áng mà muốn kiếm thêm, đều tự tìm đến xin việc. Chỉ cần có sức là được nhận, lại được bao cơm, tiền công hợp lý – đúng là lựa chọn hàng đầu cho lao động thời vụ.
Đới Hùng dẫn người giám sát công trường. Tô Vận mỗi ngày đều có mặt để theo sát thiết kế và thi công. Còn Tô Nhị Gia thì khỏi phải nói – việc lớn việc nhỏ đều lo toan, có khi bận đến mức ngủ luôn tại công trường.
Với Tô Nhị Gia, những ngày này sảng khoái hơn nhiều so với thời còn ở Kinh Đô làm một viên quan nhỏ. Ngày nào cũng ngồi trong nha môn xử lý mấy chuyện vụn vặt, bận rộn nịnh bợ, dò ý cấp trên, tranh đấu ngầm với đồng liêu. Ở đây thì khác – làm thật, thấy thành quả thật, lại được trả lương hậu hĩnh. Mới đúng là cuộc sống, mới là sự nghiệp. Những chuyện trước kia đúng là nhảm nhí.
Quả nhiên là đại chất nữ của ông lợi hại. Tô Nhị Gia giờ chẳng muốn nghĩ gì khác, đời này cứ theo đại chất nữ mà làm, chắc chắn không sai.
So với sự bận rộn của Tô Vận, Thu Mộng Kỳ trông có vẻ nhàn rỗi hơn. Nhưng thấy thê tử mình vất vả, cô cũng không tiện rảnh rỗi quá. Thường xuyên xuống các hương trấn, quan tâm việc đồng áng, xem dân chúng sống thế nào, còn chỗ nào cần cải thiện.
Dân chúng giờ biết cô dễ nói chuyện, mỗi lần gặp đều hỏi han: “Lần này Tô cô nương có đi cùng không? Dạo này cô nương có khỏe không?”. Cô vui mừng khi thấy trong lòng dân vẫn nhớ đến thê tử mình. Cảm giác này còn khiến cô sung sướng hơn cả khi được khen bản thân. (Editor: có thể là sĩ đến tận trời)
...
Đã ba, bốn hôm trôi qua kể từ khi đoàn tuần tra rời khỏi Phong Nhạc. Chiều hôm đó, vừa tan việc, Thu Mộng Kỳ trở về hậu viện.
Vừa bước vào sảnh chính, cô thấy trên bàn đặt một chiếc khay, bên trong không rõ là vật gì, được bọc kín bằng vải. Mùi hôi thối nồng nặc lập tức xộc vào mũi.
“Cái gì mà thối quá!”
Thu Mộng Kỳ bịt mũi bước tới, thấy bên cạnh khay còn đè mấy tờ ngân phiếu và vài thỏi vàng.
Cô thoáng nghi hoặc, rồi lập tức hiểu ra, cả người cứng đờ.
“Sao không mở ra xem?” – Phía sau vang lên giọng nói của Ảnh Thất.
Thu Mộng Kỳ quay đầu, khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc của Ảnh Thất hiện ra trước mắt.
“Cái này… hình như ta chưa từng ủy thác huynh làm vụ này…” – Cô không đến mức sợ, dù sao cũng từng giết người, nhưng vẫn hơi ngại nhìn vào cái khay kia. Dù sao linh hồn cô là người hiện đại, ai mà thấy đầu người trong nhà cũng phải rợn tóc gáy.
“Tiểu sư muội nhờ ta thu hồi khoản tang vật hai vạn lượng, nhưng ta không lấy lại được, đành mang đầu về bù. Ngươi thấy có được không?”
Thu Mộng Kỳ hơi chột dạ. Cô nào có từng đưa quà cho An Vương gia? Chuyến này rõ ràng là đi cướp bạc.
“Giữa chúng ta, lấy lại bạc hay không cũng chẳng sao. Lần này làm phiền sư huynh rồi. Bạc, ta chia huynh một nửa.”
“Sư muội thật hào phóng.”
Thu Mộng Kỳ lau mồ hôi trên trán, vội chuyển chủ đề: “Trong này… chẳng lẽ là An Vương…?”
“Tự ngươi mở ra xem thì biết.”
Dù ghê tởm, nhưng tò mò quá lớn, mà Ảnh Thất lại không chịu nói, cô đành tự tay tháo lớp vải.
Nín thở kéo tấm vải ra, khuôn mặt tím ngắt của Trương Miễn lập tức hiện ra, khiến cô suýt nữa ném luôn cái khay.
“Gan tiểu sư muội càng ngày càng nhỏ.”
“Nói bậy!” – Thu Mộng Kỳ quay lại, trợn mắt nhìn hắn, “Ta chỉ thấy buồn nôn thôi. Có cô gái nào thích đụng đầu người chứ?”
“Chậc, ngươi không nói thì ta suýt quên mất ngươi là nữ tử.”
Nghĩ lại thì đúng thật. Thu Mộng Kỳ vốn không biết rõ gì về Ảnh Thất. Dù trí nhớ nguyên chủ có ghi chép lại, nhưng cảm xúc thì không. Như cách một lớp kính, nhiều ấn tượng đã bị lọc đi. Năm xưa, nguyên chủ theo sư phụ về sư môn, ở gần Ảnh Thất chỉ được hai, ba năm. Mỗi người một đỉnh núi, một động phủ, gặp mặt vài lần. Sau đó nghe tin đại sư huynh phản bội sư môn, liền không còn liên lạc. Cho tới khi cô xuyên đến.
Ảnh Thất xưa nay lạnh lùng, kiệm lời, nói chuyện không nể nang ai. Cô quen rồi nên cũng chẳng bận tâm.
Lần này, hắn rõ ràng biết cô không tặng quà cho An Vương gia mà vẫn đi, riêng điểm này đã đủ khiến Thu Mộng Kỳ cảm động.
Nhưng cô vẫn không nhịn được trêu chọc: “Không xử lý được An Vương gia thì thôi, sao không chọn Mạnh Nguyên Châu? Bắt một con tép nhỏ như Trương Miễn tính là gì?”
Thu Mộng Kỳ đương nhiên hiểu rõ: Mạnh Nguyên Châu tuy không được sủng, nhưng dù sao cũng là con trai Mạnh các lão thủ phụ đương triều, sủng thần của hoàng đế. Nếu hắn chết ngay sau khi rời Lịch Châu, e rằng sẽ gây ra rắc rối lớn. Trương Miễn thì khác – quan nhỏ, không có bối cảnh, giết hắn vừa không gây chú ý, vừa đủ để cảnh cáo An Vương, quả là nước cờ khôn ngoan.
Ảnh Thất hừ một tiếng, định phản bác thì nghe tiếng bước chân ngoài cửa.
Hai người đồng thời quay đầu, chỉ thấy một vạt váy tím nhạt lướt qua khung cửa – không ai khác ngoài Tô Vận.
Người trong lòng đã đến, Thu Mộng Kỳ lập tức vui sướng. Nhưng chợt nhớ ra mình chưa kể chuyện cướp bạc, chặt đầu Trương Miễn cho Tô Vận, không biết nàng có trách móc hay không, liền hoảng hốt, vội vàng cuốn mảnh vải trùm lại, ra hiệu cho Ảnh Thất mau dọn đi. Rồi quay người chạy ra cửa, định chặn Tô Vận lại.
Tô Vận thấy cô cười tươi rói chạy tới, còn nói: “Không biết lúc nào trong sảnh chính chạy vào một con chuột chết, nàng đừng vào thì hơn.”
Nghe vậy, Tô Vận cũng ngửi thấy mùi lạ, đang bước vào liền rút chân ra.
“Có chuột chết cũng đâu phải do nàng, sao vẻ mặt lại chột dạ thế?”
Thu Mộng Kỳ giật mình: “Ta chột dạ sao? Không có đâu, vẫn bình thường mà.”
Tô Vận liếc cô một cái: “Không chỉ chột dạ, trên người nàng còn mùi lạ nữa. Chẳng lẽ nàng đụng phải con chuột đó?”
Thu Mộng Kỳ nghe vậy, lập tức nhảy lùi hai bước, sợ ám mùi lên người nàng.
“Ta đi tắm, thay đồ trước. Nàng đợi ta một chút.”
Giờ đã muộn, các cụ nhà Tô từ Đại Hà thôn đã về thành. Tô Vận hiện tại mỗi tối đều về nhà ngủ. Thu Mộng Kỳ sợ nàng quay người là đi mất.
Tô Vận thấy cô dặn dò đủ điều, không nhịn được cười: “Mau đi đi, ta không gấp. Muộn cách mấy cũng đợi nàng.”
Thu Mộng Kỳ nghe vậy mừng rỡ trong lòng, suýt nữa nhào tới ôm chặt. Nhưng nghĩ đến mình còn bốc mùi, đành kìm lại.
Vì vừa chạm vào “thứ đó”, lần này cô tắm rửa kỹ càng hơn hẳn. Khi trở lại phòng, Tô Vận đã ngồi tựa vào giường mát, mặc chiếc váy trắng nhã nhặn, tay cầm sách, lật xem thong thả.
Thu Mộng Kỳ nhìn mái tóc đen như mây rũ xuống chiếu trúc, càng tôn lên làn da trắng mịn, tư thế dịu dàng khiến người ta nghẹn thở.
“Nàng… nàng cũng tắm rồi sao?” – Cô lắp bắp hỏi, rồi bỗng nhớ ra điều gì, ánh mắt sáng rực: “Tối nay không cần về đúng không?”
Tô Vận hiếm khi lộ vẻ mệt mỏi, để sách sang một bên, nói: “Dạo này mệt chết được, chẳng muốn chạy đi chạy lại. Tối nay ở lại đây, không về nhà.”
Nghe nàng nói mệt, Thu Mộng Kỳ vừa xót xa vừa vui sướng. Dạo gần đây Tô Vận bận công trường, sáng nào cũng đi thẳng từ Tô gia đến xưởng, không ghé nha môn. Cô đã mấy ngày chưa gặp. Giờ được ở cùng một chỗ, sao không vui cho được?
Dù không ngủ chung phòng, chỉ cần trước khi ngủ được nhìn thấy nàng, cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cô ghé lại gần, mặt dày cười nói: “Có phải mấy ngày không gặp, nên nhớ ta rồi đúng không?”
Tô Vận nhìn dáng vẻ trơ tráo của cô, dù bị trúng tâm tư nhưng không chịu thừa nhận. Đôi mắt xinh đẹp nửa cười nửa không, hỏi ngược lại: “Nàng nói xem?”
Thu Mộng Kỳ: “Chắc chắn là vậy! Vậy nàng phải nhìn kỹ ta, mấy ngày không gặp, phải bù lại hết!”
“Chỉ nhìn thôi là đủ sao?”
Thu Mộng Kỳ trừng mắt, hình như hiểu được ý gì, lòng dâng sóng. Cô cắn môi, từ từ tiến lại, đến khi cánh tay chạm vào eo đối phương thì không còn do dự. Một tay ôm chặt eo nàng, kéo vòng eo mềm mại sát vào lòng.
“Chỉ nhìn sao đủ… Ta còn muốn ôm nàng. Còn muốn… làm những chuyện quá phận…”
Tô Vận vốn chỉ định trêu, không ngờ cô không chịu nổi chọc ghẹo, vừa nói xong đã lao tới. Nàng đưa tay định đẩy ra, nhưng Thu Mộng Kỳ tuy ôm chặt, lại không dùng lực. Vòng tay lỏng lẻo, để Tô Vận dễ dàng rút ra nếu muốn.
“Tiểu man ngưu…” – Tô Vận duỗi ngón tay trỏ mảnh khảnh như hành non, chọc nhẹ vào trán cô.
*Tiểu man ngưu: cách gọi thân mật, trêu đùa cô gái mạnh mẽ, bướng bỉnh, tràn đầy sức sống, hơi ngang ngạnh nhưng đáng yêu – như một “cô bò nhỏ khó thuần”.
Thu Mộng Kỳ phối hợp gầm lên một tiếng “uông”, rồi cúi đầu húc vào nàng.
Tô Vận thấy vậy không nhịn được cười: “Húc cái gì? Nàng cai sữa rồi, không còn là con bê ham ăn nữa.”
Thu Mộng Kỳ ngẩng đầu, định cắn ngón tay nàng, miệng líu ríu: “Ăn chơi mà, đâu nhất thiết phải hút ra.”
Tô Vận lập tức đỏ mặt: “Lời càn rỡ này, nàng học từ đâu vậy?”
Thu Mộng Kỳ thừa lúc nàng lơ là, liền cắn nhẹ vào ngón tay, m* một cái, đầu lưỡi còn quấn quanh.
Cảm giác ẩm ấm, ướt át từ đầu ngón tay lan dọc theo mu bàn tay, theo cánh tay phải, chạy thẳng vào tim. Tô Vận bỗng cứng người, tim đập thình thịch, như bị bật công tắc tăng tốc.
Nàng choáng váng, tay buông thõng, chỉ còn sức yếu ớt đặt lên vai Thu Mộng Kỳ.
“Đồ xấu xa…” – Nàng nhìn cô bằng ánh mắt mềm mại, hốc mắt như cũng rực lên hơi ấm.
Thu Mộng Kỳ vui vẻ đón nhận mọi cách gọi từ nàng, say đắm nhìn lại.
“Hôn ta.” – Tô Vận nói. (Editor: dạ :'> hihi)
Chỉ một câu đơn giản, Thu Mộng Kỳ như mất hồn. Cơn sóng tình trong ngực dâng trào không kiềm chế. Cô mạnh mẽ túm lấy cổ áo đối phương, nghiêng người, lao đến…
__
Tác giả có lời muốn nói:
Dạo này tâm trạng không tốt, chỉ muốn buông xuôi. Có lẽ tháng này sẽ không cập nhật chăm chỉ như trước, tùy duyên thôi.
Cảm ơn những thiên thần nhỏ đã tặng phiếu bá vương hoặc tưới dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 2023-08-02 20:32:15 đến 2023-08-03 21:24:22 nhé\~
Cảm ơn thiên thần nhỏ đã tặng lựu đạn: **nhamtieu** - 1 quả;
Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã tặng mìn: **Nguyên Tử Tiểu Bất Điểm** - 5 quả; **Liang**, **Xe Bu Em Bé**, **Tiểu Da**, **Lang Thang Một Mình**, **Tiểu Lỗi Tử**, **Một Con Bò** - mỗi người 1 quả;
Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã tưới dinh dưỡng: **Khang Khang** - 79 chai; **Đẹp Nhất Làng** - 48 chai; **Nhất Lục** - 13 chai; **Tôi Là Frzbay**, **Theone**, **Thỏ Cháy Nhà Trồng Hoa**, **Liang** - mỗi người 10 chai; **Khải**, **Cửu Diễn**, **Angie Mỉm Cười** - mỗi người 5 chai; **Thơ Tình Họa Dịch Đã Kết Hôn**, **Ân Thỏ Thế Giới Song Song**, **Xám & Xanh**, **Phục Sinh Tại Chỗ** - mỗi người 1 chai;
Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ cố gắng tiếp tục!