Chương 27: Sắp Xếp Làng Lưu Đày

Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 27: Sắp Xếp Làng Lưu Đày
Đoàn phạm nhân được đưa đến nhà lao nằm phía ngoài nghi môn tây nam đại đường nha môn. Nhờ Thu Mộng Kỳ dặn trước, dù Quý Hô có phần bất mãn, vẫn tận tâm sắp xếp chỗ ở ổn thỏa cho cả nhóm.
Tuy nhiên, ngoài Tô Vận, những người còn lại đều lo lắng, bất an. Dù gì họ cũng chỉ là kẻ qua đường, sao Thu Mộng Kỳ phải bận tâm đến họ?
Trong góc phòng giam, lão đầu mập mạp dựa lưng vào tường, ánh mắt đờ đẫn, im lặng không nói lời nào.
Mấy tiểu thiếp xúm xít thì thầm. Có người cho rằng tiểu huyện lệnh giờ đã đưa họ đến Phong Nhạc, chắc sẽ không quan tâm nữa. Người khác lại nói, nếu đã tốn công đưa họ đi, hẳn là sẽ không bỏ mặc. Nhưng ai trong số họ chẳng nhìn ra, Thu đại nhân đối với nhị tiểu thư Lưu gia có phần đặc biệt — biết đâu đã để mắt đến cô ấy rồi? Thế là mọi người liền đổi thái độ, lần lượt đến cầu xin Lưu Nguyệt Như, nhờ nàng nói đỡ với Thu Mộng Kỳ, xin được bố trí chỗ tốt hơn, nhất quyết không muốn đi khai hoang.
Nhưng nếu không làm ruộng, thì còn làm gì được? Mà lại chẳng ai muốn vào quân doanh.
Lưu Nguyệt Như nhớ lại cảnh đám người này suốt dọc đường coi thường dòng chính, trong lòng bực bội, liền quát mắng một trận rồi thẳng tay xua đuổi.
Mắng xong, cô lại không kìm được nảy sinh chút mong chờ mơ hồ trong lòng.
Ở một gian giam khác, mười người hai nhà Tô Học Lâm và Tô Học Nghĩa đang tụm năm tụm ba bàn tán. Thực ra phần lớn là Cố thị đang mắng chồng mình.
Trước kia, trượng phu còn vỗ ngực cam đoan Cam Đức Thọ sẽ nể tình xưa mà không làm khó, nhưng nghĩ đến cảnh tượng ở châu nha vài hôm trước, nếu không có tiểu huyện lệnh kia chạy lo từng li từng tí, cả nhà họ e rằng đến giờ vẫn chưa rời khỏi Lịch Châu. Bấy giờ, ai cũng nhìn rõ bộ mặt thật của Cam Đức Thọ.
Từ đó, Cố thị đã lải nhải không ngừng suốt mấy ngày.
Tô Học Lâm bị lão thê mắng suốt cả buổi tối, lòng tự trọng tổn thương nghiêm trọng, nhưng biết mình sai, bị chửi lâu cũng chẳng dám cãi lại lời nào.
Tô nhị gia bên cạnh không nhìn nổi, vội lên tiếng bênh vực huynh trưởng: "Tẩu tẩu bớt giận, huynh trưởng là người trọng tình nghĩa nên nhìn ai cũng nghĩ là tốt bụng. Tẩu tẩu đã mắng nhiều ngày rồi, huynh trưởng chịu được thì thôi, chứ tẩu tẩu cũng nên nghỉ ngơi. Dành chút sức nghĩ kế cho Vận Nhi và các điệt tử, điệt nữ sau này mới là quan trọng."
Cố thị trợn mắt trừng trượng phu, hằn học nói: "Ta nghĩ đến việc nếu nghe theo ông ta, Vận Nhi và Lâm Nhi sẽ rơi vào tay tên họ Cam kia, là đã bực trong lòng. May mà Vận Nhi cùng Thu đại nhân đã có kế hoạch riêng, nếu không, sống chết ta cũng không tha cho ông ta."
Tô thái phó bị mắng mấy ngày liền, trong lòng uất ức: "Năm xưa hắn ta đâu phải người như vậy..."
"Ông còn dám nói—"
Tô Vận thấy vậy, liền kéo tay mẫu thân, dịu dàng nói: "Mẫu thân, giờ mọi chuyện đã ổn rồi, đừng nhắc lại nữa. Chúng ta nên nghĩ đến tương lai thì hơn."
Cố thị lúc này mới gằn giọng im lặng.
Cả nhà bàn bạc thêm một lúc rồi cũng dọn ra nghỉ. Tô Vận tựa lưng vào vách, ánh mắt hướng về bóng tối mịt mùng trong nhà lao, không tài nào chợp mắt.
Cố thị biết nữ nhi có tâm sự, liền bò lại gần, ôm lấy cánh tay con gái, nhẹ giọng hỏi: "Vận Nhi, con có phải... không nỡ rời xa Thu đại nhân không?"
Tô Vận lắc đầu. Nàng hiểu rõ, Thu Mộng Kỳ sẽ không để nàng đi. Chỉ riêng những khúc mắc giữa hai người đã đủ trói buộc nàng rồi. Giờ đối phương đã đứng vững, chắc chắn sẽ dành thời gian xử lý chuyện của nàng.
Huống chi, mấy trăm lượng bạc đã tiêu trong chuyến đi này cũng phải nghĩ cách gỡ lại. Thu Mộng Kỳ đang nhắm đến nghề buôn nhang muỗi, nàng muốn đi cũng chẳng thể nào đi nổi.
Cố thị nào biết được những điều đó. Bà chỉ sợ nữ nhi nặng lòng với tiểu huyện lệnh, không kìm được mà xót xa nói: "Vận Nhi, hay là để cha con đi xin Thu đại nhân giữ con lại bên người? Dù giờ nhà mình là tiện dân, nhưng nương thấy Thu đại nhân là người tốt, sẽ không vì thân phận mà bạc đãi con. Hắn tuy trẻ tuổi, nhưng nhân hậu biết thương người, nương tận mắt thấy, hắn còn lén đưa bánh cho con mấy lần."
Nghe mẫu thân nói Thu Mộng Kỳ có tình ý với mình, Tô Vận khẽ bật cười. Cha nàng nhìn người không ra, mẹ nàng cũng chẳng khá hơn. Chỉ vì đưa bánh mà bảo là có tình cảm? Vậy chẳng phải hắn cũng từng lén đưa bánh cho người khác sao?
Nàng vô thức quay đầu nhìn về phía phòng giam bên kia — nơi Lưu gia đang ở — trong đầu hiện lên khuôn mặt tròn trịa của cô nương Hạ Thiền.
Cố thị thấy vậy, vội thì thầm: "Vận Nhi, con sợ nhị tiểu thư Lưu gia sẽ tranh giành Thu đại nhân với con sao? Ai da, với thân phận hiện giờ của mình, làm chính thất là không thể. Huống hồ Thu đại nhân là quan lại triều đình, nếu một ngày hoàng thượng đại xá thiên hạ, nhà mình được phục hồi thân phận dân thường, may ra còn chút hy vọng. Nhưng dù vậy, hôn nhân vẫn phải môn đăng hộ đối, Thu đại nhân chưa chắc đã..."
"Con chưa muốn nghĩ đến chuyện đó đâu, mẫu thân."
"Sao lại không nghĩ? Con đã mười bảy tuổi, là đại cô nương rồi. Con gái người ta tuổi này có khi đã làm mẹ, nếu không vì Mạnh gia—" Nói đến Mạnh gia, Cố thị hừ lạnh, nghiến răng tức giận.
"Cùng lắm thì không gả." Tô Vận thản nhiên đáp.
"Làm sao được! Nam tử trưởng thành phải thành thân, nữ tử trưởng thành phải xuất giá."
"Thu đại nhân cũng chưa cưới ai, người ta không vội, con vội gì?" Cô biết rõ tên Thu Mộng Kỳ này chắc chắn là mạo danh, diện mạo giống đến mức thật giả khó phân. Nếu không phải sinh đôi thì cũng chẳng khác là bao. Thu Thực mới mười bảy tuổi, Thu Mộng Kỳ cũng tầm đó — cùng tuổi nàng. Người ta còn không gấp, nàng gấp làm gì.
"Nha đầu ngốc, sao lại so nữ nhi với nam nhân? Đàn ông ba mươi bốn mươi tuổi vẫn cưới được cô nương mười sáu mười bảy, còn nữ nhân qua mười tám đã bị gọi là lỡ thì. Nhà nào tử tế mà chịu cưới người già? Nói đi nói lại, vẫn là vì con nhớ nhung Thu đại nhân."
Tô Vận không muốn tranh luận, đành nói qua loa: "Vậy thì coi như mẫu thân nói đúng đi. Con đúng là nhớ Thu đại nhân, cam lòng ở bên ngài ấy."
"Cái nha đầu này, nương đã bảo rồi, ta là mẹ con, mẫu tử liền tâm, con nghĩ gì nương chẳng biết? Chỉ không biết Thu đại nhân nghĩ sao. Nếu ngài có chút tình cảm, nương sẽ bảo cha con đi nói chuyện. Ai da… chỉ sợ lão già cố chấp ấy không chịu. Ông ấy không muốn con làm thiếp, huống chi là nuôi bên ngoài, không danh không phận..."
"Tô gia chúng ta gia phong nghiêm cẩn, cả đời cha chỉ có một mình mẫu thân, nhị thúc cũng chỉ cưới một vợ. Cả nhà trên dưới hòa thuận. Cha không đồng ý cũng chẳng có gì lạ. Mẫu thân, người đừng nghĩ nữa, cứ để con làm nữ tử lỡ thì đi."
Cố thị không còn cách nào, đành lau nước mắt nói: "Con đừng vội, biết đâu Thu đại nhân cũng có tình cảm với con, làm sao nỡ để con làm người không danh phận? Đến lúc đó nương sẽ cố gắng khuyên cha con lần nữa."
Tô Vận tựa vào vai mẫu thân, không nói thêm lời nào — bởi vì Thu Mộng Kỳ là nữ tử, chuyện này từ đầu đã không có lối ra.
---
Khác với mọi người, đêm đó Thu Mộng Kỳ ngủ một giấc ngon lành. Từ Kinh Đô đến đây, suốt dọc đường cô phải chịu cảnh gió sương, lúc ngủ trạm dịch, lúc tá túc nơi hoang dã. Giờ đã đến nơi, tâm trí cô cũng an ổn trở lại.
Sáng sớm, tiếng mõ điểm danh vang lên, Thu Mộng Kỳ liền tỉnh giấc. Xuân Đào đã chờ sẵn ngoài cửa, nghe động tĩnh trong phòng liền gõ cửa bước vào giúp cô thay y phục.
Hôm nay là ngày đầu tiên nhậm chức, tâm trạng cô vô cùng hưng phấn, nhanh chóng thích nghi với vai trò mới, gương mặt rạng rỡ, tinh thần phấn chấn bước từ nội viện ra tiền đường.
Đám quan lại đã chờ sẵn. Thấy huyện thái gia mặc quan bào đỏ, thần thái rạng ngời xuất hiện, tất cả lập tức chỉnh đốn trang phục, đứng dậy hành lễ vấn an. So với vẻ hăng hái của Thu Mộng Kỳ, những người khác trông có phần uể oải.
Bởi ở nha môn Phong Nhạc, đã lâu lắm rồi không ai dậy sớm điểm danh như vậy. Ba ban sáu phòng trước giờ đều đến làm buổi chiều, tùy tiện tùy hứng. Nhưng nay có huyện lệnh mới, ai cũng chưa rõ tính cách, không dám lơ là.
Nha môn vốn có lại xá cho quan lại nghỉ ngơi, nhưng đám nha dịch và viên chức lâu nay chê bai nơi này nghèo nàn. Hầu hết ở Phong Nhạc đã lâu, có nhà cửa, đất đai trong thành, trong nhà cũng có vợ đẹp con xinh. Ngoại trừ tân quan như Thu Mộng Kỳ, chẳng ai muốn ở lại nha môn.
Phải nói, chức huyện lệnh Phong Nhạc xưa nay chẳng tốt lành gì. Nhiệm kỳ trước, người thì chết vì bệnh, kẻ thì chưa làm được bao lâu đã bị điều đi nơi khác. Khiến nơi này lâu năm không có người cai quản ổn định, phần lớn công việc đều do huyện thừa Khổng Hưng Hiền và chủ bộ Lư Quảng Thuận gánh vác.
Đây cũng là lý do vì sao một huyện hạ cấp như Phong Nhạc, dân số chưa đến năm vạn, lại có đến ba vị quan phó.
Theo lời đồn, các huyện hạ cấp khác thậm chí còn không có chức chủ bộ hay huyện uý, phần lớn việc đều do huyện lệnh hoặc huyện thừa kiêm nhiệm.
Tất cả những điều này, Thu Mộng Kỳ hoàn toàn không hay biết.
Về đến sương phòng, cô lần lượt nghe ba ban sáu phòng báo cáo công việc gần đây, rồi kiểm tra danh sách nha dịch nộp hôm qua. Nhưng tiếc thay, các báo cáo đều hời hợt, qua loa.
Dù chưa có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng từng xem không biết bao nhiêu phim cổ trang, lại được hun đúc bởi kiến thức lịch sử, tầm nhìn của cô vượt trội hơn đám quan lại thời cổ đại này. Mỗi lần nghiêm mặt, cất giọng làm quan, cũng đủ khiến họ run rẩy, kính nể. (Editor: cái giọng văn này toát lên sự kiêu ngạo thực sự =]])
Việc hành chính khác còn có thể từ từ học, dù sao cũng có thời gian thích nghi. Duy chỉ có một điều khiến Thu Mộng Kỳ lo lắng nhất: xét xử án.
Huyện lệnh có trách nhiệm xử án. Trước kia xem phim, thấy chuyện cỏn con cũng phải báo quan, án mạng thì càng không thể tránh, chỉ cần ngồi công đường, bên dưới hô "uy vũ", rồi bắt đầu tra hỏi. Thu Mộng Kỳ sợ nhất là cảnh đó. Cô hiểu rõ năng lực suy luận của mình — nếu thực sự có án xảy ra, bản thân làm trò cười thì không sao, nhưng khiến người vô tội bị oan, hung thủ thoát tội thì không thể tha thứ.
Cô lập tức gọi hình phòng đến, hỏi về tình hình xử lý án trong vài năm gần đây.
Chưởng sự hình phòng đáp: "Tranh chấp nhỏ ở thôn xóm có địa bảo và hương ước giải quyết. Việc vụn vặt trong thành thì do Quý đại nhân và thuộc hạ xử lý. Chỉ những vụ trọng án, đại án mới cần đại nhân thân chinh. Nhưng mấy năm nay chỉ xảy ra một vụ lớn, nên nhìn chung khá yên bình. Quý đại nhân cần mẫn, án tồn đọng không nhiều."
*Địa bảo (地保): Có thể hiểu như trưởng thôn, có trách nhiệm giữ trật tự, an ninh, báo cáo sự vụ lên cấp trên.
*Hương ước (乡约): Ban đầu là quy ước làng xã, trong văn cảnh này được dùng như danh xưng chức vụ — người làm trọng tài, điều phối viên, giống như "già làng".
May mắn là bên dưới còn có một huyện uý đỡ đòn. Quý Hô tuy khô khan, nhưng ít ra là người có năng lực.
Lúc này Thu Mộng Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, âm thầm cầu nguyện: mong rằng thời gian tới đừng có đại án nào xảy ra.
Cả buổi sáng trôi qua, cô đã nắm được sơ bộ tình hình Phong Nhạc.
Buổi chiều, cô cho mời chủ bộ Lư Quảng Thuận đến, hỏi về các thôn lân cận, và nơi thường bố trí cho phạm nhân bị lưu đày.
"Trong số những người này có vài kẻ ta cần dùng đến bất cứ lúc nào. Nhất định phải sắp xếp họ ở những thôn gần đây, để tiện điều động."
Lư Quảng Thuận do dự: "Đại nhân, những phạm nhân nữ này… có cần đưa một số vào quân doanh không?"
Chiều hôm qua, huyện uý Quý Hô đã nói rằng đại nhân muốn chiếu cố nhóm này, nhưng giờ đứng trước mặt, hắn vẫn phải xác nhận lại cho chắc.
"Không cần. Nữ quyến tạm thời chưa đưa vào vệ sở. Cứ cho họ nhập hộ, theo người nhà khai hoang trồng trọt."
Lư Quảng Thuận tuy tiếc nuối trong lòng, nhưng đại nhân đã nói, hắn đâu dám trái lệnh. Huống hồ nghe nói trong đám có người liên quan đến thứ sử đại nhân, càng không dám sơ suất.
Thu Mộng Kỳ suy nghĩ một lát, rồi nói: "Giữ lại đại tiểu thư Tô gia. Lát nữa đưa đến hậu viện, giao cho nha hoàn Xuân Đào của ta. Ta có việc cần dùng đến."
Thực ra ban đầu cô định giữ Lưu Ngạc, để moi ra chuyện năm xưa của Hòa gia. Nhưng lão già mập mạp suốt ngày nằm ì, không nói không rằng, sai khiến cũng không nghe. Bản thân cô vừa nhậm chức, trăm việc bề bộn, chưa có thời gian xử lý. Đợi khi ổn định sẽ tính sau.
Triều đình có luật rõ ràng: phạm nhân lưu đày nếu không có lệnh triệu tập thì không được rời khỏi nơi phát vãng. Nếu không có biến cố gì, cả đời họ chỉ có thể sống ở Phong Nhạc — không cần lo bỏ trốn.
Đã không giữ Lưu Ngạc, thì người nhà Lưu gia cũng không cần giữ lại. Dù cô thấy Lưu Nguyệt Như dễ mến, nhưng hiện giờ đã giữ Tô Vận, nếu còn giữ thêm một cô nương nữa thì dễ bị dị nghị.
Quả nhiên, vừa nghe lệnh giữ đại tiểu thư Tô gia, khoé mắt Lư Quảng Thuận liền ẩn hiện nụ cười mờ ám. Hắn từng thấy Tô Vận không cải trang, trong lòng từng xao xuyến. Nhưng giờ biết rõ huyện lệnh có ý, liền hiểu rằng nữ nhân này không phải hạng hắn có thể mơ tưởng — đúng như dự đoán, bị giữ lại rồi.
"Thuộc hạ lập tức đi làm."
So với Quý Hô, Lư Quảng Thuận quả là người khéo léo hơn nhiều. Nhận lệnh xong, hắn lập tức đến ngục áp giải người. Những kẻ khác bị phân bổ đến các thôn như Đại Hà thôn và Đăng thôn, cách thành hơn mười dặm.