Chương 59: Nắm Lấy Bàn Tay Nhỏ

Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 59: Nắm Lấy Bàn Tay Nhỏ
Chưa kịp nghĩ ra cách phá băng mối quan hệ, người nhà họ Tạ từ Kinh Đô đã tới nơi.
Thu Mộng Kỳ không ngờ chính Tạ Chính Khanh lại đích thân đến.
Hồi đó, hai người chỉ gặp nhau vội vàng rồi chia tay, suốt nửa năm trời không gặp, nay gặp lại, vừa có chút xa lạ, lại vừa thoáng chút thân quen.
Dù sao, đây cũng là vị kim chủ đầu tiên giúp đỡ cô. Nếu không có tám trăm lượng bạc cùng cỗ xe ngựa mà Tạ Chính Khanh tặng, suốt chặng đường tới Lĩnh Nam chắc chắn gian truân khôn xiết, chưa chắc đã giải được đám phạm nhân hai nhà Tô - Lưu đến đúng khu vực cô phụ trách.
Đã lăn lộn trong quan trường vài tháng, Thu Mộng Kỳ không còn dáng vẻ rụt rè ngày đầu, liền cười chọc ghẹo: "Chẳng lẽ Tạ huynh sợ ta ôm tám trăm lượng bạc trốn mất, nên không ngại đường xa ngàn dặm, chạy tận đến vùng Lĩnh Nam mây khói mù mịt này sao?"
Nghe quan huyện gọi mình là "Tạ huynh", Tạ Chính Khanh lập tức hoảng hốt. Dù họ Tạ ở Kinh Đô có thế lực, nhưng rốt cuộc vẫn là gia đình thương nhân, bản thân hắn lại thuộc chi nhánh nhỏ trong tộc, làm sao dám xưng huynh gọi đệ với một vị quan huyện? Nhưng đối phương đã chủ động nâng đỡ, hắn cũng không dám tự hạ thấp mình, vội khom người thật sâu hành lễ.
"Đại nhân nói vậy khiến tiểu nhân xấu hổ muốn chết. Thực ra trước đây cũng từng nghĩ đến Phong Nhạc, chỉ là không quen biết ai, lại nghe nói nơi đây khí hậu khắc nghiệt, dân phong hung hãn nên đành bỏ ý định. Nay nghĩ đến đại nhân đang ở đây, lòng không kìm nén được, thế nào cũng phải đến một chuyến cho yên tâm, coi như hoàn thành một tâm nguyện."
Thu Mộng Kỳ khẽ cười: "Vậy sao, đến rồi thì thấy có gì khác với tưởng tượng không?"
"Khác xa một trời một vực. Tôi tưởng dọc đường cướp bóc hoành hành, biên cương lại có man nhân lang thang, không ngờ trong thành sạch sẽ, dân chúng tươi cười chào đón, thực khiến tôi hết sức bất ngờ. Đại nhân không biết đâu, trên đường đi, từ khi vào địa giới Tân Hội, tôi liên tục nghe dân chúng khen ngợi ngài không ngớt. Khoản tám trăm lượng của tiểu nhân chẳng đáng là bao, lại do tôi chưa nói rõ — số bạc ấy lẽ ra nên do Tạ gia chi trả để hỗ trợ đại nhân lo liệu, về sau việc thu mua sẽ bàn lại, mong đại nhân đừng trách."
Tạ Chính Khanh vừa đặt chân đến Phong Nhạc, quả thật đã nghe không ít chuyện lớn mà Thu Mộng Kỳ làm. Người dân nhắc đến vị tân huyện lệnh này đều giơ ngón tay cái khen ngợi. Khi vào thành, thấy Phong Nhạc huyện — nơi từng bị đồn là "bẩn, loạn, tệ" — nay lại sạch sẽ gọn gàng, dù có gia súc, xe ngựa để lại phân rác, cũng lập tức có người dọn dẹp.
Không thể không nói, khung cảnh tổng thể của Phong Nhạc huyện so với Dân Ninh gần Kinh Đô còn sạch sẽ, dễ chịu hơn nhiều. Là một thương nhân từ phương xa, nếu đường sá nơi này được tu sửa thêm chút nữa, hắn thực sự muốn đến đây buôn bán.
Dọc đường, Tạ Chính Khanh cũng phần nào hiểu rõ tình trạng quản lý rối ren trước đây của Phong Nhạc huyện, bị dân chúng oán thán đã lâu. Thế mà Thu Mộng Kỳ vừa tới đã làm được mấy việc lớn như vậy — đủ thấy người này có bản lĩnh. Hắn càng thêm quyết tâm kết giao. Một tám trăm lượng bạc, có là gì?
"Tạ huynh nói đùa rồi. Trước đây chúng ta đã rõ ràng, số tiền đó là đặt cọc mua hàng, không thể lẫn lộn. Nếu không, mất uy tín, về sau còn thương nhân nào dám đến Phong Nhạc làm ăn?"
Tạ Chính Khanh vội nói: "Là tiểu nhân nghĩ ngắn. Nhìn vẻ tự tin của đại nhân, chẳng lẽ hàng hóa đã có nguồn?"
"Tất nhiên rồi. Lần trước đã hứa với Tạ huynh, tôi vừa đến là lập tức xử lý việc này."
"Đại nhân vừa giữ lời hứa, lại tận tâm tận lực như vậy, thực khiến tiểu nhân cảm kích vô cùng. Nếu tối nay đại nhân có thời gian, tiểu nhân đã chuẩn bị chút rượu tại Thiên Hương Lâu, mời ngài đến ôn chuyện cũ, đồng thời bàn thêm về việc này, không biết ý kiến thế nào?"
Giờ đây, Tạ Chính Khanh đã quyết tâm bám chặt lấy vị tiểu huyện lệnh trẻ tuổi trước mắt. Trực giác mách bảo hắn: chỉ cần bám được cái chân vững chắc này, chi nhánh Tạ thị của mình nhất định sẽ có bước phát triển lớn, đến lúc đó cả gia chủ cũng phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
"Tạ huynh đã mời, tôi nhất định đúng hẹn. Nhưng tôi thường bận việc công, chuyện này do người khác phụ trách cụ thể, tối nay nàng ấy cũng sẽ đi cùng."
"Đó là lẽ đương nhiên. Đại nhân bận việc quan, chính sự là trên hết."
"Vậy để tôi cho người dẫn huynh đi gặp nàng trước, tiện thể xem thử hàng hóa giai đoạn đầu thu gom, có hợp ý không, tối nay bàn bạc cũng dễ hơn."
"Thật là chu đáo, đại nhân lo liệu mọi bề, tiểu nhân thực lòng bái phục."
Thu Mộng Kỳ khẽ cười, vẫy tay gọi Vương Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, dẫn Tạ lão bản đến ngõ Xuân Hi tìm Tô cô nương, nàng biết phải làm gì."
"Vâng, đại nhân." Vương Tiểu Bảo vui vẻ bước lên dẫn đường.
Thu Mộng Kỳ nhìn theo bóng lưng hai người, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, cô còn đang do dự không biết có nên chủ động tìm Tô Vận không, giờ thì tốt rồi — cơ hội đã tự tìm đến tận cửa.
Đến tối, Vương Tiểu Bảo nhắc Thu Mộng Kỳ chuẩn bị đến Thiên Hương Lâu. Cô nén chặt cảm xúc mong chờ trong lòng, ngón tay hơi run, nhưng vẫn chậm rãi đứng dậy — như thể nếu đến sớm một bước là mình đã chủ động nhún nhường. Khi bước vào phòng riêng, Tạ Chính Khanh và Tô Vận đã đợi hơn nửa canh giờ.
Tạ Chính Khanh tất nhiên không tiện nói gì, chỉ bảo do đại nhân bận việc công, không thể đến sớm. Nhưng Tô Vận sao không hiểu tính cô? Ánh mắt nàng liếc qua, lạnh nhạt, khiến Thu Mộng Kỳ cảm giác như bị nhìn thấu, bỗng dưng thấy xấu hổ.
Điều khiến Thu Mộng Kỳ bực mình hơn cả là: gần một tháng không gặp, dường như chỉ có mình cô là vật vã, còn đối phương thì sống bình yên, như chẳng có chuyện gì xảy ra. Cô không khỏi cáu kỉnh, nhưng cũng không rõ mình đang giận điều gì.
Dù vậy, cô vẫn không nhịn được liếc nhìn người kia. Một chiếc váy vàng nhạt tôn làn da mịn như ngọc, cổ thon dài uốn lượn... Càng đẹp hơn lần trước, sao vậy? Chẳng lẽ rời xa cô thì sống tốt hơn?
Nhận ra điều này, Thu Mộng Kỳ cảm thấy thất vọng, trong lòng lại trào dâng chút bướng bỉnh, dỗi hờn.
Không nhịn được, vừa vào đã uống liền mấy chén rượu.
Tô Vận thấy cô chưa bắt đầu chuyện đã vội uống ừng ực, liền nhíu mày.
Người này tửu lượng kém, nếu tiếp tục thế này, chưa đầy hai ba chén đã gục, còn đâu mà đàm phán?
Cuối cùng, nàng không nhịn được nhắc nhở: "Đại nhân, ăn chút gì trước đi, uống rượu lúc đói hại sức khỏe."
Giọng nói vẫn lạnh nhạt như xưa, nhưng một câu chủ động quan tâm như vậy khiến tâm trạng bực dọc, bồn chồn của Thu Mộng Kỳ bỗng dịu xuống như được vuốt ve.
Dù sao cũng là đối phương mở lời trước — mở lời là cúi đầu, là nhún nhường. Trong lòng Thu Mộng Kỳ rốt cuộc cũng thấy chút hả dạ, vui vẻ. Nhưng tính kiêu ngạo, cố chấp vẫn khiến cô phải giữ thể diện.
"Chỉ uống một chén thôi" — cô nghĩ thầm — "làm sao để vừa nghe cô ấy nói đã nghe theo ngay được? Uống thêm một chén nữa, để chứng minh mình là người chủ động dừng, chứ không phải vì lời khuyên của nàng." (Editor: Bảo bướng)
Nói rồi, cô làm như không nghe thấy, giơ tay định rót thêm.
Tô Vận vốn định mặc kệ một lúc, nhưng thấy Thu Mộng Kỳ như phát điên, uống ừng ực không ngừng, cuối cùng không nhịn được, đưa tay kéo nhẹ tay áo cô.
Thu Mộng Kỳ không ngờ nàng lại chủ động chạm vào mình, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc khó tả.
Tựa hồ có ma dẫn dắt, bàn tay trái dưới bàn khẽ xoay, nắm lấy cổ tay nàng — bàn tay mềm mại, không xương — giữ chặt trong lòng bàn tay mình.
Cả hai đều không ngờ có chuyện này. Rõ ràng đang giận dỗi hơn nửa tháng, ai cũng không chịu nhún nhường, vậy mà giờ đây — dưới bàn ăn — lại lặng lẽ nắm tay nhau.
Thu Mộng Kỳ cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cô tự nhủ: mình giữ tay nàng là để không để bị ngăn cản nữa. Nhưng bàn tay mềm mại kia nằm gọn trong tay mình, như chiếc lông vũ lướt nhẹ lòng bàn tay, ngứa ngáy, tê dại — cảm giác khó tả.
Cô như trúng tà, cắn nhẹ đầu lưỡi để tỉnh táo, nhưng lại không nỡ cắn mạnh — có lẽ vì không nỡ để cảm giác dịu dàng này biến mất.
Hai người bạn sau cãi nhau rồi làm lành, có ngượng ngùng thế này không? Huống chi, cô và Tô Vận nào có phải bạn tốt? Nghiêm túc mà nói, họ là tình địch.
Cô không dám nhìn Tô Vận, nhưng cũng không buông tay. Tay phải nâng chén uống cạn, nét mặt vẫn bình thản, chỉ đôi má ửng hồng và vành tai đỏ bừng tố cáo tâm trạng thật.
Tạ Chính Khanh ngồi đối diện không nhìn thấy hành động dưới bàn, nhưng nhìn thần sắc hai người cũng đoán được không đơn giản.
Là người từng trải, hắn thấy trước mắt mình là một cặp kim đồng ngọc nữ, dù đứng giữa đám đông cũng nổi bật chói mắt. Hai người có tình ý với nhau — chuyện bình thường.
Hắn cười nói: "Đại nhân tửu lượng tốt, Tô cô nương lại chu đáo. Uống rượu mà đói bụng thì không tốt. Tôi nghĩ chúng ta nên ăn chút gì trước. Nghe nói đặc sản ở đây toàn hải sản, ngon lắm. Tôi ở Trung Nguyên bao năm, chưa từng uống món canh cá nào ngon đến thế. Hôm qua ăn một bữa ở phòng bên, ngon đến mức tối ngủ không được. Hôm nay đến là gọi hết món đặc biệt, giờ đói quá chịu không nổi."
Phong Nhạc tuy nghèo, nhưng hải sản thì tuyệt hảo — đúng như Tạ Chính Khanh nói: ngon, rẻ, hương vị để lại dư vị lâu dài.
Bị hắn chen ngang, gương mặt đỏ ửng của hai người cũng dịu bớt phần nào.
Cảm nhận bàn tay mềm mại hơi giãy dụa trong tay, Thu Mộng Kỳ ban đầu siết chặt, cuối cùng tiếc nuối buông ra, quay sang Tạ Chính Khanh: "Lúc tôi mới đến Phong Nhạc, ngày nào cũng ăn cá, ăn mấy tháng không ngán. Tạ huynh, mời dùng đũa."
Bên kia, Tô Vận cúi đầu, mặt mũi không rõ.
Nhưng chỉ một màn "tương tác" vừa rồi, trong lòng Thu Mộng Kỳ cảm thấy khoảng cách hơn hai mươi ngày qua dường như đã vỡ tan. Cảm giác ấy khiến cô khẽ hưng phấn, khóe môi nở nụ cười, ánh mắt long lanh, tràn đầy sức sống.
"Đại nhân tuổi trẻ tài cao, phong thái vượt trội, không biết đã làm đắm say bao nhiêu thiếu nữ ở Phong Nhạc này." Rượu vào, Tạ Chính Khanh không kìm được cảm thán. Nhưng chợt nghĩ đến mỹ nhân tuyệt sắc bên cạnh có thể là người trong lòng Thu đại nhân, hắn vội sửa lại: "Tô cô nương thông tuệ, dung mạo tuyệt trần, cùng đại nhân đúng là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp."
Theo lẽ thường, ít nhất cũng phải có người phản bác. Nhưng Tô Vận chỉ cúi đầu gắp thức ăn, Thu Mộng Kỳ thì ngồi yên, mỉm cười không đáp — như thể không nghe thấy câu cuối, chỉ nhàn nhạt nói: "Tạ huynh lại đùa rồi. Với bộ dạng này, hồi ở Kinh Đô tôi còn suýt gây đại họa. Lúc ấy văn võ bá quan dâng sớ yêu cầu tôi cởi áo để xác minh thân phận, như con cừu lạc vào bầy sói, vô cùng bất lực. May nhờ Thánh Thượng thương xót, hạ chỉ cấm không được dùng nhan sắc của huyện lệnh làm lý do điều tra, mới tránh được tai họa."
Tạ Chính Khanh vội đứng dậy khom người: "Tiểu nhân lỡ lời, xin đại nhân trách phạt."
"Không sao, Tạ huynh nghiêm trọng quá. Chỉ là lời cảm thán, đâu cần kiêng kỵ thế. Mời ngồi, uống rượu."
Tạ Chính Khanh mới ngồi xuống, tự phạt một chén, ba người bắt đầu vào việc.
Trong lúc thương nghị, vai trò thay đổi: Tô Vận là người nói chính, Thu Mộng Kỳ phần lớn lắng nghe.
Nhìn đối phương nghiêm túc bàn bạc, một lọn tóc mềm rủ bên má cũng khiến người ta không thể rời mắt, gương mặt tinh xảo dưới ánh đèn càng thêm dịu dàng mê hoặc — quả thật, nữ nhân khi nghiêm túc là đẹp nhất. Thu Mộng Kỳ thừa nhận: câu này là chân lý.
Suốt thời gian qua, Tô Vận là người trực tiếp tiếp xúc dân làng Thạch Bàn, nắm rõ giá cả ngọc quế, gỗ hương... Hôm qua Tạ Chính Khanh đã đến ngõ Xuân Hi xem hàng, rất hài lòng, đồng thời tán thành giá thu mua và phương án chia lợi nhuận do Tô Vận đề xuất.
Ba người vui vẻ ký kết khế ước, sau này cứ theo hợp đồng mà làm.
Tuy nhiên, do thân phận tiện tịch của Tô Vận, còn Thu Mộng Kỳ là quan viên, vai trò trung gian, cuối cùng khế ước vẫn phải dùng danh nghĩa Xuân Đào ký với Tạ gia.
Tạ Chính Khanh không nhịn được nói: "Đại nhân, thân phận của Tô cô nương nên sớm thoát tịch càng tốt. Tôi thấy rõ đại nhân rất tín nhiệm nàng. Một là để làm việc thuận lợi, hai là tránh bị kẻ xấu lợi dụng."
Trong mắt hắn, nếu Tô Vận không thoát tịch, trong mắt quan lại khác chẳng khác gì miếng mồi thơm. Mà phần lớn quan lại tham tài háo sắc, nếu có người chức cao hơn Thu Mộng Kỳ muốn giành giật, e rằng khó lòng ngăn cản.
Thu Mộng Kỳ liếc Tô Vận, nói: "Những thân phận như quan nô, quan kỹ của nhà Tô, Lưu, với chức quan hiện tại của tôi không thể xử lý được. Phải có quan viên từ lục phẩm trở lên mới có quyền. Tôi mới nhậm chức chưa lâu, quan hệ chưa mở, chuyện này chỉ có thể kéo dài."
"Nếu hoàng gia có hỷ sự, đại xá thiên hạ thì có thể trực tiếp thoát tịch. Nhưng nay thiên tai liên miên, hoàng đế... ai, e rằng con đường này khó thực hiện."
"Thái thú Tân Hội quận, Lý đại nhân Lý Thái là người quân tử, tôi định cầu xin ngài ấy. Nhưng hiện tại chưa có thành tích nổi bật, thật khó mở lời."
"Tạ gia ở Kinh Đô quen biết không ít quan viên từ lục phẩm trở lên, nhưng nhà Tô lại ở tận Phong Nhạc, xa xôi, e rằng không tiện nhúng tay."
Tô Vận mỉm cười: "Tạ lão bản có lòng, tiểu nữ cảm kích vô cùng. Nhưng chuyện do người làm, rồi sẽ có cách. Xin chớ lo lắng."
Tạ Chính Khanh mỉm cười: "Đại nhân và Tô cô nương đều là người có bản lĩnh, chuyện nhỏ như thoát tịch, nghĩ lại cũng chẳng khó gì. Là tôi lo xa rồi."
Thu Mộng Kỳ khẽ cười: "Vừa rồi nói xong việc thu mua và chia lợi nhuận, tôi còn một chuyện chưa nói với Tạ huynh."
"Đại nhân cứ nói."
"Trên đường đến Phong Nhạc, tôi từng đồng hành cùng đội áp giải phạm nhân, do một tham quân khu vực Kinh Đô tên Vương Già phụ trách. Người này thật thà, cẩn thận, có năng lực. Mỗi năm hắn qua lại Kinh Đô - Lĩnh Nam không dưới vài lần. Tôi đã hứa sẽ giao việc vận chuyển hàng hóa sau này cho hắn. Không biết Tạ huynh thấy thế nào?"
Tạ Chính Khanh mừng rỡ: "Đại nhân quả là cao minh! Bao năm nay, thương nhân muốn đến Lĩnh Nam buôn bán không ít. Ngoài việc điều kiện nơi đây khắc nghiệt khiến người ta e ngại, phần lớn là sợ cướp bóc dọc đường, hàng hóa bị cướp sạch, tổn thất nặng nề, nên đành từ bỏ."
"Vậy mà Tạ huynh vẫn đến."
"Chẳng phải là mạo hiểm cầu phú quý sao? Mười chuyến bị cướp hai chuyến, tôi vẫn còn lời. Nhưng nếu có quan sai hộ tống, thì chẳng còn gì phải sợ."
"Vậy thì tốt, việc vận chuyển sau này giao cho Vương tham quân lo. Phần chi phí hắn lấy, phiền huynh tự thương lượng với hắn."
"Tất nhiên, nếu được Vương tham quân hộ tống, Tạ mỗ nhất định không bạc đãi."
"Vậy thì ổn. Sau này muốn phát tài, còn phải nhờ Tạ huynh vất vả ở Kinh Đô."
"Có Thu đại nhân quản lý nơi sản xuất, Vương tham quân bảo vệ dọc đường, Tạ mỗ nhất định không phụ kỳ vọng, mở thông con đường thương mại từ Lĩnh Nam đến Kinh Đô, mang lại phúc lợi cho dân hai vùng. Lúc đó, chúng ta cùng nhau phát tài."
Bữa tiệc kết thúc, chủ khách đều vui vẻ.
Tạ Chính Khanh xong việc, không muốn quấy rầy đôi bích nhân trước mắt, liền chắp tay cáo từ.
Chỉ còn lại Thu Mộng Kỳ và Tô Vận, nhất thời im lặng.
Ra khỏi tửu lâu, chưa đợi Thu Mộng Kỳ mở lời, Tô Vận đã bước thẳng về phía xe, cho đến khi phía sau vang lên tiếng bước chân.
"Ngươi... ngươi thật sự không muốn nói với ta một câu nào sao?"
"Đại nhân còn điều gì phân phó?"
"Aiz, sao ngươi lúc nào cũng cố chấp thế? Nổi giận cũng phải là ta mới đúng. Ngươi thì ngược lại, trắng trợn cướp đồ của ta. Ta còn không so đo, dù sao cả đời này ta cũng chẳng tìm ai khác — ngươi cướp không được đâu. Đã bao lâu rồi, đừng giận nữa, theo ta về đi."
"Chỉ có ta là đang giận sao?"
"Nếu không thì là gì? Được rồi, chúng ta đều nói không suy nghĩ. Ta không chấp nữa, chẳng lẽ ngươi còn muốn chấp?"
"Ngươi nghĩ kỹ đi. Ban đầu nói rõ sẽ không nhắc đến quá khứ, nhưng sau đó mỗi lần đều là ngươi mở lời. Người chủ động không kiêng nể cũng là ngươi. Giờ thì qua một thời gian, lại chọn quên hết, đổ lỗi cho ta là người gây chuyện."
"Ta —" Cô đã nói gì lúc đó? Thật sự có nói như vậy... Hình như đúng là có. Lần đó ai là người nhắc lại chuyện cũ? Hình như là Tô Vận nói để cô tự xử lý án, cô không chịu, Tô Vận bảo cô sau này còn phải xuất giá, không thể cứ theo bên cô mãi. Cô nghe vậy liền nổi giận — giận nàng muốn lấy chồng, giận nàng không rời nam nhân được, rồi lại lôi chuyện cũ ra.
Đúng, cô thừa nhận ngăn cản Tô Vận xuất giá là sai. Nhưng chuyện xưa Tô Vận từng làm những việc đáng ghét — cũng là thật.
Nhưng hình như cô đã nhiều lần quyết định bỏ qua, giờ lại lôi ra — quả thật không hay. Nhưng nghĩ kỹ, tuy lần nào cãi nhau cũng là cô, nhưng lần nào chủ động xuống nước — chẳng phải cũng là cô sao?
Nghĩ vậy, những lời định nói lại nuốt vào trong, đổi sang chủ đề khác: "Sắp đến trung tuần tháng Bảy, chuyện ở Thạch Bàn thôn không thể trì hoãn. Lần trước hứa tăng sản lượng vụ mùa là dựa trên ý kiến của ngươi, ngươi phải theo ta đi một chuyến."
Chuyện liên quan đến sinh kế dân chúng, Tô Vận không tiện dùng làm quân bài trong cuộc chiến lạnh giữa hai người. Thấy nét mặt Thu Mộng Kỳ có phần u ám, nàng cuối cùng dịu giọng: "Đương nhiên phải đi. Khi nào xuất phát?"
"Nếu không có việc gấp, mai sáng sớm đi. Dạo này nắng to, đi sớm đỡ nóng."
Cô thì không sợ nắng, chỉ là thấy người kia mảnh mai yếu ớt, đi giữa trưa dễ cảm nắng.
"Được, vậy sáng mai tôi sẽ đợi ngài ở cửa nha môn."
Thu Mộng Kỳ nghe vậy vẫn thấy thất vọng — Tô Vận đồng ý đi Thạch Bàn thôn, nhưng không đồng ý trở về nha môn. Nhưng nghĩ lại, hôm nay đã nắm tay nàng, lần này lại cùng đi làm việc, chắc chắn sẽ có thêm nhiều cơ hội. Không sợ nàng không mềm lòng.
Nghĩ vậy, tâm trạng phấn chấn hơn, gật đầu, quay sang Đại Phúc: "Đại Phúc, tiễn Tô cô nương về."
Tô Vận lên xe, cố kìm nén xúc động muốn ngoái lại nhìn cô thêm lần nữa, buông rèm xuống. Theo nhịp lắc lư của xe, nàng tựa người vào tấm ván sau xe, ngẩn ngơ nhìn rèm xe trước mặt.
——
Lời tác giả:
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã ném phiếu bá vương hoặc tưới dinh dưỡng cho ta trong khoảng thời gian từ 2023-05-29 20:58:54 đến 2023-05-30 20:32:30 nhé~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã ném mìn:
60384985 - 2 quả;
Nguyên Tử Tiểu Bất Điểm - 1 quả;
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tưới dinh dưỡng:
Vân Trung Cẩm Thư - 105 chai;
LeT's - 11 chai;
tokuisuzuko, Resen_Sun - mỗi người 10 chai;
Tiểu Tôn Ở Đây! - 6 chai;
Chờ Cập Nhật, Chờ Tắt Đèn - 5 chai;
Đại Vương hhh - 1 chai;
Rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!