Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
An Vương: Gửi gắm và Buông Bỏ
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi An Vương bước ra, hắn thấy Lương Tĩnh đang đứng đợi bên ngoài điện.
Thực ra Lương Tĩnh cũng chẳng sai Nghiên Hỉ làm gì cả. Y hoàn toàn hiểu ý tứ trong lời Tiêu Yến Ninh vừa nói – đó là ngầm ám chỉ cho An Vương về mối quan hệ của hai người, đồng thời cũng là tìm cớ để tách y ra. Lương Tĩnh biết Tiêu Yến Ninh vẫn luôn hết lòng kính trọng An Vương, chỉ sợ An Vương không chấp nhận nổi chuyện này, vạn nhất hắn không kiềm chế được, Hoàng thượng cũng không muốn y phải chứng kiến.
Thế nhưng Lương Tĩnh không nỡ để Tiêu Yến Ninh một mình đối mặt với An Vương, nên y cứ quanh quẩn gần đó, không chịu rời đi.
An Vương nhìn Lương Tĩnh, trong mắt hắn không chút cảm xúc rõ rệt, chỉ khẽ thì thầm: "Con đường này vô cùng gian nan."
Nói rồi, hắn im lặng một lát, rồi tiếp lời: "Ngài ấy là Hoàng thượng, giữa ngươi và ngài ấy, ngươi sẽ mãi ở thế yếu. Nếu chuyện này bị phanh phui, bọn ngự sử sẽ mắng chửi ngươi, sử sách cũng sẽ xóa nhòa công trạng của ngươi, chỉ còn lại tiếng xấu của kẻ nịnh thần."
Lời này Lương Tĩnh đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, y vẫn kiên định đáp lại An Vương: "Thần hiểu, thần không hề hối hận."
Những năm tháng ở bên Tiêu Yến Ninh, y có những đêm giật mình tỉnh giấc, phải nhìn thật kỹ mới dám tin rằng tất cả không phải là mộng. Đã trải qua bao gian nan mới có được tấm lòng của Tiêu Yến Ninh, sao có thể vì những lời phán xét tầm phào của người đời mà nao núng? Y đã dốc hết "thiên thời, địa lợi, nhân hòa" mới đổi được trái tim ấy, dĩ nhiên y sẽ dốc lòng gìn giữ.
An Vương bất giác mỉm cười, nói: "Bản vương biết rồi."
Lương Tĩnh theo hắn đánh trận nhiều năm, hắn hiểu rõ tính tình y, một khi đã quyết, chỉ biết lao về phía trước, chẳng hề ngoảnh đầu lại.
An Vương mím môi, rồi nói: "Bản vương nói thế này e là có phần thiên vị, nhưng Hoàng thượng phải gánh vác cả Đại Tề trên vai, đôi khi hành sự khó lòng tự do. Nếu một ngày giữa hai ngươi có tranh chấp, ngươi hãy thông cảm cho ngài ấy."
Sắc mặt Lương Tĩnh chợt nghiêm lại, y trịnh trọng đáp: "Vương gia yên tâm, thần đều hiểu... Hoàng thượng mà nghe được lời này của ngài, trong lòng nhất định sẽ rất vui."
Trong mối quan hệ này, đế vương vốn ở thế thượng phong, những người khác biết chuyện đều nghĩ Hoàng thượng sẽ mang tiếng xấu trong sử sách.
Thế nên, Lương Tĩnh lại càng trân trọng sự thiên vị mà An Vương đã dành cho Tiêu Yến Ninh.
An Vương đã nói hết những gì cần nói, hắn gật đầu với Lương Tĩnh, rồi xoay người rời đi. Hắn hiểu rõ Tiêu Yến Ninh — bề ngoài mềm mỏng dễ nói chuyện, nhưng tận trong xương lại mang theo sự kiêu ngạo và phòng bị rất mạnh mẽ. Hắn chịu ở bên Lương Tĩnh, tất nhiên là đã suy xét kỹ càng. Bỏ qua thân phận và giới tính, hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cùng trải qua bao biến cố, hiểu rõ lòng nhau, nay nương tựa lẫn nhau — cũng coi như là chuyện tốt đẹp.
---
An Vương ở lại kinh thành thêm bảy ngày, đợi Vân Thái Phi hoàn toàn bình phục, hắn mới dâng tấu xin phép rời kinh.
Tấu chương đưa đến trước ngự tiền, Tiêu Yến Ninh lập tức triệu hắn vào cung.
Tiêu Yến Ninh nhìn An Vương, chỉ vào tờ tấu trên án: "Tam ca, bệnh tình Thái Phi vừa khỏi, huynh không ở kinh thành thêm vài ngày sao?"
An Vương: "Mẫu phi đã lành hẳn, cũng chính người cứ giục thần về Thông Châu." Nói đến đây, hắn cũng có chút bất đắc dĩ, trong mắt Vân Thái Phi, kinh thành chính là chốn đau thương của An Vương, chẳng sánh bằng Thông Châu tự tại.
Tiêu Yến Ninh gật đầu, nói: "Trẫm nghe ngự y nói, Thái Phi cũng vì quá nhớ Tam ca mà sinh tâm bệnh."
Ngoài ra, còn vì tuổi tác, những năm An Vương ở Chiếu Ngục, suýt chút nữa đã cướp đi nửa mạng của Vân Thái Phi.
An Vương cười: "Là thần bất hiếu, sau này thần sẽ thường xuyên về kinh, để mẫu phi khỏi phải lo lắng."
Tiêu Yến Ninh: "Huynh một năm về được mấy chuyến chứ? Phụ hoàng nói, Vân Thái Phi là người Đông Ly, bao năm nay vẫn không hợp thủy thổ kinh thành. Phụ hoàng đã chuẩn tấu, lần này cho huynh đưa Vân Thái Phi về Thông Châu, nơi vốn gần Đông Ly, ở đó Thái Phi cũng có thể nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho khỏe."
An Vương vừa nghe nửa câu đã hiểu ngụ ý, nhưng khi nghe rõ lời "phụ hoàng chuẩn tấu", hắn vẫn không khỏi sửng sốt.
Cái gì mà "phụ hoàng chuẩn tấu", đây rõ ràng là ý của Tiêu Yến Ninh. Hắn thân là vương gia nắm giữ binh quyền, Vân Thái Phi chính là lưỡi dao kìm kẹp hắn. Nay Tiêu Yến Ninh lại chọn để hắn đưa nàng rời kinh, đây là chuyện hắn nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.
Môi An Vương run rẩy, hắn biết đây là kết quả cân nhắc lợi hại từ muôn vàn phía, có ngàn lời muốn nói nhưng đến lúc này lại chẳng thốt nên lời nào.
Tiêu Yến Ninh thấy hắn như vậy, phẩy tay: "Giờ chỉ có huynh đệ ta, Tam ca đừng lại muốn quỳ lạy đấy nhé."
An Vương vốn định tạ ơn thật, nghe vậy liền khựng lại. Một lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Yến Ninh, mỉm cười – một nụ cười khiến khóe mắt cũng cay xè.
Tiêu Yến Ninh nhìn hắn, cũng cười: "Vân Thái Phi tuổi đã cao, đi đường bộ e là không tiện bằng đi thuyền, Tam ca nghĩ sao?"
An Vương: "Hoàng thượng nói phải."
Tiêu Yến Ninh: "Vậy Tam ca về chuẩn bị đi."
An Vương nhìn Tiêu Yến Ninh thật lâu: "Thần... tạ ơn Hoàng thượng."
Tiêu Yến Ninh: "Huynh đệ ta, đừng nói những lời này."
Đêm trước ngày lên đường, An Vương ở phủ thu dọn đồ đạc.
Thực ra chẳng có gì nhiều để dọn dẹp, chỉ là vài bộ y phục, vài món binh khí.
Thế nhưng đêm ấy, An Vương đứng trong sân hồi lâu, trời âm u, trông như sắp mưa.
Gió đêm lay động vạt áo, An Vương chậm rãi đẩy cửa phòng thiên điện. Cánh cửa kêu cót két, bụi trên cửa rơi lả tả như tuyết sa.
An Vương hít phải bụi, cổ họng ngứa ngáy, ho khan vài tiếng.
Thiên điện vốn được trang hoàng rất đẹp, nay đã hoang lạnh, mạng nhện giăng đầy khắp nơi.
An Vương nhìn mọi thứ trong phòng, sắc mặt đượm vẻ u buồn. Sau khi ra khỏi Chiếu Ngục, chính hắn đã tự tay chuyển hết đồ đạc của An Vương phi vào đây, rồi khóa chặt cửa lại.
Bao năm nay, cánh cửa này chẳng hề mở ra.
Nói hắn chưa từng oán An Vương Phi, sao có thể chứ?
Khi ở Chiếu Ngục, hình phạt giáng xuống da thịt, An Vương như chết đi sống lại.
Nhưng nếu nói là hận, cũng chẳng hận bao nhiêu.
Đôi khi, An Vương cũng nghĩ — nếu năm xưa An Vương phi chịu nói với hắn rằng Từ gia có ý định hãm hại, liệu mọi chuyện có khác đi chăng?
Nếu hắn làm theo bản tính, lập tức tâu lên Hoàng thượng, thì cả nhà họ Từ ắt phải chịu tội tru di. Dù tình nghĩa giữa hắn và Vương phi có sâu đậm đến đâu, từ đó trở đi cũng chẳng thể nào trở lại như xưa. Còn Vương phi, người đã tự tay đưa cha mẹ, anh chị em mình lên đoạn đầu đài — cả đời này cũng chẳng thể nào sống yên.
Nếu hắn chọn che chở cho nhà họ Từ, vậy chẳng khác nào tự buộc mình chung một sợi dây với họ. Thái tử khi ấy tuy không phải hôn quân, nhưng trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, nếu giúp người đoạt đích, tất phải giết kẻ vô tội. Dù có yêu Vương phi đến mấy, An Vương cũng không thể vượt qua ranh giới trong lòng – cuối cùng, họ vẫn chẳng thể nào trở về như trước.
Lúc ấy, người khó xử nhất, e rằng cũng chính là hắn.
An Vương Phi đã lựa chọn, cũng là thay hắn đưa ra lựa chọn.
Người đời đã chia sẵn phe phái, chỉ chờ xem họ đứng về bên nào. Dù hai người chẳng làm gì sai, thế cuộc vẫn ép họ đến đường cùng.
Từ đầu chí cuối, họ vốn chẳng có nhiều lựa chọn.
An Vương nhìn mọi thứ trong căn phòng phủ bụi, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chiếc bàn trang điểm bừa bộn. Hắn từng ở chiếc bàn ấy vẽ lông mày cho An Vương Phi, nàng cũng từng buộc tóc cho hắn.
Giờ nhìn lại, qua những dấu vết tán loạn còn sót lại, dường như vẫn thấy được cảnh cấm vệ ập vào khám nhà năm ấy.
Hộp trang sức bị người ta thô bạo giật mở, bên trong thiếu mất vài món. Về sau, khi hắn ra khỏi ngục, những vật ấy lần lượt được trả lại. Có món bị hư hại, những kẻ "giữ hộ" khi ấy đều bị Hoàng thượng nghiêm phạt.
Có lẽ chẳng ai ngờ được – một hoàng tử mang tội mưu phản, lại có ngày bước ra khỏi ngục sống sót. Vì thế mới có kẻ dám liều lĩnh bán đi châu báu của hắn.
Nhưng mạng hắn... cứng như sắt. An Vương khẽ phủi lớp bụi trên bàn trang điểm, song lau đi rồi, vẫn còn một lớp mờ mờ, như thể vĩnh viễn chẳng thể nào lau sạch.
Chiếc gương đồng bị bụi phủ kín, chẳng còn soi rõ được mặt người.
An Vương nhìn muôn vật quen thuộc trong căn phòng, ngắm nghía hồi lâu, cho đến khi đôi chân tê dại, tay bất giác chống lên mặt bàn, hắn nhắm mắt lại.
Không biết qua bao lâu, An Vương mở mắt ra. Rồi hắn đem tất cả những gì có thể đốt được trong phòng ra trước cổng phủ, châm lửa thiêu từng thứ một – kể cả chiếc bàn trang điểm ấy.
Ngọn lửa bốc cao.
Bên cạnh, lư hương đang tỏa khói. Trước lư là bài vị của An Vương phi – Từ Cẩm Tú.
Những vật quen thuộc, từng món hóa thành tro tàn, trái tim An Vương cũng từng mảnh, từng mảnh trở nên trống rỗng.
Hoặc có lẽ, trái tim hắn vốn đã trống rỗng từ lâu, chỉ là nay mới nhận ra.
Đợi mọi thứ thành tro bụi, An Vương chậm rãi đứng dậy.
Lần này hắn đưa Vân Thái Phi rời kinh, và có lẽ, rất lâu nữa sẽ không trở lại. Vì thế, hắn chọn đốt những thứ ấy tại nơi Vương phi đã tự vẫn – những vật nàng từng yêu thích, giờ đều trả lại cho nàng.
Chẳng biết bao lâu, trời nổi mưa phùn.
An Vương đứng trong mưa, lặng lẽ một hồi. Tùy tùng tiến lên che ô: "Điện hạ, mai còn phải khởi hành rời kinh, xin ngài hồi phủ nghỉ ngơi."
An Vương ừ một tiếng.
Đêm ấy, An Vương lắng nghe tiếng mưa suốt cả đêm, không tài nào chợp mắt.
Sáng hôm sau, mưa tạnh mây tan, trời cao vời vợi, gió nhẹ lay động.
Tùy tùng nói là thời tiết đẹp để dong buồm.
An Vương nghĩ thầm, quả thật là một ngày đẹp trời.
Trông thấy Vân Thái Phi, hắn chẳng nghĩ gì nữa, tự tay dìu mẫu thân lên thuyền.
Suốt quãng đường, Vân Thái Phi cứ nắm chặt cánh tay An Vương, hắn biết nàng ngoài mặt trấn tĩnh, nhưng thân thể đang run rẩy.
Đến khi thuyền chậm rãi rời kinh thành, trái tim Vân Thái Phi đang treo lơ lửng mới thực sự buông xuống. Nàng véo An Vương một cái: "Ta thực sự rời kinh rồi sao?"
An Vương nhăn nhó: "Mẫu phi, là thật, cánh tay nhi thần đau quá đây này."
"Đau thì tốt, đau là biết không phải mộng." Vân Thái Phi lườm hắn một cái, rồi nói.
Nàng đưa mắt nhìn mặt sông gợn sóng, thần sắc mơ hồ. Lần cuối ngồi thuyền là cùng Thái Thượng Hoàng, lần này là với An Vương.
Khi thuyền tăng tốc, Vân Thái Phi ngoái nhìn về phía hoàng cung một cái.
Nàng chưa từng nghĩ, mình còn có thể rời khỏi nơi ấy trong đời này.
Thật như một giấc mộng.
Những năm tháng thanh xuân – dường như đều theo làn sóng nước lùi dần lại phía sau, mãi mãi mắc kẹt lại ở chốn kinh thành ấy.
"Mẫu phi, bên ngoài lạnh lắm, về phòng nghỉ ngơi đi."
Đêm qua mưa rơi, nay trời đã quang đãng, nhưng vẫn còn chút ẩm ướt.
Vân Thái Phi tuổi đã cao, thân thể vừa lành bệnh, vẫn cần cẩn thận.
Vân Thái Phi cười, đôi mắt long lanh, giữa đôi mày vẫn phảng phất phong thái năm xưa: "Thân thể ta không yếu ớt đến thế, ngắm thêm chút nữa, không sao đâu."
An Vương ừ một tiếng. Hắn và Vân Thái Phi đứng bên nhau, đón gió mà hướng mắt về phương xa.
Nắng vàng rải trên mặt sông, nước như chảy dòng kim quang, sóng gợn lăn tăn, lay động đôi mắt người.
Hai bờ núi xanh lùi dần về phía sau, tiếng chim hót trong rừng trong trẻo vang vọng. Mặt trời đang ló dạng, một ngày mới lại bắt đầu.
. . .