Chương 4: Đã kết nối mạng

Xuyên Về Truyện Ngược, Nữ Chính Kết Đôi Cùng Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Tri Ý thật sự nghĩ không thông.
Một người thẳng thắn như Trì Lâm sao lại có thể trở thành phản diện chính trong câu chuyện được nhỉ?
Dù Tạ Tri Ý cũng lần đầu đóng vai phản diện, nhưng những kẻ phản diện mà cô từng gặp trong mấy thế giới trước đều là kiểu người tâm cơ sâu sắc, hoặc giỏi giả vờ. Hiếm ai lại hống hách, vô tư đến mức không kiêng dè ai như Trì Lâm.
Hệ thống giải thích: [Phản diện cũng là nhân vật tác giả tạo nên, có hành trình phát triển riêng. Hiện tại, Trì Lâm đúng là người có chỉ số hóa ác cao nhất trong truyện, là mục tiêu lý tưởng để ký chủ cày kinh nghiệm.]
Xem ra, câu chuyện của Trì Lâm chắc chắn không hề đơn giản. Đáng tiếc là sau cái chết của cô, tác giả như thể mất hứng hành hạ ai khác, cốt truyện trở nên cực kỳ sơ sài, nhiều chi tiết cũng vì thế mà bị bỏ ngỏ.
Nhưng chứng thực từ hệ thống là thật, chỉ số hóa ác cứ tăng vù vù thế này quả thật đáng mừng. Dù trước kia cô và Trì Lâm không ưa gì nhau, nhưng vì mạng sống của mình, Tạ Tri Ý rất sẵn lòng xây dựng lại mối quan hệ tốt đẹp với anh.
Có điều… sắc mặt người đối diện trông như đang bị xúc phạm.
Gương mặt Trì Lâm tỏ vẻ khó chịu, nhưng trong đầu lại hoàn toàn trống rỗng – Ở khoảng cách gần thế này, trong đầu anh chỉ toàn những suy nghĩ hỗn loạn: Sao em ấy trông trắng hơn trước nhỉ? Gương mặt nhỏ nhắn như nắm tay anh, lông mi thì siêu dài, không ngờ xóa vết sẹo đi lại xinh đẹp hơn nhiều thế này? Thực ra ngày trước cũng...
Trì Lâm nghĩ xong mấy điều vớ vẩn đó rồi tự trách mình chắc đầu óc bị úng nước.
Tạ Tri Ý xinh hay không thì liên quan gì đến anh chứ? Anh chỉ là vì đã đưa cô về nhà họ Tạ nên mới thấy mình có chút trách nhiệm thôi.
Trì Lâm lấy lại bình tĩnh, cố tình nhìn cô từ trên cao: “Bắt tay cái gì? Cô tưởng mình là ai chứ?”
Tạ Tri Ý tiếc rẻ rụt tay về, thầm nghĩ quả nhiên là không dễ dàng.
Nhưng dù Trì Lâm có thái độ thế nào, ít nhất chỉ số hóa ác của anh vẫn không ngừng tăng lên.
Trì Lâm nhìn cô rụt tay về, vẻ mặt càng nhăn nhó khó chịu hơn. Đúng lúc đó, cô lấy điện thoại từ trong túi ra và nói: “Thế… mình kết bạn WeChat nhé?”
Tạ Tri Ý nghĩ, bắt chuyện với con trai thì cứ nói chuyện nhiều vào là được, đúng không?
Ai ngờ Trì Lâm lại càng điên tiết hơn.
Anh giận dữ gầm lên: “Tôi có WeChat của em rồi!”
Từ tận 3 năm trước đấy!!!
Nhưng em chưa bao giờ gửi tin nhắn cho tôi!!!
Tạ Tri Ý: “…”
Thấy Trì Lâm như chú chim lớn đang hờn dỗi xoay người bỏ đi, cô tiếc nuối giơ tay: “Uầy…”
[Tút - kết nối đã bị gián đoạn.]
Tạ Tri Ý thở dài.
Ai cũng biết trong sảng văn, đường tình duyên của nữ chính thường không suôn sẻ, Tạ Tri Ý từng trải qua nhiều thế giới, cho tới giờ chưa từng một lần nghiêm túc yêu đương, cô luôn dốc sức xây dựng sự nghiệp. Khi sự nghiệp công thành danh toại, cô sẽ chuyển sang thế giới kế tiếp, do đó đến giờ cô vẫn chưa thực sự hiểu đàn ông.
Cô đoán, vừa rồi Thái tử giận dỗi có lẽ vì cô không trân trọng WeChat của anh chăng?
Lúc này, hệ thống đã hoàn tất kiểm kê, lên tiếng nhắc nhở: [Tổng cộng tăng +12.383 điểm hóa ác.]
Do tốc độ tăng hóa ác thay đổi theo cảm xúc của Trì Lâm, nên chỉ số luôn có sự chênh lệch. Nhưng dù sao thì, vài câu nói mà kiếm được chừng này điểm đúng là cách nhanh nhất từ trước đến nay.
Hơn nữa, dựa theo quan sát, khi cô chủ động đưa tay muốn bắt tay, chỉ số hóa ác của Trì Lâm dưới sự tức giận, khó chịu... đều tăng vọt.
Tạ Tri Ý nghĩ thầm một cách thản nhiên, nếu không thể làm thân thì…
Kích cho anh ta tức chết cũng được.
Ừm.
Ngày khai giảng đầu tiên không có lịch học cụ thể, chủ yếu là để các bạn sinh viên làm quen và trao đổi thông tin.
Lịch học của trường Kimberleyton khá thoáng, thêm nhiều môn “quý tộc” như trượt tuyết.
Dựa trên thông tin đã biết, Tạ Tri Ý lên kế hoạch nhỏ – tìm cách lấy được thời khóa biểu của Trì Lâm. Bởi cô nhớ Trì Lâm dù đã năm cuối nhưng vẫn thiếu tín chỉ, học kỳ này về lý thuyết sẽ phải học bổ sung vài môn với khóa dưới.
Cứ học chung với anh, ngồi gần nhau hơn chút là có thể kết nối “mạng” rồi.
Về nhà, Tạ Tri Ý thấy ba mẹ vốn bận rộn lại đang ở nhà, ăn mặc khá chỉnh tề.
Quả nhiên, Thượng Quan Sâm đang ngồi trong phòng ăn nhà họ Tạ.
“Lần trước Vi Lan nhập viện may mà có cháu chăm sóc. Chuyện nhà lại làm phiền cháu, thật ngại.” Ba Tạ nhìn Thượng Quan Sâm, ánh mắt đầy tán thưởng.
Thượng Quan Sâm nhoẻn miệng cười: “Là việc cháu nên làm, bác trai ạ.”
Nhà Tạ và nhà Thượng Quan là bạn bè, dù sản nghiệp nhà Thượng Quan vượt xa nhà Tạ, nhưng dù sao hai nhà vẫn có quan hệ thông gia.
Ba Tạ vỗ vai Tạ Vi Lan, bảo ả rót rượu cho Thượng Quan Sâm, Tạ Vi Lan nũng nịu đến gần, bầu không khí vui vẻ hòa thuận. Còn về cô con gái nhà họ Tạ thật sự có quan hệ thông gia, thì chẳng ai nhớ tới.
Trước kia có lẽ Tạ Tri Ý sẽ cố gắng hòa nhập, ví dụ như nấu thêm vài món, ít nhiều gì cũng có thể nói chuyện nhiều hơn. Nhưng bây giờ cô nhìn ba mẹ ruột, chị em sinh đôi của mình, trong lòng không còn cảm giác gì.
Cô nhớ về cốt truyện, thật ra không lâu sau, nhà họ Tạ sẽ xuống dốc vì dự án thất bại, từ đó đẩy đến hàng loạt tình tiết cướp đoạt gia sản, những màn rượt đuổi đầy máu chó. Thượng Quan Sâm cũng không ngừng mập mờ giữa hai chị em nhà họ Tạ.
Một bên hưởng thụ cảm giác được tranh giành, hơn người, một bên cứ làm tổn thương cả hai để xem mình yêu ai – Không hổ là nam chính trong truyện lỗi thời, một gã đần độn.
“Ấy! Chị về rồi kìa!”
Tạ Vi Lan là người đầu tiên phát hiện Tạ Tri Ý. Ả cố tình không báo cho chị biết hôm nay anh Sâm đến, tỏ vẻ vô tư lên tiếng chào hỏi.
Ánh mắt ả đầy vẻ giễu cợt – bây giờ trong giới đều biết Chu Vũ Kiệt đang theo đuổi Tạ Tri Ý. Dù chị mình thích Thượng Quan Sâm, nhưng Chu Vũ Kiệt cũng đâu phải dạng vừa, đẹp trai lại giàu. Tạ Tri Ý chưa từng được ai tán tỉnh, chắc khó từ chối.
Ba Tạ tỏ vẻ không hài lòng: “Quan Sâm đến chơi mà còn về muộn thế này!”
Tạ Tri Ý hơi nhướng mày, Tạ Vi Lan vội nói: “Anh Sâm sẽ không trách chị đâu – chị mau ngồi xuống ăn cơm đi!”
Cô liếc qua bàn ăn, thấy mọi người đã ăn gần hết: “Con ăn rồi, trên đường về đã ăn.”
Tạ Vi Lan tiếc rẻ: “Ồ… hôm nay hải sản ngon lắm.”
Đợi Tạ Tri Ý đi khỏi, Thượng Quan Sâm bỗng nhiên nói: “Không phải cô ấy bị dị ứng hải sản sao?”
Tạ Vi Lan cứng mặt lại, ba mẹ Tạ cũng lộ rõ vẻ lúng túng, mấy người vội đổi chủ đề.
Sau bữa cơm, Tạ Vi Lan tiễn Thượng Quan Sâm ra xe.
“Anh Sâm.” Ả kéo nhẹ góc áo anh ta, hai mắt ươn ướt: “Nghe nói Chu Vũ Kiệt muốn theo đuổi chị ấy… anh không bận tâm chứ?”
Thượng Quan Sâm hơi nhíu mày rồi cười nhạt: “Tất nhiên không để ý.”
Dù gì anh ta cũng không tin, người từng yêu anh ta lại có thể thích người khác.
Tạ Vi Lan cười rạng rỡ, rồi tiến sát lại gần thêm chút nữa, thỏ thẻ: “Còn em thì sao? Anh có quan tâm không?”
Thượng Quan Sâm đỡ eo ả: “Vi Lan, anh xem em như em gái.”
Trả lời xong, anh ta phóng khoáng quay người, lên xe riêng của nhà Thượng Quan.
Tạ Vi Lan ngây ngốc dõi theo bóng lưng anh ta.
Chàng trai này, lúc nào cũng mê hoặc lòng người như vậy… Ả chắc chắn không để vuột mất đâu!
Đứng bên cửa sổ, Tạ Tri Ý tình cờ nhìn thấy cảnh đó qua cửa sổ, không kìm được vẻ chán ghét, kéo rèm lại ngay.
Không thể nhìn nổi, đúng là ghê tởm.
Vài ngày sau, trong lớp học môn tự chọn.
Hôm nay là lớp luyện nói IELTS mà cả nhóm của Tạ Vi Lan đều đăng ký. Thực ra Tạ Tri Ý không cần học những lớp này, mấy năm trước cô đã cộng tác với đội ngũ nước ngoài để làm album, tiếng Anh cũng đã rất giỏi. Nhưng nghĩ đến khả năng Trì Lâm cũng sẽ tham gia, cô quyết định tới nghe thử.
Vừa bước vào lớp, lập tức có vài ánh mắt đổ dồn về phía cô.
Triệu Tân Nguyệt cười khúc khích: “Ơ kìa, thật sự môn nào cô ta cũng dám học sao, tớ nghĩ Chu Vũ Kiệt có hy vọng rồi đó…”
Cô ta nói xong, mấy cô bạn xung quanh cũng ngầm hiểu mà nở nụ cười.
Tạ Tri Ý hiểu rõ ý tứ trong lời cô ta, nhẹ nhàng nhướng mày.
Bây giờ cô chẳng ngại phiền phức gì nữa, dù gì thì những người này cũng chỉ là “rau hẹ” để cô thu hoạch điểm hóa ác mà thôi. Nhưng tên Chu Vũ Kiệt kia, Tạ Tri Ý nhớ rõ gã đứng chót trong danh sách đáng khinh của cô. Tạ Tri Ý chẳng có hứng thú gì với việc diễn trò cùng gã.
“Chị đừng lo! Ngồi với em nhé, môn này giảng viên thường đặt câu hỏi và giao bài tập.” Tạ Vi Lan dừng một chút, tốt bụng hạ giọng xuống nói: “Phải dùng tiếng Anh hết ạ.”
Âm lượng này, vừa đủ cho vài người trong phòng học nghe được.
Bên kia, Thượng Quan Sâm cũng ngẩng đầu.
Ai cũng biết Tạ Tri Ý là đứa trẻ được nhà họ Tạ đón về từ vùng quê, trình độ tiếng Anh cũng chỉ ngang trung học cơ sở. Vậy mà cô vẫn đến học lớp IELTS, đúng là không biết tự lượng sức mình.
Mọi ánh mắt dồn về phía cô, Tạ Tri Ý vẫn giữ vẻ mặt hết sức bình thản.
Cô có gương mặt quá đẹp, đến nỗi Triệu Tân Nguyệt và đám bạn chỉ có thể cười gượng gạo vài tiếng rồi dần im bặt.
Khi Tạ Tri Ý chuẩn bị mở miệng thì một giọng nói đột nhiên chen vào: “Tạ Vi Lan còn đi giúp người khác? Cô có tự biết mình dốt tiếng Anh không?”
Ánh mắt Tạ Tri Ý chuyển sang, thấy một cô gái với diện mạo nổi bật.
Mặt Tạ Vi Lan thoáng cứng lại, rồi ngay lập tức thể hiện vẻ mặt tổn thương.
Triệu Tân Nguyệt lập tức phản ứng: "Ôn Chi Nghi, cậu nói gì vậy?!"
Ôn Chi Nghi nhếch mày, không hề sợ hãi, thậm chí còn đảo mắt trắng dã một cách khinh thường: "Cái đứa nịnh hót."
Cả trường này lúc nào cũng như phải thờ phụng Tạ Vi Lan vậy? Chẳng hiểu nổi, nhìn chị gái ả còn tốt hơn cả đống người đó.
[Kiểm tra được dao động cảm xúc của Tạ Vi Lan, giá trị hóa ác +3.]
Tạ Tri Ý thích thú theo dõi cảnh này, thấy cô gái này khá thú vị, còn gián tiếp giúp cô một chút.
Đáng tiếc Trì Lâm không tới lớp này, Tạ Tri Ý định rời đi thì tiếng chuông báo hiệu vào học vang lên, ai đó nhẹ nhàng đẩy vai cô về phía trước.
Với mái tóc vuốt keo, Chu Vũ Kiệt nở nụ cười tự tin quyến rũ, hệt như đang bắt chước Thượng Quan Sâm: “Sao còn đứng đấy? Nào, qua ngồi với tớ nhé.”
Cuối cùng trò hay cũng bắt đầu, đám Tạ Vi Lan phớt lờ màn kịch nhỏ vừa rồi, chuyển mắt nhìn sang. Chu Vũ Kiệt trừng mắt nhìn họ, cười phá lên.
Tạ Tri Ý thấy giảng viên đã lên bục giảng, bèn mặc kệ Chu Vũ Kiệt, tự tìm chỗ ngồi xuống.
Ở lại thu hoạch giá trị hóa ác cũng được.
“Uầy, ra vẻ kiêu căng ghê nhỉ.”
“Diễn đạt ghê đấy chứ…”
Thượng Quan Sâm nhìn, trong mắt lộ ra ba phần châm biếm, ba phần lạnh nhạt, ba phần thờ ơ.
Chu Vũ Kiệt đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho thái độ hờ hững của Tạ Tri Ý, bây giờ Tạ Tri Ý là người đẹp thật sự rồi, mỹ nhân thì phải kiêu một chút, huống hồ Thượng Quan Sâm cũng học tiết này.
Gã ta vẫn duy trì nụ cười, ngồi xuống bên cạnh Tạ Tri Ý.
Lúc này, Trì Hướng Dương lén lút vào lớp qua cửa sau, vừa hay bắt gặp cảnh tượng này.
Nhìn đàn chị xinh đẹp ngày nào đang bị một tên lố lăng nào đó theo đuổi, ngồi cạnh bên, cậu suýt nữa thì nôn mửa.
Tiết học hôm nay do anh trai cậu chọn giúp, dĩ nhiên Trì Hướng Dương sẽ lấy điện thoại ra phát sóng trực tiếp cho anh trai:
[Wow, chị đẹp hôm khai giảng được tặng hoa cũng có mặt trong lớp này nhé!]
Ngay lúc đó, Trì Lâm cũng đang xem điện thoại.
Cứ lật qua lật lại đoạn chat không biết bao nhiêu lần.
Có người xin WeChat của anh, vậy mà mấy hôm rồi khung chat vẫn im lìm như không có ai.
Khỉ thật. Hòa gì mà hòa? Đồ lừa đảo.
Anh đang định vứt điện thoại đi thì bỗng nhiên thấy tin nhắn của Trì Hướng Dương, lập tức bật người dậy.
Trì Hướng Dương tiếp tục gõ gõ điện thoại, đầu không ngẩng lên:
[Có một thằng tồi tệ ngồi cạnh chị ấy, trời ạ, sao bây giờ các chị gái xinh đẹp lại toàn bị lũ rùa già chiếm hết rồi!]
Cùng lúc đó, hệ thống trong đầu Tạ Tri Ý bỗng "Tít" một tiếng.
[Ting – Phát hiện vị trí của phản diện.]
Cô sáng bừng mắt.
Âm thanh nhắc nhở này không lớn như lần đầu gặp Trì Lâm, nhưng Tạ Tri Ý vẫn quay đầu tìm kiếm, nhanh chóng thấy người đứng cạnh Trì Lâm trong lễ khai giảng hôm nọ.
Nếu Tạ Tri Ý đoán không sai, người này vì đứng cạnh Trì Lâm nên cũng thuộc phe phản diện, nên cũng có thể kết nối mạng. Chỉ là bây giờ khoảng cách quá xa, không thể kết nối được.
Bên cạnh, Chu Vũ Kiệt vẫn cứ nhìn cô. Tạ Tri Ý liếc nhìn, thấy giảng viên đang quay lưng viết bảng, cô lập tức đứng dậy.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tạ Tri Ý đứng dậy, cậu bèn cúi xuống tiếp tục gõ chữ.
[Ơ may quá, chị đẹp tự đứng lên đi rồi!]
Trì Lâm nhận được tin nhắn này thì đã đứng sẵn ở cửa nhà mình rồi.
Đọc xong, sắc mặt ủ rũ của anh mới giãn ra đôi chút.
Nhưng ngay sau đó, một dòng tin nhắn cực kỳ "sống động" của Trì Hướng Dương bật lên.
[Rồi chị ấy đang đi về phía em!]
Trì Lâm: ?
[Ôi trời ơi, chị ấy hình như định ngồi cạnh em đấy?!]
[Ối ối không nói nữa đâu, em phải chăm chỉ nghe giảng rồi! Cảm ơn anh vì đã chọn lớp này nha, yêu anh nhiều nhiều!]
Trì Lâm: “...” Cái quái gì thế???