Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư
Tỉnh Giấc
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tên béo chết bầm, sau này ngươi còn quấn lấy Liên nhi nữa thì đừng trách ta không khách khí, gặp một lần ta đánh một lần."
"Tạ công tử, xin ngươi sau này... Đừng làm phiền ta nữa. Sao ngươi không về nhà tiểu một bãi nước mà tự soi gương đi, với cái mặt này của ngươi, bị ngươi thích, ta thấy thật ghê tởm."
"Con heo mập nhà ngươi, thức thời thì mau đến Lý gia mà hủy hôn đi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."
"Ha ha, tên béo chết bầm phối với kẻ xấu xí, đúng là trời sinh một đôi, không ngờ Tạ thất thiếu vẫn còn là một con chim non. Hương vị da thịt tiêu hồn tối qua thế nào, ngươi phải nên cảm ơn ta thật nhiều đó."
"Chậc chậc, song nhi xấu như vậy mà ngươi cũng ra tay được."
...........
Những ký ức hỗn loạn ồ ạt tràn vào tâm trí, đầu Tạ Uẩn đau như muốn nứt. Hắn mở mắt, nhìn khung cảnh xung quanh vừa xa lạ vừa quen thuộc. Tạ Uẩn rõ ràng nhận ra, đây không phải thế giới tận thế mà hắn từng biết.
Căn phòng cổ kính, nhuốm màu thời gian, sạch sẽ đến lạ thường, xung quanh bày trí toàn đồ màu đỏ, thoạt nhìn như vừa trải qua hỷ sự. Tấm rèm lụa mỏng dán một chữ "Hỷ" đỏ thẫm.
Tạ Uẩn ngây người hai giây, sau đó rất bình tĩnh chấp nhận sự thật mình đã xuyên không. Dù sao, tận thế còn có thể bùng phát, thì còn chuyện gì không thể xảy ra nữa?
Đời trước hắn đã sớm xương cốt không còn, nay có thể sống lại thêm lần nữa, có lời chứ không lỗ.
"Thiếu gia, ngài tỉnh rồi, thật sự quá tốt. Ngài đã hôn mê hai tháng, phu nhân nói quả không sai, cưới vợ để hóa giải tai ương quả nhiên hữu hiệu."
Tạ Uẩn hơi nhíu mày: "Cưới vợ để hóa giải tai ương?"
"Đúng vậy, thiếu gia, ngài không biết sao? Ngài sắp làm cha rồi đó."
"Làm cha?" Tạ Uẩn có chút mờ mịt, cưới vợ để hóa giải tai ương còn chưa động phòng, sao lại có thể làm cha được cơ chứ?
Vẻ mặt Tạ An tràn đầy ngưỡng mộ nói: "Thiếu gia, ngài đúng là lợi hại, chỉ một lần gieo giống đã có hạt giống rồi. Phu nhân sợ ngài không người nối dõi, nên đã làm chủ cho ngài cưới thiếu phu nhân về. Mới hôm qua xong xuôi hỷ sự, hôm nay ngài liền tỉnh lại?"
Tạ Uẩn thu lại suy nghĩ, lúc này mới nhớ tới hai tháng trước nguyên chủ quả thật có ngủ với một nam nhân. Khoan đã...
Nam nhân cũng có thể mang thai sao?
Tạ Uẩn vội vàng sắp xếp lại ký ức trong đầu. Thế giới này ngoài nam nhân và nữ nhân ra, còn có một loại là song nhi. Vẻ ngoài của họ giống như nam nhân, nhưng lại có thể mang thai sinh con. Trong lòng Tạ Uẩn thở phào nhẹ nhõm, may mắn không bị cắm sừng. Hắn tuy rằng không phải nguyên chủ, nhưng nếu đã tiếp nhận thân thể này, vậy thì hắn sẽ thừa hưởng tất cả những gì thuộc về nguyên chủ, kể cả đứa bé này.
Huyết mạch của nguyên chủ, cũng chính là huyết mạch của hắn.
Tạ Uẩn có chút vui mừng, làm một người đồng tính mà nói, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, mình còn có thể có con.
Nhưng mà...
Nhớ tới mẹ của đứa bé, Tạ Uẩn cau mày. Ký ức đêm đó rất mịt mờ, lúc ấy nguyên chủ bị trúng thuốc, chỉ nhớ rõ sáng hôm sau, nhìn thấy một gương mặt xấu xí, cùng với vết máu lộn xộn dính đầy khăn trải giường.
Tạ An thấy sắc mặt hắn không tốt, vội vàng nói: "Thiếu gia, ngài đừng nghĩ đến Lý tiểu thư nữa. Hai người đính hôn mấy năm nay, Lý tiểu thư nào có cho ngài một ánh mắt nào chứ. Thiếu phu nhân tuy rằng lớn lên hơi xấu, nhưng nể tình đứa bé, ngài trước mắt cứ nhẫn nhịn, ngàn vạn lần đừng làm việc ngốc nghếch nữa. Lần này ngài đòi sống đòi chết, suýt chút nữa là không bao giờ tỉnh lại, khiến cho lão gia và phu nhân vô cùng tức giận. À đúng rồi, hôn ước với Lý gia cũng do phu nhân đứng ra làm chủ hủy cho ngài rồi."
Tạ Uẩn hơi suy tư, hỏi: "Sính lễ đã hủy chưa?"
Tạ An cười gượng: "Đã hủy rồi, những đồ thiếu gia đưa đến cũng đều lấy lại. Lý tiểu thư đã tới phủ thành, mấy thứ đó cũng nhìn gai mắt. Lý gia còn đền bù lại một trăm linh châu, toàn bộ đều do phu nhân thu."
Tạ Uẩn cười lạnh. Lúc trước sao không thấy Lý Nguyệt Liên ghét bỏ, lúc này lại thấy gai mắt. Chẳng qua là muốn với cao nhưng còn cố giữ sĩ diện. Muốn mượn chuyện này để hạ thấp nguyên chủ làm nổi bật phong độ của bọn họ mà thôi. Mặt khác, người mẹ trên danh nghĩa kia của hắn cũng không phải loại tốt đẹp gì. Trong lòng Tạ Uẩn có chút buồn bực. Trong trí nhớ của nguyên chủ, người mẹ đó từ trước đến giờ vẫn luôn rất thiên vị, những gì bà ta đã thu chắc chắn sẽ không chia một phần nào cho hắn.
Tạ An thở dài, trong lòng vì thiếu gia mà thương tiếc. Rõ ràng đều là nhi tử do phu nhân sinh ra, nhưng đãi ngộ của thất thiếu gia với tam thiếu gia đúng là khác biệt một trời một vực. Nhưng mà, khi nhìn đến diện mạo của Tạ Uẩn, Tạ An yên lặng quay mặt đi. Tam thiếu gia phong thái oai hùng, tuấn tú, thiên phú xuất chúng, năm ấy hai mươi ba đã là tứ tinh Võ Giả. Thất thiếu gia dù có cố gắng đến mấy cũng không đuổi kịp. Đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ yêu thương chiều chuộng đứa con trai xuất sắc kia hơn.
Tạ Uẩn không nói nhiều nữa, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Lúc này càng nói nhiều càng sai nhiều, vẫn là cứ thăm dò tình huống trước mắt xong lại tính tiếp. Hắn nhàn nhạt nói: "Ngươi lui xuống trước đi, ta nghỉ ngơi một lát."
Tạ An kính cẩn lui ra, lập tức hướng Tây Viện đi đến. Không cần nghĩ cũng biết, hắn là đi bẩm báo cho tam lão gia cùng với tam phu nhân, rằng thất thiếu gia đã tỉnh.
Tạ Uẩn dựa vào trên giường nhắm mắt dưỡng thần, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Trong lúc ngủ, hắn như thể đã trải qua cả đời của Tạ Uẩn khi còn sống.
Đây là một thế giới lấy võ làm trọng, tên là Đại lục Hằng Võ. Diện tích đại lục lớn bao nhiêu, nguyên chủ cũng không biết. Hắn chỉ biết mình ở một nơi gọi là Tống quốc. Trong nước có nhiều gia tộc lớn nhỏ san sát, cường giả vô số, mà nơi hắn đang ở gọi là trấn Thanh Thạch, chỉ là một trấn nhỏ xa xôi nơi biên cương.
Tạ gia ở trấn nhỏ này được xếp vào hàng gia tộc võ giả.
Nguyên chủ xuất thân tam phòng Tạ thị, là con thứ, thế nhưng thiên phú còn kém cỏi, lớn lên lại mập. Vì vậy ở nhà hắn không được yêu thương, ngoài mẹ ruột cùng với tỷ tỷ ruột thịt, không ai thèm để ý đến hắn.
Năm nguyên chủ mười một tuổi, tỷ tỷ được gả đến thành Vân Châu. Đó là một phủ thành lớn và phồn hoa hơn trấn Thanh Thạch này không biết bao nhiêu lần. Nghe nói còn có Võ Tướng cùng Võ Vương tồn tại nữa.
Bất quá, đối với trấn Thanh Thạch này mà nói, đó chỉ là chuyện trong truyền thuyết.
Tỷ tỷ của nguyên chủ cũng trở thành một nhân vật trong truyền thuyết. Nhưng trên thực tế, Tạ Tuyết chỉ là lên giường thành công, gả vào làm thiếp thất trong phủ của một đại thế gia trong thành Vân Châu. Thế nhưng, người khác không hề biết chuyện này. Bọn họ chỉ biết Tạ gia có chỗ dựa vững chắc, ngay cả cơ nghiệp cũng mở rộng hơn gấp vài lần. Trong khoảng thời gian ngắn, Tạ gia liền trở thành đối tượng được mọi người ngưỡng mộ, ao ước, rất nhiều người đều tranh nhau nịnh hót.
Địa vị ở nhà của nguyên chủ, cũng bởi vì có tỷ tỷ làm chỗ dựa mà nước nổi thuyền nổi. Chỉ tiếc, tính cách nguyên chủ sớm đã định hình, ở nhà quen bị người khác bắt nạt, cho dù địa vị có cải biến, nguyên chủ cũng vẫn tự ti như cũ.
Hôn ước của hắn với Lý Nguyệt Liên, kỳ thật là do Lý gia đề xuất trước. Lúc ấy, nguyên chủ vừa mừng vừa sợ. Hắn trước giờ chưa từng nghĩ tới, bản thân mình vừa ngu ngốc vừa mập, thế nhưng còn có cô nương nhỏ để mắt tới hắn.
Nguyên chủ vô cùng vui mừng, từ đó đem nữ nhi tướng mạo xinh đẹp kia khắc sâu trong lòng, có cái gì tốt, đều lập tức tặng cho nàng ta. Thương yêu nàng đến tận xương tủy, niềm vui lấn át lý trí làm hắn không nhận ra ánh mắt chán ghét cùng với thái độ lạnh nhạt của nàng ta đối với hắn.
Ba năm trước, nguyên chủ tròn mười sáu tuổi, cấp bách muốn thành hôn.
Lý gia lại hoãn đi hoãn lại hôn sự, nói cái gì mà võ giả chưa đột phá tu vi, tiết nguyên dương sẽ có hại cho việc tu luyện. Yêu cầu nguyên chủ đột phá Võ Giả mới thành hôn.
Lý do này nghe có vẻ cao cả, nhưng trên thực tế thì không mấy ai tuân thủ. Con đường tu luyện rất trắc trở, khó khăn, rất nhiều người cả đời cũng không thể đột phá, chẳng lẽ bọn họ cũng không được thành hôn sao?
Mặc dù trong lòng nguyên chủ rất bất mãn, nhưng tính cách của hắn từ trước đến giờ rất nhu nhược. Hơn nữa, xuất phát từ sự tôn trọng với Lý Nguyệt Liên. Hắn quyết tâm tự cường, nỗ lực tu luyện. Nhưng đáng tiếc, bất luận nguyên chủ có cố gắng đến mấy, sau khi tu vi đạt tới lục tinh Võ Đồ, lại vẫn không thể tiến thêm bước nào nữa.
Lý Nguyệt Liên bởi vì có hắn cung cấp tài nguyên cho, nên tu vi ngày càng cao, kẻ theo đuổi cũng ngày càng nhiều.
Nguyên chủ rất vui mừng, đồng thời trong lòng cũng rất sốt ruột. Rất sợ Lý Nguyệt Liên đi theo người khác, liền vội vàng thúc giục Lý gia mau chóng thành hôn.
Nhưng hắn không hề nghĩ tới, hắn thúc giục hôn sự như thế, cuối cùng lại rước lấy tai họa.
Từ lúc mấy năm trước, Lý gia nương nhờ thế lực lớn của Vương gia ở phủ thành, Vương thiếu gia nảy sinh tình cảm với Lý Nguyệt Liên, nhưng lại bị nàng khéo léo từ chối, chỉ nói đã sớm có vị hôn phu rồi.
Lúc đó, nguyên chủ nghe lời này, trong lòng thầm vui vẻ. Lý Nguyệt Liên là nữ tử xuất chúng như vậy, lại là vị hôn thê của hắn, nghĩ đến là lại mát lòng mát ruột. Sau này khi nhớ tới chuyện đó, nguyên chủ chỉ cảm thấy mình đúng là ngu xuẩn, lời nói của Lý Nguyệt Liên lúc đó không phải là một loại châm ngòi ly gián hay sao.
Vương thiếu gia kiêu căng ngạo mạn, lấy hắn ra so sánh với một tên béo, sao hắn có thể nuốt trôi cục tức này được. Căn bản chẳng cần Vương thiếu gia phân phó, kẻ nịnh hót bên người hắn đã tự giác giải quyết vấn đề giúp hắn. Dứt khoát hạ thuốc nguyên chủ, sau đó lại đưa một tên song nhi cực kỳ xấu xí đến trên giường. Cứ vậy mà dễ dàng đạt được mục đích làm nhục hắn, cũng không làm gì quá đáng. Dù sao, nguyên chủ là thiếu gia Tạ gia, cho dù chỉ là một tên phế vật, nhưng nếu gây ra mạng người, bọn họ cũng không gánh nổi. Tuy bọn họ không sợ Tạ gia, thế nhưng Tạ Tuyết ở thành Vân Châu cũng không dễ đắc tội.
Sau khi chuyện này phát sinh, nguyên chủ kinh hoàng thất thố, nhìn thấy khuôn mặt xấu xí của người hôn mê bên cạnh, khiến trong lòng hắn lại càng trào lên sự sợ hãi, ghê tởm. Đương nhiên, càng làm cho hắn phẫn nộ chính là thái độ của Lý Nguyệt Liên. Nguyên chủ cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới, nữ tử lạnh lùng trong trẻo như đóa sen trắng trong mắt hắn lại có thể thốt ra những lời ác độc, cay nghiệt đến như vậy.
Có lẽ, cái gọi là thanh lãnh như sen, cũng chỉ là một kiểu che giấu sự bất mãn mà thôi. Nhưng hôn ước là Lý gia đề ra, nếu đã không thích thì đừng có nhận đồ của hắn rồi lại ghét bỏ hắn. Cũng chỉ có một kẻ ngu ngốc như nguyên chủ, trong tim trong mắt đều là Lý Nguyệt Liên, nên lúc này mới thấy rõ được chân tướng.
Nguyên chủ bởi vì lớn lên mập, từ nhỏ cũng tự biết thân biết phận, hắn biết rất nhiều người đều gai mắt hắn. Sở dĩ cho tới bây giờ hắn cũng chưa dám hi vọng xa vời cái gì. Hôn ước lần này, nếu không phải Lý gia nhắc tới, hắn cũng sẽ không thích Lý Nguyệt Liên. Thế nhưng, sau khi đính hôn rồi lại muốn hủy hôn là chuyện gì xảy ra?
Hủy hôn thì cứ hủy hôn đi, dựa vào cái gì còn muốn bắt nạt hắn. Lợi dụng Vương thiếu gia mượn đao giết người, thật sự nghĩ hắn dễ ức hiếp như vậy sao. Nhưng mà trên thực tế, Tạ Tuyết xa tận chân trời. Tạ gia không hé răng nửa lời, nguyên chủ cho dù có chịu thiệt, cũng chỉ có thể cắn răng nuốt cục tức vào trong lòng mà thôi.
Đối với Tạ gia mà nói, chuyện như vậy chỉ là việc nhỏ, dù sao nguyên chủ cũng là nam nhân, làm thế cũng không có gì đáng ngại.
Đối với Lý gia mà nói, tuy lần này bọn họ đuối lý. Nhưng sự tình là do người khác làm, Lý gia không có chút liên quan nào. Bất quá vì có thể thuận lợi hủy hôn, trả lại một ít đền bù cũng không sao. Tạ gia dù sao đi nữa cũng đâu thể vì một tên phế vật mà xé rách mặt với Lý gia được. Bây giờ Lý gia cũng không phải là Lý gia trước kia phải dựa vào Tạ gia mới có thể sinh tồn nữa.
Vì thế, người hai nhà ngồi xuống chuẩn bị trao đổi.
Trong lòng nguyên chủ sao có thể cam tâm. Thử nghĩ một chút, nói theo một cách khác. Một tên thẳng nam chính hiệu, lại bị người hạ thuốc đưa lên giường một nam nhân khác. Chuyện như vậy ai có thể chấp nhận, quả thực là vô cùng nhục nhã, nguyên chủ cảm thấy như trời đất đang sụp đổ, lần đầu tức giận đến mất hết lý trí.
Kẻ yếu đuối khi mà phát điên lên, có đôi khi còn kinh khủng hơn người bình thường rất nhiều.
Không đợi Tạ gia với Lý gia đạt được kết quả gì, nguyên chủ không biết từ đâu tìm ra được một trận pháp tàn phá. Thế nhưng không triệu hồi được ác linh, vậy mà lại triệu hồi ra một Tạ Uẩn trùng tên trùng họ với hắn đến từ thế giới tận thế.
Nguyên chủ không hiểu được vấn đề, nhưng không có nghĩa là Tạ Uẩn đến từ thế giới tận thế kia không hiểu. Trận pháp tàn phá kỳ thực là một loại trận pháp hiến tế, lấy phương thức hiến tế triệu hồi sinh vật cường đại về cho mình sử dụng.
Nguyên chủ mãi đến trước khi chết, mới phát hiện ra điều bất ổn. Chỉ tiếc, trận pháp đã khởi động, hối hận cũng đã muộn. Cảm xúc đau buồn, tuyệt vọng, lóe lên rồi biến mất, rất nhanh thì biến thành một loại thanh thản, thoải mái. Nguyên chủ nhàn nhạt nở nụ cười, hắn nhìn linh hồn tuấn mỹ của Tạ Uẩn đến từ thế giới tận thế. Thực dứt khoát từ bỏ chống cự, mặc kệ cho linh hồn của chính mình tiêu tán.
Tạ Uẩn biết, nguyên chủ đây là muốn nói với mình, hãy thay hắn sống thật tốt.
Nguyên chủ đã sống quá mệt mỏi, quá khổ sở. Đối mặt với cha mẹ thiên vị, người nhà cười nhạo, bị vị hôn thê bắt nạt, cùng với tu vi không thể thăng tiến, nguyên chủ cũng không muốn tiếp tục sống cuộc đời như vậy nữa.
Mong muốn của nguyên chủ lúc này, có lẽ là để cái người hắn vừa mới triệu hồi đến chiếm giữ thân thể hắn. Thay hắn sống một cuộc đời xuất sắc hơn, tiêu sái hơn và có tôn nghiêm hơn.