Chương 2: Chuyện nhà họ Tạ

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 2: Chuyện nhà họ Tạ

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Uẩn tỉnh dậy sau giấc ngủ, lúc này đã là buổi chiều. Căn phòng yên tĩnh, không một bóng người. Không thấy bất kỳ kẻ hầu người hạ nào, rõ ràng là không ai để ý đến hắn.
Cảm thấy hơi đói, Tạ Uẩn cựa quậy thân thể nặng nề một chút, định ngồi dậy tìm gì đó ăn.
Nhưng mà...
Vừa ngồi dậy khỏi giường, Tạ Uẩn liền ngước mắt nhìn vào tấm gương treo ở đầu giường.
"Móa!" Tạ Uẩn kinh hãi, ai nói cho hắn biết con heo béo ú trong gương kia là ai vậy?
Biết là một chuyện, nhưng tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác. Với một người mê cái đẹp như Tạ Uẩn, cả người hắn đều thấy khó chịu. Kẻ này béo ít nhất cũng phải năm sáu trăm cân, rốt cuộc hắn đã ăn gì mà lại thành ra thế này?
Ngũ quan béo đến mức không còn rõ hình dáng, thân thể phì nộn như – (có thể hình dung như Trư Bát Giới trong Tây Du Ký). Tạ Uẩn không thể tin nổi mà trợn tròn mắt, nhìn hình hài mới của chính mình, hắn cảm thấy cuộc sống chẳng còn gì đáng để lưu luyến nữa.
Mang một cơ thể như vậy, hắn làm sao dám ra ngoài gặp ai đây.
Tạ Uẩn dở khóc dở cười, thật sự muốn chết thêm lần nữa. Đời trước, dù là thời mạt thế, hắn cũng chưa từng xấu xí đến mức này.
Đời trước, Tạ Uẩn là con út trong nhà, lớn lên đẹp trai ngời ngời, phong độ phi phàm. Từ nhỏ đã nhận hết mọi sự cưng chiều. May mắn thay, vì là một người yêu cái đẹp nên hắn mới không bị biến thành một kẻ khốn nạn. Hắn cảm thấy trở thành một kẻ khốn nạn sẽ làm tổn hại đến hình tượng nam thần. Nếu có muốn, hắn cũng chỉ muốn làm một công tử ăn chơi thôi.
Chỉ tiếc, nguyện vọng của hắn không thể nào hoàn thành. Năm Tạ Uẩn học đại học năm tư, mạt thế liền bùng nổ.
Nhưng may mắn là vận khí của hắn cũng không tệ, gia đình ở kinh thành, tránh thoát được ba tháng hỗn loạn đầu tiên. Sau đó, Tạ Uẩn dựa vào dị năng của mình, trực tiếp được viện nghiên cứu của căn cứ kinh đô tiếp nhận. Từ đó trở thành một thành viên quan trọng trong căn cứ, nhân tiện còn giúp gia tộc của mình thăng tiến một phen.
Có thể nói, bất luận là trước mạt thế hay sau mạt thế, Tạ Uẩn vẫn luôn là một siêu cấp soái ca. Người khác xanh xao vàng vọt không có cơm ăn, hắn còn có thể ở đó kén cá chọn canh. Chỉ là, hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, chính mình lại có một ngày trở thành một tên béo.
Thôi được rồi, hắn thế này là được lợi mà còn làm cao. Đời trước hắn đã sớm chết không toàn thây, có thể sống lại thêm một lần, hắn vẫn rất vui mừng. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là, hắn có thể cảm nhận được dị năng của mình vẫn còn. Tuy rằng chỉ còn lại một chút ít, nhưng chỉ cần dị năng của hắn không biến mất, là có thể tu luyện lại được. Bằng không, trở thành một tên béo vừa ngu vừa phế, hắn thà chết thêm lần nữa.
Dị năng của hắn có thể nuôi dưỡng các loại thực vật, trong đó bao gồm cả dược thảo. Đối với hắn mà nói, thiên phú, tư chất, béo phì, không có gì là không thể giải quyết cả. Tạ Uẩn cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn cảm thấy mình đã vớ được món hời lớn.
Đối với đời trước của hắn, kỳ thực cũng chẳng có gì đáng lưu luyến. Gia tộc đã sớm đứng vững gót chân. Cho dù không có hắn tồn tại, cũng sẽ không chịu ảnh hưởng quá lớn, căn cứ cũng không đến nỗi....
Tạ Uẩn cười lạnh, hắn quả thật ở căn cứ có địa vị cao, nhưng lại không có tự do. Mọi hành động, lời nói, cử chỉ của hắn đều bị giám sát. Lần bỏ mình ngoài ý muốn này, có khi đối với hắn lại là một sự giải thoát. Hắn chỉ có chút bực bội, mình lại trở thành ác linh để người ta triệu hoán.
Hắn thừa nhận, chính mình quả thật cũng chẳng phải người tốt lành gì, nhưng là ác linh... cũng không đến mức đó chứ. Ngoài việc hơi mê cái đẹp một chút, hơi tự luyến một chút, và không có lòng đồng cảm một chút, thì hắn thật sự chưa từng làm gì xấu. Đương nhiên, sống dưới sự giám sát như vậy, hắn có muốn cũng không có cơ hội làm chuyện xấu.
Tạ Uẩn bĩu môi một cách chán nản, nở nụ cười khoái trá khi thấy người khác gặp họa. Hắn có thể tưởng tượng được, sau khi mình chết, trong căn cứ sẽ đau đầu đến mức nào.
Thu lại suy nghĩ, Tạ Uẩn không còn hứng thú ăn cơm nữa. Béo đến mức này thì còn muốn ăn uống gì. Nhìn vào gương thấy thân ảnh phì lũ kia, Tạ Uẩn giơ chân đạp một cái, một tiếng loảng xoảng vang lên, tấm gương vỡ thành nhiều mảnh nằm trơ trọi trên mặt đất. Không còn nhìn thấy cái vật chướng mắt này nữa, trong lòng Tạ Uẩn thấy thoải mái, mắt không thấy thì lòng không phiền. Bóng người trong gương, thật sự là quá mức chướng mắt.
"Thiếu gia, thiếu gia." Nghe thấy động tĩnh trong phòng, Tạ An vội vàng đẩy cửa bước vào. Thấy những mảnh vỡ nằm trên đất, khóe miệng hắn hơi run rẩy một chút, cười nói: "Thiếu gia, tấm gương này quá không chắc chắn, có muốn đổi cái khác không ạ?"
Tạ Uẩn nhướng mày, lời này nói thật là trái lương tâm. Tạ An quả đúng là một nhân tài, hắn liền thản nhiên nói: "Thu dọn sạch sẽ đi, sau này trong phòng không được bày gương nữa."
Hắn quyết định, nếu như hắn không gầy lại như trước kia, sẽ kiên quyết không soi gương.
Tạ An gật đầu, nhanh chóng nhặt những mảnh vỡ trên đất lên, bỏ vào một cái túi rồi ném ra ngoài phòng.
Tạ An chớp chớp mắt, ấp a ấp úng nói: "Tạ Bình, Tạ Nghĩa đã được phái đi hầu hạ thiếu phu nhân... Tạ Trung hôm nay có việc ra ngoài, thiếu gia..." Tạ An dừng lại một chút, nhắc nhở: "Người đã tỉnh rồi, ngày mai nhất định phải nhớ đi thỉnh an, lão gia và phu nhân còn chưa nguôi giận đâu."
Trong lòng Tạ Uẩn hiểu rõ, việc hầu hạ thiếu phu nhân chắc chắn chỉ là cái cớ. Thiếu gia hắn xưa nay chưa từng có người hầu hạ, càng không nói đến thiếu phu nhân xông hỷ vào cửa. Nguyên chủ hôn mê hai tháng, lòng người dễ thay đổi quả thực là chuyện bình thường. Thông thường, con cái trong nhà họ Tạ ai bên người cũng có bốn hạ nhân, sau khi cưới vợ, thê tử sẽ được phân cho hai hạ nhân. Rõ ràng nguyên chủ không có đãi ngộ này, trong cái nhà này hắn đúng là không có một chút địa vị nào.
Tạ Uẩn liếc nhìn Tạ An một cái, cười như không cười: "Hôm nay ngươi đi Tây viện à?"
Ánh mắt Tạ An lóe lên, cười gượng một tiếng, ấp úng nói khẽ: "Tam thiếu gia mấy ngày nữa sẽ về nhà, phu nhân bận việc nên không đến thăm được."
Tam thiếu gia cũng chính là ca ca ruột cùng mẹ với hắn, ở nhà đứng hàng thứ ba, hiện tại đang học tại học viện Thanh Vân ở phủ thành.
Tạ Uẩn cười nhạo. Chuyện gì mà vội vàng, nhi tử vừa mới đi một vòng qua quỷ môn quan, làm mẹ mà ngay cả đến thăm một cái cũng không được sao? Đơn giản chỉ là ghét bỏ hắn mất mặt, không thèm để ý mà thôi.
Tạ Uẩn lại hỏi: "Tạ Tây Kinh đâu?"
Tạ An trợn tròn mắt kinh ngạc, ngày thường thiếu gia rất tôn kính lão gia. Hôm nay vậy mà lại gọi thẳng tên. Chần chừ một chút rồi trả lời: "Lão gia đang ở trong viện của Thu di nương ạ."
Tạ Uẩn gật đầu, điều này cũng không nằm ngoài dự đoán. Tạ tam lão gia chính là một lão già kỳ lạ, cũng là người duy nhất không có thiên phú tu luyện ở Tạ gia.
Năm đó, khi Tạ lão phu nhân mang thai, Tạ lão thái gia vừa lúc gặp phải cường địch. Trong lúc giao chiến, Tạ lão phu nhân thay phu quân mình đỡ một đòn, không may thân bị trọng thương, hạ thân chảy máu không ngừng. Sau này tuy thuận lợi sinh hạ hài tử, nhưng thiên phú của Tạ tam lão gia lại bị hủy hoại. Hai vợ chồng xuất phát từ sự áy náy, đối với lão cực kỳ cưng chiều. Hai ca ca của lão cũng bởi vì đệ đệ không có thiên phú tu luyện, sẽ không cùng bọn họ cạnh tranh nên cũng vô cùng khoan dung với lão.
Đối với sự cưng chiều của cha mẹ, sự khoan dung của các ca ca, Tạ Tây Kinh vừa ghét vừa hận. Ghen ghét các ca ca có thể tu luyện, hận cha mẹ đã hại lão không có thiên phú. Lão cảm thấy cha mẹ đối tốt với mình, đó là sự bồi thường. Các ca ca khoan dung với lão, đó là bởi vì họ trước nay không hề để lão vào mắt. Dù sao, lão chỉ là một phàm nhân mà thôi, đời người chỉ có vài chục năm, lúc đó ai sẽ còn nhớ đến lão nữa.
Vì thế, Tạ Tây Kinh quyết định, sinh và nuôi dưỡng ra một hài tử có thiên phú thật tốt. Chẳng qua, loại chuyện này nói dễ hơn làm, cha mẹ phải có tư chất tốt thì mới có thể sinh ra hài tử có tư chất tu luyện tốt. Tạ Tây Kinh vốn là một phàm nhân, ai sẽ nguyện ý gả con gái cho lão?
Đành phải, Tạ Tây Kinh đành hạ bớt yêu cầu. Sau đó nhìn trúng diện mạo xinh đẹp của Bạch Ngọc, đúng là nam nữ ham muốn sắc dục và ăn uống là bản tính tự nhiên của con người. Bạch Ngọc từ một nữ tử nông thôn bay lên làm phượng hoàng, chỉ tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang. Đứa con đầu lòng của Bạch Ngọc là một nữ nhi, thiên phú cũng chỉ là Hoàng cấp trung phẩm. Tạ Tây Kinh hoàn toàn thất vọng, bắt đầu giăng lưới khắp nơi, thị thiếp lần lượt được đưa vào nhà, hài tử tiếp một đứa lại một đứa mà sinh.
Toàn bộ Tạ gia, đại phòng chỉ có một trai một gái.
Nhị phòng thì đỡ hơn chút, dưới gối Tạ Nam Hoa có hai người con trai của vợ cả, một thứ nữ, cùng với một thứ song nhi.
Còn tam phòng, Tạ Uẩn ngoài tỷ tỷ và ca ca ruột cùng mẹ ra, ở ngoài còn có tám huynh đệ tỷ muội là con của thiếp thất. Năng suất sinh sản của Tạ tam lão gia có thể nói là vô cùng nổi danh ở trấn Thanh Thạch này.
Đồng thời, tam phòng cũng có tiếng là ồn ào hỗn loạn. Phụ nữ nhiều, thị phi cũng nhiều, cả ngày chỉ biết đấu đá, tranh giành ân sủng với nhau.
Từ tận đáy lòng Tạ Uẩn cảm thấy, Tạ tam gia có một ngày nào đó sẽ chết trên người của nữ nhân.
Tạ Uẩn bĩu môi, dứt bỏ suy nghĩ trong lòng, quay đầu nhìn Tạ An một cái, nói: "Được rồi, ở đây không còn việc của ngươi, đi hầu hạ thiếu phu nhân cho thật tốt đi."
Tạ An kinh ngạc: "Thiếu gia, người đã nghĩ thông suốt rồi sao?"
Biểu cảm của Tạ Uẩn bình tĩnh: "Dù sao y cũng đang mang hài tử của ta."
Tạ An thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn quả thật rất sợ thiếu gia sẽ làm ầm ĩ lên. Phải biết, thời điểm thiếu gia bị người ta bắt gian trên giường, biểu cảm kia khó coi đến mức nào, hận đến nỗi mắt đều đỏ. Sau này còn suýt nữa tự sát bỏ mình. Làm mất hết thể diện Tạ gia. Ngay cả lão thái gia cũng tức giận, nếu thiếu gia còn muốn làm ầm ĩ, khẳng định sẽ không chiếm được lợi ích gì. Đám hạ nhân như bọn họ cũng sẽ gặp tai ương chung.
Tạ Uẩn khép hờ hai mắt, vừa nhìn là biết Tạ An đang suy nghĩ gì, thản nhiên nói: "Thiếu gia ta vô dụng, người bên cạnh cũng không thể giữ được."
Tạ An cười cười, rõ ràng không để trong lòng.
Tạ Uẩn cũng không để ý chuyện này. Nguyên chủ ở trong cái nhà này chính là một cục bột mềm, ai ai cũng có thể tới nắn bóp một chút. Hạ nhân hầu hạ bên cạnh, trừ bỏ lợi dụng chỗ tốt từ hắn, thì chính là dạy hắn lẩn tránh nguy hiểm thế nào, làm thế nào để lấy lòng trưởng bối. Người chân chính trung thành với hắn, căn bản một người cũng không có. Tạ An theo hắn, chẳng qua là vì không có chỗ tốt nào để đi. Nhưng mà loại người này cũng có chỗ tốt. Có tiền có thể sai ma khiến quỷ. Với tình hình hiện tại mà nói, Tạ Uẩn chỉ cần hắn nghe lời là đủ rồi.
Tạ An đồng tình nhìn thiếu gia một cái, cưới một song nhi như vậy về, trong lòng thiếu gia chắc cũng không dễ chịu gì.
Tạ Uẩn suy tư một chút, từ đầu giường lấy ra ngân phiếu một trăm lượng: "Cầm lấy đi, mua gì đó tẩm bổ cho thiếu phu nhân, thiếu gì thì quay lại bẩm báo. Phải chăm sóc hài tử của ta cho thật tốt đấy nhé."
"Vâng, thiếu gia." Tạ An vui mừng ra mặt, một trăm lượng bạc này để bồi bổ thân thể chắc chắn sẽ còn thừa không ít. Không ngờ thiếu gia lại coi trọng hài tử kia đến vậy, khó trách lần này không làm ầm ĩ. Hắn nhớ rất rõ ràng, lúc trước thiếu gia chỉ cần liếc mắt nhìn thiếu phu nhân một cái thôi cũng còn thấy ghê tởm. Nhưng mà, Tạ An lặng lẽ liếc Tạ Uẩn một cái. Trong lòng lắc đầu, song nhi xấu xí như vậy, thế mà thiếu gia cũng ra tay được, khẩu vị đúng là quá nặng.
Giải thích cho những ai không hiểu: Tạ lão thái gia và Tạ lão phu nhân có ba người con: phân ra đại phòng, nhị phòng, tam phòng. Tam phòng là của Tạ tam lão gia cùng vợ cả là Bạch Ngọc. Hai người sinh ra Tạ Tuyết, tam thiếu gia Tạ Sóc và Tạ Uẩn, dưới Tạ Uẩn còn có bảy, tám người em cùng cha khác mẹ do thiếp thất sinh ra.