Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư
Chương 11: Lần thứ hai luyện dược
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Tạ An và Lý Kỳ rời đi, Tạ Uẩn bắt đầu suy nghĩ cách kiếm tiền. Giờ đây, hắn đã trở thành một người đàn ông gánh vác trách nhiệm gia đình.
Dù không mấy hài lòng với thê tử của mình, nhưng với tư cách một người đàn ông, Tạ Uẩn cảm thấy việc nuôi gia đình là vô cùng cần thiết. Đứa bé vẫn còn trong bụng thê tử tiện nghi, không thể có bất kỳ sai sót nào.
Hơn nữa, hắn cũng không phải người thích chịu thiệt thòi, không muốn vì chút tiền bạc mà tự bạc đãi bản thân.
Tạ Uẩn suy đi tính lại, vẫn cho rằng luyện chế dược tề là có lợi nhất. Thúc chín linh dược tuy rằng cũng kiếm được không ít tiền, nhưng nếu chỉ vì vậy mà bại lộ bí mật, e rằng sẽ được ít mất nhiều.
Tạ Uẩn đi đến góc tường, mở hộp thuốc ra. Dược liệu bên trong không còn lại bao nhiêu, cần phải thúc chín một ít thực vật mới có thể luyện chế dược tề. Lần này Tạ Uẩn chuẩn bị luyện chế dược tề trung phẩm, bởi dược tề hạ phẩm không đáng giá lắm. Một lọ thối thể tề hạ phẩm giá cũng là một ngàn lượng bạc, dược tề trung phẩm có giá ít nhất cũng phải gấp mười lần thối thể tề hạ phẩm.
Nghề dược tề sư này, ở một địa phương như trấn Thanh Thạch, vẫn vô cùng danh tiếng.
Tạ Uẩn lấy dược liệu ra, sau đó lại lấy ít hạt giống, chậm rãi dùng dị năng thúc giục. Hạt giống trong nháy mắt bắt đầu nảy mầm sinh trưởng cho đến khi trưởng thành, tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng nổi. Tạ Uẩn đối với chuyện này đã sớm quen thuộc từ lâu. Trong lòng vẫn có chút bất mãn, sau mạt thế, hắn một lần sử dụng dị năng có thể thúc chín cả một cánh đồng. Ai cũng nói 'từ nghèo lên giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó', lời này quả không sai.
Có điều, khi nhớ tới lần thúc chín trước đây, Tạ Uẩn lại cảm thấy như vậy quả thực đã là không tệ. Ít nhất, hiện giờ sau khi hắn liên tục thúc giục hơn mười gốc thực vật, hắn mới cảm thấy một chút mỏi mệt.
Tạ Uẩn phát hiện thúc giục thực vật bình thường dễ hơn so với thúc giục linh thực. Một gốc linh thực gần như muốn tiêu hao hơn một nửa dị năng của hắn. Trước đó thúc giục hơn mười gốc dược thảo, dị năng của hắn vẫn còn dồi dào, nhưng sau khi thúc giục một gốc linh thảo, đại não của hắn cũng đã cảm thấy hơi mệt mỏi.
Tạ Uẩn không hề dừng lại mà tiếp tục lấy ra hạt giống khác tiến hành thúc chín, cho đến khi dị năng của hắn cạn kiệt. Lúc này mới bắt đầu khoanh chân tọa thiền. Thân thể hiện tại của hắn không có bất kỳ công pháp tu luyện nào để tham khảo, muốn tăng cấp, tất cả chỉ có thể tự mình mò mẫm. Tạ Uẩn trước tiên dùng hết dị năng, sau đó lại tọa thiền khôi phục. Như vậy không những có thể tăng trưởng tu vi nhanh chóng, mà còn có thể giúp hắn khám phá phương thức năng lượng vận hành trong cơ thể, có thể nói là một mũi tên trúng hai đích.
Trong viện nghiên cứu mấy năm nay, Tạ Uẩn thu hoạch được vô số điều. Các loại tư liệu thực nghiệm và tri thức đều được chứa đựng trong đầu hắn. Hiện giờ hắn chỉ có thêm một đan điền mà thôi, Tạ Uẩn cũng không bận tâm chuyện này. Cho dù không có công pháp tu luyện, vậy thì hắn sẽ tự sáng tạo ra một bộ công pháp của riêng mình.
Tạ Uẩn tập trung tinh thần, tĩnh tâm, từng chút từng chút vận hành nội tức lưu chuyển trong cơ thể. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn phát hiện có gì đó không ổn. Linh khí bên ngoài tựa hồ như từ bốn phương tám hướng ồ ạt tràn vào trong cơ thể. Sau khi lưu chuyển một vòng, tiêu tán hơn phân nửa, những phần còn sót lại thì cùng với nội khí hòa làm một thể.
Tạ Uẩn vừa mừng vừa sợ. Hắn nhớ rõ, thế giới này chỉ có võ giả có tu vi từ Võ Sĩ trở lên mới có thể chứa linh khí trong thân thể. Nhưng hắn hiện tại lại có thể hấp thu linh khí. Chuyện này đâu thể dùng hai chữ vui sướng mà diễn tả hết được. Tâm trí Tạ Uẩn vừa động, nhanh chóng suy nghĩ kỹ nguyên nhân. Ở mạt thế, khi dị năng giả tu luyện, ngoài việc hấp thu năng lượng từ tinh hạch, còn có thể hấp thu năng lượng tự do trong không khí. Hiện tại, nội tức đã dung hợp với dị năng của hắn, đặc tính tự nhiên của dị năng cũng theo đó mà đến. Chỉ tiếc thiên phú của hắn không tốt, linh khí đi một vòng trong cơ thể, chỉ có thể hấp thu được một phần nhỏ.
Nhưng mà, cho dù chỉ có một phần nhỏ, Tạ Uẩn cũng đủ vui sướng rồi. Có linh khí tẩm bổ, thân thể của hắn khôi phục cực kỳ nhanh chóng. Chỉ tọa thiền một lát, tu vi của hắn không chỉ tăng trưởng thêm một phần, mà ngay cả năng lượng trước đó đã tiêu hao cũng đã bổ sung đầy đủ. Tạ Uẩn hưng phấn đến mức hận không thể ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng.
Tiếp đó, Tạ Uẩn lại lấy hạt giống ra tiến hành thúc chín. Sau khi dị năng cạn kiệt, hắn liền bắt đầu tọa thiền. Vòng tuần hoàn cứ thế lặp đi lặp lại, thẳng đến khi số dược liệu gần cạn sạch, Tạ Uẩn mới chuẩn bị bắt tay vào luyện chế dược tề. Hắn dự định luyện chế hai bình thối thể tề hạ phẩm, toàn bộ dược thảo còn lại thì dùng để luyện chế dược tề trung phẩm.
Bận rộn suốt một buổi tối. Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Uẩn vừa chợp mắt được một lúc, trong viện liền truyền đến một trận tiếng đập cửa ồn ào không chút khách khí.
“Phanh phanh phanh!”
“Thất thiếu gia, thất thiếu gia, mau mở cửa.”
“Tới đây, tới đây.” Tạ An vội vàng chạy ra mở cửa viện. Người gõ cửa đúng là Tạ Trung, phía sau hắn là một vị công tử khí chất bất phàm, người tới đúng là Ngũ thiếu gia Tạ Tranh của tam phòng Tạ gia.
“Kính chào Ngũ thiếu gia.” Tạ An vội vàng thỉnh an và hành lễ, thuận tiện còn hung hăng trừng mắt liếc Tạ Trung một cái, cái tên ăn cây táo rào cây sung đáng ghét.
Sắc mặt Tạ Tranh không tốt chút nào, ánh mắt quét một vòng sân, lạnh lùng hỏi: “Thế nào? Thất đệ lại đang bế quan tu luyện ư?”
Tạ An cứng họng. Mấy ngày nay, để ứng phó với mấy tiểu thư công tử đến gây sự, hắn đều lấy lý do thiếu gia đang bế quan để từ chối khách đến thăm. Có điều, toàn bộ Tạ phủ đều biết rõ, mỗi năm Thất thiếu gia bế quan hơn mười lần, nhưng mỗi lần bế quan ra đều không có thu hoạch gì, tu vi không hề tăng trưởng chút nào.
Tạ Tranh cực kỳ ngạo mạn nói: “Ngày mốt tổ phụ mở tiệc mời khách, ngươi nhắn Thất đệ một tiếng, bảo hắn đừng quên đến dự. Tam ca vô cùng nhớ thương hắn, Thất đệ bây giờ đúng là có bản lĩnh thật, ngay cả mẫu thân mà cũng dám xúc phạm, chẳng lẽ tự sát một lần là đổi tính rồi ư?”
Tạ An ngậm miệng không nói. Ngũ thiếu gia muốn gây sự, hắn nói gì cũng đều sai. Dù sao thiếu gia không ở đây, hắn chỉ là một hạ nhân, Ngũ thiếu gia đang bực tức, chế nhạo hắn một lát rồi sẽ rời đi.
Tạ Tranh hừ lạnh một tiếng, có vẻ thực sự không vui. Tuy trong bụng hắn rất muốn xông vào viện xem thử, nhưng Thất đệ lấy cớ bế quan. Nếu hắn xông vào thì chính là phá vỡ quy tắc của Tạ phủ. Loại sai lầm cấp thấp như vậy hắn sẽ không dại gì mà phạm phải. Bằng không, đợi đến ngày sau thời điểm hắn bế quan, người khác có xông vào quấy rầy, hắn cũng không có lý do trách cứ người khác. Dù sao trước đây cũng là do hắn phá vỡ quy tắc trước.
Tạ Tranh không nhìn thấy người cần gặp, cảm thấy thực sự không cam lòng. Trước khi Tam ca trở về, hắn là nhi tử được phụ thân coi trọng nhất. Sau khi Tam ca trở về, nhớ đến những gì đã trải qua mấy ngày nay, trong lòng Tạ Tranh giống như bị một tảng đá lớn đè nặng khiến hắn phát hỏa. Hắn không dám tìm Tam ca gây phiền phức, chỉ có thể đi tìm tên mập chết tiệt khi dễ một chút. Dựa vào cái gì mà bọn họ đều là nhi tử của phụ thân? Tam ca thì cũng thôi đi, thế mà ngay cả cái tên mập chết tiệt này cũng muốn xếp phía trước hắn?
Trong lòng Tạ Tranh tràn đầy ác ý: “Mẫu thân rất đau lòng vì Thất đệ, các ca ca còn chưa thành thân đâu, thế mà Thất đệ đã sắp làm cha rồi. Ngày mốt tổ phụ mở tiệc, ngươi nhớ nhắc Thất đệ một tiếng, bảo hắn đừng quên mang theo đệ phu đến, chúng ta còn chưa được gặp mặt đâu, ha ha ha.”
Tạ Tranh nói xong, liền cười lớn nghênh ngang rời đi.
Tạ An mặt ủ mày ê, bộ dạng của thiếu phu nhân làm sao có thể ra cửa gặp người được.
Tạ Uẩn ở trong phòng đã sớm bị âm thanh của bọn họ đánh thức. Tâm tư của Tạ Tranh quả thực rất dễ đoán, nguyên nhân không phải do hắn, mà nằm ở hai chữ 'ghen ghét'. Tạ Tuyết rất chăm sóc nguyên chủ, cũng là một lý do khiến người khác ghen ghét. Nguyên chủ rõ ràng chỉ là một tên phế vật, ngoại trừ Tạ Sóc ra thì tài nguyên hắn có được nhiều hơn bất kỳ ai. Nếu như thiên phú của nguyên chủ tốt, thì cũng bỏ qua được. Nhưng nguyên chủ không những có thiên phú kém mà hắn còn nhường tài nguyên của mình cho Tạ Sóc. Phải biết rằng, tài nguyên tu luyện của Tạ Sóc rất phong phú, hơn nữa còn lấy một phần của Tạ Uẩn, điều này há có thể không khiến người khác đỏ mắt? Hành vi của nguyên chủ quả thật đã chọc giận nhiều người, hắn ở Tạ gia nhân duyên không tốt, thật ra cũng là gieo gió gặt bão.
Nếu đã tỉnh rồi, Tạ Uẩn cũng không định tiếp tục ngủ nữa. Võ giả tu luyện đến một trình độ nhất định, chỉ cần ngủ một hai canh giờ là đã đủ giấc.
Tạ Uẩn từ trên giường đứng dậy, sau khi rửa mặt chải đầu xong, ăn bữa sáng xong, liền gọi Tạ An và Lý Kỳ tới, tiện tay đưa ra hai bình dược tề: “Thưởng cho các ngươi.”
“Đây là...” Tạ An nghi hoặc nhận lấy dược tề, ngay sau đó hai mắt liền lóe lên ánh sáng, kinh hô: “Đây là thối thể tề hạ phẩm, cảm ơn thiếu gia.”
Ánh mắt Lý Kỳ sáng lên, đem dược cầm trên tay nâng niu như bảo bối, sợ làm rơi mất, vui vẻ nói: “Cảm ơn thiếu gia.”
Tạ Uẩn cong môi cười, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt. Hạ nhân hầu hạ hắn, làm sao có thể thua kém người khác? Tạ An, Lý Kỳ, nếu làm việc tốt, hắn sẽ chuẩn bị bồi dưỡng hai người thật tốt. Làm một đại thiếu gia thích hưởng lạc, lý tưởng mà Tạ Uẩn từ trước đến nay luôn tin tưởng đó là, chuyện có thể sai người khác làm thì bản thân tuyệt đối không cần tự động thủ. Nếu như chuyện gì cũng phải tự làm lấy, thì hắn còn thời gian đâu mà tu luyện nữa.
“Ban ngày trong viện còn nhiều người dòm ngó, buổi tối rồi hãy dùng, tranh thủ sớm ngày tấn cấp. Đặc biệt là Tạ An, ngươi phải cố gắng, tu vi của Lý Kỳ còn cao hơn ngươi một bậc đó.”
“Vâng.” Tạ An vội vàng gật đầu, trong lòng dâng lên một loại cảm giác nôn nóng, cấp bách.
Lý Kỳ mặt mày hớn hở. Hắn bị kẹt ở tam tinh Võ Đồ đã một năm, vốn còn có chút lo lắng, không biết làm sao mới có thể kiếm đủ tiền mua thối thể tề, không ngờ thiếu gia lại tốt như vậy.
Tạ Uẩn thấy nét mặt bọn họ lộ rõ sự vui mừng, nhàn nhạt mỉm cười. Một lọ thối thể tề cho dù chỉ có một ngàn lượng bạc, đối với bách tính bình thường mà nói, thì rất khó mà có được. Tạ An và Lý Kỳ là hạ nhân, mỗi tháng chỉ có mười lượng bạc tiền tiêu vặt, muốn tích cóp đủ để mua thối thể tề, còn không biết phải chờ đến bao giờ. Nhưng đối với Tạ Uẩn mà nói, một lọ thối thể tề hạ phẩm chỉ là tiện tay đưa ra, rất thích hợp dùng để mua chuộc lòng người.
“Thiếu gia, ngài trở thành dược tề sư sao?” Tạ An vui sướng không thôi, đôi mắt tỏa sáng lấp lánh.
Tạ Uẩn không tỏ rõ ý kiến, không gật đầu cũng không phủ nhận. Hắn chỉ lấy ra ba bình dược tề, dặn dò: “Ba bình dược tề này, ngươi cầm đi bán, có được tiền, thì mua thêm ít dược thực về. Ngoài ra, còn phải mua một ít linh thực, thức ăn của thiếu phu nhân không thể gián đoạn.”
“Vâng.” Tạ An vui vẻ ra mặt, thiếu gia lại trở thành dược tề sư, lúc này bảo hắn đi mua đồ, trong lòng Tạ An không còn chút do dự nào nữa. Dược tề sư là một loại nghề nghiệp kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng, điều khiến cho hắn kinh ngạc còn ở phía sau. Tạ An cầm lấy bình dược, lập tức liền kinh ngạc há hốc mồm: “Thiếu... thiếu gia, đây là dược tề trung phẩm.”
Tạ Uẩn có chút đắc ý, đây là thành quả cả đêm hôm qua hắn luyện chế được, cho dù có là dược tề đại sư ở Trấn Thanh Thạch, cũng không ai lợi hại bằng hắn. Hơn nữa, Tạ Uẩn còn phát hiện, thời điểm luyện chế dược lần này, tốc độ của hắn tăng tiến vượt bậc. Trước đó phải mất ba canh giờ mới có thể luyện chế ra thối thể tề, hiện giờ chỉ cần nửa canh giờ là đủ rồi.
Tạ An vui mừng khôn xiết, bàn tính trong lòng bắt đầu lạch cạch, để xem ba bình dược tề này có thể bán được bao nhiêu tiền, rồi còn phải mua đồ vật hết bao nhiêu. Thiếu gia đúng là lợi hại, vừa mới học luyện dược liền có thể luyện chế ra dược tề trung phẩm. Mọi người đều nói Tam thiếu gia là thiên tài, nhưng theo hắn, thiên phú luyện dược của thiếu gia, thật ra cũng không thua kém gì.