Chương 12: Dự tiệc

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 12: Dự tiệc

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giải quyết xong vấn đề kiếm tiền, Tạ Uẩn thở phào nhẹ nhõm, phất tay ra hiệu cho hai người lui xuống, rồi lại vùi đầu vào phòng luyện chế dược tề.
Tiền bạc thì lúc nào cũng cần nhiều hơn nữa. Hiện giờ hắn đặc biệt thiếu tiền, Tạ Uẩn mới thấm thía câu nói: tu vi phải đi đôi với tiền tài. Nếu như hắn còn muốn tấn cấp, thì cần phải mua một số lượng lớn vật phẩm cần thiết. Đành chịu thôi, ai bảo thiên phú của hắn chẳng ra sao, chỉ còn cách dùng dược tề để bù đắp.
Trưa hôm đó, Tạ An vẻ mặt hớn hở từ bên ngoài trở về: "Thiếu gia, thiếu gia, ngài biết dược tề bán được bao nhiêu tiền không?"
Tạ Uẩn nhướng mày, xem hắn hưng phấn đến độ này khẳng định là bán được giá hời.
Tạ An nói tiếp: "Hai bình Thối Thể Tề bán được ba vạn lượng, một lọ Bồi Nguyên Tề bán được hai vạn hai. Thiếu gia, ta có tiền rồi, trừ đi số tiền mua sắm dược thảo với linh thảo, hiện tại còn thừa hai vạn tám ngàn lượng."
Tạ Uẩn nghe xong, rất hài lòng với cái giá này, ban đầu hắn còn nghĩ bán được ba vạn lượng đã là cao lắm rồi.
Tạ An hớn hở nói: "Thiếu gia, ngài không biết đó thôi, ba bình dược tề này đều là phẩm chất thượng thừa, nếu ở phủ thành bán ra, chắc chắn có thể bán với giá tám mươi linh châu. Hôm nay tiểu nhân vận khí tốt, mới vừa ra hiệu thuốc liền tình cờ gặp được lão gia Trần gia, lúc ấy ông ta còn tranh mua với chưởng quầy hiệu thuốc, muốn ta về hỏi ý ngài xem sao, thế là ta vội vàng chạy về."
Tạ Uẩn thản nhiên nói: "Ngân phiếu còn dư ngươi cứ cầm, ngày mai mua nhiều linh thực một ít, cho ta một phần." Trong điều kiện cho phép, Tạ Uẩn tuyệt đối không bao giờ làm khổ bản thân.
Tạ An che ngực, lại cảm thấy thật đau tim, ngân phiếu trong ngực hắn còn chưa kịp ấm chỗ, giờ lại muốn bay ra ngoài.
Tạ Uẩn liếc nhìn hắn một cái: "Nhìn cái bộ dáng không có tiền đồ gì của ngươi xem kìa, trong phòng ta còn mấy bình dược tề, ngày mai ngươi cũng cầm đi bán đi. Yên tâm, thiếu gia ta không thiếu chút tiền ấy."
Tạ An bĩu môi, thiếu gia hiện giờ không thiếu tiền, nhưng về sau ai biết được a. Ai biết thiếu gia khi nào lại muốn trợ cấp người khác, nhớ tới ngày mai thiếu gia phải đi dự tiệc, trong lòng Tạ An liền không khỏi lo lắng. Hắn sợ thiếu gia bị người chèn ép vài câu, lại hành động hồ đồ thêm lần nữa.
Rõ ràng là, hắn lo lắng thừa.
Sáng sớm hôm sau, phía Đông viện phái người tới, nhắc nhở Tạ Uẩn đừng quên canh giờ.
Tạ lão gia tử mở tiệc, kỳ thật cũng chính là tiếp đãi hai vị đồng học của tam thiếu gia. Nghe nói, hai người này rất có bối cảnh, còn có quan hệ với Vân Châu. Lần này đến phủ làm khách, thứ nhất là vì kết giao, thứ hai là để bàn chuyện làm ăn. Tạ lão gia tử vô cùng coi trọng, buổi yến tiệc ngày hôm nay chính là để bàn bạc về phần làm ăn này.
Tạ Uẩn đi vào Đông viện, trong đại sảnh đã tụ tập không ít người.
"Ngươi là... thất đệ..." Tứ thiếu gia không chắc chắn hỏi, trong số các thiếu gia, người duy nhất có thể nói chuyện với Tạ Uẩn, và cũng là người có thân phận cao nhất toàn bộ Tạ gia, ngoại trừ Tạ Sóc, chính là Tạ Tuân. Hắn là con trai độc nhất của đại phòng. Nếu nói Tạ Sóc là thiên tài được Tạ gia bồi dưỡng, vậy thì Tạ Tuân chính là người kế vị gia chủ được Tạ gia vun đắp.
Tạ Uẩn chắp tay hành lễ: "Tứ ca."
"Ngươi là thất đệ... Chuyện này không có khả năng..." Tạ Tranh kinh ngạc đến nỗi không thể tin vào mắt mình, thốt lên. Cái tên béo đáng ghét kia sao lại có thể gầy đi được chứ, trước đây hắn dùng mọi cách đều không được, vậy mà hiện giờ... Tạ Tranh hung hăng liếc mắt nhìn Tạ Uẩn một cái, nói với giọng điệu âm dương quái khí: "Thất đệ lần này bế quan, nhìn dáng vẻ có lẽ thu hoạch không nhỏ, chẳng lẽ đã tiêu hết số bạc mấy ngày trước ngươi xin từ mẫu thân rồi sao."
Tạ Uẩn nhướng mày, kiểu châm chọc này chẳng có gì cao siêu, thản nhiên nói: "Thu hoạch cũng tạm."
Sắc mặt Tạ Tranh trầm xuống, nói: "Sao lại không mang thê tử tới, đám huynh đệ chúng ta còn chưa từng gặp mặt đệ tức đâu. Nếu như sau này gặp gỡ, lỡ có gặp nhau cũng khó xử."
Tạ Uẩn câu môi cười: "Ngũ ca có tâm, thê tử ta đang mang thai, không tiện đi lại nhiều. Ngũ ca nếu muốn đưa lễ gặp mặt, cứ đưa đến viện của ta, tiểu đệ xin cảm tạ. Tâm ý của ngũ ca, tiểu đệ xin ghi nhận."
"Ngươi..." Tạ Tranh tức đến không nói nên lời, lạnh lùng nói: "Thất đệ tự sát một lần, miệng lưỡi trở nên sắc bén rồi. Ngươi nếu sớm có năng lực này, Lý tiểu thư chỉ sợ cũng sẽ không tìm chỗ dựa cao sang như vậy rồi."
Tạ Uẩn khinh thường bĩu môi: "Thứ giả dối đó, ai mà thèm, vốn còn tưởng nàng trong sạch như băng ngọc, ai ngờ chỉ là hạng đàn bà lẳng lơ. May mắn đã từ hôn, loại nữ nhân lả lơi ong bướm như vậy, ta cũng không tiện dây dưa, mắc công sau này lại phải đội nón xanh."
Tạ Tranh cười lạnh: "Đúng là không bị đội nón xanh, thất đệ thật là may mắn."
Tạ Tranh đây là ám chỉ, Lý Nguyệt Liên thông đồng với Vương thiếu gia, đúng là đội nón xanh cho Tạ Uẩn.
Tạ Uẩn chẳng hề để tâm, trái lại còn nở nụ cười, nói vẻ cảm kích: "Vẫn là ngũ ca hiểu ta, loại nữ nhân không an phận như vậy, từ hôn là chuyện nên làm."
Tạ Uẩn mới không vì loại chuyện này mà tức giận, nếu đổi là nguyên chủ, có lẽ hắn sẽ xấu hổ đến không nói nên lời. Nhưng đối với Tạ Uẩn mà nói, ngũ ca càng nói lời khó nghe, thanh danh của Lý Nguyệt Liên càng thêm thối nát. Lý gia nếu muốn tìm người tính sổ, ngũ ca khẳng định chạy không thoát. Về phần hắn, dù sao hắn đã sớm kết thù với Lý gia, thêm một chuyện cũng chẳng sao, bớt một chuyện cũng chẳng thiếu.
Sắc mặt Tạ Tranh biến đổi, rõ ràng đã nhận ra dụng ý của Tạ Uẩn, ánh mắt sắc như dao lướt qua, phẫn hận nói: "Thất đệ quả thật tâm cơ sâu sắc."
Tạ Uẩn chắp tay: "Quá khen."
Màn đối đáp qua lại này, khiến người xem xung quanh cảm thấy kinh ngạc, thất đệ từ khi nào trở nên miệng lưỡi sắc bén như vậy.
Tạ Tuân lúc này mới phát hiện Tạ Uẩn tấn cấp, nhìn kỹ, trong lòng càng thêm kinh ngạc, kinh ngạc thốt lên: "Thất đệ... Đệ hiện giờ là bát tinh Võ Đồ?"
Tình huống tấn cấp liền hai bậc cũng không hiếm thấy, nhưng, việc này xảy ra trên người Tạ Uẩn thì lại rất kỳ lạ. Mấy năm trước Tạ Uẩn đã bắt đầu chuẩn bị tấn cấp. Vài năm sau, hắn vẫn cứ dậm chân ở đỉnh phong lục tinh Võ Đồ. Là một người thiên phú cực kém, người trong Tạ gia đều rõ ràng, Tạ Uẩn muốn vượt qua cánh cửa kia là vô cùng gian nan. Ai ngờ người ta tự mình mày mò, âm thầm tấn cấp hai bậc.
Tạ Uẩn cười cười, khiêm tốn đáp lời: "May mắn mà thôi."
Sắc mặt Tạ Tranh càng thêm khó nhìn, hai mắt khó nén sự ghen ghét. Thất đệ phế vật như vậy, còn có thể tấn cấp đến bát tinh Võ Đồ, không biết đã phải lãng phí bao nhiêu tài nguyên, nếu đổi lại là hắn...
Bất quá hắn cũng hiểu rõ, Tạ Tuyết không thể nào coi trọng hắn. Khi còn nhỏ, Tạ Tranh ỷ vào mẹ ruột được sủng ái, không ít lần gây sự với hai tỷ muội này. Hiện giờ Tạ Tuyết kết hôn với người có địa vị cao, không đến giẫm đạp hắn đã là may mắn lắm rồi, làm sao còn đi nâng đỡ hắn nữa chứ. Nhưng, hiểu rõ thì hiểu rõ, trong lòng hắn vẫn không phục. Một tên phế vật mà thôi, dựa vào cái gì chiếm được nhiều tài nguyên như vậy.
"Ta cũng muốn may mắn một lần, vận khí của thất đệ thật sự rất tốt." Lời này của Tạ Tranh đã thành công châm ngòi, trừ Tạ Tuân ra, hầu như tất cả đệ tử Tạ gia đều lộ ra vẻ mặt ghen ghét. Trong lòng bọn họ, Tạ Uẩn có thể tấn cấp khẳng định là do ăn linh đan diệu dược nào đó. Một tên phế vật như vậy, dựa vào cái gì mà lãng phí tài nguyên tốt như vậy.
Nhưng, bọn họ cũng không thử nghĩ, tài nguyên của Tạ Uẩn, hơn một nửa đã cho tam ca, phần còn lại đã cho Lý Nguyệt Liên. Sau ngày từ hôn, chẳng còn lại bao nhiêu tiền, chỉ dựa vào năm vạn lượng ngân phiếu mà Bạch Ngọc đã cấp cho thì làm sao mua được dược tề trân quý nào chứ. Con người một khi đã ghen ghét, sẽ hoàn toàn mất đi lý trí, căn bản không chịu suy xét sự việc thật giả ra sao.
Tạ Uẩn mặt không đổi sắc, thản nhiên như mây trôi nước chảy mà nói: "Nghĩ thông suốt mà thôi, nước chảy thành sông thì tự nhiên sẽ tấn cấp."
Một câu liền lập tức làm tan biến những ánh mắt ghen ghét xung quanh, trên mặt bọn họ không hẹn mà cùng lộ ra vẻ thương hại, khó trách Tạ Uẩn lại thay đổi đến thế.
Lúc này mọi người mới nhớ tới, Tạ Uẩn cũng chỉ là một đứa con cha không thương mẹ không yêu. Nghe nói khoảng thời gian sau khi hắn tự sát, phu nhân còn tự ý cưới cho hắn một thê tử xấu đến nỗi quỷ cũng phải chạy, liên tiếp gặp phải đả kích như vậy, sau khi nghĩ thông suốt buông bỏ mọi chấp niệm, võ giả liền tấn cấp. Có đôi khi một lần giác ngộ đạo lý, đều có thể liên tục đột phá. Thất đệ nghĩ thông suốt, tâm cảnh sáng rõ, liên tục đột phá hai cấp cũng là chuyện bình thường, chẳng có gì kỳ lạ cả.
Nhưng mà, tam phu nhân đang bước vào cửa nghe Tạ Uẩn nói chuyện mà tức đến méo cả mặt, cái thằng bất hiếu này. Hắn đây là có ý gì, oán hận bà ta đã bạc đãi hắn, cảm thấy đã chịu quá nhiều uất ức, cho nên cuối cùng liền nghĩ thông suốt sao?
Bạch Ngọc tức giận, sắc mặt nhăn nhó khó coi, nếu không phải trường hợp này không phù hợp, bà ta khẳng định đã chửi ầm lên.
Người bên cạnh thì bỗng nhiên bừng tỉnh, Bạch Ngọc bất công không phải ngày một ngày hai, đến con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người. Thất đệ đã tự sát một lần, tính cách cũng thay đổi luôn.
Tạ Sóc đứng ở cửa, y không nhịn được liền lên tiếng trách mắng: "Thất đệ, ăn nói cho cẩn thận, ngươi nói cái gì mà nghĩ thông suốt, đó là chống đối mẫu thân, ngươi có còn là người nữa không?"
Tạ Uẩn nổi giận đùng đùng, y muốn chụp cho hắn cái mũ thật lớn a, cười lạnh nói: "Tam ca đúng là chẳng hiểu đạo lý gì cả. Lý Nguyệt Liên làm chuyện có lỗi với ta, sao còn xứng đáng để kết hôn, ta nghĩ thông suốt thì thế nào? Trước đây coi như ta nhìn lầm người, nuôi một con bạch nhãn lang, nhưng chuyện này có động chạm gì tới tam ca, thế mà lại lấy mẫu thân ra để áp chế ta."
Tạ Sóc tức giận đến đỏ bừng mặt, tính tình của Tạ Uẩn đại biến, lại còn bất kính với mẫu thân, hắn nói chính mình nghĩ thông suốt. Đấy không phải là chỉ trích mẫu thân sao, lúc này lại còn giảo biện với y, quả nhiên đúng như lời mẫu thân đã nói, hắn đúng là một thằng bất hiếu.
"Tạ tam huynh đệ, vị này chính là đệ đệ của huynh?" Hồ Bang Chí thấy sắc mặt y không tốt, liền vội vàng đứng ra giảng hòa.
Tạ Sóc dịu đi sắc mặt, lúng túng nói: "Đệ đệ ngu dốt và hư hỏng, hai vị chê cười."
Hồ Bang Chí cười nói: "Không sao, đệ đệ nhà ta cũng hư hỏng, lớn lên thì tốt rồi."
Tạ Sóc trừng mắt liếc Tạ Uẩn một cái, bày ra tư thế huynh trưởng, vô cùng đau lòng nói: "Hắn là một tên chẳng ra gì, huynh cũng đừng nói tốt cho hắn làm gì, hắn đã sắp làm cha rồi, vậy mà vẫn không hiểu chuyện như vậy! Ai, là ta không biết dạy hắn."
Bàng Trung Uy nói: "Tạ tam huynh đệ, lời này huynh nói sai rồi, đệ đệ không hiểu chuyện, chỉ cần giáo dục là được rồi, dù sao cũng là người một nhà, sao có thể mặc kệ."
Mấy người không coi ai ra gì mà nói năng xàm xí, Tạ Uẩn bị bọn chúng chọc cho tức đến bật cười. Sớm biết cái tên ca ca này của hắn đã bị nuôi thành cái mũi toàn hướng lên trời, quả nhiên ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Kết giao toàn những hạng bằng hữu gì đâu, coi người khác như cỏ rác.
Mắt thấy Tạ lão gia tử sắp tới, Tạ Uẩn nghĩ đi nghĩ lại một chút, cũng lười chấp nhặt với đám người kia. Hắn từ trước đến giờ luôn tuân theo đạo lý: người kính ta một thước, ta kính người một trượng. Chỉ cần không trêu chọc đến hắn, hắn cũng mặc kệ bọn họ muốn nói xấu thế nào thì nói, Tạ Uẩn cũng chẳng thèm để ý.
Có điều, hắn không để ý đến người khác, người khác lại không chịu buông tha hắn.
Bạch Ngọc trừng mắt: "Con cái đứa nhỏ này, còn không mau xin lỗi tam ca ngươi đi, hắn dạy dỗ ngươi là vì muốn tốt cho ngươi."
Tạ Uẩn có chút tức giận, Bạch Ngọc cớ sao vẫn không chịu dừng lại, hắn liền đáp lại một cách mỉa mai: "Ta đây thà rằng hắn đừng xen vào còn hơn, toàn bộ tài nguyên tu luyện của ta đều bị đoạt vào tay hắn. Chuyện tốt như vậy, ta cũng muốn tìm người đến mà quan tâm giùm đây."
"Ngươi cái đứa bất hiếu này! Ngươi muốn gì ta chẳng cho ngươi sao? Mấy ngày trước ngươi lấy năm vạn lượng ngân phiếu đó thôi. Đúng là lòng lang dạ sói, mạng ta khổ quá, sao lại sinh ra một tên ngỗ nghịch như ngươi."
Nói đến nói đi, cũng là bà ta nhớ thương năm vạn lượng ngân phiếu.
Người chung quanh lập tức bày ra vẻ mặt chờ xem kịch vui, con trai hiếu thuận của Bạch Ngọc, thế mà bây giờ lại phản bội bà ta, quả là một tin tức tốt.
Tạ Sóc có chút lo lắng, sợ thất đệ hỗn xược nói ra lời lẽ hỗn xược gì đó, trong lòng hắn có chút tức giận, âm thầm trách cứ Bạch Ngọc đã giáo huấn đệ đệ không biết lựa trường hợp. Biết rõ tính tình thất đệ thay đổi, trước mặt người ngoài còn chọc hắn làm gì chứ, muốn dạy thì đóng cửa bảo ban không được hay sao.
Bạch Ngọc thì lại cảm thấy, mình bị thiệt thòi, nhất định phải để mọi người đều biết, đứa con trai này rất bất hiếu, không phải là một đứa con tốt. Năm vạn lượng ngân phiếu không thể cho không như thế được. Để xem về sau ai còn dám nói bà ta bất công, cuối cùng, chẳng phải bà ta đã đối xử rất tốt với đứa con này hay sao? Năm vạn lượng ngân phiếu cũng chịu bỏ ra được.