Chương 13: Tạ lão gia tử

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 13: Tạ lão gia tử

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói tóm lại, bà ta muốn hủy hoại danh tiếng của Tạ Uẩn, để xem sau này còn ai dám nhắc đến chuyện bà ta đối xử bất công nữa.
Tạ Uẩn sao có thể để bà ta đạt được mục đích, liền phản bác: "Nương đã không biết xấu hổ mà nói ra, vậy con cũng chẳng ngại nhận. Đồ nhà Lý bồi thường nhiều ít ra sao, mọi người ai cũng không rõ, nhưng khi đến tay con thì chỉ còn năm vạn lượng. Có người còn bảo nương trời sinh tính tham lam, không biết thì còn tưởng tam ca con hèn hạ vô sỉ, ngay cả đồ bồi thường sính lễ của đệ đệ mà cũng muốn chiếm tiện nghi..."
Lời này của Tạ Uẩn vô cùng cay nghiệt, gần như là chỉ thẳng vào mặt Bạch Ngọc mà mắng bà ta tham lam.
"Ngươi..." Bạch Ngọc vừa thẹn vừa tức. Bà ta quả thật muốn dạy dỗ thằng con này một trận, nhưng không ngờ Tạ Uẩn lại chẳng thèm giữ thể diện như vậy. Thế này thì sau này bà ta còn mặt mũi nào mà gặp người nữa: "Ô ô ô... Ngươi cái đồ bất hiếu, cái thằng ngỗ nghịch! Đồ nhà Lý bồi thường, chẳng lẽ ta còn thèm khát hay sao? Là do ngươi không biết cố gắng, suốt ngày chỉ biết phá của. Ta nếu không giữ giúp ngươi, e là ngươi lại mang đi cho tiểu tiện nhân nào đó rồi..."
Tiểu tiện nhân ở đây là chỉ Lý Nguyệt Liên, nguyên chủ đã từng cho ả không ít tài nguyên tu luyện.
Tạ Uẩn nhướng mày, thản nhiên nói: "Ý tốt của nương con xin nhận. Nhưng hiện giờ nhi tử đã thành thân, sẽ không đi tiện nghi cho tiện nhân nào nữa. Đồ của con, nương có thể trả lại cho con."
Nếu bà đã nói là giúp giữ hộ, vậy thì giờ trả lại cho con đi. Tạ Uẩn vốn không thèm so đo tính toán, nhưng ai ngờ Bạch Ngọc lại tự mình rước lấy. Hắn cũng sẽ không khách khí.
Bạch Ngọc bị hắn chọc tức đến chết, đứa con này quả nhiên đã xa cách với bà ta rồi. Bạch Ngọc ngấm ngầm hối hận. Bà ta cứ nghĩ sở dĩ Tạ Uẩn gây sự với bà ta, chẳng qua là muốn kiếm chút lợi lộc, chắc chắn sẽ không xé rách mặt. Dù sao, đứa con trai này đã vừa béo vừa phế lại còn chẳng có tiền đồ. Nếu thật sự xé rách mặt với bà ta, ở Tạ gia này làm gì còn chỗ cho hắn nương thân nữa, ai ngờ...
Bạch Ngọc đau lòng nói: "Ngươi... ngươi đây là chê ta lo chuyện bao đồng sao?"
Tạ Uẩn gật đầu: "Nương biết là được rồi."
Bạch Ngọc lại khóc. Hắn muốn lấy đồ về, bà ta làm sao chịu nhả ra được, liền đánh trống lảng: "Ô ô ô... hảo tâm coi như vứt bỏ, chính ngươi ngỗ nghịch bất hiếu, còn dám oán trách nương bất công. Nếu như nương bất công, làm sao còn cho ngươi bạc? Chẳng lẽ năm vạn lượng ngân phiếu mà cũng không cho nổi ngươi sao?"
Lời này tương đối khéo léo, khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa. Bạch Ngọc đã khóc thảm thiết như vậy, mà Tạ Uẩn vẫn thờ ơ. Tam phu nhân tuy có hơi bất công, nhưng dựa theo tính tình của Tạ Uẩn, lời nói của tam phu nhân hình như cũng có chút lý lẽ. Vì thế, suy nghĩ của mọi người vừa thay đổi giờ lại thay đổi.
Tạ Uẩn nhíu mày, hắn đối với mấy nữ nhân càn quấy không hề có chút thiện cảm nào. Liếc nhìn đám người xung quanh đang xem náo nhiệt, hắn thản nhiên nói: "Nương, người cũng đừng khóc nữa. Chẳng trách cha không thích người. Cái bộ dạng khóc lóc sướt mướt xui xẻo này của người, đổi là con cũng thấy phiền chán. Không thích trả thì khỏi trả đi, nói nhiều lời vô nghĩa vậy làm gì. Dù sao đây cũng đâu phải lần đầu nương lấy đồ của con đi trợ cấp cho người khác."
Lời này của Tạ Uẩn vô cùng bất hiếu, ánh mắt mọi người nhìn hắn đều có chút khác lạ. Dù sao thì, Bạch Ngọc tuy không phải người tốt đẹp gì, nhưng ít ra cũng đã sinh ra Tạ Uẩn. Ngay cả mẹ ruột mà hắn còn không hiếu thuận, sau này ai còn dám kết giao với hắn. Thế nhưng, ngay tại thời điểm mọi người còn đang suy tư, lại có người gật đầu tán đồng. Lần này, ai cũng không còn tâm tư so sánh Tạ Uẩn thế nào nữa, mà thay vào đó là vẻ mặt kinh hãi.
"Đúng vậy, mụ đàn bà thối chỉ biết khóc lóc ỉ ôi, nhìn thôi là hết muốn ăn uống. Xui xẻo! Khóc cái gì mà khóc, chẳng lẽ lão tử còn bạc đãi bà ta sao?" Tạ tam lão gia lần đầu tiên cảm thấy Tạ Uẩn nói rất có lý. Đứa con trai này không hổ là con của lão, thế mà lại nói trúng phóc suy nghĩ trong lòng lão bấy lâu nay.
Bạch Ngọc lung lay sắp ngã, lần này đúng là không còn chút mặt mũi nào nữa. Tạ Uẩn mắng bà ta, thì còn có thể nói hắn bất hiếu. Tạ tam lão gia mắng bà, thì bà chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Người xung quanh đều lộ vẻ kinh hãi nhìn qua, không còn lời gì để nói. Tạ tam lão gia là trưởng bối, nào còn có phần cho tiểu bối bọn họ nghi ngờ.
Tạ Tây Kinh bị người vây xem quả thực thấy không tự nhiên, liền phồng cổ lên mà quát: "Nhìn cái gì mà nhìn? Chẳng lẽ ta còn nói sai sao? Đúng là cái đồ chỉ thích gây rối, suốt ngày chỉ biết ham món lợi nhỏ, tóc dài kiến thức ngắn, không..."
Tạ tam gia còn đang muốn nói tiếp, Tạ Sóc bối rối. Bạch Ngọc chính là mẹ ruột của hắn, danh tiếng của Bạch Ngọc hỏng rồi, hắn cũng sẽ chịu ảnh hưởng: "Cha... nương cũng đã theo người vài chục năm, sao người có thể nói bà như vậy."
Bạch Ngọc nước mắt đầy mặt, khóc không thành tiếng, mắt trông mong nhìn về phía Tạ Sóc. Trong lòng cuối cùng cũng có chút an ủi, vẫn là đứa con này thương xót bà ta.
Tạ tam lão gia ngậm miệng không nói. Dù sao cũng phải nể mặt Tạ Sóc, lão lạnh lùng trừng mắt liếc nhìn Bạch Ngọc một cái, thầm nghĩ trở về sẽ thu thập mụ. Mụ đàn bà thối này, một ngày không gây chuyện là bà ta ăn cơm không ngon sao. Chuyện xảy ra ngày hôm nay, người sáng suốt đều có thể nhìn ra là Bạch Ngọc tự mình gây sự trước. Tạ Uẩn chống đối mẹ tuy rằng có sai, nhưng mà...
Tạ tam lão gia lúc này quả thực rất bất bình. Lão cảm thấy đứa con trai này đã nói ra lời tận đáy lòng lão. Vì thế, Tạ Uẩn không sai, sai đều là Bạch Ngọc. Mụ đàn bà kia không biết phân biệt trường hợp mà hồ đồ, đúng là quá mất mặt xấu hổ.
Tạ tam lão gia quay đầu, tán thưởng liếc nhìn Tạ Uẩn một cái. Nói chứ, đứa con trai này gầy đi, quả thật có vài phần phong thái của lão. Đều hơi béo giống nhau, đều phúc hậu như nhau, tính cách cũng ngay thẳng như nhau. Tạ tam lão gia càng nhìn càng cảm thấy vừa lòng, cười ha hả gật đầu với Tạ Uẩn.
Khóe miệng Tạ Uẩn run rẩy, trong lòng không hiểu sao lại nảy sinh một cảm giác quỷ dị. Lão cha "tiện nghi" này không phải là uống nhầm thuốc đó chứ?
Tạ Sóc thấy thế, trong lòng có chút tức giận. Cái tên mập mạp chết tiệt này, thế mà lại có thể lôi kéo được cha. Nhìn cái dáng vẻ này, trong những ngày gã không ở nhà, có lẽ đã xảy ra không ít chuyện.
Thế nhưng, Tạ Sóc cũng không để ý. Một tên phế vật mà thôi, cho dù được cha coi trọng thì thế nào. Tạ Sóc không chút nào lo lắng địa vị của mình bị ảnh hưởng. Gã chỉ có một chút buồn bực, gã cảm thấy chính mình đã bị mạo phạm.
Kỳ thật, gã tức giận với Tạ Uẩn, chủ yếu là vì cảm thấy Tạ Uẩn thay đổi quá nhiều, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của gã. Thế mà lại có thể học được cách phản kháng. Tuy gã rất chướng mắt đệ đệ này, nhưng gã không chịu được việc đệ đệ bất kính với gã. Gã quả thật rất tức giận, nhưng việc gã tức giận không hề liên quan gì đến năm vạn lượng bạc kia. Đang ở phủ thành, gã nào thèm để mắt đến vài ba đồng bạc vụn đó. Cố tình là mẫu thân luôn dùng bạc để nói chuyện, làm trò trước mặt đồng học của gã. Điều này làm cho gã vô cùng mất mặt, gã cảm thấy Bạch Ngọc quá bủn xỉn.
Bạch Ngọc lúc này còn đang cảm động vì nhi tử đứng ra cầu tình giúp bà ta, nào hay biết rằng, Tạ Sóc cũng chán ghét bà ta rồi.
Một buổi tiệc rượu, biến thành một trò khôi hài của tam phòng Tạ gia.
"Tạ tam huynh đệ..." Hồ Bang Chí cười gượng, không ngờ chỉ tham gia một bữa tiệc rượu mà thôi, thế mà còn được chứng kiến một màn kịch gia đình."
"Ha hả!" Bàng Trung Uy có chút không tự nhiên. Tạ Sóc ngày thường thoạt nhìn phong độ nhẹ nhàng, không ngờ nương của gã lại là dạng này, còn thêm đệ đệ của gã, đúng là một tên không biết hiếu thuận."
Tạ Sóc cười làm lành, vội vàng nói: "Bàng huynh, Hồ huynh, khiến các huynh phải chê cười rồi. Nương của ta... Đệ đệ của ta là bị chiều hư."
Tạ Uẩn cười nhạo: "Tam ca, huynh đúng là trợn mắt nói dối..."
"Hừ!" Tạ Uẩn còn chưa nói xong, một tiếng hừ lạnh vang lên, vang vọng khắp đại sảnh. Uy áp của cường giả Võ Sĩ, lập tức đè ép lên mỗi người.
Sắc mặt mọi người biến đổi, đại sảnh lập tức yên tĩnh lại. Tạ lão gia tử không biết từ khi nào đã ngồi ở vị trí chủ tọa. Có điều, sắc mặt của lão ta không hề tốt chút nào. Lão chán ghét liếc Bạch Ngọc một cái, nói: "Ồn ào nhốn nháo ra thể thống gì! Câm miệng hết cho ta! Còn có ngươi, thím ba, Tiểu Thất tuổi cũng lớn rồi, đồ của nó thì đưa cho nó tự bảo quản. Một chút đồ nhỏ nhoi, cũng làm loạn đến đại sảnh, đúng là kỳ cục."
Bạch Ngọc vô cùng ủy khuất đáp một tiếng. Cho dù lúc này bà ta có rất nhiều bất mãn, nhưng cũng không dám chống đối Tạ lão gia tử.
Trong lòng Tạ Uẩn có chút vui vẻ, lập tức nở nụ cười. Hắn còn đang nghĩ làm thế nào để đòi tiền Bạch Ngọc đây. Không ngờ Tạ lão gia tử một câu đã giải quyết xong. Nhìn bộ dạng khó chịu của Bạch Ngọc, Tạ Uẩn tỏ vẻ vô cùng vui sướng.
Kỳ thật, nếu không có Bạch Ngọc hùng hổ dọa người, hắn hiện giờ chỉ là thế đơn lực mỏng. Nếu không cần thiết, hắn quả thật vẫn chưa muốn xé rách mặt với Tạ gia. Thế nhưng, nếu người khác làm quá mức, hắn cũng sẽ không nhẫn nhịn chịu đựng. Từ trước đến nay, hắn không phải là người thích chịu thiệt thòi.
Tạ lão gia tử ngược lại nói: "Tiểu Thất, hiện giờ ngươi đã thành niên, nên học cách tự nuôi sống gia đình. Từ nay về sau, trừ khoản phân phát mỗi tháng, trong tộc sẽ không cho thêm tài nguyên gì nữa. Điểm này ngươi phục hay không phục?"
Ánh mắt Tạ Uẩn lóe lên, trong lòng lập tức hiểu ra. Chẳng trách trước kia nguyên chủ xui xẻo như vậy, thì ra là thế...
Tạ lão gia tử tính kế cũng thật hay. "Bất hoạn bần nhi hoạn bất quân"*, từ trước đến giờ nguyên chủ chỉ là một tấm bình phong để ngụy trang. Tài nguyên của Tạ gia nếu chỉ đổ vào một mình Tạ Sóc, cho dù có Tạ Tuyết bảo hộ, đệ tử trong nhà khẳng định sẽ không phục, mũi dùi sẽ chỉ nhắm vào Tạ Sóc. Tình huống bất lợi như vậy khiến gia tộc không thể phát triển, tất nhiên Tạ lão gia tử không hề muốn nhìn thấy cảnh ấy.
* trích trong câu " Bất hoạn bần nhi hoạn bất quân, bất hoạn quả nhi hoạn bất an" (một câu nói của Khổng Tử) nghĩa là: không sợ thiếu chỉ sợ không công bằng, không sợ ít chỉ sợ không yên.
Nhưng, có thêm một tên phế vật thì khác. Tạ Sóc cùng với Tạ Uẩn đều đồng thời được hưởng tài nguyên gia tộc cấp. Một là thiên tài, một là phế vật. Mọi người có tức giận thì cũng chỉ biết nhằm vào cái tên phế vật. Hơn nữa, Tạ Uẩn lại là một người con có hiếu. Có Bạch Ngọc ở bên tai hắn nhắc đi nhắc lại, tài nguyên của hắn cuối cùng cũng rơi vào tay Tạ Sóc. Như vậy tài nguyên gia tộc cứ đổ vào một mình Tạ Sóc, đồng thời còn không khiến cho người khác phải đố kỵ, oán hận.
Kế hoạch này vô cùng tốt, nguyên chủ bị kéo đến một đống oán hận. Chẳng qua, thân thể của nguyên chủ đã đổi thành hắn, mọi thứ không còn giống như trước nữa. Hắn đã xé rách mặt với Bạch Ngọc. Rõ ràng, hiện giờ tài nguyên của hắn sẽ không dễ dàng nhường ra nữa. Một khi đã vậy, làm một phế vật mà ai ai cũng biết, Tạ gia làm sao có thể giao tài nguyên cho hắn nữa. Cho nên Tạ lão gia tử vừa rồi mới nói lời kia, để tránh tài nguyên trong nhà rơi vào tay hắn.
Tạ Uẩn cong môi, thản nhiên nói: "Phục."
Không phục thì còn có thể làm gì? Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, đạo lý này hắn vẫn hiểu rõ. May mắn là từ trước đến giờ, hắn không trông cậy vào Tạ gia quá nhiều.
Tạ lão gia tử vừa lòng cười, cho một cây roi và một trái táo, xem như hắn rất thức thời, chậm rãi nói: "Ngươi nếu đã tấn giai, ngày mai đi trướng phòng lĩnh tài nguyên đi. Phần của ngươi, Tạ gia chia không phải ít."
Tạ Uẩn nhếch môi, chẳng hề để ý mà nói: "Cảm tạ tổ phụ."
Tạ lão gia tử nhíu mày, lão rất bất mãn với thái độ của hắn. Thế nhưng, một tôn tử không nên thân mà thôi, lão cũng không để trong lòng. Quay đầu nhìn về phía Hồ Bang Chí cùng với Bàng Trung Uy, cười nói: "Đệ tử trong nhà hồ đồ, làm chậm trễ hai vị hiền chất. Việc hôm nay..."
Hồ Bang Chí vội vàng nói: "Tạ lão gia tử khách khí. Nhà ai mà không có chuyện phiền não? Ngài cứ yên tâm, việc hôm nay tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài."
Tạ lão gia gật gật đầu, tiếp đón mấy tiểu bối, cùng bọn họ nói chuyện phiếm.
Tiếp theo, không có chuyện Tạ Uẩn gây rối, cũng coi như là khách chủ tận hoan. Hồ Bang Chí cùng với Bàng Trung Uy đã sớm được mọi người vây quanh như sao vây trăng. Hôm nay mở tiệc, nói dễ nghe là giới thiệu cho mấy tiểu bối quen biết. Trên thực tế, Tạ Uẩn bĩu môi, Tạ lão gia tử đây là công khai mối lái.