Chương 20: Cảnh Nhiên bị thương, Tứ ca giúp đỡ

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 20: Cảnh Nhiên bị thương, Tứ ca giúp đỡ

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thúy Cô giận đùng đùng, vung tay một cái đã phá nát sân sau, rồi dẫn người nghênh ngang rời đi.
"Thất thiếu gia, ngài gây họa lớn rồi." Tạ Tam lo sốt vó, dậm chân thình thịch, vội vàng đuổi theo Thúy Cô.
"Thúy Cô, ngài đừng nóng giận, lão gia nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ngài."
"Thúy Cô, đều là do thất thiếu gia không hiểu chuyện, ngài đừng so đo với hắn."
"Thúy Cô..."
Nghe mọi người ồn ào dần xa, sắc mặt Tạ Uẩn tái mét, lửa giận trong mắt không sao ngăn được. Đến thế giới này lâu như vậy, hắn chưa từng bị người ta làm bẽ mặt như thế. Thúy Cô dám phá nát nhà của hắn...
Tạ Uẩn là người có thù tất báo. Càng căm hận, vẻ mặt hắn lại càng bình tĩnh, mối thù này hắn nhất định sẽ ghi nhớ kỹ.
Tạ Uẩn chưa bao giờ cảm nhận sâu sắc đến vậy, thực lực thật sự quá quan trọng. Nếu hôm nay hắn có thực lực cao cường, Thúy Cô sẽ không dám tùy tiện làm càn như thế. Một hạ nhân hèn mọn, chỉ dựa vào mấy năm ở Vân Châu mà ả dám...
Nhưng mà, Tạ Uẩn còn chưa kịp nghĩ nhiều, sắc mặt lập tức thay đổi.
"A... đau..." Cảnh Nhiên khó nhọc ngã xuống đất, hai tay ôm chặt bụng, hai mắt đầy phẫn hận và tuyệt vọng, ngay cả vết thương chằng chịt trên mặt y cũng vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo. "Tạ Uẩn... Tạ Uẩn... ngươi ở đâu..."
Đây là lần đầu tiên Cảnh Nhiên kêu tên của hắn. Tạ Uẩn thà rằng Cảnh Nhiên cứ vô lễ như trước kia, ít nhất thì giọng nói ấy nghe còn tràn đầy sức sống. Thấy Cảnh Nhiên ngã bên cạnh dược điền, phía dưới còn chảy một vũng máu đỏ tươi, Tạ Uẩn trong cơn giận dữ, liền quát mắng: "Ngươi sao lại chạy ra ngoài!" Hắn ở bên ngoài chống đỡ Thúy Cô, chính là vì sợ Thúy Cô đi tìm Cảnh Nhiên gây phiền toái. Kết quả thì sao, người này lại tự mình chạy ra, giờ thì vô tình bị vạ lây.
Tạ Uẩn tức giận nổi trận lôi đình, nhưng hành động lại vô cùng nhanh nhẹn, vội vàng bế Cảnh Nhiên lên. Đây là lần đầu hắn phát hiện, người này tuy mang thai nhưng thân thể lại vô cùng nhẹ, không hề nặng chút nào.
"Hài tử... hài tử..." Cảnh Nhiên kéo ống tay áo hắn, nước mắt không ngừng rơi, không biết là vì đau đớn hay vì thương tâm.
Tạ Uẩn không dám chậm trễ, vội vàng truyền dị năng vào cơ thể y, trầm giọng nói: "Đừng chống cự."
Cảnh Nhiên không dám cử động chút nào, sợ không cẩn thận một chút sẽ mất hài tử. Y hối hận rồi, y không nên chạy ra ngoài. Y chỉ là không ngờ tới, một hạ nhân hèn mọn trong hầu phủ, chỉ vì một lời không hợp mà lại hủy hoại cả tòa sân này.
Đồng thời Tạ Uẩn cũng phát hiện, Tụ Linh Trận quanh dược điền đã đổ nát, nhưng vẫn còn lưu lại dấu vết trận pháp. Trong lòng thoáng suy nghĩ, hắn liền hiểu ra vì sao Cảnh Nhiên lại xuất hiện ở đây.
"Biểu... biểu ca, ca mau tỉnh lại đi." Ở một bên khác, Tạ An mặt đầy bụi đất, toàn thân chật vật bò dậy từ trong đống phế tích.
Lý Kỳ tương đối xui xẻo, vừa vặn đứng ngay tầm công kích của Thúy Cô. Nếu không phải đòn này chỉ là để trút giận, không nhằm vào ai cụ thể, Lý Kỳ cho dù không chết thì cũng trọng thương.
Tạ An lo đến mức sắc mặt trắng bệch, Tạ Uẩn lúc này lại không thể phân tâm được. Tình huống của Cảnh Nhiên vô cùng nguy hiểm. Thân thể y vốn đã yếu, trải qua mấy ngày điều dưỡng, mới xem như miễn cưỡng giữ được thai nhi. Hôm nay bị chưởng phong đánh trúng, nếu không có dị năng hệ mộc ôn hòa ẩn chứa sinh mệnh lực cực mạnh, Tạ Uẩn e rằng cũng đành bó tay.
Sau một lúc, hô hấp của Cảnh Nhiên dần dần nhẹ nhàng, cảm giác căng tức trướng xuống trong bụng cũng biến mất. Tình trạng cơ thể cuối cùng cũng miễn cưỡng ổn định lại, Cảnh Nhiên ôm chặt bụng, lo lắng hỏi: "Hài tử không sao chứ?"
Vẻ mặt Tạ Uẩn mỏi mệt, lúc này hắn đã sớm đổ mồ hôi đầm đìa, cơ thể cũng vì dị năng bị tiêu hao hết mà sắp không chịu nổi. Hắn trừng mắt nhìn Cảnh Nhiên một cái, tức giận nói: "Tạm thời không có việc gì, người đừng lăn lộn lung tung, cử động nhẹ nhàng thôi."
Cảnh Nhiên nghe vậy, nhẹ nhàng thở phào, tinh thần không còn căng thẳng nữa, cơ thể cũng dần mềm nhũn ra, dựa vào lòng ngực Tạ Uẩn ngủ say.
Tạ Uẩn tức giận cắn chặt răng. Người này gây ra cục diện rối ren xong cứ thế mà nghẹo đầu ngủ. Nhưng tức giận thì cũng chỉ có thể nén lại, hắn không thể nào lay tỉnh người đang ngủ say trong ngực dậy được. Quay đầu nhìn về phía viện tử hỗn độn, hắn có chút đau đầu, thế này thì làm sao mà ở đây được. Trong lòng Tạ Uẩn vô cùng căm hận, hận ý của hắn đối với Thúy Cô lại sâu thêm một tầng. Thù này không báo, thì hắn không phải là nam nhân.
"Thất đệ, thất đệ." Tạ Tuân vội vàng chạy tới, thấy tình huống trong viện, sắc mặt thay đổi. Tiếp đó, vẻ mặt hắn nôn nóng chạy đến trước mặt Tạ Uẩn, quan tâm hỏi: "Thất đệ, đệ phu không sao chứ?"
Sắc mặt Tạ Uẩn trắng nhợt như tờ giấy, mệt mỏi lắc đầu, nói: "Tạm thời không có việc gì, Tứ ca sao lại đến đây?"
Tạ Tuân nói: "Nghe nói nơi đây xảy ra chuyện, ta đến xem thử. Đệ phu trông không được khỏe lắm, chỗ này của đệ e là đêm nay không ở được rồi. Đến chỗ ta đi, vừa lúc ta có một ít dược dưỡng thai."
"Dược dưỡng thai?" Tạ Uẩn kinh nghi bất định. Tứ ca còn chưa thành thân, sao lại có dược dưỡng thai?
Tạ Tuân sợ hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Tỷ của ta lại mang thai, đây là ta chuẩn bị cho nàng, đệ đừng nghĩ ngợi nhiều."
Tạ Uẩn gật gật đầu. Cho dù Tứ ca có con hay không, hắn cũng sẽ không nghĩ nhiều. Dù sao đó cũng là chuyện nhà người khác. Bất quá, hôm nay gây ra động tĩnh lớn như vậy, Tứ ca có thể đến thăm, phần tình nghĩa này hắn xin nhận.
Tạ Uẩn bế Cảnh Nhiên lên, nói: "Làm phiền Tứ ca."
Tạ Tuân cười nói: "Có gì đâu, đệ và ta vốn là huynh đệ mà."
Tạ Tuân thấy Tạ Uẩn ôm Cảnh Nhiên có chút cố sức, vội vàng nói: "Nếu không, ta giúp đệ..." Do dự một chút, hắn vẫn nuốt lời nói trở vào. Cảnh Nhiên dù sao cũng là thê tử của thất đệ, sao có thể để người khác chạm vào.
Tạ Uẩn quay đầu gọi Tạ An, mỏi mệt nói: "Mang biểu ca của ngươi theo, chúng ta đi."
Mấy người một đường không nói gì, rất nhanh liền đi tới viện của Tạ Tuân. Là đích tử đại phòng, nơi hắn ở tuy không phải là tốt nhất, nhưng bên trong lại bố trí vô cùng tinh xảo. Ngoài cửa phòng còn có một trận pháp phòng ngự đơn giản, phòng ngừa người khác tự tiện xông vào.
Tạ Uẩn nhướng mày, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác, chẳng lẽ người ở đại phòng mới là thâm tàng bất lộ nhất?
"Thất đệ, ta đã bảo người dọn dẹp phòng cho khách, đêm nay đệ hãy mang theo đệ phu tạm thời ở đây nhé."
Tạ Uẩn gật đầu, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Tứ ca có thể cho tiểu đệ mượn mấy viên linh châu được không, mấy ngày sau đệ sẽ trả lại cho huynh." Lúc này hắn vô cùng hối hận, hắn không nên đưa toàn bộ linh châu cho Cảnh Nhiên. Đáng lẽ phải để lại cho mình mấy viên, lúc này cũng dễ khôi phục lại dị năng. Thân thể của Cảnh Nhiên vẫn còn rất suy yếu, hắn không dám lơ là một chút nào. Trong bụng y vẫn còn đang mang thai hài tử của hắn.
Tạ Tuân tiêu sái cười: "Nói gì mà mượn hay không mượn. Đợi một lát ta bảo người đem tới cho đệ, vừa vặn mấy ngày trước ta cũng kiếm được chút đồ tốt, cứ coi như là Tứ ca tặng cho đệ."
Tạ Uẩn gật đầu, không nói gì nữa. Lúc này nếu còn khách khí thì có vẻ hơi xa lạ.
Tạ Tuân phân phó hạ nhân vài câu, không lâu sau liền có người cầm một cái hộp tới. Bên trong có một trăm viên linh châu, mười vạn lượng ngân phiếu, cùng với ba bình dược dưỡng thai, và một lọ Hồi Nguyên Tề.
Tạ Uẩn nhíu mày, phần lễ này thật sự hơi nhiều.
Tạ Tuân cười nói: "Thất đệ, đệ cũng đừng khách khí. Thân thể của đệ phu không tốt, rất nhiều thứ cần phải dùng đến tiền. Dù sao nhiêu đó đối với ta cũng chẳng đáng là bao, đệ cứ an tâm mà nhận đi."
Tạ Uẩn hơi suy tư một chút, không hề cự tuyệt. Cùng lắm thì sau này trả lại. Lúc này hắn quả thật rất cần mấy bình dược này. Đồng thời trong lòng cũng hạ quyết tâm, chờ cho chuyện lần này qua đi, hắn phải tiến hành nghiên cứu về dược tề ở thế giới này, để không đến lúc hoảng loạn mà không biết gì cả. Nguyên chủ tuy có không ít tàng thư, nhưng đa phần đều là một ít kiến thức căn bản. Cái gọi là học không bao giờ có giới hạn, hắn cũng không thể cứ mãi nhìn vào kiến thức kiếp trước được.
Tạ Tuân thấy hắn nhận lấy đồ vật, vừa lòng nở nụ cười. Hắn rất săn sóc, không tiếp tục quấy rầy bọn họ nữa, cười nói: "Thất đệ, vậy đệ cùng với đệ phu cứ nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai ta lại đến thăm đệ. Đệ... chuyện lần này e rằng sẽ không tốt, trong lòng đệ phải chuẩn bị trước."
Tạ Uẩn gật đầu, nói: "Đa tạ Tứ ca đã nhắc nhở, tiểu đệ khắc ghi trong tâm khảm."
Tạ Tuân không hề để ý mà cười cười, sau đó liền xoay người rời đi.
Tạ Uẩn cầm lấy dược dưỡng thai, trước tiên là cho Cảnh Nhiên uống. Cảm thấy mạch tượng của y vững vàng một chút, rồi mới lại cầm lấy Hồi Nguyên Tề uống một hơi cạn sạch. Hồi Nguyên Tề đúng như tên gọi, đây là dược tề dùng để khôi phục nguyên lực, là dược tề trung phẩm. Tạ Uẩn cảm nhận một chút thành phần của dược tề, tính toán giá cả, ước chừng khoảng ba vạn lượng. Tứ ca lần này vì muốn lôi kéo hắn, thật đúng là bỏ vốn gốc.
Bất quá, trong lòng Tạ Uẩn cũng hiểu rõ, cho dù biết Tứ ca có ý muốn châm ngòi, nhưng phần tình nghĩa này hắn vẫn nhận. Huống hồ, Tứ ca quan tâm đến hắn cũng không phải là giả vờ. Trong trí nhớ của nguyên chủ, người duy nhất trong toàn bộ Tạ gia không hề cười nhạo hắn chỉ có Tứ ca. Tạ Uẩn đối với loại mưu tính quang minh chính đại này không hề phản cảm.
Hắn chỉ là không nghĩ tới, Thúy Cô lại cấp cho Tạ Tuân nhiều tài nguyên đến thế, thậm chí còn nhiều hơn cả hắn. Trong lời nói của Tứ ca đã lộ ra, đây là đồ mà Tứ ca đã nhận lúc trước. Trừ tài nguyên của Thúy Cô mang đến, Tạ Uẩn nghĩ không ra Tứ ca còn có tài nguyên nào bất ngờ khác.
Trong lòng Tạ Uẩn có chút buồn bực, Tứ ca quả thật đã châm ngòi thành công. Nguyên chủ là một tên ngu xuẩn, ở ngoài sáng gánh chịu bao nhiêu oan ức vì người khác. Kỳ thật nghiêm túc ngẫm lại, chuyện này cũng đúng tình đúng lý. Tứ ca dù sao cũng là đích tử đại phòng, thân phận không hề tầm thường. Nếu mà quá mức đắc tội với đại phòng, Tạ gia cho dù chỉ là một tiểu gia tộc, nhưng ít ra cũng là nhà mẹ đẻ của Tạ Tuyết. Giống như mấy thị thiếp của lão cha tiện nghi nhà hắn, có nhà mẹ đẻ là có căn cơ, cuộc sống cũng sung túc hơn một chút. Còn nếu không có nhà mẹ đẻ thì chỉ giống như một miếng bèo lục bình, có chết cũng không ai biết đến. Cho nên, cho dù nhà mẹ đẻ có kém, chỉ cần có một cái nhà mẹ đẻ, sau lưng cũng coi như là có chỗ dựa.
Chỉ tiếc, ánh mắt của nữ nhân trong nội trạch quá thiển cận. Tạ Tuyết muốn lôi kéo nhà mẹ đẻ, một mặt không muốn cho đại phòng đứng ra, nhưng mặt khác lại không dám hoàn toàn đắc tội đại phòng. Điều này khiến cho quy củ của Tạ gia hiện giờ lung tung rối loạn, không hề có tôn ti trật tự trên dưới, đến một tỳ nữ mà cũng dám ở Tạ phủ giương oai.
Nguyên chủ...
Tạ Uẩn thở dài. Hắn từng nghĩ, lúc mới trọng sinh, còn tưởng Tạ Tuyết tốt với nguyên chủ đến nhường nào, trên thực tế cũng chỉ đến thế là cùng. Nhớ trước đây hắn còn tưởng Lý gia bồi thường một trăm linh châu đã là rất nhiều, hiện giờ lại cảm thấy, đó là do đồ mà nguyên chủ có quá ít, kiến thức quá thiển cận. Người chân chính có được tài phú, ai mà không đem đi cất giấu. Không nhìn Tạ Tuân người ta kìa, mắt cũng không chớp, "đùng" một phát lấy ra một trăm linh châu tặng người, đây mới là chân chính biết cách nắm giữ.
Còn về phần Tam ca, Tạ Uẩn cười nhạo. Hắn tin tưởng Tam ca khẳng định cũng cất chứa không ít đồ, chuyện này chỉ sợ ngay cả Bạch Ngọc cũng không biết. Bằng không, Bạch Ngọc cũng đâu đến mức suốt ngày vắt hết óc để tính kế vài đồng bạc vụn của nguyên chủ chứ. Quả nhiên, ai nấy cũng đều là cáo già. Chỉ có nguyên chủ ngu ngốc này mới có thể thành thật như vậy, đem toàn bộ tiền tài mình có thông cáo thiên hạ, cuối cùng không chỉ bị Bạch Ngọc dụ lấy đi, còn vô duyên vô cớ bị người khác ghen ghét.
Hiện giờ Tạ Uẩn không hề có một chút lưu luyến nào với Tạ gia. Vốn hắn còn muốn mượn Tạ gia che chở, chờ hắn hoàn toàn hiểu rõ về thế giới này, sau khi đứng vững gót chân, rồi lại mang theo hài tử ra ngoài đi du lịch. Hiện giờ hắn lại nổi lên ý muốn rời khỏi đây. Tạ gia cũng không hẳn là an toàn, nếu như lại có thêm vài tên đến phá viện của hắn nữa, hắn e rằng không chịu nổi đâu.
Trong lòng Tạ Uẩn bỗng dưng toát ra một loại khát vọng đối với thực lực mà trước giờ chưa từng có. Quả nhiên, bất luận là ở thế giới nào, cũng đều phải dựa vào thực lực để nói chuyện.