Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư
Chương 21: Nguyên nhân sâu xa của mọi chuyện
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dược tề Hồi Nguyên có hiệu quả không tồi, sau khi Tạ Uẩn uống xong, không lâu sau, cơ thể hắn đã hồi phục được một nửa.
Tạ Uẩn đi đến trước giường, lấy ra mấy viên linh châu, một bên hấp thu linh khí bên trong linh châu, một bên đưa dị năng vào trong cơ thể Cảnh Nhiên để tăng cường sinh mệnh lực cho thai nhi. Trong lòng hắn có chút tiếc nuối, đáng tiếc dị năng của hắn không thể chữa lành, bằng không thì đâu cần phải phiền phức như vậy.
Có điều, nếu không phải hắn có dị năng biến dị, ẩn chứa sinh mệnh lực cực mạnh, hắn cũng không thể bồi dưỡng ra các loại thực vật, không có cái này thì sẽ có cái khác. Trong lòng Tạ Uẩn chỉ tiếc nuối trong chốc lát, tiếp đó, hắn lập tức bị một tin vui bất ngờ. Hắn phát hiện ra trong cơ thể Cảnh Nhiên, thế mà có hai sinh mệnh đang lay động. Tạ Uẩn vừa vui vừa lo lắng, lúc này nếu Cảnh Nhiên xảy ra chuyện gì, cho dù có lột da Thúy Cô hắn cũng không thể giải hận.
Trước đó bởi vì hắn quá sốt ruột, không kịp kiểm tra kỹ càng cơ thể Cảnh Nhiên, lúc này đưa dị năng vào lần nữa. Tạ Uẩn có thể cảm nhận rõ ràng, trong cơ thể Cảnh Nhiên có hai sinh mệnh, thai nhi bốn tháng đã thành hình, hắn còn có thể cảm nhận được tim thai đập một cách đều đặn.
Tạ Uẩn xoa xoa hai tay, cao hứng cười toe toét. Đời trước người khác chỉ sinh được một hài tử, mà đã giống như trúng xổ số rồi, muốn vênh váo đến tận trời. Lần này hắn được một lúc hai đứa nhỏ, ha ha, Tạ Uẩn càng nghĩ càng cao hứng. Nếu không phải tình huống không cho phép, hắn chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng.
Chỉ là, niềm vui qua đi, Tạ Uẩn chợt bừng tỉnh, lập tức lại trở nên lo lắng, nhìn cơ thể suy yếu của Cảnh Nhiên, Tạ Uẩn không dám lơ là. Lần nữa một bên hấp thụ linh khí, một bên truyền dị năng vào cơ thể Cảnh Nhiên. Tuy dị năng của hắn không có tác dụng chữa khỏi cơ thể của Cảnh Nhiên, nhưng lại có thể tăng cường sinh mệnh lực, rất có lợi cho thai nhi.
Tạ Uẩn bận rộn suốt một buổi tối, cơ thể của Cảnh Nhiên cuối cùng cũng ổn định lại, không còn yếu ớt dễ vỡ nữa. Tạ Uẩn nhẹ nhàng thở phào, lúc này mãi sau mới nhận ra sự mệt mỏi, lúc này, trời bên ngoài đã bắt đầu sáng.
Tạ Uẩn vừa mới nghỉ ngơi không bao lâu, bên ngoài đã có tiếng gõ cửa vang lên: “Cộc cộc cộc!”
Mới sáng sớm, Tạ Tuân liền tới gọi cửa: “Thất đệ, đã dậy chưa?”
Tạ Uẩn mở cửa phòng, hắn biết nếu không có chuyện gì, tứ ca sẽ không sáng sớm đã đến quấy rầy bọn họ, bình tĩnh hỏi: “Tứ ca có việc gì sao?”
Tạ Tuân lo lắng bồn chồn nói: “Thất đệ, tổ phụ gọi đệ sang đó. Haiz, tính tình Thúy Cô thế nào đệ không phải không biết, sao hôm qua đệ không chịu nhẫn nhịn một chút chứ.”
Sắc mặt Tạ Uẩn tối sầm, giọng lạnh lùng: “Thúy Cô bắt đệ bỏ vợ để cưới người khác, chuyện này nếu là ca, ca có chấp nhận được không?”
Tạ Tuân nhíu mày khuyên nhủ: “Mặc kệ ả nói thế nào, trâu không chịu uống nước thì có thể ấn đầu nó xuống được sao? Lời của ả, nghe rồi thôi, không cần thiết phải phản bác, làm vậy chỉ khiến đệ chịu thiệt thôi.”
Tạ Uẩn kìm nén cơn giận trong lòng, cười như không cười liếc nhìn Tạ Tuân một cái. Lúc này hắn mới nhớ tới, tứ ca từ trước đến giờ luôn ba phải. Có điều, tuy đại bá cũng rất ít khi xuất hiện, nhưng lợi ích trong nhà trước giờ đều không thiếu phần đại phòng. Hơn nữa, một khi có chuyện bất lợi, đại phòng không phản đối, không tham gia, đương nhiên, kết quả là, chuyện bất lợi không bao giờ rơi vào đầu đại phòng.
Ngày trước, nhị bá kéo tứ ca ra gánh trách nhiệm, tứ ca hình như chỉ cười cười, chưa bao giờ thấy hắn phản bác, nhưng không cần nghĩ Tạ Uẩn cũng biết. Mối hôn sự mà Thúy Cô đã giới thiệu, chắc chắn sẽ không liên quan tới tứ ca và tứ ca tuyệt đối sẽ không chấp nhận.
“Ha hả.” Tạ Tuân cười gượng gạo hai tiếng, bị hắn nhìn đến nỗi có chút khó xử.
Tạ Uẩn từ tốn nói: “Đây không phải do tiểu đệ không thể nhịn, mà là Thúy Cô đã nói rõ, chuyện này không cần đệ đồng ý hay không, ả cũng sẽ đi bàn bạc với cha mẹ đệ. Tính tình hai người đó ca cũng biết mà, tình huống lúc đó, nếu đệ không lên tiếng, chuyện đó sớm muộn gì cũng thành chuyện đã rồi. Tình huống như thế, ca nói đệ có thể làm gì chứ? Chỉ là đệ không ngờ, Thúy Cô lại dám phá hoại sân viện của đệ, còn hại Cảnh Nhiên suýt nữa mất con.”
Trong lòng Tạ Tuân hoảng sợ, đồng cảm nhìn Tạ Uẩn một cái, đôi phụ mẫu đó của hắn quả thật rất kỳ lạ. Hắn tò mò hỏi: “Thúy Cô nói cho đệ mối hôn nhân thế nào, sao mà chọc đệ tức đến vậy?”
Tạ Uẩn cũng không giấu giếm, hờ hững nói: “Nói là Vân Châu có một tiểu thư thế gia không tệ, thiên phú cao, chỉ có điều dung mạo không được như ý. Còn nói sau khi cưới vợ, không cần lo lắng tài nguyên tu luyện, còn có thể đến Vân Châu định cư, ngoài ra còn có thể chiếu cố cho tỷ tỷ…”
Vẻ mặt Tạ Tuân trở nên kỳ lạ, nghẹn đến đỏ mặt, chậm rãi, nói ra một cách thiếu thành ý: “Có lẽ, Thúy Cô thật sự là muốn tốt cho đệ thôi.”
Tạ Uẩn ngạc nhiên: “Ca biết gì sao?”
Tạ Tuân muốn cười lắm mà không thể, nhịn cười đến mức toàn thân khó chịu, do dự một lát, khẽ nói: “Nhà nữ tử này ta biết, gia thế quả thật không tồi, mấy năm trước còn ở khắp nơi tuyển phu. Trong nhà có tới mười mấy hôn phu. Nhưng mà nàng đối xử với hôn phu rất tốt, chỉ cần không có dị tâm, chỉ cần là đàn ông, cơ bản nàng đều nuôi dưỡng, tài nguyên tu luyện dồi dào…”
Tạ Uẩn trợn mắt há hốc, trong lòng hắn nhanh chóng hiểu ra. Thúy Cô cho rằng hắn tính cách yếu đuối dễ kiểm soát, nên mới giới thiệu mối hôn sự này cho hắn. Đây là chỗ dựa mà Thúy Cô giới thiệu cho nguyên chủ, nguyên chủ tính cách yếu đuối, chẳng phải chỉ là ngủ với một nữ nhân thôi sao, sau này muốn gì có nấy. Quả nhiên là rất tốt cho nguyên chủ, không chỉ không cần lo lắng tài nguyên tu luyện, còn có thể giúp đỡ Tạ Tuyết. Đúng là một mũi tên trúng nhiều đích, Thúy Cô tính toán thì hay lắm, vậy còn hắn thì thành cái gì đây?
Tạ Uẩn tức đến hộc máu, thảo nào Thúy Cô không nhắc chuyện này với những người khác. Nguyên chủ quả thật là người phù hợp nhất, suy đoán trước đó của hắn quả nhiên không sai, Thúy Cô không dám đánh chủ ý lên đại phòng, lại không muốn để đám con thứ được hưởng lợi. Dù sao, ả muốn tìm người giúp đỡ cho Tạ Tuyết, chứ không phải tìm sự khó chịu cho nàng. Về phần tam ca, tam ca là thiên tài mà Tạ Tuyết coi trọng bồi dưỡng, đương nhiên không thể làm hỏng danh tiếng của hắn. Cuối cùng chỉ còn lại nguyên chủ này, tính cách yếu đuối, thiên phú không tốt, ở nhà không được coi trọng, lại là đệ đệ ruột có quan hệ rất tốt với Tạ Tuyết.
Tạ Uẩn rất nhanh liền hiểu rõ nguyên nhân sâu xa của mọi chuyện. Nói vậy, ngay từ lần đầu gặp mặt, Thúy Cô đã thử hắn, thử xem vì sao hắn liên tục thăng cấp. Sau khi biết hắn không có giá trị lợi dụng, lập tức liền đánh chủ ý vào hắn. Vừa hay hắn lại gầy đi, diện mạo cũng rất tuấn tú, vì thế, hắn liền lọt vào mắt Thúy Cô.
Tạ Uẩn cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, hỏi: “Còn có việc gì khác, xin tứ ca hãy nói rõ ràng, chi tiết cho đệ biết.”
Tạ Tuân nghĩ một lát, rất dứt khoát nói: “Nữ tử kia cũng là xuất thân từ hầu phủ, là cháu gái độc nhất của Phương Hầu Vân Châu, con trai Phương Hầu mất sớm, chỉ để lại mỗi một bảo bối. Ngày thường vô cùng thương yêu, có điều, nàng cũng không chịu thua kém, chưa đến sáu mươi tuổi đã có tu vi Võ Sư…”
Không đến sáu mươi?
Tạ Uẩn há hốc mồm, nhưng mà, ngẫm kỹ lại cảm thấy rất bình thường, võ giả trong thế giới này, theo tu vi tăng lên, tuổi thọ cũng tăng lên, sau tận thế dị năng giả cũng vậy.
Tạ Tuân cười liếc nhìn hắn một cái, rất hài lòng với vẻ mặt kinh ngạc của Tạ Uẩn, lại nói tiếp: “Nàng ta quả thật cao lớn thô kệch, còn nam tính hơn cả đàn ông. Nhưng cho dù nàng có thô tục đến đâu, chuyện hôn sự này cũng không cần lo lắng, đáng tiếc, nàng lại không thể sinh con, gả cho con thứ Vương gia ở Vân Chân hai mươi năm, ngay cả một mụn con cũng không có. Thấy nàng đã thăng cấp Võ Sư, nếu lại không sinh được con, sau này thăng cấp Võ Tướng lại càng khó mang thai. Vì thế, nàng cảm thấy đó là lỗi của đàn ông, con thứ Vương gia vốn cưới nàng vì lợi ích gia tộc, nghe nàng nói vậy, hai người hợp ý, dứt khoát ly hôn. Sau đó nữ tử quyết định tuyển chồng để tái hôn. Dù sao chăng nữa, nàng là con gái duy nhất, là cốt nhục duy nhất còn sót lại của Phương gia, không nói đến tổ phụ nàng, ngay cả chính nàng cũng hy vọng mình có thể để lại cho Phương gia một dòng máu…”
Tạ Tuân dừng lại một chút, nhìn ra sắc trời bên ngoài, nói: “Thất đệ, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi, vừa hay ta cũng phải đi thỉnh an tổ phụ.”
Tạ Uẩn biết hắn có thiện ý, hắn sợ tổ phụ làm khó mình, nên mới muốn đi qua xem xét, liền cười đáp: “Vậy thì tốt, mời tứ ca đi trước.”
Tạ Tuân đi trước, sau đó lại tiếp tục nói: “Đôi nam nữ kia sau khi ly hôn, lập tức mỗi người đều tái giá, với gia thế của hai người họ, nếu không vì lợi ích liên hôn, cưới hay gả đều không cần lo lắng. Nhưng không ngờ, nhà trai vừa cưới được một năm, rất nhanh đã có con nối dõi, nhà gái tái giá nhiều năm mà vẫn không có tin tức. Theo tu vi của nữ tử dần dần thăng cấp, trong lòng nàng bắt đầu nóng ruột. Vì thế, nàng liền bắt đầu tuyển chồng, chỉ hy vọng có thể sinh được con. Mấy năm trước chuyện này đã lan khắp Vân Châu, ngoại trừ những kẻ vì lợi ích mà bán con, cơ bản chẳng có ai muốn vào phủ Phương Hầu. Không ngờ, giờ ở Vân Châu không tìm thấy đàn ông, nàng liền đánh chủ ý đến nơi khác…”
Sắc mặt Tạ Uẩn đen sì, hận Thúy Cô đến nghiến răng, đây là loại gia đình gì, mà dám giới thiệu cho hắn.
Tạ Tuân nhịn cười, nói: “Nhưng mà, nàng kia tuy lạm tình, nhưng lại đối xử với đàn ông vô cùng tốt, đặc biệt là loại tuấn tú như đệ. Nếu không phải bây giờ tính tình thất đệ đã thay đổi, ta lại cảm thấy nơi đó cũng rất đáng để đi, ha ha ha…”
Tạ Tuân nói một hồi, không nhịn được cười ha hả.
Sắc mặt Tạ Uẩn càng thêm khó coi, đen mặt hỏi: “Sao tứ ca lại biết những chuyện này?”
Ánh mắt Tạ Tuân hơi lóe lên, do dự một lát liền nói thẳng: “Không giấu thất đệ, ta cũng có người của nhị tỷ. Chuyện ở Vân Châu, quả thật ca ca cũng biết một vài chuyện.”
Tạ Uẩn nháy mắt liền hiểu rõ, rất nhanh liền nghĩ thông suốt. Tạ gia hiện giờ, đại phòng không lên tiếng, nhị phòng nhảy nhót, tam phòng hỗn loạn, cố tình còn có một Tạ Tuyết, ỷ được gả đến thành Vân Châu, vọng tưởng khống chế nhà mẹ đẻ. Đại phòng là gia chủ đời sau, chắc chắn phải phòng bị điều này, nhưng đồng thời họ cũng phải kính trọng Tạ Tuyết. Bởi vì, lợi ích mà Tạ Tuyết mang lại cũng rất rõ ràng.
Tạ Uẩn lắc đầu, thế gia đúng là hỗn loạn. Vì sao tứ ca lại đối tốt với hắn, trong lòng hắn đã mơ hồ có đáp án. Hắn là người tam phòng, lại đã trở mặt với tam phòng, còn đắc tội với Thúy Cô. Nếu tính tình hắn vẫn như trước kia, Tạ Tuân cũng sẽ không quá để ý. Nhưng hiện giờ tu vi của hắn thăng cấp, tính tình cứng rắn ương ngạnh, nói không chừng một ngày nào đó sẽ có tiền đồ, trở thành một ẩn số. Đối với ẩn số này, Tạ Tuân tất nhiên không muốn để hắn hướng về tam phòng.
Bởi vì, cho dù Tạ Tuyết muốn làm gì để khống chế nhà mẹ đẻ. Trên thực tế, trừ Tạ Sóc ra, nàng không có bất cứ thứ gì để duy trì. Tâm tư nhỏ nhặt này của nàng ai nhìn mà chẳng rõ. Nhưng, bởi vì nàng có thể mang lại lợi ích lớn hơn nữa, nên mới không ai so đo.
Mà hắn là một biến số, Tạ Tuân không muốn để hắn hướng về Tạ Tuyết, như vậy chẳng phải là gia tăng thêm lợi thế của Tạ Tuyết sao. Cho nên Tạ Tuân mới có thể tặng than ngày tuyết, dùng số tiền lớn để lôi kéo hắn.
Sau khi Tạ Uẩn suy nghĩ kỹ lưỡng, trong lòng cũng không thấy bực bội gì, ít nhất hắn cảm nhận được thành ý của Tạ Tuân. Cho dù biết rõ Tạ Tuân muốn châm ngòi quan hệ của hắn và Tạ Tuyết nên mới nói rõ nguyên nhân sâu xa của mọi chuyện cho hắn biết. Nhưng hắn vẫn cảm thấy, hành vi quang minh chính đại của Tạ Tuân so với hành động ghê tởm của Thúy Cô còn tốt hơn gấp mấy lần.
Huống hồ, Tạ Tuân để mắt đến hắn như vậy, trong lòng hắn vẫn có chút đắc ý. Quả nhiên, đã là vàng thì đi đến đâu cũng sẽ sáng, Tạ Tuân đúng là tuệ nhãn biết người tài, quá tinh mắt. Tạ Uẩn đắc chí, khẽ nhếch đuôi lông mày. Nếu không phải lát nữa hắn phải đối mặt với một trận chiến ác liệt, khẳng định lúc này hắn đã vênh váo khoe khoang rồi.